Người Yêu Bí Mật Của Tổng Tài

Chương 7




“Oa, anh thật sự biết nấu cơm sao!” Phương Thụy đứng một bên, kinh ngạc nhìn Lôi Khiếu nhanh tay rửa tôm.

“Bằng không cậu nghĩ thế nào?” Lôi Khiếu dùng một đầu ngón tay ướt sũng nước điểm điểm mũi cậu.

Phương Thụy vội vàng lùi ra một bước, chóp mũi thấy lành lạnh, lại nghĩ tới động tác của anh có chút thân mật không nói nên lời.

“Không cần ở trong này chờ, cậu ra phòng khách xem TV đi.”

“Sao tôi có thể không biết xấu hổ như thế?” Phương Thụy ngại ngùng nói.

“Không sao, ở trong này cậu cũng đâu giúp được gì.” Lôi Khiếu cười cười đuổi cậu ra ngoài.

Phương Thụy sờ sờ mũi, trong lòng cảm thấy thật ngại. Bất quá lúc cậu giúp anh rửa tôm với thái rau đều là càng giúp càng loạn, vẫn là đi ra ngoài đợi thì tốt hơn.

Nhà của Lôi Khiếu khá lớn, ước khoảng bảy mươi bình(1). Phòng khách thiết kế theo kiểu không gian mở, tầm nhìn rất rộng, đứng bên cửa sổ lớn thực sự cảm thấy thoải mái vô cùng.

Anh và cậu đúng là không thuộc cùng một thế giới, Phương Thụy ngồi ở ghế sô pha lớn trong phòng khách thở dài. Trước kia chỉ nghĩ Lôi Khiếu là một viên chức tài giỏi thôi, bây giờ thấy nhà ở và xe của anh, chắc chắn là phi phú tức quý(2).

Làm bạn với người này được không? Phương Thụy lâm vào trầm tư.

Lôi Khiếu đang bận rộn trong phòng bếp, không chú ý tới vẻ khác thường của cậu. Anh vừa nấu cơm, vừa cẩn thận tránh không dùng phải những thứ mà Phương Thụy không thích ăn, nên hoàn toàn chăm chú. Bất quá mời được cậu đến nhà mình làm khách, lại có thể làm bữa trưa cho cậu ăn, anh thực sự vui vẻ. (thê nô *bĩu môi*)

Không tính cha mẹ, Phương Thụy là người đầu tiên bước vào nhà anh. Đối với người luôn coi trọng riêng tư cá nhân như Lôi Khiếu mà nói, mời người ngoài tới nơi cấm địa này là chuyện anh không bao giờ nghĩ đến.

