Nguyệt Lượng Vì Người Mất Ngủ

Chương 84: Chương 84





Lâm Ỷ Miên đau lòng muốn mệnh, sao cô có thể không cần nàng.

Cô hận không thể nhét nàng vào đầu quả tim, nhét nàng vào thân thể mình, để nàng không bao giờ rời xa cô nữa.

Nhưng Hứa Nguyệt Lượng không phải đồ vật, không phải đồ chơi, nàng là người sống bằng xương bằng thịt.

Lâm Ỷ Miên yêu linh hồn cùng xương máu của nàng, cũng tôn trọng những đặc điểm của nàng như một người hoàn chỉnh.

Cô không muốn bắt cóc nàng, không ép buộc nàng, thậm chí không muốn dùng vui sướng nhất thời mà dụ dỗ nàng.

Cô hy vọng khi Hứa Nguyệt Lượng và cô yêu nhau sẽ thẳng thắn thành khẩn, tràn đầy kỳ vọng cùng không áp lực.

Hiển nhiên, hiện tại Hứa Nguyệt Lượng cũng không làm được.

Nàng sốt ruột muốn hiến thân cho Lâm Ỷ Miên, coi linh hồn cùng thể xác của mình như một vật trao đổi, hơn nữa nàng cảm thấy tự ti, coi thường bản thân mình đến tận cùng.

Lâm Ỷ Miên không biết rốt cuộc là cái gì dẫn tới cảm xúc của nàng như vậy, lại là cái gì kích thích làm nàng tự bày ra bản thân như vậy.

Nhưng Lâm Ỷ Miên biết rất rõ cho dù thân thể cô tràn đầy dục vọng sắp trốn tránh lý trí, cô cũng biết rất rõ nếu hiện tại phát sinh quan hệ như Hứa Nguyệt Lượng cầu xin, vậy thì sáng mai, người hối hận sẽ không phải là Lâm Ỷ Miên, mà là Hứa Nguyệt Lượng.

Một khi giao dịch thành công, vậy liền chứng minh đó giá trị thực sự là những gì nàng nghĩ.

"Tôi muốn" giọng Lâm Ỷ Miên run rẩy, "Nhưng không phải hiện tại."
Lúc này Hứa Nguyệt Lượng chỉ có thể nghe thấy lời từ chối của cô, nàng đã uống quá nhiều, nhiệt khí vừa dâng lên, nước mắt tuôn rơi, cả người trở nên mơ hồ.

"Chính là không muốn em." Nàng bắt đầu khóc lóc hồ nháo giống như một đứa trẻ "Hiện tại không muốn chính là không muốn, chị không giống những người xem nói nhất định lần sau kia..."
Lâm Ỷ Miên bị nàng chọc muốn bật cười, chỉ hận mình chỉ có hai tay, không biết nên ôm nàng trước hay là lau nước mắt trước.

“Ngoan… bảo bối, nghe tôi nói…” Lâm Ỷ Miên nhẹ giọng, ôm lấy vòng eo mềm mại của nàng, “Tôi tin tất cả những gì em nói, tôi muốn em, mỗi ngày đều muốn hôn em, ôm em, còn khoa trương hơn những gì em có thể tưởng tượng rất nhiều."
"Tôi cũng xin lỗi em vì đã không thành thật nói cho em biết tôi thích em như thế nào.

Vừa rồi tôi còn trêu chọc em, những lời tôi miêu tả người khác đều là miêu tả em."
“Tên dễ nghe, tính tình đáng yêu, lớn lên xinh đẹp, khi cười rất đẹp, khi khóc… cũng rất đẹp."
"Tôi rất thích em, muốn cùng em nghiêm túc yêu đương.


Từ xa lạ đến quen thuộc, từ nắm tay đến ôm ấp, một bước đều có rất nhiều..."
"Cho nên tôi không vội," Lâm Ỷ Miên đưa tay lên lau đi nước mắt trên mặt nàng, "Nguyệt Lượng cũng đừng vội, được không?"
Hứa Nguyệt Lượng hít mũi nhìn chằm chằm Lâm Ỷ Miên, hạt nước đập vào lông mi, cả người đều ẩm ướt.

"Bác sĩ Lâm..." Nàng kêu Lâm Ỷ Miên, thút thít nức nở.

“Ừm.” Lâm Ỷ Miên đáp lại nàng.

"Chị không cần, phí nhiều như vậy, không cần phí nhiều thời gian như vậy, em không có cái chị nói..."
Lâm Ỷ Miên ngắt lời nàng: "Em có, em chính là tốt giống như tôi nói, em chính là bảo bối, là bảo bối độc nhất vô nhị quý giá nhất của tôi."
Hứa Nguyệt Lượng nhăn mũi, như muốn kìm lại nước mắt.

