Nguyệt Lượng Vì Người Mất Ngủ

Chương 51: Chương 51





Đêm nay tĩnh lặng, Hứa Nguyệt Lượng lăn qua lộn lại trên giường lớn màu hồng, trước khi đi ngủ còn cẩn thận cầm điện thoại gửi một đống tin nhắn cho Lâm Ỷ Miên.
- [Bác sĩ Lâm có cái gì không thoải mái, nhất định phải gọi tôi nha!]
- [Gửi tin nhắn hay gọi cho tôi cũng đều có thể!]
- [Nếu tôi ngủ say quá, chị liền qua đây xốc chăn lên a!]
Sau một lúc, Lâm Ỷ Miên trả lời nàng: [Được]
Hứa Nguyệt Lượng vừa lòng chìm vào giấc ngủ, đối với nàng hôm nay thật sự rất mệt mỏi, vừa nấu cơm vừa phải chăm sóc người khác, phải diễn xuất còn cảnh giác bản thân mọi thời khắc để không đắc ý vênh váo trước mặt bác sĩ Lâm.
Áp lực tinh thần rất nhiều, nhưng khóc vài lần lại cười thật lâu, bao cảm xúc trong lòng lại tuôn ra như thác lũ khiến lòng người thoải mái, bình ổn hơn bao giờ hết.
Ngoại trừ việc bác sĩ Lâm luôn làm nàng rất thẹn thùng.
Hô hấp Hứa Nguyệt Lượng đều đặn, thậm chí còn ngáy một chút.
Trong phòng ngủ chính, Lâm Ỷ Miên tắt đèn, nằm yên lặng, hồi lâu cũng chưa ngủ.
Trong đầu cô có quá nhiều thứ phải giải quyết, đủ loại Hứa Nguyệt Lượng.
Có một số việc diễn ra quá nhanh, có một số động tác đến quá đột ngột, có một số lời nói thốt ra không kịp suy nghĩ.

Lâm Ỷ Miên suy xét, xem nơi nào đúng nơi nào sai, sẽ tạo thành hậu quả gì, những gì cần phải làm.
Giống như một môn học không có câu trả lời tiêu chuẩn, mỗi phút mỗi giây đều là kỳ thi.
Nhưng Lâm Ỷ Miên vui vẻ chịu đựng, Lâm Ỷ Miên nghiêm túc suy xét mọi vấn đề, Lâm Ỷ Miên đã khắc sâu những cảm nhận trực quan cùng khí vị vào trong đầu.
Hứa Nguyệt Lượng nói, nếu nàng ngủ quá sâu, cô liền tới đó xốc chăn của nàng.
Xốc chăn của nàng lên, vậy sẽ nhìn thấy một chú heo con màu hồng đang bơi trong biển hồng.
Lâm Ỷ Miên đưa tay lên che mắt, cười rộ lên.
Một khi dòng suy nghĩ trôi đi, chẳng khác nào con ngựa thoát cương, làm hại cô cả đêm có chút...!nôn nóng khó nhịn.
Ngày hôm sau, Hứa Nguyệt Lượng bị tiếng chuông điện thoại của nàng đánh thức.
Vì sợ ban đêm Lâm Ỷ Miên cảm thấy không thoải mái muốn tìm nàng, nàng không những không tắt âm mà còn bật âm lượng khá lớn.
Khi tiếng chuông lặp đi lặp lại vang lên trong tai, giống như chiêng trống vang trời.
Hứa Nguyệt Lượng bị dọa đến tim đập kịch liệt, cầm điện thoại phát hiện quản trị viên Orange đang gọi điện, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Nàng thoát khỏi trang điện thoại, kiểm tra WeChat.
Nhịp tim dịu lại, Hứa Nguyệt Lượng nhìn xung quanh, ra khỏi giường, đi ra ban công.
Vị trí của ban công xa phòng ngủ chính nhất, cho nên không làm phiền giấc ngủ của bác sĩ Lâm.
Điện thoại cuối cùng cũng được kết nối, ngay khi Hứa Nguyệt Lượng gọi một tiếng "Vân tỷ", Chu Vân liền gấp không chờ nổi mà vào đề tài: "Hôm qua xin nghỉ một ngày, hôm nay không live sao a?"
“A, em sẽ về mà.” Hứa Nguyệt Lượng nắm lấy góc áo, “Nếu như không có gì ngoài ý muốn...”
“Còn có thể có ngoài ý muốn gì nữa tiểu tổ tông của tôi a.” Chu Vân nói, “Không phải em không được phép nghỉ, em xem ngày thường khi không có việc gì làm, chị luôn khuyên em nghỉ ngơi nhiều hơn.


