Nguy Hiểm Cự Ly

Quyển 1 - Chương 58: Người ngoài cuộc




Quán bar Outside không lớn, kiến trúc hai tầng chứa được trên trăm người, ánh đèn âm u mờ ảo phối hợp với điệu nhạc Jazz, tạo ra một bầu không khí ấm áp thích hợp cho buổi tối. Người đến đây đa số là người Châu Âu, có tên đang đặt chai rượu lên đầu để thu hút tiếng cười của phụ nữ, cũng có vài phụ nữ khiêu vũ quanh cột thép để hấp dẫn ánh mắt đàn ông.

Vu Tử Thạc và Giang Hằng ngồi trên quầy, trang phục của hai người vào lúc thường rất khác biệt.

Trên người Vu Tử Thạc chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng đơn giản, nút áo chỉ cài đến ngực xuống lộ ra xương quai xanh gợi cảm dụ người, mái tóc bồng bềnh rũ xuống bên tai khiến y trong có vẻ giống như một lãng khách đến tìm vui thú. Tuy Giang Hằng vẫn ăn mặc nghiêm túc, nhưng hắn đã nới lỏng cà vạt, khi cúc áo trên cổ vừa mở ra, đã khiến người đàn ông luôn trông như người theo chủ nghĩa cấm dục này tản ra hơi thở mê hoặc khó thể bỏ qua.

Giang Hằng cầm ly rượu Gin đổ vào miệng, khẽ nói vào tai Vu Tử Thạc, “Anh nhìn thấy chứ, cô gái đó đang nhìn anh chăm chú.”

Vu Tử Thạc nhìn theo hướng Giang Hằng chỉ, cô gái tóc vàng mặc áo sơ mi bó ngực màu đen, quần bít tất màu đen tô điểm thêm đôi chân dài thon nhỏ của ô, khiến cô trông càng thêm hoàn mỹ, cô phát hiện y đang nhìn mình, liền ném tới một ánh mắt vô cùng gợi cảm. Tại một nơi tràn đầy dụ dỗ và tình dục này, người đàn ông mặt mũi anh tuấn vĩnh viễn không thiếu tầm mắt nhìn tới. Vu Tử Thạc lễ mạo cười mỉm đáp trả, có người đang nhìn y sao y có thể không phát hiện, chỉ là ánh mắt như thế tại một nơi thế này đối với y mà nói là quá bình thường, y thấp giọng nói: “Là một người đẹp nha, đáng tiếc thân hình nhỏ quá yếu đuối, không chịu nỗi giày vò.” Nói rồi, y nhìn sang bên trái, “Tôi lại hợp ý kiểu như thế hơn, đáng tiếc cô ta lại đang nhìn anh.”

Người đẹp tóc nâu chân mày như tơ ngồi một mình bên trái quầy bar, nhìn Giang Hằng chăm chú, nhẹ liếm quả anh đào trong tay rồi bỏ vào miệng. Giang Hằng nhướng mày, lắc đầu tỏ ý, di chuyển lại gần Vu Tử Thạc, bọn họ vai sóng vai, tay gác lên nhau. “Chúng ta không thuộc về nơi này.”

Đây không phải lần đầu tiên bọn họ gần gũi như thế, chẳng qua không khí lần này và những lần khác không giống nhau. Vu Tử Thạc không giãn khoảng cách ra, y nhìn Giang Hằng cười cười. “Cũng giống như tên gọi của quán bar này vậy, anh và tôi đều là người ngoài cuộc.”

Nhận ly ‘Tomorrow’ từ tay người pha chế rượu, uống một hơi cạn sạch. “Tiếp tục thế này mãi cũng không tốt, chúng ta nên chơi trò gì giải tỏa tâm tình đi.” (Chú thích: Tomorrow có một cái tên tiếng Trung rất lãng mạn, gọi là ‘Đêm nay không về nhà’, là một loại cocktail rất mạnh, vì nó thật sự quá mạnh, cho nên có người nói, uống một ly loại cocktail này, đêm nay đừng mơ về được nhà.)

Tuy Giang Hằng không phản cảm khi có chút gì đó với tên này… không, không những không phản cảm, ngược lại còn mong đợi. Nhưng, không phải giờ này phút này nơi này. “Anh muốn phá hoại gì ở đây?”

“Không, ý của tôi là…” Nụ cười gian xảo bật lên trên mặt Vu Tử Thạc, con ngươi màu  hổ phách nhìn quét toàn trường, âm sắc dễ nghe truyền vào tai Giang Hằng như tiếng nước chảy, “Chúng ta đi săn đi, so thử xem ai câu được nhiều con mồi hơn.”

