Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 5: Nữ chính bị dọa rồi




#Ltt

#Fl_wattpad: Leevisu2104

Em ơi lên vote cho lão!

#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

Chương 5: Nữ chính bị dọa rồi!

Hứa Trác Tuyệt đem chìa khóa đến công ty, Hứa Tuệ Lâm ở nhà đã chăm chăm đi kiếm đồ để đập cửa. Nó đề ra kiến ý này với thím Âu, thím Âu chần chừ nửa muốn phá, nửa không dám. Dẫu sao, Tiểu Tô Tô chỉ có một mình, thím bị đuổi cũng không sao, nhưng Tiểu Tô thì là cả một vấn đề, Tiểu Tô Tô mà bị đuổi, hai thím cháu cũng không có nơi nào để đi.

"Thím bỏ ra để con phá!"

"Cô Tuệ Lâm, cô dừng lại đi!"

"Chị dâu nhỏ chắc sợ lắm, thím bỏ ra, con làm con chịu!"

"Hứa Tuệ Lâm! Em mà dám phá cửa, thì đừng hòng ở cái nhà này!"

Hứa Tuệ Lâm cầm điện thoại run run, cuối cùng đặt búa xuống không dám làm càn. Nhìn cửa phòng đóng kín lo lắng:

"Chị dâu, hay là chị nói chuyện đi! Em gọi anh về mở cửa!"

"Tiểu Tô Tô, con nói một câu đi được không?"

Thím Âu ở ngoài cuống phát khóc rồi, Tiểu Tô Tô còn đang bị nhốt, bà Đình nhất định sẽ trách thím.

- ---------------

"Anh! Chị dâu nói rồi!"

Hứa Tuệ Lâm đánh liều gọi điện cho anh. Hứa Trác Tuyệt nghe xong nghi ngờ:

"Không phải chuyện đùa! Em muốn về Mỹ đúng không?"

"Không có, em nói thật! Thật mà!"

"Chị dâu,chị gọi anh em đi, anh về mở cửa cho chị!"

Bên trong không có người đáp trả, cũng không có ai gọi tên anh, Hứa Trác Tuyệt tắt máy. Tâm trạng ngồi họp cũng không có, cứ một lúc lại nhìn điện thoại.

Hứa Trác Tuyệt tan làm cũng là 6h chiều, như thường lệ đều sẽ trở về nhà. Tô Tịnh An đã gần một ngày không ăn gì rồi, đến cả cơm trưa thím Âu cũng không nấu, Hứa Tuệ Lâm thì ngồi thừ ở ngoài cửa nhìn chằm chằm.

"Thím, nếu như chị dâu không nói chuyện thì sao?"

"Tôi không biết, Tiểu Tô Tô à, con nói một câu thím nghe đi, được không?"

Tô Tịnh An mệt quá rồi. Cả ngày không ăn gì, cả người cô không có chút sức lực, ngồi bệt xuống sàn nhà, thoi thóp vạ lên giường. Hai mắt mệt mỏi thiếu sức sống, bà ngoại đâu rồi? Tại sao vẫn chưa quay về, ở đây không có ai thương cô hết!

Nghĩ đến bà, có người lại tủi thân khóc, chỉ là không có sức mà khóc nữa, nước mắt lặng lẽ rơi thôi, đến cả con gấu ở bên cạnh cũng sắp bị cô làm rơi rồi, Tô Tịnh An đến nhặt lên cũng không đủ sức nữa.

Sức khỏe Tiểu Tô Tô vốn không tốt, từ bé đã không tốt, lớn lên vẫn như thế. Hôm nay là lần đầu tiên bị "ngược đãi", thật sự là chịu không nổi.

Hứa Trác Tuyệt về nhà, đi thẳng lên phòng, nhìn cả chủ lẫn tớ ngồi đơ ra ngoài cửa phòng cô, thì biết người nào đó vẫn không chịu nói chuyện.

Thím Âu, Hứa Tuệ Lâm đều bị đuổi xuống dưới. Cả phòng chỉ có hai người, Tô Tịnh An nhìn Hứa Trác Tuyệt lại gần vội ngồi thẳng người, dịch về phía góc tường.

Hứa Trác Tuyệt nhìn cô thương tiếc:

"Có đói không?"

Tô Tịnh An không đáp, khuôn mặt sợ sệt né tránh bàn tay của anh. Anh vốn tưởng đời này, chỉ có anh cự tuyệt người khác, hóa ra vẫn có người không muốn được anh chạm vào.