Hiện tại thì khác a, thật vất vả chúng ta mới có lượng truy cập lớn như vậy, chúng ta phải rèn sắt lúc còn nóng.

Hôm qua có rất nhiều người đã chạy lên Weibo của Orange la hét, hỏi em đã đi đâu, thực sự không phải thời điểm thích hợp để em xin nghỉ.

Dù không chuẩn bị gì đặc biệt, chúng ta vẫn live như bình thường, một ngày tiền lời cũng có thể bằng nửa tháng, chúng ta làm sao kiếm được số tiền này..."
“Vâng vâng.” Hứa Nguyệt Lượng ngoan ngoãn đáp lại.
Chu Vân lải nhải một hồi, đột nhiên phanh lại hỏi: "Nguyệt Lượng a, có phải là do đột nhiên bốc hỏa áp lực hơi cao nên em không biết xử lý thế nào hay không? Nếu là nguyên nhân này thì em nói cho Vân tỷ biết, hiện tại Vân tỷ liền gọi video nói cho em chút chuyện này, nhiều streamer đã gặp loại tình huống này, không cần cảm thấy ngượng ngùng..."
“Không, không có.” Hứa Nguyệt Lượng vội vàng nói, “Không phải nguyên nhân của chính em.”
Chu Vân: "Vậy rốt cuộc..."
Hứa Nguyệt Lượng: "Bạn...!bạn của em bị bệnh."
“À, như vậy a.” Chu Vân dừng lại nói, “Như vậy có thể hiểu được, hiện tại bạn em thế nào rồi? Có nghiêm trọng không?"
Hứa Nguyệt Lượng: "Không nghiêm trọng, tốt hơn nhiều rồi a~"
Chu Vân: "Vậy là tốt rồi vậy là tốt rồi, vậy em...!lại bồi sao? Dù sao thì vẫn nên mau chóng bắt đầu live a, hiện tại trên trang chủ có treo poster của em, quản lý đã hỏi rồi."
Hứa Nguyệt Lượng: "Được."
Chu Vân do dự, trước khi cúp điện thoại, cô hỏi: "Nguyệt Lượng, có phải em...!có bạn trai không?"
Hứa Nguyệt Lượng vội vàng lắc đầu, cho dù lắc đầu đối phương cũng không nhìn thấy: "Không phải không phải, Vân tỷ hiểu lầm rồi, là nữ nhân, là bằng hữu nữ."
“À à, được rồi.” Chu Vân nói, “Vậy em bận đi, chị cúp máy."
Cúp điện thoại, Hứa Nguyệt Lượng cầm điện thoại thở ra một hơi.
Cửa sổ bên hông hướng ra bên ngoài có thể nhìn thấy một cây bạch quả um tùm tươi tốt, còn có cái hồ nhân tạo và một gian nhà, nhìn không giống là trong tiểu khu, nhưng có lẽ là một cái công viên.
Hứa Nguyệt Lượng mở cửa sổ, một luồng gió thổi vào, mát mẻ dễ chịu mang theo hương cỏ cây.
Hứa Nguyệt Lượng hít một hơi nữa, tự nghĩ, mùa thu tháng 10, không nóng không lạnh, phong cảnh tuyệt đẹp, quả thực là thích hợp nghỉ phép du lịch.
Đáng tiếc khi nàng cúi đầu, chuyển sang tài khoản công việc của mình, dù là nhóm chat hay riêng tư thì tin nhắn vẫn liên tục ập đến, một giây đã thẳng đến con số 99+.
Hứa Nguyệt Lượng cất điện thoại, rón rén ra khỏi phòng ngủ đi tắm.
Cửa phòng ngủ chính vẫn để mở, không biết bác sĩ Lâm đã dậy chưa.
Trên bồn rửa mặt có bàn chải đánh răng màu xám và màu trắng, dụng cụ đánh răng, có dây chà răng, tràn đầy đồ vật có liên quan đến vệ sinh răng miệng.
Điều đáng kinh ngạc nhất là có một bộ dụng cụ màu hồng, mới tinh, không cần hỏi Hứa Nguyệt Lượng cũng biết đó là của nàng.
Bác sĩ Lâm nhìn như cao lãnh, trên thực tế lại săc sóc nhất, cẩn thận nhất, ôn nhu nhất.
Hứa Nguyệt Lượng bắt đầu đánh răng, sử dụng phương pháp mà Lâm Ỷ Miên đã bổ cập, tỉ mỉ, nghiêm túc.
Một bóng người đi tới, khuôn mặt của Lâm Ỷ Miên phản chiếu trong gương.
Cô thực sự cao hơn Hứa Nguyệt Lượng rất nhiều, tóc dài có chút rối, đồ ngủ có chút nhăn, trên ngực còn lộ ra một mảnh da trần, không biết có phải là tư thế ngủ bị đè xuống hay không, trên xương quai xanh có một vệt đỏ nhàn nhạt.
Miệng Hứa Nguyệt Lượng đầy bọt, không nói chuyện, chỉ mở to mắt, dùng ánh mắt truyền cho cô tin tức: Chào buổi sáng, bác sĩ Lâm!