Nàng ôm Lâm Ỷ Miên, vùi vào vai cô mà bật khóc.

Nước mắt chảy như sông, từ cổ Lâm Ỷ Miên chảy xuống ngực, lại chảy xuống.

Nàng khóc nức nở, cắn vào vai Lâm Ỷ Miên như một chú cún con, ngậm miến thịt liền không nhả ra.

Không quá đau, đối với Lâm Ỷ Miên, đau đớn này không có lực lớn bằng nước mắt của Hứa Nguyệt Lượng.

Một lúc lâu sau, tất cả ngọn lửa kiều diễm đều tắt đi, đèn quay một vòng lại một vòng, nhạc phát từ đầu đến cuối.

Cuối cùng nước mắt của Hứa Nguyệt Lượng cũng ngừng lại, cả người trở thành một vũng nước mềm mại.

Nàng ngồi trên người Lâm Ỷ Miên, toàn thân thả lỏng, lười biếng.

Lâm Ỷ Miên nhẹ vỗ lưng nàng, dùng ngữ khí hống tiểu hài tử: "Nguyệt Lượng có khát không?" "Nguyệt Lượng có mệt không?" "Nguyệt Lượng có muốn đi ngủ không?"
Lúc đầu chỉ có thể hít mũi một hai cái, khi nghe thấy từ "ngủ", Hứa Nguyệt Lượng đột nhiên đứng dậy, nhìn Lâm Ỷ Miên, hỏi cô: "Bác sĩ Lâm, có phải chị muốn chạy trốn hay không?"
Lâm Ỷ Miên nhìn đôi mắt đỏ hoe của nàng, dở khóc dở cười: "Tôi không chạy, tôi còn có thể chạy đi đâu."
Hứa Nguyệt Lương chu môi: "Chị...!chị muốn cũng có thể chạy..."
“Tôi không muốn.” Lâm Ỷ Miên động thân mình, hai tay nắm lấy Hứa Nguyệt Lượng, gỡ nàng ra khỏi thân thể mình.

Hứa Nguyệt Lượng ngơ ngác đứng đó, giống như một động vật nhỏ đang hoảng sợ.

Lâm Ỷ Miên chuyển động cánh tay, mỉm cười với nàng: "Thật sự không chạy, chỉ là tay chân tôi có chút tê."
Tầm mắt Hứa Nguyệt Lương dời xuống tay chân cô, lại sắp khóc: "Bác sĩ Lâm, thực xin lỗi...!là tôi quá nặng..."

Lâm Ỷ Miên cười.

Cô đứng dậy, nhanh chóng để cho cảm giác tê dại tiêu tan, sau đó nắm tay Hứa Nguyệt Lượng ra khỏi phòng live.

Đèn trong phòng khách sáng rực, trên bàn ăn còn sót lại bát cơm, gió từ khe cửa sổ thổi tới, rèm vải mềm mại khẽ lay động.

Lâm Ỷ Miên đến ghế sô pha, hỏi Hứa Nguyệt Lượng, "Em nói đây là giường của em đúng không?"
Hứa Nguyệt Lượng gật gật đầu.

Lâm Ỷ Miên cúi xuống kiểm tra: "Từ nơi nào biến nó thành giường vậy?"
Hứa Nguyệt Lượng vội vàng hỗ trợ cô, nhưng bước chân lảo đảo, tay cũng không nghe lời, phá khóa khống chế, hoạt động nhiều lần đều không có hiệu quả.

Lâm Ỷ Miên cười nắm tay nàng, che đi tư duy rõ ràng cùng khả năng khống chế chuẩn xác, hoàn thành công việc.

Chiếc sô pha lớn màu xanh nước biển biến thành một cái giường lớn đủ chứa hai người.

Hứa Nguyệt Lượng sải bước chân đến tủ đựng đồ ở bên cạnh, lấy đồ ra.

Hoa màu nhạt đáng yêu, lộ ra hương vị ấm áp của mặt trời.

