Người Yêu Ơi Đi Nào

Chương 16: Nhẫn nhịn vì đại cuộc




Chuyện bị Phàn Thiếu Cảnh vây bắt ảnh hưởng rất lớn đối với cương thi mắt xanh. Có lẽ nó cũng không cho rằng với tu vi của mình lại bị người ta làm bi thương đến cỡ đó. Nhưng đối phương là mười mấy tên đạo sĩ, nếu không phải cương thi mắt đỏ ở cạnh mình phân tán sức tấn công của đối phương. Chỉ bằng với sức của một mình nó, e là sớm đã mất mạng trong trận chiến rồi.

Xảo Nhi cũng không biết nó đang suy nghĩ gì. Nhưng có một hôm, nó khiêng rất nhiều cương thi về đây. Mấy con hút máu, không nghe lời, tu luyện không nỗ lực, nó hút hết linh lực. Mấy con ngoan ngoãn, chịu khó tu luyện, thì nó vứt xuống đáy biển.

Nó chỉ giữ lại cương thi mắt đỏ -- cương thi biết nhảy cũng cực kỳ khó tu luyện được.

Đợi đến khi giàn dưa hấu của Xảo Nhi bắt đầu leo dây, thì trong biển sâu cạnh nhà gỗ càng ngày càng nhiều cương thi. Buổi tối, bọn chúng leo ra khỏi biến giống cương thi mắt xanh, phơi dưới ánh trăng, đi xung quanh nhà gỗ.

Nhưng dường như chúng biết đây là lãnh địa của ai, cũng không dám đi vào, lại càng không dám đụng đến Xảo Nhi. Có mấy con có trí khôn cao chút còn nịnh nọt vỗ vỗ Xảo Nhi. Khi cương thi mắt xanh đi ra ngoài làm việc, chúng nó còn nấu nước, chẻ củi cho cô.

Bọn chúng cũng không khác nhau bao nhiêu, động tác rất nhanh nhạy. Xảo Nhi thường xuyên không biệt được ai với ai. Nhưng hiển nhiên chúng rất thích xuất hiện hỗn độn trước mặt cô. Chỉ cần cô vừa lên tiếng, lập tức có mấy đứa đến nhà gỗ ngó dáo dác xem cô có việc gì cần làm không.

Có một hôm, cương thi mắt xanh lại khiêng về một nữ cương thi mặc đồ đỏ. Xảo Nhi rất vui mừng, tưởng rằng nó dẫn nữ cương thi này về chơi với cô. Nhưng Mắt Xanh vẫn bất mãn như cũ, thỉnh thoảng vẫn đuổi mấy con cương thi ra ngoài.

Sau đó, Xảo Nhi mới biết được. Thật ra cương thi không có giới tính. Chủ nhân thân thể bọn chúng đã chết đi từ lâu, ở lại chỉ là một tính mạng khác, sống nhờ trong thể xác này, không phân biệt nam nữ. Mà phương thức sinh sôi nảy nở của bọn họ không phải là sinh sản, cho nên giới tính cũng không quan trọng.

Ở bến tàu bị đám đạo sĩ cứ rình rập, đương nhiên cương thi mắt xanh không thể đi đến đó làm việc nữa. Có đôi khi nó đến đường vận chuyển ở sông làm chút việc, bạc cũng ít, nhưng nuôi cơm -- Mà sức của nó mạnh, lại không ăn cơm, đốc công cực kỳ thích nó.

Một đêm, Xảo Nhi đang nhặt trứng vịt trong chuồng gia cầm. Đột nhiên phát hiện có một người phía ngoài. Cô hoài nghi quay đầu lại nhìn. Kẻ đó mặc áo đạo màu xanh da trời, phía sau đeo một cây kiếm dài, vải vàng quấn quanh kiếm, cánh tay phải quấn một sợi xích sắt. Hắn ta đứng lẳng lặng bên cạnh nhà gỗ nhỏ. Mái tóc dài bay phất phơ trước trán. Chẳng có hành động gì khác, trên người hắn tỏa ra khí thế âm u lành lạnh hoàn toàn không hợp với lớp áo đạo kia.