Giang Hằng thở dài, trên gương mặt góc cạnh hiện lên rất nhiều bất đắc dĩ, “Đây là một đề nghị thú vị, nhưng tôi muốn nhắc nhở anh, chuyện này không khác gì với phá hoại.”

Trong ánh đèn phấn hồng mờ ám không rõ, cô gái tóc vàng với làn da trắng nõn mịn tới mức dường như chỉ cần đè mạnh thì có thể vắt ra nước, Giang Hằng ngồi trước mặt cô đốt điếu thuốc, “Tôi nghĩ cô thích bạn của tôi hơn.”

Cô gái tóc vàng vươn tay, ngón tay thon nhỏ vuốt xuôi từ mặt Giang Hằng đến dưới cằm, ngũ quan như được điêu khắc trên gương mặt đường nét rõ ràng, bất luận nhìn riêng bộ phận nào hay là nhìn tổng hợp lại, cũng là một kiệt tác hoàn mỹ. Biểu tình nghiêm túc cẩn trọng, vẻ mặt đường nét cương nghị và con mắt vừa thâm sâu và kiên định đều thể hiện rõ mê lực phi phàm của hắn. “Bạn của anh quả thật rất thu hút, nhưng em thích anh hơn, không dễ có được.”

Vu Tử Thạc liếc nhìn Giang Hằng và cô gái tóc vàng tán tỉnh nhau, rất nhanh lại quay đi, để người đẹp đối diện phải đợi lâu là không lễ phép, y cầm tay người đẹp tóc nâu, nhẹ hôn lên mu bàn tay cô: “Nếu anh nói không được gặp em sớm hơn là nỗi tiếc nuối của anh, em có cảm thấy anh cố ý nịnh hót em không?”

“Có thể thấy anh hiểu phong tình hơn bạn của anh, để em đoán thử suy nghĩ của anh nào.” Người đẹp tóc nâu lật bàn tay Vu Tử Thạc lại, ngón tay nhẹ vẽ trong lòng bàn tay y. “Người giống như anh, trông như đã trải qua rất nhiều chuyện, nhưng thật ra anh rất yếu đuối, cũng rất cô đơn, anh cần người lắng nghe anh tâm sự.” Nói rồi, cô kéo tay y, để y ôm lấy cô, cô nhẹ thổi hơi trước ngực y, dùng giọng nói đã áp chế tiếng rên rỉ thỏ thẻ: “Em sẽ an ủi anh.”

“Anh lo lắng đối tượng đêm nay của bạn anh sao? Yên tâm, kỹ thuật của Anlina rất tốt.” Cô gái tóc vàng thử lên tiếng để kéo ánh mắt Giang Hằng về, Giang Hằng quả thật làm như vậy, hắn quay mặt, rút bóp da ra, móc một sấp đô la đặt lên bàn, lấy chai rượu đã uống cạn chặn lên, sau đó rời khỏi chỗ ngồi, cô gái gọi với theo: “Gấp gáp như vậy để đi đâu vậy? Em làm sai gì sao?”

Mỗi quán bar đều xuất hiện thợ săn và con mồi, bạn có thể chọn lựa một bên, bất luận là thợ săn hay con mồi, chỉ cần vui là được. Nhưng mà, đêm nay ở đây chỉ có hai thợ săn, là họ lại truy bắt lẫn nhau.

Giang Hằng hơi nhướng mày, “Tôi cũng thích đối tượng khó nắm bắt hơn.” Hắn đi về chỗ Vu Tử Thạc đang ôm Anlina, đương nhiên, Vu Tử Thạc đã phát giác được tầm mắt nóng cháy này từ sớm, nồng đậm như rượu mạnh vừa uống, khiến người ta theo bản năng cảm thấy một cỗ áp bách.

Cái ôm của hai người bị ngắt đứt giữa chừng, cánh tay to lớn ép buộc hai người tách ra, Giang Hằng nhìn Anlina tóc nâu, lộ ra vẻ không kiên nhẫn, “Trò chơi kết thúc rồi, cô có thể đi.”

Giọng nói không vui làm Anlina bất an, cô là một cô gái mạnh bạo, nhưng không có nghĩa là cô không biết điều, cô nhìn Vu Tử Thạc trưng cầu ý kiến, Vu Tử Thạc chỉ vuốt tóc ra sau đầu, cong miệng cười nói: “Tôi không cần sự an ủi của ai, cô căn bản cũng không thể trị khỏi cho tôi, mánh khóe của cô rất nhàm chán, có người gọi nó là Cold Reading (1), nhưng Cold Reading không phải ai cũng có thể sử dụng. Tạm biệt, người đẹp.”

