Người Yêu Ơi Đi Nào

Chương 59: Ông còn nặng hơn Quan Thế Âm




Cương thi mắt xanh ở trên đỉnh núi rất lâu, cả thân máu tươi đã ngừng chảy, trên áo bào màu đen xuất hiện vài vệt máu loang lỗ màu tím. Nó bị thương rất nặng, cấm chế của ma đạo đã ăn mòn máu thịt của nó. Nếu cương thi không phải chiến thần thì nó đã trở thành bộ xương khô từ lâu. Nó biết, mỗi một tấc da thịt đau đớn nó đều biết. Máu của Nữ Bạt đã không còn nguyền được nó vĩnh viễn trong bóng tối nữa. Lần thanh tu này nó đã hoàn toàn thành công, nhưng lại khiến nó có một cảm giác sau khi thành công đã mất đi tất cả.

Nó ngồi một mình trên đỉnh núi, mùi thơm thoang thoảng trên người đã bị mùi máu thay thế. Trong tay nó vẫn còn cầm chiếc ví tiền nho nhỏ, nó mở lòng bàn tay ra ngắm nhìn tỉ mỉ.

"Khụ... A di đà phật, thí chủ định ngồi ở đây làm hòn vọng thê sao? Tục truyền ở Đồ Sơn có hòn vọng phu. Thế thì bần tăng sẽ mang thí chủ đến đó để phối thành một đôi nhé."

Mắt Xanh quay đầu lại nhìn thấy Quan Thế Âm vẫn cầm bình cam lộ, tóc đen áo trắng, thần quang lượn lờ như cũ. Ngọn núi này cũng được hưởng phúc trạch của hắn nên tăng thêm vài phần tiên khí.

Mắt Xanh cũng không để ý đến hắn. Mặc dù hiện tại nó đã suy yếu cực độ, ngay cả Phàn Thiếu Cảnh chưa thăng thiên cũng có thể giết nó. Quan Thế Âm vẫn không có tự giác chậm rãi bước đi thong thả và ngồi xuống bên cạnh Mắt Xanh "Hống, tôi và cậu làm giao dịch nhé?"

Đôi mắt sâu thẳm của nó vẫn nhìn vào đường may thêu tỉ mỉ trên chiếc ví tiền như không nghe thấy.

Quan Thế Âm liền bắt đầu than thở "Ôi, ôi, thôi, thôi. Bần tăng còn tưởng rằng người thêu cái ví này còn đẹp mắt hơn nó."

Vừa nói xong thì hắn lại quay đầu muốn bỏ đi. Cuối cùng cương thi mắt xanh cũng cất lời "Có ý gì?"

Giọng nói của nó khô khốc, trong đôi mắt xanh thẳm ảm đạm giống như mưa gió kéo đến kịt trời. Quan Thế Âm cúi người kề vào nó "Làm giao dịch, bần tăng sẽ khiến cho tình duyên đã đứt của cậu và Cống Hề thí chủ có thể nối tục lại."

Cương thi mắt xanh đứng dậy "Cô ấy đang ở đâu?"

Quan Thế Âm rút cành dương liễu trong lọ ra ngắm nghía, một hồi lâu mới nói "Không hỏi điều kiện à?"

"Ta không cần biết điều kiện. Nhưng nếu như mi dám gạt ta..."

Quan Thế Âm tiếp lời "Cậu sẽ san bằng tam giới."

Cương thi mắt xanh trợn to mắt "Ta sẽ bóp chết mi ngay tức khắc."

"Ặc!" Quan Thế Âm lại lắc đầu "Cống Hề thí chủ đã tự chôn xuống thủy châu khiến cho sông Tam Đồ bị vỡ đê, nhân gian thương vong. Hống, nếu như từ nay về sau cô ấy chỉ còn là một người bình thường, phải trải qua sinh lão bệnh tử, không thể thoát khỏi lục đạo luân hồi thì cậu còn yêu cô ấy hay không?"

Cương thi mắt xanh chỉ lặp lại câu nói khi nãy "Cô ấy đang ở đâu?"

