Người Yêu Ơi Đi Nào

Chương 62: Cuộc sống chung với cương thi




Liễu Thủy Tiên không biết đây là đâu, đưa tay chạm đến xung quang chỉ toàn là bùn đất. Cô cảm giác nơi đây hình như là một hang núi. Từ thuở nhỏ cô đã ở trong phủ Liễu viên ngoại, lại thêm được cha thương yêu cưng chiều, có thể nói là ăn sung mặc sướng. Nhưng hôm nay lại bị yêu quái mang đến một nơi tối đen không thấy được cả năm ngón tay này đương nhiên khiến cô rất sợ hãi. Dường như cương thi mắt xanh cũng không có ở đây, cô lần mò khắp nơi mới đi được ra trước hang nhìn thấy được ánh trăng mờ mờ.

Cô đứng ở cửa hang nhìn ra cũng không biết đây là ngọn núi nào. Cỏ dại mọc um tùm ngoài hang trông vô cùng hoang vu. Cô cẩn thận đi về phía trước, dưới ánh trăng mờ tối cũng miễn cưỡng có thể thấy được sự vật. Nghĩ đến nguyên hình đáng sợ của cương thi kia, cô cắn môi bắt buộc mình trấn định, thừa dịp nó chưa về chạy trốn khỏi đây.

Khi đó lưu hành việc bó chân, con gái nhà quyền quý đều bị bó cả. Nên điều này khiến cho Liễu Thủy Tiên không thích hợp đi bộ. Huống chi đây là đường núi gập ghềnh. Cô đi một chút đã đau đến không chịu được, đành ngồi trên một tảng đá nghỉ ngơi. Tay của cô bị bụi gai cắt qua, trên da thịt trắng nõn hiện lên từng đường trầy xước rỉ máu. Cô lau mồ hôi trên đầu, đương lúc muốn đứng lên thì trước mắt có một bóng đen thoáng qua. Cương thi mắt xanh đã đứng trước mặt cô.

Liễu Thủy Tiên nghĩ rằng có thể nó đi đến nơi khác trị thương. Lúc này đã khôi phục lại hình dáng con người, tóc bạc áo đen, mũi cao môi mỏng. Thoáng nhìn dưới trăng như một thần tiên anh tuấn phong nhã. Nhưng Liễu Thủy Tiên đã tận mắt nhìn thấy nguyên hình của nó, nên biết rằng dưới lớp mặt nạ đẹp đẽ kia đã cất giấu một gương mặt khủng khiếp vô cùng. Cô lùi về phía sau một bước theo bản năng. Cương thi mắt xanh lại vươn tay ra, tựa như nó cũng không trách cô chạy trốn "Ăn chút gì đi."

Trên tay nó là một gói giấy dầu. Liễu Thủy Tiên không dám đưa tay nhận lấy. Nên nó lại mở gói giấy ra, bên trong là bánh hoa quế cô thích nhất, còn có dấm cá không biết của tửu lầu nào làm và chút bún thịt mang hình dáng kỳ lạ. Nó bày đồ ăn lên tảng đá rồi ngồi xuống cầm đũa gắp một miếng cho cô "Nếm thử đi."

Liễu Thủy Tiên không có dũng khí để ăn. Cô từng nghe truyện Liêu Trai, biết trong đó thức ăn là do tảng đá, nhánh cây, thậm chí là côn trùng hóa thành để lừa mắt con người. Cô chỉ nhìn cương thi mắt xanh, trong sự sợ hãi mang theo chút ít thù địch. Dường như cương thi mắt xanh cũng không chú ý đến ánh mắt của cô, giọng nói của nó vẫn trầm ấm ôn hòa "Ăn đi, Xảo Nhi."

Đêm trong núi trăng sáng sao thưa, gió núi thổi nhẹ, thỉnh thoảng có tiếng côn trùng kêu vang. Đôi khi những con chim đêm vỗ cánh đậu lên cành cậy, phát ra những tiếng kỳ quái. Liễu Thủy Tiên quay đầu đi không chịu tiếp nhận ý tốt của nó.

Cương thi mắt xanh lại hơi bối rối "Ăn chút trước đi. Em đã ngũ cả ngày cũng phải đói bụng rồi. Em hãy ăn trước một ít thử xem, nếu không hợp khẩu vị thì anh sẽ đi mua cái khác được không?"

Liễu Thủy Tiên vốn không muốn nói chuyện với nó. Giảng đạo lý với một con cương thi, chỉ cần thử nghĩ cũng cảm thấy rất nực cười. Nhưng hiện tại cô không biết mình đang ở đâu, trốn thì không thoát, đi thì không được "Tôi muốn về nhà."