Vậy, ý trung nhân của anh thật sự là cậu sao? Lôi Khiếu chợt dừng tay, trong lòng thoáng một tia do dự. Giao phó cả đời mình cho người này, liệu có được hay không? (sao thấy anh giống ng` bị gả hơn là Tiểu Thụy em nó vậy trời? o A o Em nó mới là người lo cái này chứ! >”<) “Có thể ăn được rồi!” Lôi Khiếu đem ra ba đĩa đồ ăn và một bát canh đặt lên bàn. “Thật sao? Nhanh thật!” Phương Thụy vội vàng nhảy đến bên bàn ăn, nhón tay lấy một miếng sườn bỏ vào miệng. “Đi rửa tay.” Lôi Khiếu nhắc cậu. “Được!” Phương Thụy bỏ xương, bay thật nhanh đến chỗ vòi nước rửa tay. “Rửa xong rồi! Ăn thôi!” Vừa nói, cậu vừa cầm đũa gắp lấy gắp để. Lôi Khiếu ngồi đối diện, nhìn Phương Thụy hồn nhiên ăn uống, liền cảm thấy cậu thật đáng yêu. Anh gắp cho cậu một con tôm thật to, nói. “Thử ăn xem nào.” “Ưm!” Phương Thụy gật đầu, đem thức ăn trên bàn toàn bộ thử một lần, vừa ăn vừa giơ ngón tay cái. “Rất ngon!” Lôi Khiếu không hề đụng đũa, chỉ ngồi nhìn cậu ăn. “Anh cũng ăn đi chứ!” Đang ăn mà bị người ta nhìn chăm chú cũng thấy không được tự nhiên, Phương Thụy ngượng ngùng chà sát khóe miệng, ngây ngô cười: “Nhìn tôi làm gì?” Lôi Khiếu không nói gì, bắt đầu cầm đũa ăn cơm. “Nói thật, tay nghề nấu nướng của anh thật không chê vào đâu được!” Phương Thụy lại xới thêm một bát cơm nữa. Lôi Khiếu nhún vai, nuốt hết đồ ăn trong miệng rồi nói: “Lúc trước còn đi học, tôi sống một mình.” “Thế chắc anh vất vả lắm?” “Cũng không hẳn, chỉ là ăn đồ ngoài quán không hợp khẩu vị.” “Ra thế! Thật ra tôi thấy ăn ngoài cũng được mà.” “Nhưng mà ngày nào cũng ăn thì không chịu nổi.” Phương Thụy gật gật đầu: “Hôm qua phòng tôi tụ tập đi ăn ở nhà hàng Nhật Bản, cũng cảm thấy không hợp khẩu vị.” Lôi Khiếu mỉm cười: “Vậy hôm nào đi ăn đồ Nhật chính hiệu nhé?” “A?” Ánh mắt Phương Thụy sáng lên. “Được chứ?” “Tất nhiên rồi.” “A… Hay là thôi đi.” Vui vẻ vừa qua đi, lại nghĩ đến hai người bọn họ thân phận bất đồng, Phương Thụy bèn từ chối. Lần này vội vã nhận lời tới chơi nhà Lôi Khiếu đã đủ thất lễ, cho dù có đi ăn đồ Nhật chính tông, cậu cũng không có đủ tiền trả lại. “Vì sao? Cậu muốn ăn tôi sẽ đưa cậu đi.” Lôi Khiếu nghiêm túc nói. Phương Thụy lắc đầu. “Thật sự không cần.” Không khí trên bàn cơm lập tức trầm mặc, Lôi Khiếu không rõ vì sao cảm xúc của cậu đột nhiên thay đổi, chỉ còn cách chuyển đề tài sang chuyện khác. Phương Thụy cũng nhận thấy mình từ chối người ta hơi đột ngột, liền cố gắng phối hợp nói chuyện với Lôi Khiếu. Chính là không biết vì sao, hai người đều cảm thấy không được tự nhiên. Ăn cơm xong, Phương Thụy tự giác dọn dẹp và rửa bát. “Không cần rửa đâu.” Lôi Khiếu đỡ lấy chồng bát đũa trên tay cậu, trực tiếp bỏ vào nước. “A? Tại sao?” Phương Thụy kỳ quái nhìn anh. “Sẽ có người giúp việc dọn dẹp.” “Vậy sao!” Phương Thụy tắt vòi nước, lấy bát lại đem rửa. “Đã ăn cơm nhà anh, nếu không làm gì đó sẽ ngại lắm.” “Tiểu Thụy, cậu không cần khách khí như thế.” “Cứ để tôi