Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 52: Nhất kiến chung tình




Nghiêm Nhược Vấn không có lập tức y theo điều kiện của Lý Hâm, nàng đang ra sức tìm tòi các bệnh án tương tự với trường hợp của Tiền Thiếu Văn, sau đó bi quan phát hiện, bệnh trạng loại này xác suất phẫu thuật thành công cực kỳ thấp, mà năm đó ca giải phẫu của Lý Hâm quả thật được đánh giá thành công nhất, người bệnh kia đến hiện nay vẫn còn sống. Nghiêm Nhược Vấn thật sự khó hình dung Lý Hâm mà mình từng nhận thức và Lý Hâm được giới y học ca tụng là hắc mã là cùng một người, nhân loại là một loại thành kiến động vật, trong suy nghĩ của Nghiêm Nhược Vấn hình tượng của Lý Hâm sớm đã dừng lại vào lúc ban đầu hai người mới nhận thức.

——— —————— ———————

Lý Hâm lo sợ bất an nhìn Nghiêm Nhược Vấn từ từ tỉnh lại, nàng không nói một tiếng nào khiến cho Lý Hâm càng thêm bất an.

“Thực xin lỗi.” Lý Hâm lộ ra vẻ áy náy nói, nàng cũng biết mình là một kẻ cực kỳ vô lại.

Nghiêm Nhược Vấn chậm chạp quay đầu, nhìn về phía Lý Hâm, nàng hoàn toàn không nghĩ đến mình thế nhưng bị một nữ nhân chiếm mất tấm thân xử ~ nữ, nghĩ đến nàng cảm thấy cực kỳ vớ vẩn.

“Ngươi thích nữ nhân?” Thực hiển nhiên đây là lý do duy nhất mà Nghiêm Nhược Vấn nghĩ ra để giải thích cho sự kiện hoang đường này.

Lý Hâm gật đầu, hơn nữa nàng thích nữ nhân trước mặt mình, theo một khắc bối rối sau khi tỉnh lại đến hiện tại hoàn toàn thanh tỉnh và lý trí.

“Ngươi làm như vậy xem như là cưỡng ~ hiếp.” Nghiêm Nhược Vấn lạnh lùng nói.

“Ta chỉ là thích ngươi, ta đối với ngươi nhất kiến chung tình, không thể khống chế bản thân.” Lý Hâm giải thích, nàng cũng không biết bản thân như thế nào bị ma quỷ dẫn lối, làm ra chuyện hỗn đãn như vậy.

“Rất nhiều người phạm tội đều là do không nén nổi tình cảm, nhưng phạm tội chính là phạm tội!” Nghiêm Nhược Vấn đời này cũng chưa từng nghĩ mình sẽ bị một kẻ đồng tính ngắm trúng, nhưng thực hiển nhiên chuyện này không hề đáng vui mừng.

“Thực xin lỗi…” Lý Hâm cúi đầu càng lúc càng thấp.

“Không cần.” Nghiêm Nhược Vấn thấy rằng bản thân đáng bị như vậy, tuy nàng căm giận hành động của Lý Hâm, nhưng phần lớn là tự trách bản thân, nếu mình không đến địa phương xa lạ uống rượu giải sầu sẽ không phát sinh chuyện này. Có lẽ ít nhất hẳn là cảm thấy may mắn vì trước mặt mình hiện tại không phải một nam nhân, sẽ không lo hậu hoạn.

“Ta sẽ phụ trách.” Lý Hâm nghiêm túc nói.

“Không cần.” Nghiêm Nhược Vấn đứng lên mặc quần áo, nàng một chút cũng không nghĩ cùng nữ nhân trước mặt tiếp tục dây dưa.

“Ta thật sự thích ngươi.” Lý Hâm nhìn Nghiêm Nhược Vấn vẻ mặt thành khẩn nói.

“Ta không thích nữ nhân.” Nghiêm Nhược Vấn lạnh lùng đáp lại, tiếp tục mặc vào y phục, cẩn thận tỉ mỉ sửa sang bộ tây trang của mình, nàng muốn nhanh chóng kết thúc ác mộng này.

“Nam nhân hay nữ nhân thì có gì quan hệ chứ? Ta cảm thấy ngươi không chán ghét cảm giác của đêm hôm qua, chứng minh ngươi có khả năng chấp nhận nữ nhân, ta sẽ theo đuổi ngươi.” Lý Hâm không buông tha tiếp tục nói.

