Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 78




Tiền Thiếu Văn xuất viện, Nghiêm Nhược Vấn không cùng chồng mình về nhà, mà ngồi trong xe của Lý Hâm.

” Công bố với báo giới quan hệ của ngươi và ta cần một khoảng thời gian, chờ ta cùng Thiếu Văn làm xong thủ tục ly hôn rồi chuẩn bị đi.” Nghiêm Nhược Vấn nói, mặt không chút cảm xúc, sau đó nhắm mắt lại, quan hệ của nàng cùng Lý Hâm không vẻ vang, bày ra dưới ánh mặt trời, bao nhiêu lời ra tiếng vào, đại khái có thể lường trước, nghĩ vậy, Nghiêm Nhược Vấn khẽ nhíu mày.

Lý Hâm biết Nghiêm Nhược Vấn với mình không giống nhau, mình một chút cũng không thèm để ý người khác nói thế nào, nhưng Nghiêm Nhược Vấn không như vậy, nàng da mặt mỏng…, cố kỵ rất nhiều.

“Nghiêm Nhược Vấn, ta không phải là muốn ngươi làm nhưng chuyện đó, chẳng qua là ta muốn người không lẩn tránh tình cảm của, tiếp nhận tình cảm của ta.” Lý Hâm nhìn Nghiêm Nhược Vấn nhắm mắt lại, Nghiêm Nhược Vấn vẫn không hiểu tâm ý của mình, thật ra thì mình rất dễ dàng thỏa mãn, chỉ cần nàng dụ dỗ mình vài câu, mình cái gì cũng sẽ nghe theo nàng.

Nghiêm Nhược Vấn chậm rãi mở mắt nhìn về phía Lý Hâm, Lý Hâm nhìn mình, ánh mắt ưu thương, vẻ ưu thương ấy không thích hợp lộ ra trên mặt Lý Hâm, trong ấn tượng của nàng Lý Hâm chưa bao giờ có vẻ mặt như thế, nàng thường xuyên cười cợt, không đứng đắn, rất quyến rũ… Nụ cười, tựa hồ thời thời khắc khắc đều ở quyến rũ người ta.

“Ngươi muốn ta làm thế nào?” Nghiêm Nhược Vấn hỏi, giọng điệu của nàng giống như đang xử lý công việc, chuyện tình cảm, nàng không hiểu rõ, nhưng nàng thực sự đem chuyện với Lý Hâm thành công việc để xử lý, đối với công việc, nàng luôn luôn nghiêm túc, Lý Hâm muốn mình làm thế nào, nàng có làm theo.

Trong lòng Lý Hâm rất khổ sở, nàng coi mình như nhiệm vụ mà ứng phó, trước kia công việc ở trước mình, giờ chính mình thành công việc, ít nhất chứng minh trong suy nghĩ của nàng vị trí của mình quan trọng hơn một chút.

“Ta muốn người làm với tự ngươi muốn làm là hai chuyện khác nhau.” Lý Hâm thu lại ánh mắt nhìn Nghiêm Nhược Vấn, lạnh nhạt nói, hai chuyện ý nghĩa kém xa nhau.”Cũng là, thích ngươi là chuyện của ta, ta thích ngươi không có nghĩa là ngươi cũng sẽ thích ta, ta vẫn muốn hái dưa không phải của ta.” Lý Hâm tự giễu, nhưng cho dù dưa hái xanh không ngọt, nàng chính là muốn cái này, có lẽ mình quá điên rồ rồi.

Nghiêm Nhược Vấn nhếch mép, nàng không thích nghe Lý Hâm nói vậy, mình cho tới giờ đều không có chủ động đi trêu chọc nàng, cũng là nàng trêu chọc mình, ngược lại nói cứ như nàng mới là người bị hại, thật là không khiến người ta không ưa nổi.

“Không ai bắt ngươi hái, ngươi có quyền lựa chọn, nếu hái được, dù là đắng, cũng phải nuốt vào bụng, đừng oán trời trách đất.” Nghiêm Nhược Vấn lạnh lùng nói, Lý Hâm là người cố tình đi hái cảm thấy ủy khuất, chẳng lẽ dưa bị hái không có lựa chọn sẽ không ủy khuất sao? Nhưng là ủy khuất có ích lợi gì, mắc nợ, luôn là phải trả.