Lâm Ỷ Miên cong khóe môi, đối diện với ánh mắt của nàng, không nói gì, chỉ lặng lẽ lấy đồ của mình, đứng bên cạnh nàng.
Bồn rửa mặt trong nhà của bác sĩ Lâm đủ lớn để chứa hai người rửa cùng một lúc.
Nhưng hoạt động riêng tư như vậy, một khi sáng sớm làm loại thời gian riêng tư này liền có vẻ như quá mức thân mật.
Hứa Nguyệt Lượng nhích người sang một bên, tận lực không làm ảnh hưởng đến động tác của Lâm Ỷ Miên.
Nàng không dám nhìn vào gương, gương mặt hai người đồng thời phản chiếu, không có chỗ nào che giấu.

Việc này khiến nàng băn khoăn không biết nên nhìn bác sĩ Lâm trong gương, hay nhìn bác sĩ Lâm bên cạnh, nên nhìn vào mắt bác sĩ Lâm, hay nhìn vào bả vai và chiếc cổ xinh đẹp của bác sĩ Lâm.
Hứa Nguyệt Lượng vùi đầu vào công việc, đánh bàn chải đánh răng nhanh hơn nhiều, cẩn thận súc miệng, nhanh như gió lốc.
Khi nàng ngẩng đầu, nhìn mặt dính nước liền tìm thứ gì đó để lau, Lâm Ỷ Miên di chuyển đầu ngón tay, rút ​​khăn mặt đưa cho nàng.
Qua lớp hơi nước, ngón tay của Lâm Ỷ Miên đẹp đến không tưởng tượng nổi.
Hứa Nguyệt Lượng sững sờ mới cầm lấy đồ, hung hăng lau mặt.
Lau sạch nước, Lâm Ỷ Miên đưa thứ gì đó, cô lấy đồ Hứa Nguyệt Lượng đã dùng, lưu loát hoàn thành quy trình chăm sóc da.
“Tôi còn tốt!” Hứa Nguyệt Lượng lớn tiếng nói, “Bác sĩ Lâm, chị tiếp tục đi!”
Nói xong liền vội vàng chạy ra ngoài, trong phòng bếp đã sớm vang lên thanh âm.
Lâm Ỷ Miên đặt thứ trong tay xuống, đi vào phòng tắm tắm rửa.
Khi cô bước ra, bữa sáng đã bày sẵn trên bàn ăn, bên cạnh còn có hộp thuốc cảm “uống thêm mấy viên nữa liền bất tử”.
Hứa Nguyệt Lượng cởi tạp dề buộc tóc lỏng lẻo, thúc giục cô ăn cơm xong uống thuốc.
Nhưng mà còn chưa kịp ngồi xuống, điện thoại liền vang lên, vừa nhìn liền vội vàng bước ra phòng khách.
Lâm Ỷ Miên nhìn nàng.
Hứa Nguyệt Lượng tận lực đi đến vị trí xa cô, dùng ngữ khí thấp mà cô không thể nghe thấy.
Đương nhiên Lâm Ỷ Miên biết nàng đang bận, sau vụ bạo hỏa, mọi người đều muốn bắt lượng truy cập, ngày này Hứa Nguyệt Lượng có thể chạy tới chiếu cố cô, là một người bạn đã là tận tình tận nghĩa.
