Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 61: *lễ vật* sinh nhật




Không biết có phải do nước ấm hay do những hành động càn rỡ của Tả Khinh Hoan, thân thể Tần Vãn Thư mỗi lúc một nóng hơn, nàng cảm giác trên người không có sức lực, toàn thân như nhũn ra.

“Không được, cảm giác thật kỳ lạ.” Tần Vãn Thư theo bản năng dựa vào thân thể mảnh mai của Tả Khinh Hoan để giữ thăng bằng, nàng chưa bao giờ biết thân thể mình tiềm ẩn những cảm giác này, giống như thoải mái, rồi lại có chút không thoải mái, lại hình như là không thoải mái lẫn lộn một ít thoải mái.

“Không cần suy nghĩ chuyện khác, chỉ cần nghĩ đến ta, thả lỏng thân thể tin tưởng ta là tốt rồi.” Tả Khinh Hoan ở bên tai Tần Vãn Thư tiếp tục dụ dỗ, nàng nhẹ nhàng hôn lên cặp xương đòn gánh gợi cảm của Tần Vãn Thư, sau đó chậm rãi di chuyển xuống dưới, tham lam hàm trụ hai đóa hoa đĩnh lập trên cặp phong nhũ đầy đặn, tham lam nhẹ nhàng liếm mút tựa như trẻ con bú sữa mẹ.

Tần Vãn Thư tại thời điểm Tả Khinh Hoan hàm trụ nụ hoa trước ngực, thân thể khẽ run rẩy, hai hạt hồng đậu nho nhỏ trở nên cực kỳ mẫn cảm, nàng quay đầu sang một bên không dám nhìn Tả Khinh Hoan, nhưng tầm mắt lại vô tình nhìn vào chiếc gương lớn treo đối diện. Bên trong gương phản chiếu hai nữ nhân đồng dạng khỏa thân, hai cỗ thân thể mềm mại trắng nõn bại lộ trong không khí. Tả Khinh Hoan vùi mặt vào trước ngực mình, đang làm chuyện khiến mình vừa cảm thấy thân mật mà vừa thẹn thùng. Tần Vãn Thư không tin được khuôn mặt của mình đỏ ửng lên, tuy nhìn như kháng cự nhưng càng giống dục cự hoàn nghênh (muốn mà còn ngại), ảnh chiếu trong gương của mình thật xa lạ, xa lạ làm cho Tần Vãn Thư không dám xem lâu.

Tả Khinh Hoan đột nhiên quỳ gối trước người Tần Vãn Thư, dùng tay đẩy ra đám cây cối trên bình nguyên bằng phẳng đó, bên dưới lộ ra nụ tầm xuân xinh đẹp thần bí, khi đóa hoa bại lộ tại trước mắt Tả Khinh Hoan, nàng liền nhìn thấy cảnh sắc mê người, hai cánh hoa đáng yêu gắt gao nhắm chặt, mặc kệ bị khiêu khích như thế nào vẫn im lặng không một chút phản ứng, nhưng nó càng khắc chế bảo thủ càng làm Tả Khinh Hoan có dục vọng muốn chiếm được, làm cho nàng vì mình mà nở rộ, ánh mắt của Tả Khinh Hoan càng lúc càng nóng rực. Nếu mình dùng lưỡi thỏa mãn nàng, nàng sẽ có cảm giác gì? Tả Khinh Hoan rất tò mò muốn biết Tần Vãn Thư được mình *chiều chuộng* sẽ có cảm giác gì, nàng là người thích hành động, trong lòng muốn làm gì tự đi làm ngay lập tức, Tả Khinh Hoan vùi đầu vào giữa hai chân của Tần Vãn Thư, đầu lưỡi vươn ra khẽ liếm.

“Không được, bẩn…” Tần Vãn Thư kháng cự không cho, theo phản ứng tự nhiên muốn khép lại hai chân, nhưng Tả Khinh Hoan dùng tay ôm lấy đùi nàng, ngăn chặn hành động của Tần Vãn Thư.