“Ta đã kết hôn, xin ngươi không cần tạo thêm phiền toái.” Nghiêm Nhược Vấn không phủ nhận chuyện phát sinh đêm qua, tuy ngay từ đầu Lý Hâm không để ý mình vô lực chống cự, mạnh mẽ đoạt lấy, nhưng sau đó nàng không phải không đạt được khoái ~ cảm, chỉ là một khi nghĩ đến cảm giác xấu hổ đó, Nghiêm Nhược Vấn càng thêm căm hận Lý Hâm.

“Ta có thể làm tình nhân của ngươi, sẽ không tạo ra phiền toái cho ngươi.” Lý Hâm cảm thấy giới tính không phải là vấn đề, hôn nhân cũng không phải vấn đề gì to tát, hiện tại Lý Hâm hoàn toàn bị tình yêu che mờ lý trí.

“Ngươi chẳng lẽ không quan tâm đến luân thường đạo lý sao?” Nghiêm Nhược Vấn hỏi, muốn làm tình nhân của nữ nhân đã có chồng, về mặt phẩm hạnh hay luân lý đều sai, mà nữ nhân này căn bản một chút cũng không để vào mắt.

“Tình yêu so với đạo đức không có tồn tại mâu thuẫn.” Lý Hâm vẫn cho rằng mình là người vì yêu mà sống, nàng có thể vì tình yêu buông tha cho tự tôn.

“Ta là Lý Hâm, ta sẽ theo đuổi ngươi, cho đến khi ngươi nguyện ý làm tình nhân của ta mới thôi.” Lý Hâm ở lần đầu nhìn thấy Nghiêm Nhược Vấn, đã biết nàng nhất định rất khó truy đuổi, nhưng Lý Hâm sẽ không bỏ qua, bởi vì Lý Hâm có dự cảm nàng tuyệt đối không phải là một người đi ngang qua cuộc đời mình. Lý Hâm luôn dựa vào khả năng phán đoán của nữ nhân, dự cảm của nàng luôn chuẩn xác.

“Ta vĩnh viễn sẽ không thích ngươi, ngươi đừng vọng tưởng.” Nghiêm Nhược Vấn cảm thấy mình mãi mãi cũng không thích những nữ nhân nông cạn vô sỉ giống nàng.

——— —————— ———-

Lý Hâm đột nhiên tỉnh giấc, trái tim khẽ co rút, nàng mơ thấy trong mộng Nghiêm Nhược Vấn nói rất nhiều lần: “Ta vĩnh viễn sẽ không thích ngươi.”, nàng nhớ đến cảnh tượng trước đây, mình có phải làm sai rồi không, ngay từ đầu đã sai, đều là mình miễn cưỡng Nghiêm Nhược Vấn, nhưng đến hoàn cảnh như ngày hôm nay, mình muốn hối hận đã không còn kịp, Lý Hâm cũng không nghĩ đến chuyện *cải tài quy chính*, nếu đã sai khiến cho nó tiếp tục sai đi.

Một khi đã tỉnh táo Lý Hâm rốt cuộc không thể nằm thêm, xem đồng hồ, khoảng sáu giờ sáng, nàng chuẩn bị rời giường, bởi vì cách giờ đi làm còn khá sớm nên Lý Hâm quyết định chạy bộ buổi sáng. Trước kia không làm tình phụ của Nghiêm Nhược Vấn, nàng vẫn có thói quen này, từ khi trở thành tình phụ đã không còn kiên trì, nghĩ đến, vài năm làm tình phụ cho Nghiêm Nhược Vấn đã làm cho bản thân phóng túng bất kham. Ngay cả chuyện làm tình phụ cũng là do mình miễn cưỡng ép buộc Nghiêm Nhược Vấn.

Lý Hâm đến kiểm tra phòng của Tiền Thiếu Văn, nhẹ nhàng đẩy cửa đã thấy Nghiêm Nhược Vấn đang ngồi bên cạnh giường, Lý Hâm không cần nghĩ cũng biết Nghiêm Nhược Vấn chắc chắn đã ở trong này chăm sóc cho hắn suốt một đêm, nghĩ đến khiến nàng vừa đau lòng vừa ghen tị.

“Ngươi tìm ta có việc sao?” Lý Hâm giả vờ như không để ý, hỏi.

“Hôm nay ngươi có ca phẫu thuật nào không?” Nghiêm Nhược Vấn đối với thái độ lạnh nhạt của Lý Hâm cũng không để ý.