“Nghiêm Nhược Vấn, ngươi thật khiến người ta không thích nổi, vì sao ta hết lần này tới lần khác không có tự trọng, không phải là ngươi không thể đây?” Lý Hâm dừng xe, hướng phía Nghiêm Nhược Vấn, mặt kề sát mặt Nghiêm Nhược Vấn, Nghiêm Nhược Vấn nói như vậy làm cho nàng rất tức giận, nếu là mình có thể lựa chọn, thì năm năm qua đã không phải uất ức rồi, thế mà nữ nhân tâm địa sắt đá này còn nói mát.

“Cái này phải tự hỏi bản thân ngươi.” Nghiêm Nhược Vấn hoàn toàn không thấy Lý Hâm vì tức giận mà khuôn mặt càng thêm xinh đẹp, nàng cũng muốn biết Lý Hâm vì sao không thể không chọn mình.

Lý Hâm nghe lời này,cơn giận biến mất, bình tĩnh lại, Nghiêm Nhược Vấn quả thật không có tội tình gì, nàng không thích mình, cũng không phải là lỗi của nàng? Hiện tại mình như vậy, có thể sẽ khiến nàng không thích. Lý Hâm làm bác sĩ ngoại khoa, chỉ cần không dính tới tình cảm thì là một người rất tỉnh táo, nhưng nếu là chuyện tình cảm, liền bối rối.

“Nghiêm Nhược Vấn, ngươi thích mẫu người như thế nào?” Lý Hâm tỉnh táo lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Nghiêm Nhược Vấn, chăm chú hỏi, hình như từ trước tới giờ mình chưa bao giờ hỏi Nghiêm Nhược Vấn chuyện này.

Thực tế, nếu không phải vừa rồi Lý Hâm mới khẩu khí quá mức, với tính cách Nghiêm Nhược Vấn, nàng không sẽ chủ động cùng Lý Hâm ầm ĩ, thấy Lý Hâm thu liễm tính tình, Nghiêm Nhược Vấn tính tình cũng thu vào, Nghiêm Nhược Vấn là kiểu người gặp mạnh thì mạnh, gặp yếu thì yếu, tựa như gặp phải Thi Vân Dạng, cho nàng mấy thứ bẫy rập kia, càng kích thích ý chí chiến đấu và sự kiên trì của nàng.

“Không biết.” Nghiêm Nhược Vấn thành thật trả lời, bảo nàng nghĩ tới vấn đề này có chút khó khăn. Trước kia là thẳng, trong suy nghĩ của nàng hình tượng bạch mã vương tử chính là giống như Tiền Thiếu Văn, chẳng qua là chiếu cố Tiền Thiếu Văn cùng tiếp quản Tiền thị, hao tổn quá nhiều tâm lực, không có hơi sức đâu đi chú ý tới những chuyện khác, tình cảm ngây thơ mơ mộng vừa mới nảy mầm, đã sớm khô kiệt.

“Giờ cố gắng nghĩ lại xem.” Lý Hâm hướng dẫn.

Nghiêm Nhược Vấn dùng thái độ rất lý tính ngẫm lại,nàng không lãng mạn,tính tình khô khan, hoàn toàn tưởng tượng không nổi.

“Không nghĩ ra được, nhưng mà, ta nghĩ muốn ta thích kiểu người như ngươi có chút khó khăn.” Nghiêm Nhược Vấn thành thực.

Đáp án này khiến Lý Hâm rất thất vọng, “Tại sao?” Lý Hâm không phục hỏi, mình có điểm nào không tốt? Lý Hâm cảm thấy mình là người yêu tốt trăm phần trăm, không ngờ rằng, Nghiêm Nhược Vấn muốn không phải là người yêu tốt trăm phần trăm, mà là người bình thường.

“Thứ nhất, ngươi rõ ràng có nghề nghiệp là bác sĩ, nhưng không làm việc đàng hoàng chạy đi làm tình phụ, điều này nói rõ ngươi đối với nhân sinh thái độ rất không nghiêm túc, ta không thích người đối với cuộc sống thái độ không nghiêm cẩn; thứ hai, làm thầy thuốc hẳn là có nguyên tắc nghề nghiệp, nhưng ngươi bởi vì lý do cá nhân, mà không tuân thủ nguyên tắc nghề nghiệp, mặc dù chuyện này cùng ta có liên quan, nhưng cho thấy ngươi là người khống có nguyên tắc; thứ ba, ngươi xài tiền như nước, xa xỉ lãng phí thành tính, thích mua quần áo, vô cùng coi trọng bề ngoài, có chút khiến cho người ta cảm thấy nông cạn; thứ tư, bộ dáng làm cho người ta không yên lòng, thoạt nhìn không giống nữ nhân tốt. Bất quá, ta làm tình phụ của người, ta không thích sẽ không khiến ta không thực hiện nghĩa vụ.” Nghiêm Nhược Vấn không hổ là có người làm việc đâu ra đấy, rất nghiêm cẩn chỉ ra bốn lý do mình không thích Lý Hâm.

