Nguyệt Lâm Cửu Thiên: Tuyệt Thế Chí Tôn Khuynh Thiên Hạ

Chương 70: Nguyệt Hạ Khuynh Tâm (2)




Xích Dương theo Lam Nguyệt xuống lầu, đến hiện tại vẫn chưa khôi phục lại tinh thần.

Hắn tâm vẫn còn một mảnh hỗn độn, hắn không biết cảm giác vừa rồi là gì, cũng không dám đi tìm hiểu.

Hắn sợ, sợ biết đáp án_____

Lam Nguyệt thanh nhàn đi phía trước, một đường hướng tới hồ Thanh Tuyền đi đến.

Trên đường đầy các cặp tình nhân cùng nhau, tay nắm nắm tay, tình chàng ý thiếp, hắn lúc đầu nhìn cũng không có cảm giác gì, hiện tại đột nhiên có cảm giác không được tự nhiên.

"Ngươi từng thả hoa đăng sao?"

Lam Nguyệt đột ngột dừng lại, Xích Dương thiếu chút nữa liền đâm vào nàng.

Hắn lắc đầu, phát hiện nàng cũng không nhìn hắn, mới mở miệng:

"Không có"

Lam Nguyệt hướng bên cạnh đi tới.

Lão bản thấy Lam Nguyệt một cái tuổi trẻ thiếu nữ đi tới nhiệt tình chào mời:

"Tiểu cô nương, đến mua hoa đăng sao? Ngươi chọn, chỗ ta đều là loại đẹp nhất"

"Ta lấy cái này"

Lam Nguyệt tùy tiện chọn hai cái hoa đăng.

"Tốt! tốt!"

Lão bản vui vẻ kêu hai cái "tốt" tự, lập tức đem hoa đăng đưa nàng.

Lam Nguyệt nhận lấy hoa đăng, trả tiền liền quay lại.

Lam Nguyệt nhét hoa đăng vào tay hắn, âm thanh bình thản nói:

"Lát đến liền thả, trải nghiệm thử"

Nói xong, xoay người liền đi.

Xích Dương còn chưa hồi quá thần, chờ hắn kịp phản ứng, người kia đã đi xa.

Đột nhiên cảm thấy hoa đăng trên tay có chút nóng bỏng.

Hồ Thanh Tuyền nằm phía cuối con phố này, khắp nơi đều đầy các thiếu nam thiếu nữ, vui vẻ trò chuyện, không khí náo nhiệt vô cùng.

Lam Nguyệt chọn vị trí vắng vẻ nhất đi đến.

Nhìn màu đỏ hoa đăng trôi nổi trên mặt nước, ánh mắt Lam Nguyệt nổi lên nhàn nhạt lam quang.

Coi như hoàn thành một ước hẹn,

Giai Nhược Đồng, ta vẫn còn sống, ngươi thất vọng sao?

Ánh mắt loé lên một loại suy nghĩ không rõ.

Giữa lúc Lam Nguyệt vẫn đang chìm vào hồi ức, bên cạnh vang lên thanh âm, kéo nàng về với thực tại:

"Ngươi thả cho ai?"

Lam Nguyệt quay sang nhìn hắn, thần sắc không rõ hỏi:

"Cái gì?"

"Nghe nói thả hoa đăng, là cầu nguyện cho người đã khuất, ngươi cầu nguyện cho ai?"

Lam Nguyệt hơi nhấp môi, cảm xúc hỗn loạn bình thản xuống, nàng đứng lên, tà áo trong gió đêm nhẹ nhàng phi dương, thanh âm nàng như cũ không chút chập chùn, lạnh nhạt trả lời:

"Không ai cả"

Nàng có lẽ không chết, lúc đó Giai Nhược Đồng ở cạnh vách núi, nếu nhảy xuống, bằng kỹ năng của nàng, muốn sống sót tuyệt đối không vấn đề.

Ta cầu nguyện...

Cho một người đã từng là sinh tử chi giao...

Giai Nhược Đồng, chúng ta loại người này, trong hắc đạo chỉ cần một, không cần đến hai loại.

Mà ta, đem vị trí kia, nhường lại cho ngươi.

Không hối hận, bởi vì ta đã mệt, mười mấy năm lăn lộn giết chóc, ta sớm mệt mỏi.

Một lần kia trả thù, chính là ta cho bản thân cuối cùng một cái nhiệm vụ.