Trong nhóm hàng hải, trang web chính thức của Orange, còn có nhiều phần mềm xã hội khác đang tìm Hứa Nguyệt Lượng ở khắp mọi nơi, chờ đợi Hứa Nguyệt Lượng, Lâm Ỷ Miên một mình chiếm giữ Hứa Nguyệt Lượng, việc này khiến cô cảm thấy vừa may mắn vừa hổ thẹn.
Hứa Nguyệt Lượng trả lời điện thoại, quay trở lại bàn ăn.
Lâm Ỷ Miên chủ động nhắc đến: "Điện thoại công việc sao?"
Hứa Nguyệt Lượng đã nói với cô công việc của nàng, hiện tại cũng không giấu giếm nữa: "Đúng vậy, trang web lại làm hoạt động, phỏng vấn gì đó."
Lâm Ỷ Miên: "Khi nào?"
Hứa Nguyệt Lượng xua xua tay: "Thời gian không chắc chắn mới hỏi tôi."
Lâm Ỷ Miên gạt thuốc sang một bên: "Tối qua tôi không bị sốt, hôm nay cũng thấy đỡ nhiều, cho nên không cần uống thuốc nữa."
Hứa Nguyệt Lượng: "!!!"

Hứa Nguyệt Lượng: "Bác sĩ Lâm, sao chị có thể tốt một chút liền dừng uống thuốc? Thuốc phải uống theo liệu trình a!"
Lâm Ỷ Miên: "Em gọi tôi là gì?"
Hứa Nguyệt Lượng: "Bác...!Bác sĩ Lâm."
Lâm Ỷ Miên: "Tôi là bác sĩ, tôi định đoạt."
Hứa Nguyệt Lượng: "..."
Hứa Nguyệt Lượng vùi đầu vào bát cháo một hồi, nhẹ giọng lẩm bẩm nói: "Lâm Miên Miên, tôi nghĩ chị có chút phản nghịch..."
Lâm Ỷ Miên mỉm cười, không để ý tới nàng.
Hứa Nguyệt Lượng bắt đầu đánh thẳng: "Có phải chị sợ tôi ở lại đây trì hoãn công việc của tôi hay không?"
Lâm Ỷ Miên nói thẳng, "Đúng vậy."
Hứa Nguyệt Lượng khuấy cháo trong bát: "Nhưng tôi......!Ngày nào cũng không phải đi làm..."
Lâm Ỷ Miên: "Hiện tại công việc của em làm ít công to."
Hứa Nguyệt Lượng: "..."
Hứa Nguyệt Lượng phồng má, lại mím môi.
Nàng có thể tranh luận vài câu với người khác, nhưng Lâm Ỷ Miên đang ngồi đối diện với nàng thì không, Hứa Nguyệt Lượng biết một khi bị bại lộ nghề nghiệp, nàng sẽ không thể nói dối Lâm Ỷ Miên.
Nàng cúi đầu, không nói nữa.
Lâm Ỷ Miên trấn an nàng: "Qua thời gian bận rộn này chúng ta lại cùng đi chơi".
Hứa Nguyệt Lượng: "...!Vâng."
Lâm Ỷ Miên: "Nếu em không còn không yên tâm, tôi sẽ gọi cho Tiểu Nghệ, hẳn là cậu ấy bận xong rồi."
Hứa Nguyệt Lượng: "Ò..."
Lâm Ỷ Miên còn định nói gì đó, điện thoại của Hứa Nguyệt Lượng lại vang lên.
Hứa Nguyệt Lượng dùng ánh mắt oán trách nhìn điện thoại.

