Nguyện Vì Người

Chương 70




Tiêu Chiến đỡ Vương Nhất Bác ngồi xuống ghế bên cạnh, nghe Trương Bân Bân chậm rãi nói. Trương Bân Bân chuẩn bị một lát, rồi nói.

- La gia vốn là phú hộ Vận Thành, tổ tiên giao hảo cùng quan phủ, quan phủ cũng cho La gia không ít tiện nghi. Vân Hi là con trai độc nhất của La gia, phụ thân gửi gắm kỳ vọng cao vào hắn. Mẫu thân của ta là cô cô của Vân Hi, chuyện này hai người cũng biết.

Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến gật đầu, không hỏi nhiều.

- Ta tuy rằng sinh sống tại La gia, phụ mẫu Vân Hi vô cùng yêu thương ta, nhưng ta dù sao cũng phải theo sư phụ học y, sau khi lớn lên lại đi theo sư phụ khắp nơi, thời gian trở về rất ít, cho nên cữu cữu rốt cuộc buôn bán cùng ai, làm ăn cái gì, ta cũng không hỏi đến, cũng không rõ lắm.

Trương Bân Bân khẽ thở dài một tiếng, tiếp tục nói.

- Sau đó mẫu thân ta qua đời, ta rất chật vật, cũng sợ trở lại La gia, sẽ không khỏi nhớ tới mẫu thân, liền biến mất một đoạn thời gian rất dài, cũng cắt đứt liên hệ với Vân Hi.

Vương Nhất Bác cùng Tiêu Chiến nhiều ít gì cũng có thể hiểu được tâm tình của Trương Bân Bân lúc đó, dù sao từ nhỏ theo mẫu thân lớn lên, phụ thân Tiên Hoàng này có thể nói là có cũng như không. Mà mẫu thân lại rời khỏi nhân thế, đối với một y giả mà nói, cứu không được mẫu thân mình, thân nhân duy nhất của mình, có thể thấy tâm tình lúc đó, tránh nhớ lại cũng là hợp tình hợp lý.

- Không ngờ La gia lại xảy ra chuyện trong thời gian ấy. Nói là phụ thân Vân Hi trốn thương thuế, hối lộ quan viên, lũng đoạn buôn bán, giết hại mạng người các kiểu, cữu cữu cứ như vậy mà bị bắt. Bởi vì cữu cữu là thương nhân, cho nên định tội chỉ cần Tri phủ địa phương phán xét, kinh động không tới được Hoàng Thượng. Mà ta lại không ở đó, Vân Hi không còn cách nào, đành phải xin Vọng Dương Bá giúp đỡ. Nghe Vân Hi nói, lúc trước Vọng Dương Bá đã tới nhà bọn họ vài lần, cũng rất có hảo cảm với hắn, nên mới khiến hắn có cơ hội gặp Vọng Dương Bá. Nhưng lúc ấy Vọng Dương Bá nói sự tình không dễ, nếu là người nhà mình, thì có thể vận dụng quan hệ một chút. Nhưng Vân Hi dù sao cũng là người ngoài, gã thật sự không dám mạo hiểm. Nếu Vân Hi đồng ý nhập vào phủ Vọng Dương Bá, thì có thể suy nghĩ. Vân Hi suy nghĩ hai ngày, cuối cùng đồng ý đề nghị của Vọng Dương Bá.

Trương Bân Bân hiển nhiên không muốn nhắc tới đoạn này, hình như chuyện này cũng là khúc mắc, cho nên khi nói luôn cau mày, ánh mắt một chút cũng không rời La Vân Hi.

- Đê tiện!

Vương Nhất Bác giờ mới biết nguyên nhân cha mình nhập phủ, hắn không biết cha là bị ép buộc bất đắc dĩ, cùng đường mới thành thiếp thất của Vọng Dương Bá. Nghĩ cha bao năm nay cay đắng, Vương Nhất Bác càng cảm động, càng muốn diệt trừ tiểu nhân đê tiện kia.

Tiêu Chiến bên cạnh trấn an Vương Nhất Bác. Y cũng hiểu Vọng Dương Bá căn bản không xứng với La Vân Hi, lấy lòng dạ La Vân Hi sao lại có thể gả cho gã. Ra là có một đoạn sự tình như vậy ở bên trong, nếu không như thế, Vọng Dương Bá cho dù muốn phá trời, cũng căn bản lấy không được La Vân Hi.

