Nguyện Giả Thượng Câu

Chương 8: Tôi có thể chủa khỏi chứng lãnh cảm của cô




Tần Vãn Thư không trả lời, chính là ngồi xuống, mở ra nắp đàn, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua các phím trắng đen, tiếng đàn vang lên.

Tả Khinh Hoan tựa vào bên cạnh tường, lẳng lặng nhìn Tần Vãn Thư đàn, mặc kệ là nam nhân hay nữ nhân, chỉ cần biết đánh đàn đều gia tăng thêm khí chất bản thân. Phía trước Tần Vãn Thư đã muốn là cực phẩm, huống chi biết đánh đàn Tần Vãn Thư lại càng không phải tầm thường. Như vậy điềm tĩnh đoan trang biểu tình, như vậy tao nhã dáng người, như vậy xinh đẹp ngón tay, Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư mang theo rất nhiều phức tạp cảm xúc.

Không có một người giống Tần Vãn Thư như vậy có thể làm cho mình theo đáy lòng bội phục, cũng không có một người có thể giống Tần Vãn Thư như vậy dễ dàng gợi lên tự ti cất giấu ở đáy lòng mình. Cảm giác cái loại tự ti từ đáy lòng tràn ra là thống khổ. Giờ khắc này, Tả Khinh Hoan không thể không thừa nhận chính mình ghen tị Tần Vãn Thư, mọi thứ của Tần Vãn Thư đều là chính mình khát vọng mà không thể chạm tới, gia thế cường đại ngạo nhân, dung nhan cùng khí chất tao nhã mê người, hàm dưỡng nội liễm. Thật sự làm cho người ta ghen tị, rõ ràng đều là nữ nhân, lại kém xa như vậy. Thượng đế thật là thiên vị. Bởi vì nàng có chính mình muốn mà không đạt được, cho nên chính mình mới không tự chủ bị nàng thu hút…

“Cô có muốn thử hay không?” Tần Vãn Thư phát hiện Tả Khinh Hoan thực chuyên chú nhìn mình, cảm xúc trong mắt Tả Khinh Hoan làm cho mình xem không rõ.

“Tôi không biết đàn, từ nhỏ không học qua, nhưng tôi có học vũ thoát y. Những thứ tôi học đều không đáng nhắc tới, cả bản thân mình cũng là.” Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư nhẹ nhàng nói, phần lớn là tự ta trào phúng, mà không phải đố kị Tần Vãn Thư.

Tần Vãn Thư hơi sững sờ, nàng không nghĩ tới Tả Khinh Hoan như vậy thẳng thắn. Quần áo cùng vật phẩm của Tả Khinh Hoan đều thuộc loại đắt tiền. Những thứ này không phải bình thường tuổi trẻ nữ tử có thể mua được, trừ phi gia thế giàu có, bằng không thực dễ dàng liền đoán được những xa xỉ phẩm từ đâu mà có. Dù sao tuổi trẻ và sắc đẹp chính là lợi thế của nữ nhân. Tần Vãn Thư đối với những nữ tử dùng thân thể đổi lấy hư vinh không có đặc biệt cảm giác, mỗi người đều có bất đồng theo đuổi. Chính là Tần Vãn Thư nghe Tả Khinh Hoan như vậy trực bạch tiết lộ, ngược lại có chút kinh ngạc, nàng trực giác Tả Khinh Hoan cùng những hư vinh nữ nhân khác có chút bất đồng.

“Tôi có thể dạy cô.” Tần Vãn Thư không có truy vấn, cũng không có vạch trần, chính là chuyển qua đề tài khác. Tần Vãn Thư không phải là người không thực tế. Sự thật thượng, nàng thuộc loại linh hoạt mẫn tiệp, sẽ không khó xử người khác, nàng không biết là Tả Khinh Hoan có nguyện ý mình hỏi nàng những việc riêng tư hay không. Đương nhiên, nếu Tả Khinh Hoan nghĩ muốn nói, Tần Vãn Thư cũng đồng ý lắng nghe.

Tả Khinh Hoan không biết Tần Vãn Thư là không để ý vẫn là nghe không hiểu ám chỉ của mình, nhưng là chuyển khai đề tài tuyệt đối là thức thời phương pháp.

Ngón tay của Tả Khinh Hoan lướt nhẹ trên phím đàn, chính mình cũng có thể học đánh đàn sao? Ngón tay nhẹ nhàng ấn xuống, âm thanh vang lên trong tai nghe được cảm thấy có chút mới mẻ.