“Ba giờ buổi chiều có một ca tiểu phẫu.” Lý Hâm thành thật trả lời, vẻ mặt vốn luôn trắng bệch của Nghiêm Nhược Vấn có lẽ do một đêm không ngủ càng có vẻ tái nhợt, hiện tại Lý Hâm thật sự hận không thể lập tức làm cho Tiền Thiếu Văn chết sớm hơn, sẽ không làm Nghiêm Nhược Vấn vất vả như vậy.

“Ta có thể đến quan sát được không?”Nghiêm Nhược Vấn vẫn không hoàn toàn tín nhiệm tay nghề của Lý Hâm, nhĩ thính vi hư nhãn kiến vi thực (tai nghe chưa chắc đúng, phải dùng mắt nhìn mới tin), nàng phải đích thân xác định lại.

“Nếu ngươi không sợ thì cứ tự nhiên.” Khóe miệng của Lý Hâm cong lên, có chút trào phúng, nàng biết Nghiêm Nhược Vấn chưa chấp nhận được chuyện nàng từ tình phụ trở thành bác sỹ, ấn tượng của Nghiêm Nhược Vấn về nàng vẫn không tốt, nữ nhân này chưa từng chân chính nhận thức và tìm hiểu mình, ngay cả quá khứ của mình cho tới bây giờ đều mù mờ không rõ.

Nghiêm Nhược Vấn và một số bác sỹ thực tập nhìn vào màn hình HD (high definition – có độ phân giải cao), Lý Hâm đang tiến hành mổ bụng bệnh nhân chuẩn bị phẫu thuật dạ dày, tuy Nghiêm Nhược Vấn không biết Lý Hâm giải phẫu cái gì, nhưng nhìn những động tác thuần thục, biểu tình bình tĩnh, lúc này nàng tựa như thay đổi thành một người khác, tản mát ra khí thế của một người lãnh đạo, Nghiêm Nhược Vấn nhận thức Lý Hâm 5 năm chưa từng gặp qua nàng biểu hiện như vậy, nếu đã từng thấy có lẽ Nghiêm Nhược Vấn sẽ không gán danh hiệu *bình hoa nông cạn* cho Lý Hâm.

“Không sợ sao?” Lý Hâm hỏi Nghiêm Nhược Vấn, trong lòng vẫn không thể che dấu sự quan tâm đối với Nghiêm Nhược Vấn.

Nghiêm Nhược Vấn lắc đầu, tuy cảnh tượng máu me kia làm cho người ta thấy có phần buồn nôn, nhưng mà vẫn còn trong phạm vi có thể chấp nhận.

“Không tệ, lần đầu tiên ta chứng kiến mổ bụng giải phẫu dạ dày đã ói rất nhiều, ngay cả hiện tại tuy đã quá quen thuộc vẫn có cảm giác chán ghét.” Ngữ khí của Lý Hâm khó được thoải mái nói, thiên tài cũng không phải tạo thành trong một ngày, nàng đã phải trải qua bao nhiêu huấn luyện và mồ hôi.

“Ngươi không thích làm bác sỹ?” Bằng không như thế nào sẽ buông tha cho nghề nghiệp có tiền đồ vô hạn này, chạy đến làm tình phụ cho mình chứ? Lý Hâm trụy lạc nhiều năm chỉ vì yêu mình sao? Nghiêm Nhược Vấn không hiểu tình yêu nên nàng không tán thành lựa chọn của Lý Hâm.

“Ân, đến bây giờ ta cũng không thể không thừa nhận chuyện mà ta am hiểu nhất lại là chuyện ta không thích làm nhất.” Lý Hâm có chút ngạc nhiên, Nghiêm Nhược Vấn tự nhiên hỏi vấn đề này, nàng nghĩ Nghiêm Nhược Vấn đối với mọi chuyện liên quan đến mình hoàn toàn không có hứng thú.

“Không phải tất cả mọi người đều có thể lý giải, ngươi quả thật không nên mai một tài năng thiên phú của mình.”Nghiêm Nhược Vấn thật lòng khuyên nhủ.

“Ngươi quan tâm sao?” Lý Hâm trong lòng nóng lên, lập tức thốt ra.

“Cũng đúng, đó là lựa chọn của ngươi, vốn cùng ta không có quan hệ.” Nghiêm Nhược Vấn thản nhiên nói.

Lý Hâm trong lòng lập tức trở nên nguội lạnh.

_________________