Trò chơi bị vạch trần, Anlina tức giận, đang định phát tác, cô gái tóc vàng vừa rồi vội chạy tới kéo tay cô: “Đi thôi, Anlina, hai người đàn ông này không phải người em có thể chọc tới. Đi thôi, nghe lời chị, ngoan.”  Nói xong cô gái tóc vàng đưa mắt tiễn Anlina đi, nghiêm mặt nói: “Hai anh bạn, tôi tên là Tina Cyril, đây là quán bar của tôi, các anh có thể tiêu khiển với bất cứ ai ở đây nhưng không bao gồm tôi, lần sau có lẽ các anh có thể thử đối tượng khác.” Tina đã quen với những chuyện này, bạn đến quán bar để phóng đãng,thì cũng phải chấp nhận mạo hiểm sẽ có người tán tỉnh và bị cự tuyệt, luôn cả việc bị chơi đùa với thể diện ở bất cứ nơi nào, sự sỉ nhục của Anlina là do cô tự tìm. “Nhưng hôm nay các anh chỉ có thể chọn một là yên tĩnh uống rượu hai là mời đi về.”

Giang Hằng nhìn Vu Tử Thạc, không ngờ người ngắm trúng y lại là chủ của quán bar này, dùng ánh mắt truyền đạt thông điệp ‘chơi đủ chưa’, sau đó nhận được cái nhún vai thể hiện ‘chơi đủ rồi’ của đối phương, tìm đến phụ nữ chuốc phiền toái không phải ý định của y, ai mà ngờ trò chơi sẽ diễn biến thành kết cục không thể tiếp tục tiến hành này, hai người đều ra khỏi quán bar.

(Chú thích: Cold Reading: Lãnh Đọc thuật: Đọc nguội: là một phương pháp xã hội thường dùng thông qua quan sát ánh mắt, ngôn ngữ hành động, giơ tay nhấc chân của đối phương để hiểu hoạt động tâm lý của người đó. Thậm chí thông qua một vài ngôn ngữ hoặc hành vi động tác để khống chế đối phương.)

Gió ấm tháng sáu luẩn quẩn trong không khí, hai người bước đi trong đêm tối, xung quanh có không ít ánh mắt ném về phía hai người đàn ông vừa thoát thân khỏi chốn ăn chơi. Vu Tử Thạc dừng lại, cài nút lại cho Giang Hằng, cà vạt cũng điều chỉnh lại vị trí ban đầu: “Đối với tôi thì, tôi thích anh thế này hơn.”

“Anh thích tôi mặc âu phục màu sậm?” Giang Hằng cũng với tay, cài đến nút áo trên cùng cho chiếc áo sơ mi bị phanh cổ của y, mới thỏa mãn mỉm cười. Hai bên trao đổi ánh mắt, Vu Tử Thạc vỗ vỗ vai Giang Hằng, nhỏ giọng nói: “Tôi thích anh không mặc.”

Giọng nói cuống hút tạo ra không khí mờ ám quẩn quanh hai người, họ đều đứng yên không động, ai cũng không muốn phá hủy giây phút đẹp đẽ đáng quý khó có được.

“Đáng tiếc hiện tại không phải là lúc hưởng thụ.” Cuối cùng Vu Tử Thạc thở dài, Giang Hằng thì hít sâu, “Ghép được rồi?”

Vừa rồi trong quán bar, Vu Tử Thạc tranh thủ lúc tán tỉnh, đã tiến hành động tay chân vào Bluetooth trong di động của Anlina, Anlina không biết y, nhưng y lại biết cô, cô là người bạn tốt nhất của Tiểu Trượng ở đây. Cho nên, nếu hiện tại Tiểu Trượng đang ở trong nước, theo dõi Anlina, y có thể tìm được cô ấy.

Giang Hằng tự nhiên cũng hiểu rõ, vào lúc này Vu Tử Thạc sẽ không thể đơn giản đến bar chỉ vì tiêu khiển, cộng thêm cuộc điện thoại trước đó, rất rõ ràng, trong quán bar này có mục tiêu của y đêm nay.

“Anh có thể giúp tôi một chút không?” Khi nói, Vu Tử Thạc lấy một tấm vé máy bay ra, là máy bay đến Vancouver, Canada, Sarah sẽ giao cái hộp giả cho Giang Hằng tại đó. Giang Hằng cầm vé máy bay gật đầu, “Anh muốn dụ chuột ra khỏi động.”