Ngụy Quân Tử Thấy Chết Không Sờn

Chương 60: Vạn Vạn Không Thể Tưởng Được (2)




Những năm gần đây, các hào môn lớn đều nuôi không ít tay súng ở trong phủ.

Cơ gia tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Dưới Kim Đan, căn bản không thể tránh được công kϊƈɦ đến từ các tay súng.

Cho dù là Kim Đan chân nhân, nếu gặp phải vũ khí siêu cấp tây đại lục đặc chế, cũng không nhất định có thể an toàn.

Lấy địa vị Cơ gia, bồi dưỡng để tay súng sử dụng là đương nhiên sẽ không là súng ngắn bình thường.

Mà là vũ khí siêu cấp đến từ tây đại lục mà Cơ Soái thu được ở trêи chiến trường.

Nhưng. . .

Phành!

Ngụy Quân nhìn thấy từng phát đạn đánh vào trêи người Lục Nguyên Hạo.

Sau đó Lục Nguyên Hạo gãi gãi ngứa: "Lực đánh vào thật mạnh, thiếu chút nữa đã làm cho ta cảm giác được đau đớn."

Ngụy Quân: ". . ."

Cừ thật, thằng nhãi này thế mà còn giả bộ như vậy.

Lục Nguyên Hạo thần uy hoàn toàn chấn động người hầu Cơ gia.

Bọn họ không dám động thủ lần nữa.

Bởi vì chỉ cần là người thì đều có thể nhìn ra, bọn họ căn bản không đánh lại Lục Nguyên Hạo.

Lúc này, Cơ Đãng Thiên rốt cuộc cũng đứng lên từ trêи đất.

Cơ Đãng Thiên tướng mạo vốn vẫn thực thanh tú, nhưng hiện tại phong độ của hắn đã hoàn toàn không còn, hung tợn nhìn Lục Nguyên Hạo, trêи người phát ra bạo ngược cùng sát ý làm cho dân chúng bình thường đều không rét mà run.

"Thật can đảm, người không thể trêu vào trong kinh thành nhân ta đều biết hết. Tên mập, ngươi là ai? Hãy xưng tên ra, hôm nay không giết chết ngươi, sáng mai ta lấy họ ngươi." Cơ Đãng Thiên giọng căm hận nói.

Ngụy Quân nghe không nổi nữa, trực tiếp đâm phá da trâu của Cơ Đãng Thiên: "Ngươi cũng đừng thổi da bò nữa, cha ngươi là Cơ Soái, cha hắn là Lục Tổng quản, ngươi giết chết hắn thử xem."

Cơ Đãng Thiên: ". . ."

Vậy thật sự là không chết được.

Địa vị Lục Tổng quản thật đúng là không thấp hơn so với cha hắn, thực lực cũng không yếu hơn so với cha hắn.

Tuy hắn là con trai ruột của Cơ Soái, Lục Nguyên Hạo là con nuôi, nhưng Lục Tổng quản không có con ruột, hắn cũng không phải thế tử Cơ gia.



Như vậy, cơ bản là ngang nhau.

Hắn cùng Lục Nguyên Hạo thật chính là nhị đại một cấp bậc, ai cũng không cần sợ ai.

Nhưng Cơ Đãng Thiên không muốn tin tưởng: "Không có khả năng, tám nghĩa tử của Lục Tổng quản ta đều thấy qua."

Ngụy Quân lẳng lặng nhìn hắn biểu diễn, cười nhạo nói: "Trùng hơp, vị này đúng là nghĩa tử thứ chín của Lục Tổng quản."

"Sỉ nhục của Giám Sát Viện—— vì sao lại lợi hại như vậy?" Cơ Đãng Thiên không thể tiếp thu hiện thực.

Ngụy Quân thản nhiên nói: "Vấn đề này hẳn phải hỏi ngươi, Cơ công tử, ngươi diễn trò cũng quá cường điệu rồi?"

"Ngươi có ý gì? Ngươi hoài nghi ta là giả bộ?" Cơ Đãng Thiên nghe ra lời ngầm của Ngụy Quân.

Ở kinh thành này, nào có tên ăn chơi nào thật sự có thể lăn lộn ra thanh danh lớn đến như vậy.

Ngụy Quân híp mắt, còn chưa có nói gì, một bóng người đã đột ngột tiến đến.

Đồng thời một thanh âm rất có từ tính đã vang lên ở bên tai mọi người: "Cơ sư đệ, ta có nghi vấn giống như Ngụy đại nhân vậy. Cơ sư đệ bái ở môn hạ sư phụ cũng đã mấy năm, đây là cố ý làm mất mặt sư phụ, chỉ trích sư phụ không chịu dạy đệ tử hay sao?"

Ngụy Quân không biết người đột nhiên xông ra này là ai.