- Khi ta đuổi tới kinh thành, Vân Hi đã vào Phủ Vọng Dương Bá, hộ tịch cũng sửa lại. Nhưng bởi vì sau khi hắn nhập phủ mới bắt đầu uống dược Khanh tử, hơn nữa lo lắng chuyện trong nhà, cho nên thân thể vẫn không tốt, Vọng Dương Bá cũng chưa thể cùng hắn động phòng. Ta bắt đầu điều tra việc nhà La gia, chỉ là ý trời trêu người, Tiên hoàng lại băng hà lúc đó, ta không có một ai có thể dùng. Mà lúc ấy Hoàng Thượng đang cùng mấy huynh đệ tranh giành ngôi vị Hoàng đế, thế cục cũng chưa sáng tỏ. Ta càng không rõ thái độ Hoàng Thượng đối với ta, cho nên chỉ có thể tránh trước.

Tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế từ trước đến nay không phải ngươi chết thì là ta chết, Trương Bân Bân tránh đi cũng đúng, nếu không ngay cả mạng có thể bảo toàn hay không cũng không biết.

- Trải qua một vòng xoay chuyển, ta biết tội danh của cữu cữu không phải tất cả đều là tin đồn vô căn cứ, hắn đúng là có trốn thương thuế, cũng hối lộ quan viên, nhưng những cái khác lại không thể nào kiểm chứng. Ta lén đến phủ Vọng Dương Bá gặp Vân Hi, nói chuyện ta điều tra được, hắn lại không tin cữu cữu đã làm những chuyện đó, gây sự với ta một trận, lại cảm thấy ta tuy giúp hắn, lại chậm chạp không xuất hiện, hiện tại lại sợ đầu sợ đuôi, không đến cầu thỉnh Hoàng thượng... Tóm lại, ta gây sự rất lớn cùng hắn. Ta tuy rằng từng cứu Hoàng Thượng một mạng, nhưng lúc ấy tình thế trong triều khiến ta vô cùng bị động, ta cũng không có cách nào gặp Hoàng Thượng. Nói đến cùng cũng là ta sai, ta nếu trở về sớm một chút, có lẽ sự tình còn có thể có đường lui.

- Việc này không thể trách người. Cha lúc ấy chắc chắn cũng là thương tâm nên hồ đồ, mới có thể nói như vậy. Nếu lúc ấy thái độ của Hoàng Thượng với người là muốn giết, rất có thể cũng sẽ hại luôn đến cha, dù sao chuyện của sư phụ người ngoài không biết, Hoàng Thượng phải ngăn chặn miệng lưỡi người khác, tất nhiên muốn giết hết tất cả những người liên quan. - Vương Nhất Bác nói.

- Đối với thời gian đó, đúng là vô cùng hỗn loạn, ta cũng không cần nhiều lời, chung quy là ta có lỗi với hắn. Tiên đế băng hà, quốc tang ba năm, người có địa vị cũng bị cấm thú nạp, cho dù đã đón vào phủ, cũng không thể sinh hoạt phu thê. Vân Hi vẫn nghĩ Vọng Dương Bá giúp phụ thân hắn rửa sạch oan khuất, nhưng không ngờ Vận Thành bên kia truyền đến tin tức, nói cữu cữu đột ngột phát bệnh, chết ở trong ngục, mà cữu mẫu nghe được tin tức cữu cữu mất, nghĩ đến đứa con ngoan Vân Hi, tự nhiên biến thành Khanh tử gả cho người ta, cảm thấy rất có lỗi với liệt tổ liệt tông La gia, đến đêm liền thắt cổ.

- Trong những lá thư này có nhắc tới mưu sát La Vân Dự, bức tử La phủ, đều là Vọng Dương Bá sai người làm.

La Vân Dự là ngoại công hắn, cũng là hôm nay mới biết được tên ngoại công của mình. Mà nếu không có chứng cứ này, Vương Nhất Bác cũng sẽ cảm thấy cái chết của một nhà La phủ chỉ là việc ngoài ý muốn.

- Nếu chứng cứ là thật, thì là gã làm. Mà danh sách này cũng viết rõ, La phủ suy tàn là bố trí của Vọng Dương Bá, trừ những việc cữu cữu đúng thật có làm, tội danh còn lại đều là gã áp đặt, nếu không tội của cữu cữu cũng không phải chết. Vân Hi nghĩ Vọng Dương Bá luôn giúp phụ thân rửa sạch tội danh, trên thực tế Vọng Dương Bá luôn ám hại cữu cữu, hãm hại La phủ.

Trương Bân Bân cảm thấy thật sự là vận mệnh trêu người, mà nạn nhân đau khổ lại là La Vân Hi.