Tả Khinh Hoan bỏ ngoài tay lời cự tuyệt của Tần Vãn Thư, nàng cũng là nữ nhân, nàng biết nữ nhân rất nhiều thời điểm đều là khẩu thị tâm phi.

Tần Vãn Thư cảm giác chiếc lưỡi linh hoạt của Tả Khinh Hoan càng lúc càng càn rỡ, tham lam liếm ~ lộng hoa hạch của mình, cảm giác tê dại đánh úp về phía thân thể, nàng chưa từng chịu qua kích thích như vậy, bởi vì chưa bao giờ thích chuyện vợ chồng, chuyện thân mật đối nàng mà nói lại vạn phần câu nệ, bị *chiều chuộng* như vậy vẫn là lần đầu tiên, nhưng là không thể phủ nhận, thị giác bị chấn động cùng kích thích quá nhanh quả thật tạo cho Tần Vãn Thư cảm thụ những cảm giác trước giờ chưa từng có, nguyên bản có chút khô khốc giữa hai chân tràn ra ướt đẫm ái dịch, Tần Vãn Thư cảm thấy thân thể của mình càng lúc càng trở nên yếu ớt vô lực, theo bản năng dựa vào tường tìm kiếm chống đỡ, chính là bề mặt lạnh băng của tường khiến thân thể Tần Vãn Thư khẽ run lên, làm cho nàng khôi phục một tia lý trí.

“Không thể ở nơi này…” Nếu không thể trốn tránh chuyện sắp sửa xảy ra, Tần Vãn Thư không hy vọng ở trong phòng tắm, trong này còn có chiếc gương chiếu thấy toàn thân làm cho Tần Vãn Thư như thế nào đều không thể tự nhiên đối mặt, rất thẹn thùng khi nhìn thấy bản thân và Tả Khinh Hoan trong gương.

“Được, chúng ta đến trên giường.” Tả Khinh Hoan lần này thực nghe lời đứng lên, mặc dù ở phòng tắm có một loại tình thú khác, nhưng đây là lần đầu tiên của hai người, nàng cũng muốn nó được thực hiện trên giường của Tần Vãn Thư.

Bởi vì vội vàng nôn nóng, Tả Khinh Hoan cầm lấy khăn tắm bên cạnh, lung tung lau đi những giọt nước đọng lại trên người mình và trên người Tần Vãn Thư, sau khi bước từ phòng tắm ra thân thể của hai người quấn quít lấy nhau, Tả Khinh Hoan thật khẩn trương. Nàng có cảm giác hưng phấn đến phát run, có thể đem nữ thần đặt ở dưới thân muốn làm gì thì làm, trong tình huống này, mỗi một dây thần kinh đều ở độ cao hưng phấn và nôn nóng.

Cảm thụ được sự nhiệt tình của Tả Khinh Hoan, Tần Vãn Thư biết mình đêm nay có lẽ là tránh không thoát, cảm giác tâm tình bình lặng có chút dao động không khiến Tần Vãn Thư khó chịu, ngược lại có chút tò mò, bản thân mình cũng sẽ bị khơi gợi lên cảm giác như vậy, làm cho Tần Vãn Thư có chút ngượng ngùng đồng thời cũng có chút phức tạp, có lẽ bản thân không hoàn toàn lãnh cảm, chuyện này rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu đây? Tần Vãn Thư không hiểu được, nhưng Tả Khinh Hoan cũng không cho Tần Vãn Thư thời gian để tự hỏi, Tả Khinh Hoan hôn lên đôi môi mềm mại ngọt ngào của Tần Vãn Thư, nụ hôn nhiệt tình nóng bỏng cơ hồ muốn làm cho Tần Vãn Thư thở không nổi.

Đến trên giường, Tả Khinh Hoan khẩn cấp dùng cơ thể của mình dán chặt vào Tần Vãn Thư, hai cỗ thân thể quấn lấy nhau, mềm mại đè ép mềm mại, cảm giác tuyệt vời này làm cho Tả Khinh Hoan thỏa mãn nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

“Từ lâu ta đã muốn làm như vậy.” Tả Khinh Hoan nhìn khuôn mặt của Tần Vãn Thư, vô cùng thân thiết chân thành thổ lộ.