Lâm Ỷ Miên vội vàng nhận lấy, dặn dò nàng: "Ngồi đi."
Hứa Nguyệt Lượng ngoan ngoãn ngồi xuống trên ghế nhỏ bên cạnh, áy náy hỏi cô, "Bác sĩ Lâm, chị biết trải giường chiếu sao?"
Lâm Ỷ Miên: "Biết."
Hứa Nguyệt Lượng: "Bác sĩ Lâm, chị biết vào vỏ chăn sao?"
Lâm Ỷ Miên đã sắp xếp giường đệm gần xong: "Không phải em đã sắp hết rồi sao?"
Hứa Nguyệt Lượng: "Em chị hỏi chị có thể hay không thôi a ~"
Lâm Ỷ Miên nhìn nàng cười: "Tôi không thể, tôi không có đảm đang như Nguyệt Lượng."
"A..." Hứa Nguyệt Lượng đảo mắt, cuối cùng cũng bật cười, "Em thật sự làm rất tốt, em có bí kíp làm, cũng rất lợi hại~"
“Ừm.” Lâm Ỷ Miên đi tới sờ sờ đầu nàng, “Từ nay về sau đều giao cho Nguyệt Lượng làm được không?"
“Vâng!!!” Hứa Nguyệt Lượng gật đầu lia lịa, giống như đây là một sự kiện rất quan trọng.

Trái tim của Lâm Ỷ Miên nhẹ nhàng nhảy lên, cô ngồi xổm trước mặt Hứa Nguyệt Lượng, nắm tay nàng: "Tôi thật sự không biết cách làm, từ nhỏ đến giờ không thể tự mình làm, cho nên về sau em nhất định phải giúp tôi a."
"Được a!!!" Hứa Nguyệt Lượng dứt khoát đáp lại.


"Tôi còn rất nhiều việc không thêt làm..." Lâm Ỷ Miên cau mày, "Về sau lại nói với em."
Hứa Nguyệt Lượng: "Ò."
Lâm Ỷ Miên: "Nguyệt Lượng vừa rồi đã tắm rửa sạch sẽ, cũng đánh răng rồi phải không?"
Hai má Hứa Nguyệt Lượng đỏ bừng: "Ân ~"
Lâm Ỷ Miên vỗ vỗ giường, "Vậy Nguyệt Lượng ngồi đây chờ tôi, tôi muốn đi thu thập chính mình một chút, nếu em buồn ngủ thì ngủ trước đi."
Hứa Nguyệt Lượng gật đầu, ngoan ngoãn đi tới, ôm chiếc gối dâu nhỏ trong ngực.

Lâm Ỷ Miên không chỉ muốn thu thập chính mình, còn muốn thu thập phòng.

Đèn và nhạc trong phòng live đều phải tắt, bát đĩa trong bếp phải rửa sạch, còn có tâm tình của cô cũng phải sắp xếp lại, sau đó vui vui vẻ vẻ đối mặt với Hứa Nguyệt Lượng.

Thời gian một giây một phút mà trôi qua, Lâm Ỷ Miên xắn tay áo lên, cảm thấy mỗi ngóc ngách trong căn phòng xa lạ này đều là một mùi quen thuộc.

Hứa Nguyệt Lượng sống ở đây, Hứa Nguyệt Lượng làm việc ở đây, lúc Hứa Nguyệt Lượng thả lỏng nhất khẳng định là ở đây, lúc Hứa Nguyệt Lượng khổ sở bi thương nhất cũng là ở đây.

Cuối cùng Lâm Ỷ Miên cũng nhìn thấy bóng dáng quá khứ của Hứa Nguyệt Lượng, môi trường mà Hứa Nguyệt Lượng bị bao vây.

Khi thu thập xong đi ra, Lâm Ỷ Miên nghĩ Hứa Nguyệt Lượng đã ngủ.

Bởi vì nàng thực sự đã uống rất nhiều rượu, cũng đã vượt qua tửu lượng, cho nên khi chạm vào chăn gối liền chìm vào giấc ngủ.

Nhưng Lâm Ỷ Miên vừa ngẩng đầu lên, cô liền đối diện đôi mắt sáng ngời của Hứa Nguyệt Lượng.

Nàng nhìn cô, chuyên chú nhiệt tình mà nhìn cô, giống như nhìn thiếu một giây sẽ là tổn thất to lớn.

Lâm Ỷ Miên bước tới, nhẹ giọng hỏi nàng: "Sao em còn chưa ngủ?"
Đáp án rất rõ ràng, Hứa Nguyệt Lượng ngẩng đầu lên cười với cô: "Bác sĩ Lâm ngủ cùng đi~"
“Được.” Lâm Ỷ Miên nhìn xuống quần áo trên người mình, dứt khoát cởi áo sơ mi cùng quần tây, mặc nội y lên giường.

Hứa Nguyệt Lượng rũ lông mi, trợn to hai mắt.