- Vân Hi sau khi biết được tin phụ mẫu chết, bệnh nặng một thời gian. Ta cũng không ẩn giấu nữa, lấy thân phận biểu ca chiếu cố hắn. Cho nên cũng không đến Vận Thành xem xét thi thể. Đợi đến khi về được, cữu cữu cùng cữu mẫu đã bị hoả táng, quan phủ nói mùa hè thi thể hư thối rất nhanh, vì phòng dịch bệnh, liền đốt. Ta chôn bọn họ ở trong phần mộ tổ tiên La gia, sự tình cũng liền gác lại.

Trầm mặc thật lâu, Vương Nhất Bác đột ngột mở miệng nói.

- Gã đáng chết.

"Gã" này là ai, Tiêu Chiến cùng Trương Bân Bân đều hiểu.

Tuy rằng người mang thai thật sự không nên nói thế, nhưng nỗi hận ấy bọn họ đều hiểu, cũng không nói thêm cái gì.

- Chuyện này ta tức khắc sai người đi thăm dò.

Tiêu Chiến vỗ vai Vương Nhất Bác, khiến hắn an tâm, lại nói với Trương Bân Bân.

- Mong tiền bối hảo hảo chiếu cố cha.

Trương Bân Bân gật đầu, Tiêu Chiến liền xoay người đi ra cửa.

La Vân Hi ngất xỉu vẫn không tỉnh lại, đêm cùng ngày phát sốt cao, hôn mê bất tỉnh. Vương Nhất Bác lo lắng, nhưng hoài hài tử lại không thể thức đêm chiếu cố, vì an tâm, chỉ còn biết ngủ lại trong phòng bên cạnh La Vân Hi, để sư phụ trông nom, nếu có việc gì thông báo cho hắn đúng lúc.

Tiêu Chiến bắt đầu bắt tay điều tra chuyện Vọng Dương Bá, để mau chóng điều tra rõ, Tiêu Chiến chẳng những vận dụng tất cả lực lượng có thể dưới tay Tiêu Thanh, còn mượn cả ám vệ cùng mối quan hệ trong tay Tiêu Hoàng, hơn nữa còn có ám vệ cùng quan hệ của chính y, một loạt đi thăm dò, chỉ có một điều... trước khi chưa có kết quả, giữ bí mật tuyệt đối.

Ba ngày sau, La Vân Hi rốt cục tỉnh lại. Vương Nhất Bác cũng không biết làm sao an ủi cha, chỉ có thể mỗi ngày ngồi bên cạnh hắn. Từ sau khi tỉnh lại, La Vân Hi nói rất ít, ban đầu chỉ kéo tay Vương Nhất Bác, nói hắn đi nghỉ ngơi, sau đó liền không nói được lời nào nữa.

Trương Bân Bân mỗi ngày tự mình sắc dược, La Vân Hi cũng không cự tuyệt, im lặng uống thuốc. Đối với sự im lặng ấy, Trương Bân Bân cũng không nói gì. Hắn biết La Vân Hi khổ sở, cũng biết hắn áy náy, nếu im lặng có thể khiến hắn cảm thấy đỡ hơn một ít, Trương Bân Bân không ngại để hắn dùng phương thức này khép lại miệng vết thương.

Mười ngày sau, Tiêu Chiến đưa kết quả điều tra rõ vội vàng trở về. Ngụy Thư Miễn lời nói không có nửa phần giả dối, những người Vọng Dương Bá chưa kịp diệt trừ kia, sau khi biết được có người bẩm báo Lân Vương phủ, cũng lấy ra thư tín hoặc chứng cứ giấu riêng, chứng minh Vọng Dương Bá chính xác giết hại không ít người.

Mà chuyện La phủ, cũng theo đó điều tra rõ ràng rành mạch. Ra trước kia La Vân Dự đúng là có chút hợp tác cùng Vọng Dương Bá, được Vọng Dương Bá giới thiệu kết giao cùng hối lộ một vài quan viên, cũng giúp Vọng Dương Bá đầu cơ trục lợi một ít trân phẩm. Nhưng trước đó Vọng Dương Bá không nói cho hắn đây là từ trong cung lấy ra, chỉ nói là làm được từ lò trong phủ Vọng Dương Bá, nếu ở trong kinh bán sẽ quá mức lộ liễu, hơn nữa cũng bán không được giá tốt, cho nên thỉnh La phủ bán lại, tiện thể nếu thương đội La phủ đi ra ngoài thu hóa, cũng đưa đồ đến vùng biên giới bán. Về phần tiền kiếm được, hai bên chia đôi là được.