Xảo Nhi nhận được đây là trang phục của phái Thúy Vi Sơn. Trong lòng cô rất bất an, chỉ là đối phương cứ đứng yên như thế, không nói lời nào.

Xảo Nhi cố gắng muốn rời xa nhà gỗ, dẫn hắn đi khỏi đây. Hắn chỉ cách xa cô năm bước, cũng không vội vàng, từ từ đi theo cô.

Xảo Nhi không biết mình đi được bao lâu. Đêm mùa xuân đến sớm vô cùng, sắc trời dần tối xuống. Cô cũng không có bao nhiêu sức lực, càng đi về phía trước, con đường nhỏ trước mặt đã bị cỏ dại che lấp, đã đến một vùng hoang vu.

Người đàn ông xa lạ cứ đi theo phía sau, đương nhiên cô cũng sợ. Nhưng càng trong lòng lo lắng cương thi mắt xanh sẽ đến tìm cô hơn. Thật sự cô đi cũng không đặng, chỉ đành phải dừng lại, cả gan nhìn hắn : "Anh là ai? Tại sao lại đi theo tôi?"

Đạo nhân kia cũng im lặng. Trong ánh sáng dần tối, mái tóc dài của hắn được vấn lên cao, vài sợi tóc lòa xòa trước trán. Hình như trên cằm còn có râu mọc lúng phúng. Ánh mắt của hắn cũng không nhìn đến cô. Khi cô dừng lại, hắn lại lấy bầu rượu bên hông lên, tu một hớp. Đợi bóng đêm càng đặc, hắn rút kiếm sau lưng ra, dùng khăn vàng lau nhè nhẹ. Dường như coi cô không hề tồn tại. Gió núi thổi qua tóc hắn, Xảo Nhi ngửi được trong cơn gió mang theo mùi rượu.

Xảo Nhi cho rằng mình đã đi rất xa. Nhưng trên thực tế, khi ánh sáng cuối cùng đã tắt phía chân trời, trăng non mới nhú lên, cương thi mắt xanh đã tìm đến.

Khi Xảo Nhi nhìn thấy đôi mắt xanh biếc của nó gần như khóc lên. Nó dừng lại cách đạo nhân mặc áo xanh da trời năm bước. Đạo nhân kia vẫn còn đang lau kiếm của mình, dưới ánh trăng yếu ớt, khó nén được ánh sáng lạnh lẽo.

Đối với hắn, cương thi mắt xanh cũng biết ít nhiều. Đại danh nhị đệ tử Thúy Vi Sơn - Phàn Thiếu Hoàng, ngày trước nó cũng có nghe lão đạo Xung Linh thường xuyên nhắc đến, nhiều yêu vật nghe đến như sét nổ bên tai.

Hắn ta xếp hạng dưới Phàn Thiếu Cảnh. Nhưng bàn về tu vi thì cao hơn Phàn Thiếu Cảnh nhiều. Có nhiều người xì xào nhảm nhí bảo rằng có lẽ vì hắn là con trai ruột của chưởng môn đương nhiệm Phàn Phục Thanh, cho nên lão chưởng môn mới đối xử đặc biệt. Cũng có người cho rằng từ nhỏ hắn đã đi theo Phàn Phục Thanh luyện công, lại có năng khiếu cao hơn Phàn Thiếu Cảnh, lợi hại hơn cũng là chuyện đương nhiên.

Không màng đến người ngoài nghị luận ra sao. Cuối cùng, Phàn Phục Thanh lại chọn đứa con nuôi Phàn Thiểu Cảnh làm đệ tử đích truyền, có ý kế tục chức vụ trưởng môn tương lai.