Mắt Xanh nghe thế bèn yên lặng, một hồi lâu mới đáp "Đó không phải là nhà của em, Xảo Nhi. Nhà của em ở Quan Thiên Uyển, ngày mai anh sẽ dẫn em về được không?"

Cuối cùng Liễu Thủy Tiên cũng nổi giận, những uất ức, sợ hãi trong lòng đều bộc phát "Tôi nói tôi không phải là Xảo Nhi gì hết. Tôi họ Liễu, tên tôi là Liễu Thủy Tiên. Anh nghe có hiểu hay không? Anh là cương thi, tôi là người. Anh muốn hút máu thì mau chóng cắn chết tôi đi. Hù dọa tôi thế này rất vui vẻ hay sao?"

Cương thi mắt xanh rất hoang mang "Anh không muốn cắn em, anh không hút máu. Anh... anh cũng không hề muốn hù dọa em, hù dọa em không có gì vui cả."

Nó rất oan ức. Cơn giận trong lòng Liễu Thủy Tiên cũng phát tác "Vậy anh thả tôi về đi. Tôi van xin anh, tôi thật sự không phải là Xảo Nhi gì cả."

Cương thi mắt xanh thu dọn lại đồ ăn trên tảng đá. Khi nó vừa đặt Liễu Thủy Tiên xuống thì đã lập tức ra ngoài tìm thức ăn cho cô. Bây giờ cũng đã mệt lắm rồi "Về hang núi trước, ngày mai anh sẽ dẫn em về Quan Thiên Uyển, nhất định em sẽ thích nơi đó."

Liễu Thủy Tiên còn định cất lời thì nó thình lình ôm cô lên đặt lên lưng định trở về hang núi. Liễu Thủy Tiên sợ hãi kêu ré lên, bắp đùi của cô ôm sát người nó, khiến cô mắc cỡ đến đỏ mặt tận mang tai "Anh mau buông tôi xuống."

Bước chân của Mắt Xanh hơi không yên, nó cố gắng ngăn cô đừng lộn xộn. Liễu Thủy Tiên bi ai phát hiện ra rằng nơi mình mất cả canh giờ mới chạy đến thì nó chỉ trong nháy mắt đã quay về. Nó đặt Liễu Thủy Tiên xuống miếng đệm trong hang và để mấy thức ăn khi nãy ở bên cạnh "Em ngủ trước đi, anh ở bên ngoài, có gì thì gọi anh." Nó xoay người muốn rời đi, hồi lâu mới khẽ nói "Anh là Hống."

Liễu Thủy Tiên nhìn nó đi ra ngoài. Cô lo lắng trong hang núi này có rắn chuột hay kiến, nên liên tục không ngừng bước đi về phía cửa hang. Nhưng bên ngoài hang lại không thấy cương thi mắt xanh, cô hoài nghi nhìn dáo dác, đập vào mắt chỉ là cỏ cây khắp núi. Bụng cô kêu lên vài tiếng ùng ục biểu hiện đã đói. Những món ăn cương thi mắt xanh để ở bên cạnh thì cô lại không dám động đến. Cô lặng lẽ lần mò ra khỏi hang núi, trong đêm tối cô không thể phân biệt được phương hướng, chỉ nghe phương xa có tiếng suối chảy róc rách. Cô lần theo cỏ dại đi đến đó, chỉ thấy dưới ánh trăng mờ ảo, Mắt Xanh cởi trường bào xuống bên hông, dùng nước suối rửa sạch vết thương. Mái tóc bạc dài xõa ra được ánh trăng lấp lánh soi lên vô cùng quyến rũ. Từ thuở nhỏ Liễu Thủy Tiên đã ở trong khuê phòng, nay nhìn thấy cảnh thế này cô lại đỏ mặt quay đầu đi. Định men theo dòng suối này xuống núi thì ai ngờ nghiêng đầu qua lại thấy một con rắn đang quấn lên cây thò đầu đánh giá cô từ trên xuống dưới. Cô thét lên kinh hãi, con rắn kia đang nhìn vào cô cũng như giật mình, nhanh chóng lủi mất. Liễu Thủy Tiên chỉ cảm thấy hoa mắt đã rơi vào một lồng ngực. Cô ngẩng đầu lại nhìn thấy cương thi mắt xanh, áo của nó vẫn chưa mặc lại, mặt cô dựa vào lồng ngực nhẵn như ngọc của nó. Cô hơi sợ "Thả tôi ra."

