Người Vợ Nô Lệ

Chương 56: Vợ Thì Làm Được Đách Gì Tao?




#BooMew

Hai tay Lê Bá Sâm run rẩy trong đầu không ngừng lập đi lập lại câu " thanh mai trúc mã ", lại đọc nội dung đó, tay anh nắm chặt kích động...

" Cô ấy còn nhớ đến anh! " đây là câu đầu tiên xuất hiện trong đầu Lê Bá Sâm, Lê Bá Sâm nhìn tờ báo môi khẽ câu lên vui vẻ.

Thật sự là như vậy sao, tám năm qua... tám năm trôi qua cô còn nhớ anh.

Đúng vậy! Thanh mai trúc mã với cô chỉ có anh, thì làm sao là người khác.

Lê Bá Sâm trong lòng vui vẻ đến hai tay nắm chặt thành quả đấm kích động.

- ------

Nước P thành phố Rame quận 99.

Huỳnh Tố My nằm trong phòng nhìn chằm chằm vào máy tính bảng, môi cô khẽ câu lên.

Đọc nội dung tờ báo một lượt, cô càng hài lòng với người viết báo này, viết một câu đọc thôi cũng động lòng người.

Cái gì mà " Huỳnh tiểu thư bị Huỳnh Chủ Tịch cảnh cáo, nếu còn cố chấp sẽ từ cô, cô vì tình yêu đơn phương của mình, nhất quyết không quan tâm đến Huỳnh Chủ Tịch mà thẳng thắng nói " Tình yêu không thể ép buộc " "

" Huỳnh tiểu thư bị Huỳnh Chủ Tịch hung hăng tát trước mặt nhiều người khi nói bản thân còn rất nhiều tình cảm với vị " thanh mai trúc mã " kia. "

" Huỳnh tiểu thư hiện tại đang chuẩn bị về nước, vì Huỳnh Chủ Tịch đã từ cô. " và đặt biệt Huỳnh Tố My cực kỳ thích câu này.

" Huỳnh tiểu thư vì bị ép hôn mà bản thân sa sút đỗ bệnh, không những thế theo lời của một vài y tá cô luôn miệng gọi tên " Sâm " "

Huỳnh Tố My đọc xong môi khẽ câu lên, không sớm thì muộn Lê Bá Sâm cũng sẽ tự mình tìm đọc hết tất cả bài báo liên quan cô thôi.

Cô biết rõ ngày cô về nước... nhất định sẽ có người đến đón.

Càng nghĩ đến bộ dạng Lê Bá Sâm cảm động vui mừng đến phát khóc, môi cô khẽ câu lên vui sướng.

Trong miệng không khỏi lẩm bẩm.

" Vợ thì làm được đách gì tao? Chỉ cần có tao, thì mày đừng có mơ dụ dỗ Lê Bá Sâm, mày còn non lắm thỏ à. " vừa nói vừa nhìn hình Tư Noãn Noãn, ánh mắt Huỳnh Tố My trở nên cực sắc bén tràn ngập nguy hiểm.

- ----

Tập Đoàn Hoa Thị.

Hoa Tử Khiêm không nhanh không chậm bước vào tập đoàn, trên người diện nhẹ bộ tây trang trắng tinh khiết, trên khuôn mặt tuấn khí có đeo thêm chiếc mắt kính cận, sống mũi thẳng tắp xinh đẹp nhìn sao cũng không ra đây là người đàn ông sắp tròn 30 tuổi.

Vừa bước vào, Hoa Tử Khiêm liền thu hút không ít ánh nhìn, không những thế bên trong đại sảnh đã có không ít người đứng đợi từ trước, nhìn kỹ mới phát hiện những người đang ở phía ngoài đại sảnh chờ Hoa Tử Khiêm toàn bộ đều là giám đốc các bộ phận của công ty.

Vừa thấy Hoa Tử Khiêm một đám người đứng ngay ngắn hô to.

" Tổng Giám Đốc, sáng an lành. "

Hoa Tử Khiêm nhìn thấy một màn trước mặt, mày anh khẽ nhíu chặt nói.

" Ông già ở đâu? " giọng nói lạnh nhạt, không nhìn ra đang tức giận hay đang ôn hòa.

Một đám giám đốc các bộ phận không khỏi run rẩy trước vị tổng giám đốc trước mặt này, một người phụ nữ lớn gan bèn nói.

" Chủ tịch vẫn còn trong phòng. " lời của cô vừa dứt, Hoa Tử Khiêm không nói gì mà đi nhanh vào thang máy dành cho Chủ Tịch và Tổng Giám Đốc.

Hoa Tư Khiêm mày nhíu chặt, thang máy vừa mở không đợi thư ký bên cạnh mời ra mà đi thẳng ra ngoài đạp mạnh cửa treo bảng " Chủ Tịch. "

" Nè ông già? " Hoa Tử Khiêm khó chịu đạp xong cửa gọi to một tiếng.

Hoa Tử Linh trên tay vẫn còn văn kiện, tiếng động Hoa Tử Khiêm làm không nhỏ nhưng ông một chút cũng không giật mình, ông vẫn nhìn chằm chằm văn kiện không để ý đến Hoa Tử Khiêm.

Hoa Tư Khiêm bị ăn bơ, mày nhíu chặt bước vội vàng nói.

" Ông gọi con về nước làm gì? " anh đang ở DX sung sướng, vẫn đang chuẩn bị làm một vài thứ thật tươi vui chính là đang bắt tay đâu vào đó lại nhận cuộc gọi khẩn cấp từ nước J.

Nói cái gì mà " Ông nội con sắp không qua khỏi rồi. " nghe xong anh bỏ hết công việc bên đó vội vàng về, vừa về đến sân bay liền bị bắt đi.

Hoa Tử Linh nhìn cháu trai của ông, môi khẽ câu lên nói.

" Cuối cùng cũng về. "

" Ông già? Ông không định trả lời câu hỏi của con? " Hoa Tử Khiêm nhíu mày nhìn chằm chằm Hoa Tử Linh.

Hoa Tử Linh buông văn kiện trên tay xuống, dựa vào ghế nhìn chằm chằm Hoa Tử Khiêm nhẹ giọng nói.

" Chơi đủ rồi! Giờ về quản lý Hoa Thị đi. "

Hoa Tử Khiêm nhíu mày, Hoa Tử Linh không nhanh không chậm nói.

" Ta già rồi! Ta muốn nghỉ ngơi! Con quản lý Hoa Thị đi. " dừng một chút, ông giả vờ " khụ " ho khan bệnh trong người lại nói.

" Sức ta không trụ được nữa, con giúp ông đi. "

Hoa Tử Khiêm nhìn chằm chằm Hoa Tử Linh, đánh giá ông từ trên xuống dưới nói.

" Ông còn rất khỏe. "

Lời nói vừa dứt, Hoa Tử Linh đứng dậy hung hăng chỉ vào mặt Hoa Tử Khiêm mắng.

" Mày còn muốn tao yếu đến không rời giường được mới về sao? Hoa Thị trước sau gì cũng của mày, tao quản nó thay mày 4 năm, giờ tao mệt rồi không ngồi đây nữa. Mày nhìn đi. " Hoa Tử Linh liền bày ra vẻ mặt đáng thương hề hề nói.

" Ông mày đã gần 80 mà còn giúp mày quản công ty, mày còn đòi gì nữa, người ta nhỏ hơn tao đã được ôm cháu, vậy mà tao cháu không có thì thôi đi, giờ muốn hưởng thụ thú vui của tuổi già mày cũng không cho, mày không thương ông mày sao Khiêm? "