Tổ tiên Vọng Dương Bá cùng La phủ có chút giao tình, hơn nữa lúc ấy La Vân Dự bởi vì lũ lụt phía Nam, chôn vùi một đoàn hàng hóa, tổn thất rất nặng nề, ngân lượng có chút túng thiếu, vì khẩn cấp, La Vân Dự cũng không nghĩ nhiều, đồng ý hợp tác. Chờ hắn phát hiện những người cùng hợp tác lần lượt gặp chuyện không may, hồi thần nhìn lại, phát hiện sự tình không đúng, thì đã quá muộn. Tình hình phát triển rất nhanh, La Vân Dự ngay cả một câu giao phó cho nhà cũng không kịp tới, đã bị bắt, còn làm liên lụy đến già trẻ trong nhà.

Mà La Vân Dự đến chết cũng không biết, con đường khiến hắn tổn thất hàng hóa nặng nề kia căn bản không phải bị nước lũ đánh, mà là bị Vọng Dương Bá phái người âm thầm ngăn đón giết, hàng hóa quý giá bị cướp sạch không còn gì, tiền của không đáng giá hoặc là rất khó mang đi, liền trực tiếp bị ném vào nước lũ, tạo dựng hiện trường tai nạn bất ngờ. Bởi vì Vọng Dương Bá đã sớm đánh chủ ý lên La phủ, hơn nữa La phủ làm ăn lớn đủ để giúp gã, một mặt khác gã từng ngẫu nhiên gặp La Vân Hi một lần, sau đó vẫn nhớ mãi không quên, muốn giành người tới tay, nên mới cùng lão gia Vọng Dương Bá chủ ý lên kế hoạch này. Tuy rằng đi một vòng thật sự lớn, nhưng cuối cùng lại đạt được mục đích.

Cùng lúc Tiêu Chiến toàn lực điều tra chuyện Vọng Dương Bá, Hoàng Thượng cũng gặp Hình bộ Thị lang cùng Liên Danh từng là Thông chính ti phó sử mới nhậm chức Thượng thư, nói Tứ Hoàng tử Tiêu Diễn cường thưởng dân nữ, sát hại thiếp thất, kiêu ngạo ương ngạnh, tội không thể tha thứ.

Ra ngày ấy nữ tử dọa điên thiếp thất của Tứ Hoàng tử, là thê tử chưa xuất giá của Thông chính ti phó sử. Lúc ấy nữ tử tới kinh cầu bùa bình an cho Thông chính ti phó sử cùng người nhà, ngày ấy đông đúc, nữ tử lạc mất nha hoàn đi theo bên người, sau đó bị người của phủ Tứ Hoàng tử cướp về. May mắn được cao nhân tương trợ, mới giả thần giả quỷ trốn thoát.

Hoàng Thượng nghĩ lại liền biết việc này không phải giả, lúc trước vị thiếp thất kia chết hắn mặc dù cũng có chút hoài nghi, nhưng người không phải chính vị, liền không hỏi nhiều. Vốn nghĩ sự tình đã qua, không ngờ bị lật lại.

Tiêu Chiến sau khi điều tra rõ thực hư, đem chứng cứ cùng Ngụy Thư Miễn một loạt giao cho Hoàng Thượng. Hoàng Thượng vốn đang nổi nóng, phải đọc những việc đại nghịch bất đạo của Vọng Dương Bá từng làm, lại nổi trận lôi đình.

Sau khi giao chứng cứ cho Hình bộ, hạ chỉ nói.

- Huỷ bỏ tước vị Vọng Dương Bá, nhốt vào lao, ba ngày sau vấn trảm (thẩm vấn rồi xử trảm). Vương Nhất Thiên vô tội, hơn nữa trung tâm (trung thành và tận tâm) vì nước, có thể tự lập môn hộ, không còn liên quan đến phủ Vọng Dương Bá. Những người khác đuổi ra khỏi phủ, để bọn họ tự sinh tự diệt.

- Phụ hoàng thánh minh. - Nghe xong ý chỉ, Tiêu Chiến hành lễ nói.

- Hoàng Thượng thánh minh. - Một chúng quan viên phụ hoạ theo đuôi.

Trở lại vương phủ, Tiêu Chiến trực tiếp đến viện tử của La Vân Hi, y biết Vương Nhất Bác chắc chắn còn ở chỗ cha.

- Sao rồi? - Thấy y tiến vào, Vương Nhất Bác hỏi.

Tiêu Chiến đi đến bên giường, nắm tay Vương Nhất Bác, nói với La Vân Hi.

- Vọng Dương Bá đã bị bãi trừ danh vị, ba ngày sau vấn trảm. Cha hiện có thể được an ủi chút.

Nghe được lời y nói, La Vân Hi đảo mắt nhìn về phía y, sửng sốt một lát, tinh thần mới hơi thoải mái mở miệng nói.

- Vương gia lo lắng rồi...