Nguyện Che Chở Em

Chương 22: 22: Gặp Lại 2






"Tôi bị đau tay, không viết được.

"Lúc nói câu này, cô ta liếc xéo Nguyễn Dao như thể cố ý nói với cô.

Nguyễn Dao: "Ồ.

" Không viết thì thôi.

"! "Thẩm Văn Thiến thấy Nguyễn Dao không nài nỉ mình thì tức đến vẹo cả mũi.

Đương nhiên Nguyễn Dao cảm nhận được địch ý của người kia, nhưng rừng lớn thì chim gì cũng có, trong một đội ngũ có một hai giang tinh* là chuyện hết sức bình thường.

*giang tinh: mang nghĩa xấu, chỉ những người thích được lấy lòng, luôn cố tình giữ quan điểm trái chiều khi tranh luận.

Nhưng muốn cô đi lấy lòng giang tinh, thì đó là chuyện không bao giờ xảy ra.


Cô lấy lại quyển sổ, cảm thấy hạnh phúc trong lòng.

Thu thập thông tin liên lạc của thanh niên tri thức: √Ôn Bảo Châu ở ghế nằm đối diện thấy vậy, chạy tới nhỏ giọng hỏi cô: "Nữ đồng chí kia có xung đột gì với cô à? Sao cô ta cứ phồng mũi trừng mắt với cô thế?"Nghe Ôn Bảo Châu hỏi, cô vừa định nói không biết thì đột nhiên một đoạn ký ức quay cuồng trong đầu.

Nữ sinh kia tên là Thẩm Văn Thiến, là bạn học trung học của nguyên chủ.

Cũng là em gái của nam chính trong sách Thẩm Hàn Xuyên.

Nguyên chủ thầm mến Thẩm Hàn Xuyên, mỗi lần nhìn thấy đối phương thì liền đỏ mặt, tim đập thình thịch, tay chân luống cuống.

Thẩm Văn Thiến lập tức nhìn ra tâm tư của cô, vì thế cứ luôn nhắc tới nam chính ở trước mặt nguyên chủ, còn nói hy vọng nguyên chủ có thể làm chị dâu của cô ta.

Trong lòng nguyên chủ tràn đầy vui mừng, Thẩm Văn Thiến nhân cơ hội nói anh trai của mình thích ăn bánh bao thịt, không thì lại nói anh trai mình bị bệnh cần bồi bổ.

Nguyên chủ vì lấy lòng người trong lòng mà vắt kiệt số lương thực ít đến không thể ít hơn của mình.

Mấy năm nay hai người vẫn luôn duy trì quan hệ "Chu Du đánh Hoàng Cái, một người muốn đánh một người chịu đánh", cho đến trước lúc nguyên chủ bị bệnh thì hai người mới không liên lạc được nữa.

Nhưng bây giờ cô đã xuyên qua rồi, không lấy lòng Thẩm Văn Thiến giống như trước đây nên cô ta mới cứ bày ra vẻ mặt đó.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Dao nhún nhún vai nói: "Không có xung đột gì, chắc là ghen tị vì tôi quá đẹp chăng.

"Nếu người bình thường nghe vậy, chắc chắn sẽ cảm thấy cạn lời.

Nhưng Ôn Bảo Châu giống như con gà mổ thóc vậy, hung hăng gật đầu: "Chắc chắn là như thế, dù là bánh kem ngọt ngào mềm mại, hay là thịt kho tàu cho vào miệng liền tan đều kém hơn cô tú sắc khả xan*.

”*Tú sắc khả xan: miêu tả thiếu nữ có ngoại hình vô cùng xinh đẹp"…"So sánh này đỉnh đấy.


Nguyễn Dao bỏ quyển sổ vào túi hành lý, cười nói: "Cô cũng rất xinh đẹp, kiểu đẹp có phúc khí.

"Vẻ ngoài của Ôn Bảo Châu duyên dáng, trong thời đại này rất hiếm thấy, theo cô như cô ấy nói, ba đời trong nhà cô ấy đều sinh con trai, đến thế hệ của cô ấy mới có một đứa con gái, cả nhà đều coi cô ấy như bảo vật.

Ôn Bảo Châu nghe vậy thì cười đến mức hai mắt cong thành trăng lưỡi liềm: "Tôi cũng cảm thấy mình rất có phúc khí, có phúc như heo mập ú vậy.

"Nguyễn Dao: "…"Giọng điệu nhỏ bé kiêu ngạo này, có ai lại đi so sánh mình với một con heo mập chứ?Lâm Ngọc nằm giường trên Ôn Bảo Châu cười nhạo: "Nếu cô có phúc khí thì người nhà cô đã không để cô đi biên giới một mình.

"Ôn Bảo Châu gãi gãi mũi, cười ngây ngô nói: "Gia đình tôi nói đây là vì tốt cho tôi, bọn họ là người nhà của tôi, nói chung là sẽ không hại tôi đâu.

"Lâm Ngọc bĩu môi, không lên tiếng.

Nguyễn Dao nhìn thoáng qua cô ấy, xem ra không phải tất cả mọi người đều tình nguyện đi biên giới.

Còn như Ôn Bảo Châu thì cô tin rằng gia đình cô ấy là vì muốn tốt cho cô ấy.

Tiếp theo là thập kỷ đó, đến lúc ấy, chỉ có các cơ sở dầu mỏ và những nơi gần đó là không bị ảnh hưởng, chắc là gia đình cô ấy đã biết trước vài tin tức nên mới đưa Ôn Bảo Châu đi.

**Cuối cùng Nguyễn Dao cũng rời khỏi thủ đô, chạy tới biên giới Tổ quốc.


Tình hình của Nguyễn gia bên này lại có chút không ổn.

Nguyễn Thanh Thanh đến xưởng dệt, cứ tưởng rằng được trở thành cán bộ công đoàn vừa thoải mái lại nở mày nở mặt, ai ngờ cô ta lại được thông báo trở thành một Nhân! Viên! Vệ! Sinh!!!Nguyễn Thanh Thanh kinh hãi.

Nguyễn Thanh Thanh xanh mặt.

Nguyễn Thanh Thanh phát điên.

"Tại sao lại là bộ phận vệ sinh? Chủ nhiệm Mã có nhầm lẫn không? Tôi đến thay chị Nguyễn Dao ở vị trí cán bộ công đoàn, không phải bộ phận vệ sinh!"Chủ nhiệm Mã nghe vậy thì giật mình: "Đồng chí Nguyễn không nói rõ ràng với cô sao? Năm ngày trước, cô ấy đã trao đổi công việc của mình với thím Vương rồi.

"Nguyễn Thanh Thanh tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Không có, chị ta không nói gì cả, cái đồ hồ ly tinh kia, chị ta lại dám lừa gạt chúng tôi!"Chủ nhiệm Mã nghe cô ta mắng chửi thì nhíu mày: "Đồng chí tiểu Nguyễn, xin cô chú ý sử dụng từ ngữ văn minh, sau này không được nói như vậy ở trong công xưởng nữa, nếu không tôi sẽ báo cáo lên công đoàn để bọn họ dạy dỗ cô.

"Nguyễn Thanh Thanh: "…".