rửa đi!” Phương Thụy cười cười nhìn anh lấy lòng. Vừa nhìn thấy nụ cười trẻ con của cậu, Lôi Khiếu lập tức đầu hàng. Anh xoa đầu cậu, cười nói: “Được rồi, cùng nhau rửa đi!” Cứ như vậy Phương Thụy đứng một bên rửa bát, Lôi Khiếu đứng bên cạnh lau thật sạch, rất nhanh liền đem đống bát đũa rửa đến sạch bóng. “Ngày mai người giúp việc nhà tôi sẽ ngạc nhiên lắm.” Lôi Khiếu nhìn chậu bát đũa được lau rửa sạch như mới cười cười nói. “Ừ.” Phương Thụy gật đầu. “Có muốn uống gì không?” Lôi Khiếu cúi đầu nhìn cậu. “Cà phê? Trà? Hay rượu vang?” “Ngô…” Phương Thụy do dự một chút, nghĩ mình nên về đi thôi. Nhưng chính cậu cũng có chút lưu luyến nơi này và Lôi Khiếu, miệng không kiềm chế được đáp lại. “Cà phê.” “Được, chờ chút.” Lôi Khiếu lấy ra túi cà phê. “Chỉ còn Mandheling(3), được không?” Phương Thụy vội vàng gật đầu. “Tôi không kén chọn.” Bỏ cà phê vào máy pha, dần dần, hương cà phê thơm tràn ngập khắp phòng. Động tác của Lôi Khiếu tương đối thành thạo, anh quay lại cười với Phương Thụy, nói: “Có thấy nhàm chán không?” “Không. Nhưng mà…” Phương Thụy nghiêng đầu. “Căn nhà lớn như vậy chỉ có mình anh thôi sao? Cha mẹ anh đâu?” “A, bọn họ ở nhà chính trên núi Dương Minh. Chỗ này đến công ty tương đối gần nên tôi mới ở.” “Vậy sao, tức là ngày mai có thể cùng đi?” “Đương nhiên.” Lôi Khiếu cười nói. “A, thiếu chút nữa quên hỏi, hôm trước anh bận gì vậy? Tôi không hề gặp anh nha!” “Tiểu Thụy, cậu có tìm tôi sao?” Lôi Khiếu cười khổ một tiếng. “Tôi sang Mỹ có việc, đêm qua mới về.” Phương Thụy có chút thụ sủng nhược kinh, nói vậy chẳng lẽ hôm qua Lôi Khiếu vừa trở về liền gọi ngay cho mình sao? “Khó trách gọi muộn như vậy…” Tiếng cậu nói rất nhỏ, nhưng trong phòng yên tĩnh nên Lôi Khiếu nghe thấy rõ ràng. “Hôm qua tôi có đến dưới lầu nhà cậu.” “A?” Phương Thụy lắp bắp kinh hãi, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn anh. Trong mắt Lôi Khiếu tràn đầy nghiêm túc khiến Phương Thụy có cảm giác khác thường. Đến dưới lầu nhà mình? Anh làm như vậy khiến tim cậu đập mạnh. Tiếng cà phê sôi trong máy làm cả hai bừng tỉnh, Lôi Khiếu rót ra hai tách cà phê, đặt vào khay, mang theo cả đường và sữa ra cho Phương Thụy. Bên cửa sổ đặt một bộ bàn ghế mây theo kiểu cổ, ngồi xuống cũng thực thoải mái. Bên ngoài trời xanh mây trắng, ánh mặt trời chiếu xuống thật khiến lòng người ấm áp. Phương Thụy ngồi trên ghế tựa, lưng ghế thật rộng, đem cả người cậu ôm gọn vào. “Thật thoải mái a!” Lôi Khiếu bật cười, hỏi thói quen uống cà phê của Phương Thụy, rồi cho thêm đường và sữa vào tách của cậu. “Thật cứ muốn như vậy, thong thả ngủ một giấc.” Phương Thụy thở dài. “Được, để tôi lấy thảm cho cậu nhé?” “Không cần đâu, chỉ là tôi thuận miệng nói thôi!” Phương Thụy nhận lấy tách cà phê, hít một hơi thật sâu. “Thơm quá!” Lôi Khiếu ôn nhu nhìn cậu, cười không nói. Uống xong, Phương Thụy tự nhủ không thể cứ ở lỳ nhà người ta thế này được, liền nói. “Tôi phải