Hắn chỉ cảm thấy đau.

Bởi vì Bạch Khuynh Tâm đã cầm lấy tay Ngụy Quân.

Chuẩn xác mà nói, là nắm tay Ngụy Quân.

Ngụy Quân có thể cảm giác được, thân thể Bạch Khuynh Tâm đang run run rất nhỏ.

"Bạch đại nhân, ngươi biết hắn là ai à?"

Thanh âm Bạch Khuynh Tâm có chút lạnh lùng, cũng có chút sát ý: "Đệ tử thân truyền của Quốc sư —— Trần Già, xếp thứ hai trêи Thiên kiêu bảng, năm đó ta thiếu chút nữa chết ở trêи tay hắn. Tính âm độc, thiện kiếm pháp, gần mười năm, đệ tử Trường Sinh tông chết ở trêи tay hắn nhiều nhất. Nếu không phải hắn tiềm lực thật sự quá mức kinh người, lại có Quốc sư lực bảo, lấy những gì hắn làm, đã sớm bị trục xuất Trường Sinh tông."

Nghe được Bạch Khuynh Tâm nói như vậy, Ngụy Quân nhất thời mắt sáng ngời.

Nghe lên đẳng cấp cao hơn so với Cơ Đãng Thiên.

Thằng nhãi Cơ Đãng Thiên này là một diễn viên, Trần Già cũng không thể cũng như vậy.

Hy vọng vị nhân huynh này có thể xuất lực chút.

Trêи thực tế, Trần Già xác thực cũng không có làm cho Ngụy Quân thất vọng.

Sau khi nhìn thấy Trần Già xuất hiện, Cơ Đãng Thiên sắc mặt đại biến: "Trần sư huynh, ta không có diễn trò, ta trung thành và tận tâm đối với sư tôn."

"Có phải trung tâm hay không, phải nghiệm qua mới biết được."



Trần Già khoanh tay đứng, đầy vẻ làm màu nói với Lục Nguyên Hạo: "Năm đó Lục Tổng quản so đấu cùng gia sư, miễn cưỡng xem như không phân biệt được thắng bại. Lục huynh, ta chỉ ra một kiếm, nếu ngươi có thể tiếp được, chuyện Cơ sư đệ Trường Sinh tông sẽ không nhúng tay."

Bạch Khuynh Tâm nắm tay Ngụy Quân nháy mắt dùng sức: "Hắn muốn giết Lục Nguyên Hạo."

Ngụy Quân trong lòng nói cái này không thể được.

Ngươi muốn giết người thì phải nhằm vào ta.

"Kiếm hạ lưu. . ."

Chữ "nhân" Ngụy Quân còn chưa có hô ra, kiếm Trần Già đã ra rồi.

Lục Nguyên Hạo trừng lớn ánh mắt mê mang.

Con mẹ nó, hắn xem ở trêи sách, thời điểm luận võ phải đợi hai bên đều chuẩn bị tốt rồi mới đánh chứ.

Thằng nhãi này hoàn toàn không nói võ đức.

Ngụy Quân cũng thật không ngờ, Trần Già một thiên chi kiêu tử danh môn chính phái ra tay lại có thể không biết xấu hổ như vậy.

Hắn càng không ngờ chuyện ở sau đó.

Một giây sau. . .

Lục Nguyên Hạo cúi đầu, nhìn một cây trường kiếm để ở trước ngực mình, trong ánh mắt vẫn còn sót lại kinh ngạc.

Thậm chí hai chân đều còn đang run run, đã dọa sợ.

Mà Trần Già cùng những người khác cũng không thể tin nhìn thanh trường kiếm để ở trước ngực hắn.

Trần Già đã rất dùng sức, sắc mặt cũng đỏ lên.

Nhưng thanh pháp khí này chỉ đâm phá quần áo Lục Nguyên Hạo, lại không thể nào vào được thêm một tấc nào.

Trần Già sắc mặt đầu tiên là đỏ lên, sau đó xấu hổ và giận dữ, cuối cùng quỷ dị chuyển thành bình tĩnh.

Hắn bình tĩnh thu hồi trường kiếm, bình tĩnh tiêu sái đến bên cạnh Cơ Đãng Thiên vỗ vỗ bả vai Cơ Đãng Thiên, bình tĩnh nói với Cơ Đãng Thiên: "Cơ sư đệ, là ta hiểu lầm ngươi, ngươi thật sự không phải đối thủ của Lục đại nhân, vừa rồi không có diễn trò."

Nếu chỉ nghe giọng điệu bình tĩnh của hắn, mọi người sẽ cảm thấy giống như vừa rồi chưa từng phát sinh chuyện gì vậy.

Sau đó, một trận gió thổi tới.

Bóng dáng Trần Già biến mất.

Biến mất. . .