Đây là lần đầu tiên cương thi mắt xanh gặp được Phàn Thiếu Hoàng. Theo lời đồn đãi, người này ra tay độc ác, phàm là yêu vật rơi vào tay hắn, tất nhiên sẽ hồn bay phách tán, vĩnh viễn không siêu sinh.

Nó biết người này không đơn giản. Lần trước Phàn Thiếu Cảnh dẫn mười mấy tên đạo sĩ phục kích nó, nhưng hắn ta lại chỉ đến đây một mình. Một người một thi đối mắt nhìn nhau. Xảo Nhi lại hơi bồn chồn, không để ý nó nghe có hiểu hay không, la lên với nó "Anh đi đi, tôi là người, hắn sẽ không đối phó tôi đâu."

Thật ra thì ý của cô, cương thi mắt xanh có thể hiểu được bao nhiêu. Lúc đó nó ra đời chưa lâu, còn có thể coi là trẻ tuổi hăng máu, không hiểu được việc phải ứng biến, lại càng không hiểu được đạo lý giữ được rừng xanh sợ gì không có củi đốt.

Hiển nhiên Phàn Thiếu Hoàng biết mục đích của nó. Hắn không đuổi theo nó, nhưng từ đầu đến cuối lại đứng cách Xảo Nhi năm bước. Như thế đã hoàn toàn ngăn cản nó đến gần Xảo Nhi.

Xảo Nhi quyết tâm chuẩn bị muốn bỏ chạy. Ngón giữa hắn khẽ nhúc nhích, một sợi dây mực vốn để đối phó yêu vật quấn quanh mắt cá chân của cô.

Đột nhiên cương thi mắt xanh rống lên, đôi mắt xanh sáng rực, móng tay dài ra, nanh lộ ra ngoài môi, tướng mạo dữ tợn đáng sợ. Theo sự thay đổi của nó, một làn khói xám đen mang theo mùi tanh của thi sát bay lên cao, che khuất cả bầu trời.

Tay phải Phàn Thiếu Hoàng cầm kiếm, tay trái niệm kiếm quyết, màn trời màu xanh thay đổi, gió mây tụ lại. Mặt trăng cũng giảm đi màu sắc sống động, nằm tái nhợt trên bầu trời.

Cây cỏ xung quanh mình khô héo theo tốc độ mắt thường có thể thấy, chim trong núi rơi xuống đất, dã thú chạy trốn. Kiếm trong tay Phàn Thiếu Hoàng hiện lên tia sáng màu vàng nhạt, vẻ mặt hắn nghiêm túc dị thường.

Cương thi mắt xanh gầm gừ trong cổ họng, nó giơ vuốt lên, sát khí màu đen vờn quanh thân. Chiếc móng nhọn màu xám trắng trực tiếp chống lại kiếm màu vàng nhạt. Những phù chú vàng thẫm mang theo tia lửa tuôn ra trong đêm đen, vang vọng giữa núi rừng như sấm vang chớp giật, tạo ra một cuộc đấu phép oanh oanh liệt liệt.

Thân Phàn Thiếu Hoàng dẻo dai nhanh nhẹn như rắn, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không rời xa Xảo Nhi. Cho nên từ đầu đến cuối cương thi mắt xanh cũng ra tay có phần cố kỵ -- Tính mạng của cô thật sự yếu ớt, chỉ cần một chiêu thi sát là có thể đả thương cô.

Chỉ có điều chiêu thi sát chỉ hơi chuyển động, khí thi cũng khiến mặt đất bắt đầu chuyển màu xám ngắt. Mà Phàn Thiếu Hoàng chính là đợi thời khắc này, tất cả phép thuật, cho dù là tấn công hay thủ vệ, một khi tung ra đều có phản phệ. Cho nên đây là việc vô cùng bất đắc dĩ, từ đầu đến cuối cương thi mắt xanh chỉ lấy móng vuốt làm vũ khí, chỉ so sức mạnh với đối phương, chưa hề đánh phép.