về rồi, hôm nay thật cảm ơn anh.” “Sao có thể cảm ơn suông như vậy?” Lôi Khiếu chọn mi. “Vậy…” Phương Thụy khó xử. “Làm thế nào đây?” Của biếu là của lo, của cho là của nợ(4), quả nhiên đúng thế a! “Lần sau, tôi muốn đến nhà cậu ăn cơm.” “Cái này, nếu anh không chê.” Phòng cậu thuê rất nhỏ, chỉ mong Lôi Khiếu sẽ không thất vọng. “Sẽ không.” Thật thuận lợi hẹn được một dịp, Lôi Khiếu nhếch khóe miệng. “Vậy ngày mai gặp ở nhà ga.” “A, được.” Phương Thụy gãi gãi đầu, thiếu chút nữa quên mất ngày mai còn phải đi làm. “Vậy tôi đi đây.” Lôi Khiếu tiễn Phương Thụy ra đến thang máy, lại còn theo cậu xuống dưới lầu. Đi ngang qua phòng bảo vệ, anh còn nói với bảo vệ đây là bạn mình, về sau có thể để Phương Thụy trực tiếp lên trên. Bảo vệ gật đầu, nói rằng nhất định sẽ nhớ kỹ khách quý của Lôi tiên sinh. Phương Thụy cảm thấy thực quẫn bách, mặt đỏ bừng theo Lôi Khiếu ra cửa. “Tôi về đây, cảm ơn anh hôm nay đã chiêu đãi.” Phương Thụy vẫy tay chào Lôi Khiếu. Lôi Khiếu dừng chân, sợ rằng chính anh sẽ nhất thời xúc động đuổi theo cậu về đến tận nhà. Anh xoa đầu cậu, cười nói: “Tiểu Thụy, ngày mai gặp.” “Ừ, ngày mai gặp.” *** Ngày hôm sau, Phương Thụy rời giường từ sớm. Hôm qua sau khi về nhà, tâm tình cậu thực HIGH(5), hơn nữa còn phá lệ thu dọn phòng ở một lượt. Bởi vì Lôi Khiếu nói sẽ đến nhà làm khách, nếu lúc đó thấy một đống bừa bộn, chẳng phải thực mất mặt sao? Cho nên cậu làm một trận tổng vệ sinh, bận rộn mất nửa ngày. Đến khi phơi quần áo trên sân thượng, thắt lưng đau đến không đứng thẳng được. Vội vàng làm qua loa nữa tối, Phương Thụy định hảo hảo nghỉ ngơi một chút. Không biết có phải do uống cà phê ở nhà Lôi Khiếu hay không, mà đến lúc lên giường cậu không thể nào ngủ được, đến nửa đêm vẫn còn trằn trọc. Lại không ngờ sắc nữ ở cách vách lại bắt đầu lăn qua lăn lại, ván giường kêu kẽo cà kẽo kẹt, còn có tiếng rên rỉ thô tục của đàn ông kèm tiếng ân ân a a của phụ nữ, khiến cậu càng đau đầu. “Này! Đừng có rên rỉ nữa!” Không thể nhịn được, Phương Thụy đập đập vào vách tường. Cách vách im lặng chưa đầy hai phút, lại tiếp tục ân ân a a. Phương Thụy tức giận giơ chân đạp tường, kết quả cậu càng đạp, đối phương làm càng kịch liệt. Thậm chí tiếng rên rỉ của phụ nữ cùng ngày càng lớn. “Tổn thọ mất!” Phương Thụy tức giận trùm chăn quá đầu. “Một ngày không làm chẳng lẽ chết hay sao! Ngày mai tôi còn phải đi làm!” Cứ như vậy, tạp âm kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ, Phương Thụy nằm đếm đến N con cừu liền mơ mơ màng màng ngủ mất. Trước khi ngủ, ý niệm duy nhất còn trong đầu cậu đó là: nhất định phải tiết kiệm tiền dọn nhà! Bởi vì ngủ không đủ nên sáng ra Phương Thụy mang theo một đôi mắt gấu trúc đi làm. Lúc này Lôi Khiếu đứng chờ ở cửa nhà ga, vừa thấy cậu đến liền quan tâm hỏi han: “Ngủ không đủ?” “Ngô, đều là tại đại sắc nữ cách vách! Tôi hôm qua làm kịch liệt, muốn hại chết tôi!” Phương Thụy ngáp một cái, vẻ mặt uể