Tần Vãn Thư nhìn Tả Khinh Hoan cẩn thận chạm vào từng phím đàn, giống tiểu hài tử nghĩ muốn thân thủ khám phá một món đồ chơi lại có đó sợ hãi bộ dáng, thật sự là cực kỳ đáng yêu. Tần Vãn Thư mỉm cười, bàn tay đặt lên mu bàn tay của Tả Khinh Hoan, dẫn dắt ngón tay nàng ở trên phím đàn nhẹ nhàng đàn lên.

Tả Khinh Hoan có thể cảm giác được độ ấm từ bàn tay của Tần Vãn Thư truyền đến, ấm áp mềm mại, cảm giác này thực kỳ diệu, đồng thời, Tần Vãn Thư dựa vào gần. Đây là lần thứ hai thân thể của các nàng tiếp xúc gần như vậy, mùi hương đặc hữu trên người Tần Vãn Thư tràn ngập, quấn quanh chóp mũi, Tả Khinh Hoan cũng không bài xích cảm giác này.

Tần Vãn Thư đột nhiên ý thức được, chính mình kỳ thật cũng không dễ dàng cùng người khác thân thiết, chính là lại như thế thân cận một nữ nhân chỉ mới gặp qua ba lần, cảm giác thật bất khả tư nghị. Cũng không chỉ có Tần Vãn Thư mới có mùi thơm, trên người Tả Khinh Hoan cũng có một cỗ nhàn nhạt hương vị, Tần Vãn Thư cũng chú ý tới. Mùi hương của Tả Khinh Hoan cùng diện mạo của nàng giống nhau, không làm cho người ta chán ghét, Tần Vãn Thư thầm nghĩ.

Kỳ thật Tần Vãn Thư ở dẫn lang nhập thất đi, Tả Khinh Hoan nghĩ thầm.

——— —————— —————— —————— —————–

Tả Khinh Hoan liếc trộm hướng Tần Vãn Thư, cho dù khoảng cách gần như vậy, luôn luôn để ý đều chọn không ra khuyết điểm. Tần Vãn Thư nữ nhân này thật sự hoàn mỹ. Như vậy hoàn mỹ nữ nhân, Tả Khinh Hoan không hy vọng nàng có khuyết hãm, nàng bị lãnh cảm không sao cả, chính mình hội giúp nàng chữa trị, Tả Khinh Hoan cảm thấy Tần Vãn Thư như vậy nữ tử trời sinh chính là làm cho người ta sủng ái hoặc là thờ cúng, nàng nên có được tất cả hạnh phúc.

Kỳ thật Tả Khinh Hoan cảm thấy đầu óc của mình nhất định là ngập nước rồi, bằng không như thế nào sẽ có ý tưởng như vậy, vạn nhất chữa khỏi Tần Vãn Thư, tiểu tam như mình định chắc thất nghiệp, Tả Khinh Hoan mới sẽ không làm chuyện tổn hại đến lợi ích bản thân. Tả Khinh Hoan khắc chế chợt lóe mà qua điên cuồng ý tưởng, vẫn là không cần suy nghĩ tiếp ý tưởng dọa người này, trước không nói Tần Vãn Thư thoạt nhìn bảo thủ lại khắc chế khó động, hơn nữa vạn nhất bị Hàn Sĩ Bân biết, hắn tuyệt đối sẽ không tha cho mình, chính mình vẫn là không cần động thổ trên đầu thái tuế, này giống như chơi với lửa, bị chết cháy lúc nào không hay.

Chính là, có chút điên cuồng ý tưởng một khi xuất hiện liền không dễ dàng dập tắt. Cố tình ý tưởng này là sinh ra ở đạo đức cảm nông cạn Tả Khinh Hoan, nó liền giống một trái bom hẹn giờ tùy thời tùy khắc bùng nổ.

Tả Khinh Hoan nhìn Tần Vãn Thư đạm nhã nghiêm túc sườn mặt, tà ác suy nghĩ không thể khống chế. Nàng không tin nhân sinh có thể thiếu dục vọng, con người chính là bị các loại dục vọng khống chế. Chính là có người hội khắc chế dục vọng bản thân, có người hội phóng túng dục vọng bản thân. Cho nên nàng không tin Tần Vãn Thư hội không có ham muốn, chỉ có thể nói Hàn Sĩ Bân không biết cách đột phá. Một cái cấm dục nữ nhân, một khi bị khai phá, lại hội biến thành dạng gì, Tả Khinh Hoan cũng rất muốn biết.