Quan Thế Âm đưa một vật cho nó, cũng là một tờ giấy tư mệnh mỏng được xé trong cuốn sổ sinh mệnh. Cương thi mắt xanh xoay người muốn bỏ đi thì Quan Thế Âm lại gọi nó "Trẻ con loài người không thể yêu đương đâu!"

Khách hành hương của Quan Thiên Uyển vẫn nối liền không dứt. Diêu Quang đã chôn cất sư tôn Cống Hề chân nhân ở phía sau núi. Quan Thiên Uyển vẫn hoạt động như thường. Hắn ta còn biết kinh doanh hơn Xảo Nhi. Phần lớn khách hành hương thường lui tới đều cam tâm tình nguyện cho thêm tiền hương hỏa. Quan Thiên Uyển mất đi Xảo Nhi tựa như cũng không bị ảnh hương gì, cũng như lúc ban đầu mất đi Phàn Thiếu Hoàng vậy.

Quan Thế Âm đứng trên bờ cát lay cây tiền. Việc này đã trở thành công việc hằng ngày của hắn. Phàn Thiếu Hoàng bàng quan ngồi trong trận pháp, có một tiên liêu (người là đồng liêu, tiên là tiên liêu) như vậy hiển nhiên là chuyện chẳng vẻ vang gì.

Quan Thế Âm lại hồn nhiên không buồn chú ý "Bạn tiên à! Nghĩ đến cô nhóc kia đặt cây này ở đây cũng thật rất có thâm ý. Nếu không phải như thế thì bần tăng làm sao ngày ngày đến đây thăm cậu được. Cậu có thấy vậy không?"

Nhắc tới Xảo Nhi, mép của Phàn Thiếu Hoàng lại lộ ra một nụ cười. Hắn nhìn nấm mồ chôn bên cạnh trận pháp, trong mắt thậm chí có sự ấm áp, trong lời nói cũng mất đi sự khinh thường ban đầu "Một người ngu cũng chỉ làm được vài việc ngu xuẩn."

Quan Thế Âm lay cây tiền xong lại ngồi xuống tán cây nghiêng bình Thu Lộ Bạch trước trận pháp. Mặc dù hắn hay lang thang không vào khuôn phép nhưng hắn cũng không bao giờ vượt qua phép tắc của Phật gia. Không dính vào rượu nên không thể nào cùng uống với Phàn Thiếu Hoàng.

Phàn Thiếu Hoàng uống rượu rồi nói "Mi độ cho cô ta luân hồi rồi hả?"

Quan Thế Âm đang cuốn tấm vàng lá lại thổi, một hồi lâu mới đáp "Ừ, lúc cô ấy qua Vong Xuyên kêu tôi chuyển đến cậu lời cám ơn."

Phàn Thiếu Hoàng cười khẩy. Sau khi đoán số mệnh của Xảo Nhi xong, hắn kêu Phàn Thiếu Cảnh đi tìm Quan Thế Âm. Với lỗi lầm Xảo Nhi phạm phải, cho dù thần giới không làm khó thì Xảo Nhi cũng tất nhiên phải lưu lạc vào đường súc vật. Chỉ là con nhóc ngốc kia làm sao lại biết được điều này?

"Thật ra thì với thành tích của cô nhóc kia" Quan Thế Âm vỗ vỗ vò rượu "Cậu cũng dốc không ít công sức nhỉ."

Cổ thần Ứng Long uống rượu rồi khịt mũi "Đồ đệ tôi dạy ra thì không có gì để bàn cãi."

Trong lời nói rất đắc ý. Quan Thế Âm liền bất mãn "Nghĩ lại thật là bất bình. Cậu hại cô ta lâu đến thế, vậy mà cô ta vẫn còn chuẩn bị cho cậu Thu Lộ Bạch đủ mười năm. Tôi chống đỡ hậu quả cô ta gây ra tốn hao vô số thiện nghiệp lại chẳng thấy cô ta đền đáp gì. Hừ!"

Hai vị thần đang kèn cựa nhau thì bỗng Diêu Quang mỉm cười bước đến "Bồ tát người phạm sân giới rồi. Người nhìn đi, gia sư còn không phải vì người nên mới giữ lại cây tiền này sao...."