Lâm Ỷ Miên đắp chăn trong nháy mắt, Hứa Nguyệt Lượng vẫn còn thất thần ở đó, Lâm Ỷ Miên cười nàng: "Còn chưa nhìn đủ sao?"
Hứa Nguyệt Lượng nuốt một ngụm nước bọt.

Lâm Ỷ Miên giơ tay, lấy sữa đặt ở trên bàn bên cạnh: "Uống chút sữa rồi ngủ."
Hứa Nguyệt Lượng nhận lấy, bưng hai tay chậm rãi uống.

Lâm Ỷ Miên: "Chờ lát nữa ở trong chăn em từ từ xem."
Hứa Nguyệt Lượng: "Khụ~"
Thiếu chút nữa đã phun hết sữa ra.

Lâm Ỷ Miên trầm thấp cười, Hứa Nguyệt Lượng tăng tốc độ uống sữa, nhanh chóng uống xong một ly sữa.


Vừa ném hộp xong, còn chưa lau miệng, giống như một con cá vàng nhỏ, chui xuống giường.

Nàng giơ tay tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối.

Chỉ có một ánh sáng nhất định bên ngoài cửa sổ, sáng sáng tối tối chiếu vào tường, giống như máy chiếu.

Lâm Ỷ Miên cho rằng nàng vội vàng như vậy, lại cò đang say khướt nên nhiều ít sẽ làm chút gì đó.

Cô chờ đợi, chờ đợi một chút mà nếm được hương vị trái cây thơm ngon.

Nhưng Hứa Nguyệt Lương căn bản không nhúc nhích, nằm bẹp, nhìn chằm chằm trần nhà như hình nộm.

Lâm Ỷ Miên hơi nhổm dậy nhìn sang, Hứa Nguyệt Lượng đột nhiên nhắm mắt rồi lại mở ra.

“Bác sĩ Lâm không ngủ được sao?” Hứa Nguyệt Lượng hỏi cô.

Lâm Ỷ Miên: "Cần mất chút thời gian."
Hứa Nguyệt Lượng: "Có phải ánh sáng lung lay kia nên không ngủ được hay không?"
Lâm Ỷ Miên: "Hửm?"
Hứa Nguyệt Lượng đột nhiên trở mình, nhanh chóng bước xuống, chạy tới kéo rèm cửa chặt chẽ mà không có chút khe hở.

Căn phòng chìm vào bóng tối hoàn toàn, Hứa Nguyệt Lượng mò mẫm trở lại giường, nằm im quy quy củ củ.

“Bây giờ thì tốt rồi.” Hứa Nguyệt Lượng nói, “Bên kia có màn hình quảng cáo, sẽ luôn phát mọi thứ trên đó, qua 12 giờ cũng phát, hình ảnh trên màn hình đều rối loạn, không kéo rèm không được."
"Vậy à..." Lâm Ỷ Miên nhẹ nhàng đáp, nằm xuống, chủ động đến gần Hứa Nguyệt Lượng.

Thân thể Hứa Nguyệt Lượng có chút căng thẳng, Lâm Ỷ Miên duỗi cánh tay ra ôm lấy nàng.

Cánh môi vừa kề bên tai nàng, mềm mại ướt át thì thầm với nàng: "Nguyệt Lượng không tin tôi thích em ấy, cho nên sau này tôi sẽ biểu hiện rõ ràng một chút."
Hô hấp Hứa Nguyệt Lượng ngưng trệ, Lâm Ỷ Miên cười nói: "Chỉ cần em không nghĩ tôi là một tên biến thái đáng khinh là được."
"Chị không phải..." Hứa Nguyệt Lượng cẩn thận nói, "Chỉ là em...!nằm mơ...!nằm mơ mới có..."
Lâm Ỷ Miên nâng cằm nàng lên, cọ cọ nàng, da thịt ấm áp dán vào nhau, mềm mại đủ tiến vào lòng người: "Hiện tại không phải là mơ, không tin em sờ một chút đi."
Hứa Nguyệt Lượng siết chặt ngón tay, một lúc lâu, đầu ngón tay chạm nhẹ vào da thịt của Lâm Ỷ Miên.

Đó là phần bụng mềm mại nhất, khi đụng vào các cơ sẽ theo bản năng co lại, tận lực bảo vệ khu vực chứa đầy các cơ quan nội tạng mỏng manh cùng quan trọng.

Nếu mở lòng với ai, chính là sẽ đặt tất cả niềm tin vào tay người đó.

Lòng bàn tay Hứa Nguyệt Lượng bao phủ như vậy, trong nháy mắt liền rơi vào thế giới tốt đẹp nhất..