Cương thi mắt xanh ôm cô đến bên dòng suối, nó vẫn rửa vết thương trên người. Nó hơi tránh người đi không muốn cho Liễu Thủy Tiên nhìn thấy vết thương dữ tợn của mình. Liễu Thủy Tiên cũng không có lòng dạ để xem. Cô vốn định chạy trốn nhưng ở nơi rừng sâu với gót sen bé nhỏ của cô làm sao có thể chạy thoát được đây? Cương thi mắt xanh quay đầu nhìn thấy vẻ do dự của cô. Tất nhiên nó biết được trong nội tâm cô đang suy nghĩ gì "Em không đi khỏi đây được đâu. Trước đây sức lực em mạnh hơn bây giờ thì còn chút hi vọng. Bây giờ em đi lại rất chậm, hơn một canh giờ chỉ mới đi được một chút."

Liễu Thủy Tiên cũng hơi nhụt chí "Anh biết tôi đi đã lâu rồi?"

Cương thi mắt xanh gật đầu chân thành "Trong vòng một trăm dặm, anh có thể cảm giác được bất cứ vật gì anh muốn. Có điều bây giờ công thể của anh cũng chưa hồi phục nên chỉ cảm giác được mỗi mình em."

Giờ Liễu Thủy Tiên mới hiểu được thế nào là lòng như tro tàn. Đương lúc nói chuyện thì cương thi mắt xanh đã rửa sạch vết thương, nó cầm quần áo mặc kín lại. Nhưng lại không chuẩn bị trở về hang núi. Thân thể nó không giống với con người, giấc ngủ cũng không thể khôi phục lại thương tích. Nó chỉ có thể hấp thụ nhiều ánh trăng, tận lực ngăn cho vết thương chuyển biến xấu đi. Liễu Thủy Tiên lại không gắng chịu nỗi lâu đến thế. Khi nãy cô cố trốn đi đã bôn ba hơn nửa canh giờ đường núi, vừa bị hoảng sợ nên thể lực cũng hao tốn rất nhiều, lúc này ngồi đây lâu cũng đã cảm thấy hơi buồn ngủ.

Cô ra đời đã nhiều năm nhưng đây là lần đầu tiên cô một mình ở chung với một chàng trai xa lạ. Sai rồi, là lần đầu tiên một mình ở chung với một cương thi xa lạ. Cô ngồi bên cạnh nó hồi lâu, cũng không biết thiếp đi từ lúc nào. Cương thi mắt xanh nhẹ nhàng đặt đầu cô nhẹ gối lên chân của mình, cố hết sức không cử động để cô có thể ngủ một tư thế thoải mái nhất.

Gió núi thoáng lạnh, Liễu Thủy Tiên không biết mình ngủ được bao lâu. Lúc cô tỉnh lại thì cương thi mắt xanh vẫn duy trì tư thế ngồi tối qua, như một pho tượng yên lặng không hề nhúc nhích. Quả thật Mắt Xanh vô cùng vui mừng khi thấy cô mở mắt "Xảo Nhi, hôm nay muốn ăn gì?"

Liễu Thủy Tiên không muốn tranh cãi với nó, giọng nói cô rất nhỏ "Tôi chỉ muốn về nhà, muốn gặp cha mẹ của tôi."

Cương thi mắt xanh giả vờ như không nghe thấy những lời này, có đôi khi nó cũng rất am hiểu chuyện giả ngu "Anh đi bắt cá được không? Trước kia em thích làm cá kho, ăn xong chúng ta sẽ đi hái trái cây."

Liễu Thủy Tiên không biết phải đáp lại nó thế nào, có lẽ nó chẳng cần nghe ý kiến của cô. Trước kia Liễu Thủy Tiên chưa từng thấy cương thi, thậm chí bọn nha hoàn xung quanh cũng vô cùng kiêng kỵ nói đến vật không may mắn thế này. Cho nên nhận thức của cô về cương thi chính là quái vật ăn sống nuốt tươi. Nhưng bây giờ xem ra cô lại cảm thấy cương thi rất đáng thương. Nó chỉ muốn cố gắng giữ lại người và việc đã không còn tồn tại. Nó như một đứa trẻ, chỉ sống trong câu truyện cổ tích của mình, biết câu truyện là giả dối cũng không chịu để người bên cạnh lay nó tỉnh lại.

Thế tử Bình Nam Vương cử người điên cuồng tìm kiếm Liễu Thủy Tiên. Nhưng liên tục mấy ngày đều không có tin tức. Đạo sĩ Thúy Vi Sơn cũng tìm kiếm khắp nơi, có người đánh mùi theo Liễu Thủy Tiên tìm được một chiếc vòng tay rơi tại một vùng núi hoang vu ít ai lui tới. Khi đó Liễu Thủy Tiên và Mắt Xanh đã ở đây được vài ngày. Vào ban ngày nó cõng cô đi xung quanh hái trái dại, ngắm nhìn cảnh sắc xinh đẹp của núi rừng. Buổi tối lại đứng trên đỉnh núi hấp thụ anh trăng. Nhưng thật ra Liễu Thủy Tiên cũng rất thích non xanh nước biếc này. Từ thuở nhỏ cô đã không bước chân ra khỏi nhà, làm sao thấy được cảnh thiên nhiên đẹp đẽ sống động vậy được.