Quan Thế Âm cảm thấy rất có lý nên lại tiến lên ôm cây tiền kia lắc mãnh liệt. Cây tiền kia cũng khó lường và rất háo sắc. Nếu như dưới tàng cây là mỹ nhân, không ôm chặc nó thì dù lắc nó ra sao nó cũng không rơi ra một miếng vàng lá nào. Còn nếu dưới tàng cây là kẻ xấu xí thì cho dù có ôm chặt nó cỡ nào nó cũng chẳng buồn rụng xuống lấy một chiếc lá.... Vì thế Quỷ Xa từng tuyên bố vài lần, một ngày nào đó nó sẽ chặt cái cây này ra thành chín chín tám mươi mốt khúc....

Tại quý phủ Liễu viên ngoại ở Liễu Châu.

Cương thi mắt xanh đã ẩn núp ở đây một khoảng thời gian. Nó rất hoang mang. Quan Thế Âm kia chỉ nói cho nó ở đây chờ, nhưng phủ viên ngoại có rất nhiều tiểu thư nha hoàn, ai mới là Xảo Nhi của nó đây?

Thật ra nó cũng chỉ biết chờ đợi, vừa nghĩ sắp gặp lại cô thì trong lòng nó lại dậy sóng không nguôi. Nhưng nó không rõ được ai mới là Xảo Nhi. Nó chỉ có thể bảo vệ hết tất cả tiểu thư và nha hoàn trong phủ, xem mỗi người đều là Xảo Nhi của mình. Ngay cả nhị tiểu thư bị kim châm vào tay một chút cũng khiến nó đau lòng vô cùng.

Cứ như thế qua hai ngày nó mới hơi tỉnh ngộ. Xảo Nhi mới vừa rời khỏi nó chỉ mấy ngày làm sao lớn đến vậy chứ!

Cho nên nó bắt đầu tìm kiếm bé gái trong phủ quý viên ngoại. Thế nhưng cô bé nhỏ nhất phủ quý viên ngoại cũng đã hai tuổi rưỡi rồi, chỉ có con mèo cái hôm qua mới sinh bốn con mèo con thôi...

Nghĩ đến đây nó lại dựng hết tóc gáy. Nó không thể nào nhận ra con nào mới là Xảo Nhi, chỉ đành bảo vệ cho bốn con mèo con và con mèo mẹ kia, sợ chúng bị người khác ức hiếp. Mà con mèo mẹ kia lại nhạy bén hơn loài người rất nhiều, đương nhiên nhìn ra được lai lịch của nó. Con mèo mẹ kia khiếp sợ run rẩy mấy ngày liền chẳng dám ăn uống, đến mức đói đến hấp hối khiến nó phải vội vã đi kiếm sữa cho mấy con mèo con.

Ngày thứ tư thì bà sáu của quý phủ sinh con, lúc này cương thi mắt xanh mới thở phào nhẹ nhõm. Lần chắc đúng rồi.

Đôi mắt nó si ngốc trông vào khoảng sân, còn nóng lòng chờ đợi hơn cả Liễu viên ngoại. Một canh giờ sau có người ôm đứa bé ra. Nó kinh hãi ẩn thân đến xem thử, vừa nhìn xuống dưới nó đã chửi rủa -- Vậy mà là một thằng cu!

"Khốn kiếp." Nó hoài nghi nhìn đứa bé trai kia, nhưng không sai, đúng là con trai. Trong bụng nó hơi sợ hãi, biến thành con trai thì phải làm sao đây...

Đương lúc rối rắm thì trong phòng lại có tiếng trẻ nít khóc nỉ non, chỉ trong chốc lát bà mụ lại đi ra ngoài kêu lên "Chúc mừng viên ngoại, lại có thêm một thiên kim."

Lúc này cương thi mắt xanh mới yên lòng lại. Không kịp đợi bà mụ ôm đứa bé ra nó đã ẩn thân chạy vào phòng sinh để xem. Ngay cả bà sáu đang nằm trên giường nó cũng cảm thấy xinh đẹp vô cùng.

Liễu viên ngoại kia đã có thằng con trai bảo bối nên cũng chằng buồn nhìn đến đứa bé gái được bà mụ ôm ra. Cương thi mắt xanh rất tức giận trợn mắt trừng hắn. Sau đó lại nghĩ dù sao cũng là Xảo Nhi nhà mình, có mình thương là được rồi, hắn không thương thì mặc kệ hắn vậy.