Tần Vãn Thư như trước còn thật sự ôn nhu dẫn dắt Tả Khinh Hoan ngón tay di động tới lui, nàng là trên đời tối kiên nhẫn, tối tao nhã lão sư.

Tả Khinh Hoan có dự mưu đột nhiên quay đầu lại, làm cho môi của mình thiếp thượng Tần Vãn Thư mềm mại đôi môi, tựa hồ chính là ngoài ý muốn bình thường.

Tần Vãn Thư bị tập kích bất ngờ có chút cả kinh phản ứng không kịp, nàng không biết Tả Khinh Hoan vì sao hội đột nhiên quay đầu, mà lại khéo léo làm cho môi của hai người thiếp hợp.

“Thực xin lỗi, tôi chính là đột nhiên nghĩ muốn quay đầu lại nhìn cô.” Tả Khinh Hoan thanh thuần thoát tục vẻ mặt như vậy chân thành, như vậy vô tội, vô tội rồi lại có vẻ như vậy vô thố.

Vốn Tần Vãn Thư đang hoài nghi Tả Khinh Hoan có phải hay không cố ý. Hiện tại có thể xác định Tả Khinh Hoan tuyệt đối cố ý, phàm là quá mức diễn xuất tổng lộ ra có chút không thật, có câu hăng quá hóa dở chính là phù hợp với thời khắc này. Giờ phút này Tần Vãn Thư trong lòng đều nghĩ muốn hoan hô ủng hộ Tả Khinh Hoan cao siêu diễn kĩ, chỉ có thể thuyết minh nữ nhân này trời sinh có năng lực gạt người. Thượng đế lại có trợ trụ vi ngược hiềm nghi, sinh ra nàng một bộ dáng lừa gạt thiên hạ.

“Chính là ngoài ý muốn, không cần để ý.” Tần Vãn Thư thản nhiên nói, làm như không thèm để ý. Nàng cảm thấy được khó hiểu, rõ ràng bình thường bản thân không thích nói dối, lại tiếp tục theo nàng diễn xuất. Kỳ quái là chính mình đối Tả Khinh Hoan cũng không có sinh ra nửa điểm chán ghét. Có lẽ Tả Khinh Hoan hợp ý mình, tuy nhiên hành động của nàng quả thật khó hiểu.

Tả Khinh Hoan không nghĩ tới Tần Vãn Thư như thế đạm định, trong lòng có chút không phục. Thật có thể làm được *thái sơn băng vu tiền, mặt không đổi sắc* sao? Chính mình phải huy động không biết nhiều ít dũng khí, mới dám ra tay, mà Tần Vãn Thư phản ứng hoàn toàn ngoài ý muốn, làm cho Tả Khinh Hoan không hài lòng. Ít nhất phải có điểm tiểu nữ nhân ngượng ngùng mới đúng!

“Tần Vãn Thư, cô thật sự bị lãnh cảm sao?” Tả Khinh Hoan đột nhiên hỏi.

Tần Vãn Thư hiển nhiên không thể thích ứng Tả Khinh Hoan đột ngột hỏi vấn đề này. Nàng không biết Tả Khinh Hoan vì sao đối với tư ẩn của mình là như thế tò mò. Đối với giao tình của hai người, ba lần bốn lượt hỏi như vậy thực thất lễ, làm cho Tần Vãn Thư cảm thấy trả lời cũng không được, không trả lời cũng không xong.

“Thật sự?” Tả Khinh Hoan hỏi lại lần nữa, Tả Khinh Hoan mới mặc kệ chính mình có thể hay không thất lễ, cơ bản thượng, nàng nắm chắc Tần Vãn Thư sẽ không trực tiếp chửi mình.

“Cô vì sao đối với vấn đề này có hứng thú như vậy?” Tần Vãn Thư hỏi, trong lòng đối với đề tài này phi thường mất tự nhiên kháng cự trả lời.

“Tôi nghĩ mình có thể giúp cô, nói không chừng tôi có thể chữa khỏi chứng lãnh cảm của cô.” Tả Khinh Hoan trực tiếp bộc lộ.

Tần Vãn Thư cảm thấy nói không nên lời xúc động khi nhìn thấy khuôn mặt đơn thuần của Tả Khinh Hoan đối chính mình nói tôi có thể chữa khỏi chứng lãnh cảm của cô.