||||| Truyện đề cử: Uông Thiếu Tình Yêu Này Dành Cho Anh |||||
Lâm Ỷ Miên cười, thúc giục nàng: "Mau tiếp đi, kiếm tiền quan trọng."
Hứa Nguyệt Lượng cầm điện thoại, hai mắt sáng lên: "Không phải gọi đi làm, là nhà tôi gọi a~"
Ngữ khí vui mừng giống như một đứa trẻ trốn học thành công.
Thực sự chọc cho Lâm Ỷ Miên vui vẻ.
Những cuộc điện thoại từ nhà trong những ngày nghỉ lễ thường nói tương đối lâu, Lâm Ỷ Miên dặn dò Hứa Nguyệt Lượng: "Đừng chạy xa như vậy, ngồi sô pha trong phòng khách từ từ nói."
“Vâng!” Hứa Nguyệt Lượng rất nghe lời.
Nàng nhấc điện thoại gọi "Mẹ", nép vào ghế sô pha của Lâm Ỷ Miên, ôm gối nhỏ giọng nói chuyện.
Lâm Ỷ Miên tiếp tục ăn bữa sáng tình yêu mà Hứa Nguyệt Lượng nấu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nàng, lúc Hứa Nguyệt Lượng lắc qua lắc lại nấu cháo điện thoại đặc biệt đáng yêu.
Mọi thứ vừa mới bắt đầu đều bình thường.
Khi Hứa Nguyệt Lượng ngày càng ít nói, Lâm Ỷ Miên nhìn lại, liền phát hiện diễn biến sự tình không dễ chịu như vậy.
Hứa Nguyệt Lượng ngừng lắc qua lắc lại, nụ cười trên mặt không còn, chiếc gối trong tay bị nàng siết chặt, điện thoại áp lên tai, chỉ thỉnh thoảng đáp lại "Vâng".
Lâm Ỷ Miên nhìn nàng, nhưng Hứa Nguyệt Lượng không để ý đến ánh mắt của cô, đầu vùi xuống càng lúc càng thấp, ngay sau đó, toàn thân nàng bất động.
Điện thoại vẫn đang nói, nhưng Hứa Nguyệt Lượng thậm chí không còn "Vâng" nữa.