Trên người Mắt Xanh còn bị thương chưa lành nên mùi máu thịt vẫn còn thối rữa. Vì đứng trong phòng của Xảo Nhi lâu nên bắt đầu có một mùi hôi thối. Một lúc sau mấy người trong phủ lại bắt đầu bàn tán, vị cửu tiểu thư này còn nhỏ đang mang mùi xác thối sợ rằng sẽ không may mắn.

Liễu viên ngoại vốn không thích con gái, giờ lại nghe theo lời xúi giục của mấy thê thiếp kia nên lập tức quyết định vứt cô con gái này vào trong thôn trang mặc cho bà vú nuôi dưỡng. Bà sáu cũng không nỡ xa con, nhưng trong nhà này bà không được quyền làm chủ nên chỉ biết trơ mắt nhìn con gái bị đưa vào trong thôn. Lúc gần đi bà kêu Liễu viên ngoại đặt tên cho con. Liễu viên ngoài thấy mấy đó thủy tiên đang nở rộ nên chỉ tùy ý phất tay "Đặt là Liễu Thủy Tiên đi."

Cương thi mắt xanh giận dữ, Thủy gì chứ, Tiên gì chứ !!

Nó cũng đi theo Xảo Nhi chuyển đến thôn trang. Vì trẻ con quá đông nên nó cũng không thể nào ra tay ôm Xảo Nhi được. Bà vú kia cũng không bớt lo, thôn trang này cũng không có ai trông coi, bà cũng thường xuyên không có ở nhà. Cương thi mắt xanh vui mừng được tự do, thỉnh thoảng trong nhà hết than nó cũng sẽ ôm cô vào lòng để sưởi ấm.

Cuối cùng Quan Thế Âm thật sự không nhìn được nữa "Cậu bận tâm đến mình trước đi. Còn tiếp tục thế này thì cô ta chưa lớn lên cậu đã chết trước rồi."

Cương thi mắt xanh suy nghĩ cảm thấy cũng đúng. Huống chi linh khí nơi đây cũng không đủ cho nó chữa thương. Nếu nó kiên trì sống ở đây thì linh khí sẽ thiếu thốn ảnh hưởng đến sức khỏe của cô, khẳng định cô sẽ không thể sống được. Nhưng lúc này bỏ đi thì nó không đành lòng để Xảo Nhi lại.

Vẫn là Quan Thế Âm tương đối nghĩ thoáng hơn "Cậu lo chữa thương trước đi. Mười năm chỉ qua trong thoáng chốc thôi. Không chừng mười năm sau cậu chính là mối tình đầu của cô ta, hai người sẽ không để lỡ nhau rồi."

Cương thi mắt xanh vẫn ở thêm hai tháng tại thôn trang. Nhưng nó thật sự không chống đỡ nổi nữa, thân thể nó tự động hấp thu linh khí xung quang, nếu còn sống ở đây thì sẽ gây bất lợi cho Xảo Nhi. Lúc nó đi lại phải tốn công báo mộng cho Liễu viên ngoại - cha của Xảo Nhi kiếp này. Sợ hắn không nhận ra mình nên nó hóa thành dáng vẻ của Quan Thế Âm chỉ vào lỗ mũi của đối phương nói "Già Liễu à, mi không nên thế này. Cửu cô nương nhà mi là thiên nhân hạ phàm, là người đại phú đại quý. Cả nhà họ Liễu của mi về sau phải dựa vào cô ta. Nếu như mi đối với cô ta không tốt, hừ!" Nó vội vàng tìm cách hù dọa hắn ta. Thình lình nó kề mặt đến gần, cách chóp mũi hắn một tấc, ánh mắt trợn trừng lên, hai chiếc nanh mọc ra thật dài, hai bàn tay cũng biến thành chiếc trảo "Aaaaaaaaaaaa"

Quan Thế Âm rất muốn bắt lấy tên giả mạo này nhưng khi thấy thế cũng ngã xuống đất không bò dậy nổi....