Lý Hâm nghe xong thật muốn khóc, điều thứ nhất cùng điều thứ hai còn không phải bởi vì người người trước mắt sao, điều thứ ba Tả Khinh Hoan nhắc nhở, nàng đã rất chú ý, điều thứ tư, vậy thì oan uổng nàng rồi, mẹ sinh ra nàng bộ dáng như vậy, nàng cũng không có biện pháp, nàng cũng muốn bộ dáng giống như Tả Khinh Hoa, làm tiểu tiên nữ, nhưng là nàng tuyệt đối là một nữ nhân tốt, điểm này Tả Khinh Hoan có thể làm chứng.

“Điều thứ nhất cùng điều thứ hai chỉ có thể nói rõ, tình cảm của so sánh với vàng còn bền chắc hơn, đem tình cảm đặt ở vị thứ nhất, nói rõ con người của ta trọng tình cảm, người như vậy có thể bầu bạn cả đời, cả đời cũng đối với ngươi rất tốt, đem ngươi đặt ở vị thứ nhất. Điều thứ ba, ta có thể thay đổi, điều thứ tư, kỳ thị diện mạo là không đúng.” Lý Hâm hận thận trọng giảo biện, cùng một việc, có nhiều cách hiểu khác nhau.

“Nói xạo.” Nghiêm Nhược Vấn xem thường.

“Ta đây không có chút ưu điểm nào sao?” Chẳng lẽ trong suy nghĩ của Nghiêm Nhược Vấn mình không có nổi một ưu điểm nào?

Trước kia Lý Hâm ngoài công phu trên giường tốt, ở trong lòng Nghiêm Nhược Vấn thật không có ưu điểm gì, nhưng giờ Nghiêm Nhược Vấn đột nhiên nhớ tới Thiếu Văn làm giải phẫu lúc trước cùng lúc sau, Lý Hâm mỉm cười khiến người ta yên lòng.

“Y thuật hình như không tệ.” Nghiêm Nhược Vấn khách quan xem xét, mặc dù Lý Hâm nguyên tắc nghề nghiệp không được, nhưng y thuật rất tốt, phẫu thật của Thiếu Văn tỷ lệ thành công thấp như vậy, Lý Hâm thành công, Lý Hâm ở y học thật có thiên phú, đáng tiếc năm năm qua, nếu không có thể cứu bao nhiêu người đây?

“Còn gì nữa không?” Lý Hâm cảm thấy đây không phải là trọng điểm có được hay không, cho dù nói công phu trên giường tốt, cũng so với y thuật tốt có giá trị hơn.

“Không có.” Nghiêm Nhược Vấn nghĩ không ra Lý Hâm còn có cái gì ưu điểm.

“Ta tài nấu nướng rất tốt hoàn toàn có thể làm đầu bếp, rất biết thu vén việc nhà, sau này việc nhà ta sẽ làm hết, vóc người cũng rất tốt, có thể nói là tỷ lệ hoàng kim...” Nếu Nghiêm Nhược Vấn nghĩ không ra điểm tốt của mình, Lý Hâm quyết định mạnh dạn tự tiến cử, cố gắng tiếp thị bản thân mình, để Nghiêm Nhược Vấn biết được đầy đủ ưu điểm của mình.

“Ngươi không lái xe sao?” Nghiêm Nhược Vấn cắt đứt mấy lời nói càng lúc càng thái quá của Lý Hâm…, nhắc nhở nàng dừng ở ven đường đã lâu rồi, Lý Hâm nói chuyện vốn không đáng tin không đứng đắn, cộng thêm diện mạo chẳng đàng hoàng gì, thật không giống nữ nhân đứng đắn.

“Không cảm thấy ta rất tốt sao?” Lý Hâm không buông tha hỏi, tựa như hài tử không ăn được đường, phải có đường ăn mới bỏ qua.

“Ta thật rất tốt, ngươi thử một chút đi...” Lý Hâm thấy Nghiêm Nhược Vấn không có phản ứng, giống như nhân viên tiếp thị không từ bỏ ý định, nhất quyết đưa sản phẩm để cho khách hàng dùng thử mới được.

Nghiêm Nhược Vấn nhìn Lý Hâm cảm thấy buồn cười, nàng chưa bao giờ biết Lý Hâm cũng đáng yêu như vậy.