Mặt trời chói lọi thăng lên trời cao, xuyên qua khung cửa sổ to lớn, rải khắp người Hứa Nguyệt Lượng, nhưng vẻ mặt của nàng lại bị hãm trong bóng tối, không thể rút ra được.
Lâm Ỷ Miên cau mày.
Điện thoại cứ tiếp tục như vậy trong khoảng mười phút, cuối cùng cúp máy.
Tay đang cầm điện thoại của Hứa Nguyệt Lượng rũ xuống, nhưng người kia vẫn giữ nguyên vị trí đó, ngồi thất thần.
Một lúc lâu sau, vai nàng có chút co giật.
Lâm Ỷ Miên đứng dậy, không chút do dự mà sải bước tới chỗ Hứa Nguyệt Lượng.
Cô cúi người xuống để có thể nhìn rõ mặt Hứa Nguyệt Lượng.
Đôi mi dài của Hứa Nguyệt Lượng đã phủ đầy giọt nước, nhưng lại không hề rơi xuống.
Lâm Ỷ Miên đặt tay lên tay nàng, nhẹ nhàng gọi nàng, "Nguyệt Lượng..."
Chưa kịp dứt lời, giọt nước mắt đã rơi xuống đập vào mu bàn tay cô, ấm áp.
"Huhu..." hứa Nguyệt Lượng không nhịn được mà nghẹn ngào.
Lâm Ỷ Miên vội vàng ôm người vào lòng, đầu của Hứa Nguyệt Lượng dựa vào vai cô, thút tha thút thít, nước mắt đã sớm thấm ướt áo của Lâm Ỷ Miên, cọ vào cổ cô.
"Đừng khóc, đừng khóc..." Lâm Ỷ Miên vô thức dỗ dành, dùng lòng bàn tay vuốt ve qua lại trên lưng Hứa Nguyệt Lượng, đầu có phản ứng, cô cảm thấy mình nói sai rồi.
"Khóc đi, khóc đi..." Hệ thống ngôn ngữ của cô có chút khó hiểu, "Muốn khóc thì khóc đi, nếu không muốn khóc thì nói cho tôi biết..."
Hứa Nguyệt Lượng thút thít lắc đầu hai cái, mái tóc mềm mại của nàng cọ vào cổ Lâm Ỷ Miên.
“Không nói cho tôi biết sao?” Lâm Ỷ Miên rơi vào vấn đề nan giải, “Em không nói cho tôi biết cũng không sao.”
Hứa Nguyệt Lượng gian nan hít mũi, cuối cùng miệng phát ra âm thanh: "Bác sĩ Lâm, chị...!chị thật ngốc..."
Lâm Ỷ Miên: "..."
Hứa Nguyệt Lượng nhổm người dậy, thoát ra khỏi vòng tay của Lâm Ỷ Miên, rơi lệ nhìn cô: "Tôi muốn hỏi chị một chuyện."
Lâm Ỷ Miên không có khăn giấy trong tay, cho nên cô dùng tay lau nước mắt cho nàng: "Em hỏi đi."
Hứa Nguyệt Lượng: "Có phải kiếm tiền thực sự là điều quan trọng nhất không?"
Lâm Ỷ Miên: "Không phải, vừa rồi tôi nói đùa thôi."
Hứa Nguyệt Lượng: "Nếu chị không đùa, vậy thì cái nào quan trọng hơn kiếm tiền?"
“Rất nhiều.” Lâm Ỷ Miên nhìn nàng, “Sức khỏe của em, hạnh phúc và nước mắt của em đều quan trọng hơn kiếm tiền.”
Hứa Nguyệt Lượng mím môi, nước mắt lại sắp rơi.
Nàng tận lực dùng giọng nói nghẹn ngào bày tỏ yêu cầu của mình: "Tôi cần...! cần bao nhiêu nước mắt, có thể để bác sĩ Lâm, bồi tôi, chơi với tôi..."
Nàng giơ một ngón tay lên: "Chơi, cả ngày."
Lại mềm lại dính, khi cảm xúc hỏng mất nói ra yêu cầu còn phải cho mình một kỳ hạn, sợ không làm rõ kỳ hạn thì sẽ bị từ chối.
Trái tim Lâm Ỷ Miên bị đau, nhưng không giống như bị dao xé toạc, thay vào đó, có vẻ như đang ngâm trong sữa, còn muốn hãm sâu.
Lần này, cô không dùng bất cứ cái gì, chỉ dùng ngón tay cái xoa lên da thịt mềm mại của Hứa Nguyệt Lượng.
Tác dụng ngăn nước mắt còn tốt hơn bất cứ thứ gì khác, Hứa Nguyệt Lượng ngồi nơi đó, miệng hơi mở, hai mắt nhìn chằm chằm, thật lâu sau, lông mi mới rũ xuống, chạm vào đầu ngón tay của Lâm Ỷ Miên.
Lâm Ỷ Miên cười nói: "Không thể dùng nước mắt đổi lấy."
Tâm tình Hứa Nguyệt Lượng đang tốt, nàng chưa nói gì thì đột nhiên bật cười.
Nàng cười rộ lên, theo cách xán lạn nhất, khóe môi nhếch lên, hàm răng trắng tinh, nhưng mi mắt cong cong nhíu lại, những giọt nước mắt còn sót lại rơi xuống.
Rơi vào lòng bàn tay Lâm Ỷ Miên..