"Aaaaaaaaaaa" Tên Liễu viên ngoại kia còn la lớn hơn cả nó, bật dậy khỏi giường, toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Giọng nói hắn run rẩy "Mau, đi đến thôn trang đón cửu tiểu thư về. Bên ngoài thời tiết giá rét nhớ phải bỏ lò sưởi vào trong kiệu, cẩn thận không để tiểu thư bị cảm lạnh. Nhanh đi."

Người làm đáp lời rồi vội vàng chạy đi. Liễu viên ngoại trời sinh cũng tin vào đức phật nên lập tức vân vê phật châu trên cổ tay đọc lẩm nhẩm "Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát, nam mô Quan Thế Âm bồ tát...."

Lúc cương thi trở về Thiên Ngoại Thiên thì cương thi mắt đỏ và hai con cương thi động cổ đều ở Quan Thiên Uyển. Chỉ có cương thi áo đỏ ở Thiên Ngoại Thiên chờ nó. Trong lúc nó bế quan trị thương cũng chỉ có cương thi áo đỏ hầu hạ. Tuyết Dung và Ma Linh Thai vốn là một đôi vợ chồng, hôm nay không cần phải đóng kịch nữa nên đương nhiêu cùng nhau ngọt ngào trong hang của mình rồi.

Những thứ thần linh yêu ma này thực tại không có khái niệm gì về thời gian. Thời gian tu hành quá lâu, tính mạng cũng trôi qua rất dài nên thời gian với chúng chỉ như một thung lũng tuyết vô tận. Đập vào mắt tất cả đều là một mảnh trắng xóa, nhìn không thấy được điểm cuối và cũng không biết mình đã đi được bao lâu.

Áo Đỏ vẫn cẩn thận chăm sóc nó. Vì muốn bồi bổ lại thân thể nó nên thậm chí còn lấy máu người cho nó chữa thương.

Ánh mắt cương thi mắt xanh sắc bén nhìn Áo Đỏ. Nhưng Áo Đỏ chỉ mỉm cười "Là học theo Cống Hề chân nhân, mua của con người. Thuộc hạ chưa hề làm khó bọn họ."

Cương thi mắt xanh liền gật đầu "Để xuống đi."

Thương tích của Mắt Xanh tốt lên liền vội vàng đi tìm Xảo Nhi, nhưng lại bị Quan Thế Âm tìm đến. Thần giới vẫn náo nhiệt như lúc bàn đầu, đối với sự có mặt của chủ nhân Thiên Ngoại Thiên cũng không hề khẩn trương. Khi đó thiên đế đang bận xem đá bóng, còn dùng chiếc thủy kính vĩ đại, phía dưới thủy kính còn khắc một dòng chữ không biết của nước nào: Made in Guantianyuan.

..............

"Mẹ kiếp, sút, sút đi! Cái tên chân què này!" Thiên đế rõ ràng cực kỳ tức giận, mấy chiến thần lại hăng hái bừng bừng "Ha ha ha, bốn không, bệ hạ, ngài lại thua rồi."

Thiên đế khẽ phủi ống tay áo, quay đầu rất có phong thái kẻ đứng đầu tam giới "Mấy người các ngươi không lo làm việc chánh sự, ham chơi mất hết ý chí, không còn cầu tiến, làm sao còn ra vẻ chiến thần nữa hả? Truyền ý của trẫm, ngày mai thần giới thi sát hạch, phàm là kẻ nào thi rớt sẽ bị trừ ba tháng lương theo luật."

Mấy chiến thần nhất thời khóc lóc ầm ĩ "Thiên đế đừng mà....."

Khi nhìn thấy cương thi mắt xanh đứng đó thì cuối cùng thiên đế lại vui mừng "Chủ nhân Thiên Ngoại Thiên, ha ha ha, nhìn thấy cậu thật sự là chuyện vui nhất ngày hôm nay."

Cương thi mắt xanh nghiêng mặt đứng trong điện. Quan Thế Âm chắp tay trước ngực hành lễ "Bệ hạ, bần tăng và Hống thí chủ đã thương lượng thỏa đáng. Bởi vì Hống thí chủ đã được bần tăng cảm hóa nên chấp nhận vào môn hạ của bần tăng, làm thần thú cho bần tăng cưỡi."