Khí thi kéo đến mù trời mịt đất, che hết trăng sao. Phạn Thiếu Hoàng lại không kinh hoàng, lúc khí thi phủ đến thì hắn lại tung ra dây mực, quấn lấy Xảo Nhi. Động tác quá nhanh, khiến Xảo Nhi chỉ kịp la lên một tiếng.

Đương nhiên phản ứng của cương thi mắt xanh nhanh hơn cô nhiều. Khi nó thu về phép thuật, phản phệ cũng khiến nó lơi lỏng trong chớp mắt. Kiếm của Phàn Thiếu Hoàng vung lên, tia sáng xé rách bóng đêm.

Cương thi mắt xanh thét lên, một cánh tay đã rơi vào đám cỏ xanh, máu đen dính đầy vai nó. Nó chưa từng đau đớn kiểu này, nhưng bàn về kinh nghiệm thực chiến, thật sự nó sai quá nhiều.

Xảo Nhi kinh hoàng nhào tới trước mặt nó. Nhưng trong mắt nó không hiện lên vẻ hoảng loạn, nó giơ tay trái lên, dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, khẽ trấn an cô.

Phàn Thiếu Hoàng từ từ đến gần, nghiêng người ngồi chồm hổm trước mặt nó. Cương thi mắt xanh cũng không có ý định trốn nữa. Nó tổn hao nguyên khí quá nhiều, lúc này hắn muốn giết nó, thật dễ như trở bàn tay.

Nhưng Phàn Thiếu Hoàng không có ra tay, hắn viết chữ trên mặt đất. Xảo Nhi xem có thể hiểu được, hắn muốn cương thi mắt xanh làm Thi Sát của mình.

Việc này khác với được bao nuôi. Thi Sát cũng tương tự như nuôi cương thi, hai bên lập thành khế ước, từ đó coi hắn là chủ. Lúc cương thi mắt xanh đang do dự, Xảo Nhi đã nhặt được cánh tay của nó ôm vào ngực. Cô từng thấy cánh tay của cương thi mắt đỏ bị chém xuống, sau đó lại thấy được nối lại. Khi cô quát hỏi Phàn Thiếu Hoàng cũng chẳng có sợ hãi "Nếu như nó làm Thi Sát của anh, anh có thể giúp nó nối lại cánh tay không?"

Lúc này Phàn Thiếu Hoàng mới mở mắt đánh giá Xảo Nhi. Hắn không nghĩ ra cô gái này lại có thể xem hiểu điễn văn. Lập tức hắn khẽ mỉm cười, hắn vốn cao ngạo, trong nụ cười lãng tử có vài phần khinh miệt "Đó là điều đương nhiên, tôi không cần thứ vứt đi"

Một lần nữa, Xảo Nhi đứng trước mặt cương thi mắt xanh. Nó không hiểu câu chuyện của Xảo Nhi và Phàn Thiếu Hoàng. Xảo Nhi chỉ đành viết chữ lên lòng bàn tay nó, kêu nó chấp nhận.

Phàn Thiếu Hoàng rút kiếm, trong mắt có vài phần đùa cợt, con cương thi này đã là của hắn dễ như chơi, cần gì phải vội.

Xảo Nhi không ngừng viết chữ lên lòng bàn tay của cương thi mắt xanh. Mặc dù nó vừa hiểu biết chút ít, nhưng lòng tự ái cũng rất cao. Cho dù bị lão đạo Xung Linh bao nuôi, nhưng cũng chỉ là hợp tác. Hôm nay muốn nó ăn nhờ ở đậu, tất nhiên nó không cam lòng.

Nhưng tình thế ép người, Xảo Nhi dỗ nó như dỗ trẻ con rất lâu. Một lúc sau, rốt cuộc nó đứng dậy, mặc nhiên để Phàn Thiếu Hoàng gieo xuống cấm chế trong cơ thể nó.

Lần này, nó đã học được nhẫn nhịn vì đại cuộc.