“Ngươi là nữ hài (cô gái) xấu xa.” Tần Vãn Thư ôn nhu vỗ về hai má Tả Khinh Hoan, bộ dáng của nàng rõ ràng giống tiểu tiên nữ thanh tâm quả dục, nhưng nàng lại lợi dụng khuôn mặt đàng hoàng đứng đắn này để làm mấy chuyện không đứng đắn.

“Ta là nữ nhân, chân chính nữ nhân, nữ nhân có thể cùng ngươi giao ~ hoan.” Tả Khinh Hoan ái muội cùng Tần Vãn Thư chỉnh lại cho đúng.

Tả Khinh Hoan nói ra những câu làm cho người ta đỏ mặt tim rung, làm cho Tần Vãn Thư không biết trả lời như thế nào, chỉ còn cách im lặng mà đỏ mặt.

Bàn tay của Tả Khinh Hoan đột nhiên đặt lên đôi tiểu bạch thỏ căng tròn của Tần Vãn Thư, ở trên đó nhẹ nhàng vuốt ve, đóa hoa trước ngực do động tác của mình mà trở nên sưng trướng, so với vừa rồi vội vàng xung động, lần này Tả Khinh Hoan ngược lại từ từ hưởng thụ quá trình, một bàn tay khác của Tả Khinh Hoan cũng không nhàn rỗi, nàng vén những sợi tóc có chút hỗn độn của Tần Vãn Thư sang một bên, để lộ ra chiếc cổ trắng mịn gợi cảm, Tả Khinh Hoan vẫn luôn cho rằng cổ của Tần Vãn Thư rất gợi cảm, nhịn không được đặt môi vào nơi đó, nếu không phải sợ gây phiền toái cho Tần Vãn Thư, nàng nhất định lưu lại ấn ký của mình trên đó.

Hiện tại Tả Khinh Hoan cũng không giống như trước nôn nóng, nàng muốn từ từ hành động, nàng muốn tạo cho Tần Vãn Thư một cảm thụ hoàn mỹ, nàng ôn nhu tinh tế hôn khắp người Tần Vãn Thư, ôn nhu như nước ngọt ngào như mật, so với vừa rồi khẩn cấp và quá phận nhiệt tình, ngược lại làm cho Tần Vãn Thư dễ dàng chấp nhận. Vốn thân thể của Tần Vãn Thư còn có chút cứng ngắc cũng chầm chậm thả lỏng, toàn bộ cảm giác bài xích hoàn toàn biến mất, vì Tần Vãn Thư cảm giác được bản thân được nữ nhân trước mắt này cẩn thận che chở.

Tả Khinh Hoan thực vừa lòng khi thân thể của Tần Vãn Thư dưới cố gắng của mình chậm rãi thả lỏng, tuy rằng Tần Vãn Thư ở trong phòng tắm nhờ mình kịch liệt khiêu khích đã muốn có phản ứng, nhưng một chút cứng ngắc và kháng cự cũng bị Tả Khinh Hoan cẩn thận nhận ra.

“Tần Vãn Thư, ta rất thích ngươi.” Tả Khinh Hoan ở bên tai Tần Vãn Thư nỉ non nói, nàng hy vọng Tần Vãn Thư thân tâm tự nguyện dâng hiến, một chút kháng cự cũng không được.

Tần Vãn Thư cũng không phải lần đầu tiên nghe Tả Khinh Hoan nói qua những lời này, nhưng nó luôn làm cho trong lòng nàng ấm áp hơn, những lời này làm cho Tần Vãn Thư mạc danh kỳ diệu an tâm, Tần Vãn Thư thân thủ ôm đầu Tả Khinh Hoan, so với mọi khi bị động chịu đựng, đây là lần đầu Tần Vãn Thư chủ động đáp lại, ngầm đồng ý cho phép Tả Khinh Hoan tiếp tục, điều này làm cho trong lòng Tả Khinh Hoan vạn phần vui sướng.