Thiên đế phun hết nước trà lên mặt Quyển Liêm Đại Tướng. Sắc mặt của Mắt Xanh thì tái mét, trợn to mắt không nói nên lời. Vẫn là thiên đế sợ rằng thiên hạ không loạn "Bồ tát, trẫm muốn cưỡi thử trước có được không?"

Quan Thế Âm áo trắng tóc đen, ôn hòa như những tiên gia khác "Yêu thú, đến đây quỳ xuống." Sau đó nói với thiên đế cung kính "Bệ hạ mời."

Thiên đế vuốt vuốt râu đang muốn tiếng lên thì đột nhiên ngoài cửa lại vang lên tiếng kinh Phạn như tiếng chuông đồng thánh thót.

Chư thiên thần phật tức khắc nhăn nhó mặt mày. Dù sao Quan Thế Âm có tố chất mạnh hơn mấy Bồ Tát khác nên lập tức mỉm cười tiến lên "Cung nghênh sư tôn."

Người đến quả nhiên là Tây Thiên Như Lai, mái tóc hắn xoăn như ốc biển, mặt vuông tai lớn, phật quang tỏa sáng rực rỡ, quan thân có tiên nhạc lượn lờ, giờ phút này lại mỉm cười thật tươi "A di đà phật, đồ nhi, con mới thu được đồ tốt thế này lại không nói cho vi sư."

Trong tiếng nói của Như Lai rất tủi thân, chúng thần phật đều nổi hết cả da gà. Quan Thế Âm càng khó chịu. Thần thông của Tây Thiên Như Lai đã sâu không lường được từ lâu. Với sự cố ý tạo áp lực của hắn thì ngay cả Quan Thế Âm cũng khó bề trấn định "Sư tôn, cũng là lỗi của đồ nhi. Nhưng vật cưỡi này...." Quan Thế Âm cắn răng, rốt cuộc cũng hạ quyết tâm "Đồ nhi vốn định hiến tặng cho sư tôn."

Trong tiếng nói của Quan Thế Âm cũng vô cùng uất ức. Nếu như không phải Như Lai đang ở trước mặt thì hắn đã sớm che mặt lại khóc lóc rồi. Chúng thần phật cũng đổ đầy mồ hôi lạnh -- Quả nhiên không hổ là thầy trò.

Mắt thấy sẽ phải bị đổi chủ, cương thi mắt xanh đương nhiên phải nói ra chủ ý của mình "Tôi đi theo Quan Thế Âm."

Như Lai ngơ ngác "Bần tăng là Tây Thiên Như Lại, Tôn Giả Thích Ca Mâu Ni. Mi đi theo bầng tăng không phải là hoành tráng hơn đi theo đồ đệ ta sao?"

Cương thi mắt xanh quan sát Quan Thế Âm hồi lâu mới nghẹn ngào nói ra "Nhưng ông nặng hơn Quan Thế Âm."

Chư thiên thần phật cười lăn ra đất.

Như Lai đau thương đấm đất "Giảm cần, phải giảm cân ngay...."

Thiên đế và Như Lai ở trong điện đều tranh nhau cưỡi thử. Lúc đi ra ngoài cương thi mắt xanh đã sa sầm nét mặt. Quan Thế Âm lại vỗ vai nó "Nhưng thần phật này đều tu hành giống cậu mới đến được đây thôi. Bọn họ không có như trong tưởng tượng của cậu, lại càng không phải kẻ thù của cậu. Dù sao đánh nhau với bọn họ thì cậu cũng thua thôi."

Cương thi mắt xanh ngước mắt nhìn Quan Thế Âm, trong lời nói cũng không hề có sự tức giận "Có phải người thấy tôi bây giờ rất nhục nhã không?" Nó nhìn nhau với Quan Thế Âm, khóe môi nhếch lên ẩn chứ nụ cười "Tôi không uất ức, đáng giá, vô cùng đáng giá."

Quan Thế Âm nhìn theo bóng lưng của nó vẫn là áo đen tóc trắng như cũ, quanh thân cũng ánh lên màu lửa đỏ, rõ ràng đã trở thành vật cưỡi của hắn nhưng lại lộ ra khí thế ngạo nghễ tự tận trong xương của chiến thần thượng cổ.