Ta không hận ngươi, cũng không trách ngươi, chúng ta vốn không nên cùng tồn tại, loại người như ta vốn không nên có được loại kia xa hoa tình bạn.

Ta không trách ngươi phản bội, chỉ trách ta luyến tiếc....

Luyến tiếc thứ không phải của bản thân.

Tử vong là cái giá ta phải trả.

Cái gọi là tri kỷ, chính là ta một giấc mộng...

Kiếp trước của ta, cũng tựa như hồi giấc mộng dài.

Mộng quá lâu, lâu đến mức ta đều không biết đâu là thực, đâu là mơ.

Ta là Lam Nguyệt của Ám Dạ Song Sát, vẫn là Phượng Lam Nguyệt của Đông Nhạc quốc.

Là một kẻ thay thế hay bị thay thế đâu?

"Đều không quan trọng, bởi vì ngươi chính là ngươi, không phải bất kì ai, ngươi không phải kẻ thay thế, cũng không ai có thể thay thế ai, ngươi chỉ có một, là duy nhất"

Thanh âm đột ngột vang lên trong đầu, Lam Nguyệt giật mình, chợt nở nụ cười, nàng dưới trăng đặc biệt xinh đẹp, tựa như quang minh thần nữ, bất loạn chốn nhân gian, dù thiên địa hỗn loạn đều không phạm đến nàng một mảnh áo.

Xích Dương nhìn kia trương khuynh quốc khuynh thành dung nhan, nhìn nàng lúc này tươi cười nở rộ, trái tim đều từng nhịp rung động.

Nhìn nàng lúc này thần thái, hắn đột nhiên có một loại suy nghĩ.

Nàng không phải loại kia yếu đuối cần che chở, nàng là một phương cường giả, cái nàng cần, không là một cái lồng bảo vệ, mà là một bầu trời để nàng mở rộng đôi cánh, tự do tự tại, tung hoành thiên địa.

"Lão phượng hoàng, ta phát hiện ngươi cũng rất biết nói chuyện"

Quân Vô Nhai: "..." Hắn rút lại lời vừa rồi có kịp không!!!

"Uy, tiểu Nguyệt Nguyệt! Đúng là nàng nha! Tiểu Nguyệt Nguyệt, bên này"

Phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm, Lam Nguyệt nghiêng đầu nhìn lại, Xích Dương cũng bị giật mình, có chút không tự nhiên dời ánh mắt.

Nàng không nhìn hắn, Xích Dương có chút thở phào, hắn có chút ghé mắt nhìn lại kia tiếng kêu phương hướng.

Thủy Y Hoạ phía xa vẫy vẫy tay, chỉ kém chút là nhảy cẩn lên. Bên cạnh nàng chính là một thân hắc y Mặc Phong, trên tay còn mang theo một cái xinh đẹp đèn lồng, lúc này gương mặt một mảnh nhu hoà, nào còn lúc bình thường lạnh lùng cự người ngàn dặm.

"Ai nha! Tiểu Nguyệt Nguyệt, ngươi đến lúc nào nha! Đi chúng ta cùng nhau!"

Thủy Y Hoạ chạy đến kéo tay Lam Nguyệt không ngừng líu ríu.

Mặc Phong theo sau nàng, Lam Nguyệt nhìn đếu rõ ràng hắn đáy mắt lướt qua một tia bất mãn.

Chậc, hai người này...

Ha hả

"Vừa đến"

Lam Nguyệt tùy tiện đáp.

"Đi, chúng ta đến Thanh Nhã lâu đi! Biểu ca cùng ta đại sư huynh đều tại đó"

"Ân"

Lam Nguyệt gật gật đầu, quay lại phía sau, làm gì còn Xích Dương bóng dáng.

Nàng hơi nhướng mi, chạy còn rất nhanh.

"Tiểu Nguyệt Nguyệt, ngươi sao nha?"

Lam Nguyệt lắc đầu, ra hiệu có thể rời đi.

Mặc Phong đảo mắt nhìn phía góc cây một chút, sao đó lạnh lùng rời đi.

Ba người bóng dáng đi xa, góc cây bên kia Xích Dương lúc này mới bước ra.

Tiểu Nguyệt Nguyệt?

Hắn chưa từng nghĩ đến, có người sẽ như vậy thân mật gọi nàng.

Bất quá, hắn trong lòng không quá thoải mái là chuyện gì xảy ra?

________

couple Phong × Hoạ vừa lộ ra

Chu nhoa ~        └( ^ω^)」

┌|o^▽^o|┘♪