Sống chung lâu ngày cũng khiến cho sự sợ hãi của cô đối với cương thi mắt xanh vơi bớt đi. Mới đầu cô không chịu ăn, một ngày Mắt Xanh phải đổi mười mấy món nhưng cô cũng không đụng đến. Sau đó đói bụng không chịu được cũng phải ăn chút ít. Cương thi mắt xanh thường xuyên nướng vài món dân dã cho cô. Dù tài nghệ nấu ăn của nó rất tệ nhưng cũng tiến bộ thật nhanh. Có đôi khi Liễu Thủy Tiên thầm suy nghĩ đến cái tên Xảo Nhi nó thường gọi, không biết rốt cuộc là cô gái như thế nào, đã cùng với con cương thi này trải qua câu chuyện ra sao mà khiến nó cố chấp tìm kiếm không thôi. Nhưng nghĩ đến nhiều hơn là cha mẹ tại phủ Liễu viên ngoại và chàng thiếu niên ngại ngùng định chung thân cùng cô.

Cả ngày trôi qua cũng đến chiều xuống, sắc trời cũng đã tối nhưng cương thi mắt xanh vẫn còn chưa trở về. Cô một mình ngồi bó gối trong hang núi, chờ đến hoảng hốt. Dù nơi này không có con thú hoang hay rắn trùng gì đến gần cô, có lẽ vì sợ hãi mùi trên người cô, nhưng bản thân bóng tối cũng đã đủ khiến người ta sợ hãi. Cô nhìn ra ngoài hang, trước kia mỗi khi mặt trời xuống núi thì cương thi mắt xanh cũng sẽ mang về bánh hoa quế cô thích, nhưng đến bây giờ nó vẫn chưa trở về. Mấy ngày qua đa phần thời gian nó đều ở bên cô chưa bao giờ về muộn.

Trong lòng Liễu Thủy Tiên hơi thấp thỏm. Cô không biết mình nên mong đợi nó gặp phải điều bất trắc, hay là hi vọng nó bình an trở về. Dù sau đây cũng là rừng sâu núi thẳm, một mình cô rất khó sống sót. Từ nhỏ cô đã học "Nữ Giới", "Liệt Nữ Truyện". Trong tư tưởng có lẽ cũng hơi nhàm chán nhưng trong lòng tuyệt đối không hư hỏng. Từ khi cương thi mắt xanh xuất hiện cho đến mấy ngày sống chung vừa qua, đúng là cô hơi bị kinh sợ nhưng nó chưa bao giờ thật làm hại đến cô. Cô là khuê nữ, đã đọc nhiều câu truyện tài tử giai nhân nên luôn thương hại với những kẻ si tình. E là dù đối phương là cương thi, cô cũng mong muốn nó có thể sống tốt.

Mãi cho đến canh hai cương thi mắt xanh mới trở về. Nó vừa về đã lập tức gấp rút lấy thức ăn trong ngực mình ra đưa trước mặt cô. Trên người nó có mùi máu rất nồng, nhưng trong lời nói lại không buồn để ý: "Anh mang về chè đậu xanh cho em đây. Người ta nói rằng chè này có thể thanh nhiệt."

Cô mở hộp đựng thức ăn kia ra, chè đậu xanh trong đó vẫn còn bốc khói nghi ngút. Cô múc một muỗng nếm thử, độ ngọt cũng vừa phải, thanh nhưng không ngấy, hết sức hợp khẩu vị. Cương thi mắt xanh cũng cực kỳ vui mừng khi thấy cô thích, nó đẩy hết thức ăn đến trước mặt cô. Quả thật Liễu Thủy Tiên cũng hơi đói, nên mỗi món đầu ăn qua chút ít. Cô rất thích cháo, thế là lần này nó lại mang về hộp cháo gạo tẻ vẫn còn ấm. Nó nhìn cô thật lâu, Liễu Thủy Tiên lại ngại ngùng "Anh... anh cũng ăn chút đi."

Đôi mắt xanh của nó sâu hơn, khóe môi nhoẻn một nụ cười "Anh không đói, Xảo Nhi ăn đi." Trong lời nói cũng mang theo vẻ hạnh phúc.

Ngày hôm sau khi Liễu Thủy Tiên tỉnh lại nhìn thấy quần áo và đầu tóc của mình đều là vết máu đã khô. Cô cẩn thận kiểm tra trên người mình không thấy vết thương nào. Sau đó mới nhớ đến đêm qua mình ngủ tựa vào trong ngực cương thi mắt xanh. Những vết máu này đều là của nó sao?