Người Vợ Nô Lệ

Chương 180: Bắt tay làm hòa đi



#BooMew

Thang máy rất nhanh đến tầng VIP của Lê Bá Sâm, Lê Bá Sâm vẫn im lặng cho đến khi vào đến trong phòng, anh đặt hai cục thịt ngồi xuống sofa.

Nhìn chằm chằm hai cục thịt một lúc lâu, Lê Bá Sâm mới nói.

" Hai con tự huề nhau hay baba giúp? "

Tư Noãn Thương nhíu mày be bé của bé lại nói.

" Rõ ràng bọn con có giận nhau đâu! "

Lê Bá Sâm nhướng mày, xoa nhẹ đầu cô con gái, anh nhìn về hướng Tư Noãn Thiên hỏi.

" Thiên Thiên không có gì nói sao? "

Tư Noãn Thiên bĩu môi, hai mắt đỏ lên nói.

" Chị hai la Thiên Thiên ô ô... "

" Thế Thiên Thiên có giận chị hai không? " Lê Bá Sâm lấy khăn giấy lau nhẹ khuôn mặt của con trai hỏi.

Tư Noãn Thiên gật nhẹ đầu của bé một cái.

Tư Noãn Thương nhíu mày, nhìn Tư Noãn Thiên một cái nói.

" Em là đang giận chị vì là em? "

Tư Noãn Thiên im lặng.

Tư Noãn Thương vừa nhìn liền biết, bé nhếch môi lên nhìn em trai nói.

" Em nhỏ mọn quá Thiên Thiên à? Nếu chị làm gì quá đáng em giận chị không nói gì! Nhưng em lớn rồi có phải con nít đâu, là một đứa trẻ sắp lên bốn sau giống mấy đứa bé hai tuổi thế hả? Chỉ vì một câu nói có thể giận như thế! Chán. " nói xong bé không thèm nhìn Tư Noãn Thiên nữa.

Bé là một đứa trẻ lớn, bé sẽ không giận dỗi vô cớ như vậy.

Tư Noãn Thiên hai mắt đỏ ửng, không tin nhìn chị gái của mình một cái.

Rõ ràng là chị hai sai... chị hai nạt bé còn gì.

Cảm giác ủy khuất ngày một nhiều, Tư Noãn Thiên không nhịn được nữa mà ' ô ô ' khóc rống lên không thôi.

Lê Bá Sâm hít một hơi sâu, ôm lấy Tư Noãn Thiên vỗ về an ủi.

Tư Noãn Thương nhìn thấy em trai khóc, lại nhìn thấy Lê baba chỉ quan tâm em trai không quan tâm đến bé, hai mắt bé đỏ lên cũng khóc to.

Lê Bá Sâm vội vàng ôm cả hai vào lòng, hôn hôn an ủi mãi hai cục thịt mới nín.

Lê Bá Sâm lại nói.

" Giờ hai chị em bắt tay làm hòa đi nào. "

" Không muốn. "

" Không thích. "

Hai cục thịt đồng thanh nói.

Lê Bá Sâm buông hai cục thịt ra, nào còn đâu ánh mắt ôn nhu, nào còn đâu tia cưng chiều nữa.

Thay vào đó là sự lạnh lùng của anh.

Anh nhìn hai cục thịt, môi nhếch lên.

" Cãi nhau mấy chuyện không đáng cũng cãi, giận nhau chỉ vì một câu quát của chị gái cũng giận. Hai đứa là con của Lê Bá Sâm ta, con của Tư Noãn Noãn mà sao các con hư như vậy? Không lẽ muốn người ta cười ba mẹ? "

Lê Bá Sâm nhìn hai cục thịt tròn tròn đang run rẩy sợ hãi, anh lạnh giọng hỏi.

Anh không hề muốn để hai cục thịt ám ảnh khi anh nghiêm túc, nhưng nếu như anh không nghiêm túc thì không dạy được con a.

" Baba... "

" Baba... "

Tư Noãn Thương và Tư Noãn Thiên nhẹ giọng gọi một tiếng.

Lê Bá Sâm nhíu chặt mày chỉ nhìn hai cục thịt.

Hai cục thịt thấy baba Lê Bá Sâm thật sự khó chịu, hai cục thịt nhảy xuống sofa, không chần chừ mà ôm lấy chân của Lê Bá Sâm.

" Thiên Thiên biết sai rồi. "

" Thương Thương biết sai rồi. "

Hai cục thịt đồng thanh nói.

Lê Bá Sâm nhướng mày không nói gì.

Tư Noãn Thiên và Tư Noãn Thương bốn mắt nhìn nhau, hai bé đều thấy sợ khi Lê baba trầm mặc, cả hai lại nói.

" Sau này Thiên Thiên không dám giận chị hai nữa ô ô... "

" Sau này Thương Thương không quát Thiên Thiên nữa ô ô... "

Lê Bá Sâm thở ra một hơi, anh kéo nhẹ hai cục thịt ra, ngồi chồm hổm nhìn hai cục thịt nói.

" Baba không cấm cũng không trách hai đứa giận hơn hay quát nhau.

Nhưng Thương Thương có thể la em, quát em, chỉ là đúng trường hợp và tình huống đó con nên quát, cũng như hôm nay, thay vì Thương Thương quát em, Thương Thương có thể lựa chọn cách nói nhỏ nhẹ chẳng hạn như ' Em có thể im lặng một chút chứ? Chị đang chơi game, hay em có muốn chơi cùng chị không? ' con đưa ra một câu hỏi hoặc là một câu đề nghị sẽ khiến em trai con biết con đang chơi game và không có thời gian dành cho nó. Sau này Thương Thương phải chú ý cách nói nhé! "

" Còn Thiên Thiên, còn là em trai. Cho dù ở trường hợp nào nào khi chị gái la, trước khi con tức giận vẫn nên nhìn xem chuyện đó có đáng giận không? Chứ không phải vừa bị chị gái hay bất kỳ người nào la con lại tức giận lên. Sau này lớn lên con mà nóng giận như vậy thì chẳng thể làm chức vị cao được.

Con muốn giống baba quản lý của một công ty lớn không? Nếu ở cương vị như baba con chỉ vì một câu nói của nhân viên mà đuổi việc cậu ta trong khi cậu là rất xuất sắc, như vậy sẽ xứng đáng sao?

Chỉ vì cái tôi của bản thân quá cao mà xem thường hay không tiếp thu người khác nói là sai.

Nhiều người họ không biết ăn nói nhỏ nhẹ mà chỉ biết la quát, không lẽ con cũng tức giận? "

- --------------------------------

Bão 13/15 chương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.