oải. “Vậy sao?” Lôi Khiếu nhíu mày, lập tức nghĩ tới cái gì đâu đâu. “Thật vất vả cậu rồi.” “Không, không có!” Cảm thấy ở trước mặt Lôi Khiếu than vãn mấy chuyện không sạch sẽ thế này, Phương Thụy đỏ mặt. “Cái kia, lên tàu thôi!” “Ừ.” Lôi Khiếu cầm lấy túi của cậu, cùng cậu bước lên tàu. Trên tàu vô cùng đông đúc, bất quá Phương Thụy được Lôi Khiếu che chở, vẫn chiếm được một khoảng không gian riêng. “Đi tàu điện ngầm cùng anh quả thực rất may mắn.” “Thật không?” Lôi Khiếu cười khẽ, dùng cánh tay che chắn cậu khỏi bị xô đẩy. Phương Thụy gật đầu, tuy rằng đàn ông nói vậy thật mất mặt, nhưng chính cậu cũng rất muốn nói cảm giác này với Lôi Khiếu. “Ở cùng anh, cảm giác rất an toàn.” Mắt Lôi Khiếu loan loan, Phương Thụy liền nhận ra anh đang cười. Cảm giác bị nhìn chăm chú khiến sau lưng cậu run lên, Phương Thụy làm bộ không để ý nhìn trái nhìn phải. Đột nhiên một áp phích quảng cáo thu hút sự chú ý của cậu: “Du lịch Hawaii!” Lôi Khiếu nhìn theo ánh mắt cậu: “Cậu muốn đi không?” Phương Thụy nhìn chằm chằm tờ quảng cáo một lúc, buồn bã lắc đầu. “Tôi không có tiền.” Lôi Khiếu định nói tôi đưa cậu đi, đột nhiên nghĩ đến chuyện hôm qua cậu cự tuyệt anh đi ăn đồ Nhật, chỉ im lặng không nói. Bất quá, Phương Thụy nhanh chóng đổi đề tài. “Anh vừa từ Mỹ trở về, nước Mỹ có đẹp không?” Lôi Khiếu bật cười. “Tôi đi công tác, cũng không phải đi du lịch.” “Chỉ là đi công tác, thật chẳng thú vị gì.” “Đúng vậy.” Thực sự không thú vị. “A…” Phương Thụy nghĩ tới lần đó ở căn cứ bí mật của cậu nghe được lời các nhân viên nữ nói chuyện, cười nói: “Tổng giám đốc công ty tôi cũng đi Mỹ đó, không biết hai người có đi chung một chuyến bay không?” Lôi Khiếu sửng sốt, rất muốn nói cho Phương Thụy anh chính là vị tổng giám đốc kia. Nhưng mà… bây giờ nói liệu có thích hợp? Anh chỉ cười, nói: “Có lẽ thế.” ________________________________________ (1) bình: là một đơn vị đo diện tích trong hệ đo lường cổ Trung Hoa. Tìm một hồi trên gg vs baidu đều ra một đống kết quả. Loạn cả lên vẫn không tìm ra cái nào thỏa đáng. Khi quy đổi ra mét vuông, cái thì quá nhỏ (chỉ khoảng 60m), cái lại quá lớn (đến 2000m lận) không biết đằng nào mà lần. Ai biết về cái này thì góp ý giùm ta nhé ^^ (2) phi phú tức quý: không giàu thì cũng có địa vị (3) Mandheling: Tên một loại cà phê nổi tiếng có xuất xứ từ Sumatra, Indonesia. Tên Mandheling đọc gần giống với Mandailing – tên một dân tộc thiểu số ở vùng Sumatra. Và mặt mũi cháu nó đây: (4) Của biếu là của lo, của cho là của nợ:Bản gốc là Cật nhân chủy nhuyễn, nã nhân thủ đoản (吃人嘴软, 拿人手短 – Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn). Nghĩa là hưởng lợi từ người khác, đến lúc cần thì phải mở miệng nói tốt giúp người ta, nhận đồ từ người khác đến lúc cần thì phải động chân động tay giúp người ta. Thấy hai câu ý nghĩa tương tự nên ta thay cho nó thuần Việt 😀 (5) Mấy chỗ dùng tiếng Anh đều là của tác giả, không phải của editor.