Hứa Trác Tuyệt túm lấy cổ tay gầy gò của cô, hỏi lại một lần:

"Có đói không? Đói như vậy, tại sao không chịu nói chuyện?"

Tô Tịnh An bây giờ không giằng co đòi thoát khỏi bàn tay anh, hoặc là do ánh nhìn của anh quá đáng sợ, hoặc là anh quá mạnh, cô ngay cả nhìn đến anh cũng không còn sức.

Sao lại bướng như thế? Ông nội bao nhiêu người không ép, lại ép anh đi lấy cô vợ vừa ngốc lại còn vừa bướng!

"Tô Tịnh An! Em cho là tôi không dám làm gì đúng không? Chỉ cần em im lặng là sẽ không dám làm gì em?"

Hứa Trác Tuyệt bóp mạnh cổ tay cô, Tô Tịnh An đau đớn cau mày, lắc đầu nguầy nguậy xin buông tha. Người này, rất đáng sợ.

Hứa Trác Tuyệt túm lấy cô kéo sang phòng bên cạnh, đèn cũng không bật, Tô Tịnh An bị kéo sang thì sợ hãi ngã ngồi dưới sàn nhà, loạng choạng muốn bỏ chạy. Lại có người nhanh chân hơn cô, đóng cửa còn cẩn thận khóa trái bên trong, Hứa Tuệ Lâm, thím Âu đứng núp ở hành lanh lo lắng, muốn chạy lại nhưng không ai dám. Cả hai đều chưa thấy anh tức giận như vậy!

Hứa Trác Tuyệt không bật đèn, dưới ánh sáng mờ nhạt ở bên ngoài đi lại chỗ cô:

"Tô Tịnh An, em sợ bóng tối, đúng không?"

Tô Tịnh An sợ sệt, nghe thấy tiếng Hứa Trác Tuyệt thì vội vàng quơ đến túm lấy anh, Hứa Trác Tuyệt gạt tay cô ra, cô lại run run túm lấy vạt áo anh. Tô Tịnh An sợ bóng tối, ở lâu một chút sẽ khó thở, thật sự không dám ở đây lâu.

"Bỏ tay, tôi còn có việc. Em ở lại đây kiểm điểm đi!"

Hứa Trác Tuyệt giật mạnh bàn tay cô đang túm lấy eo áo. Đứng dậy đi ra cửa. Xung quanh một màu đen ngòm, Tô Tịnh An khó thở, muốn đứng dậy chạy theo, lại không biết phải đi về hướng nào, ngã khuỵu xuống đất.

Hứa Trác Tuyệt đương nhiên nghe thấy tiếng ngã kia, anh không quay lại, chỉ đứng ở một bên im lặng. Tô Tịnh An khó thở, hít một ngụm khí to, cố để thở hình tĩnh lại, nước mắt vẫn rơi xuống, làm thế nào mới thoát khỏi đây!

"Đừng đi....đừng.....đi....mà!"

Trước khi anh nghe thấy tiếng rơi đồ, Hứa Trác Tuyệt cuối cùng cũng nghe thấy câu nói kia kèm theo tiếng nức nở cầu xin.

Hứa Trác Tuyệt bật địên, Tô Tịnh An đã nằm trên sàn lịm đi, khuôn mặt cô đẫm nước mắt, hai tay còn ôm chặt lấy bả vai. Hứa Trác Tuyệt đột nhiên phải suy nghĩ lại, việc anh ép cô nói chuyện là nên hay không nên đây?

Tô Tịnh An cả người mềm nhũn không có chút sức lực, khuôn mặt bị nước mắt làm cho nhem nhuốc vạ vào ngực anh. Hứa Trác Tuyệt nhìn người trong lòng xót xa.

Anh chỉ muốn cô nói chuyện thôi, cũng không cần ủy khuất như thế!

"Tiểu Tô Tô à, thím xin lỗi, là thím không chăm sóc con cẩn thận! Tiểu Tô Tô à!"

"Chị dâu, chị sao lại thành ra này! Anh, chính anh!"

Hứa Tuệ Lâm nổi cáu lên với anh, chị dâu nhỏ lấy phải người như anh nó, chị phải chịu khổ rồi.

"Ồn ào quá, hai người ra ngoài đi!"

"Em không đi, em ở đây! Chị dâu không thể ở gần anh được!"

"Cậu cho tôi ở lại đi! Tôi đợi Tiểu Tô tỉnh dậy!"

"Thím ra ngoài đi! Ồn ào quá!"

Hứa Trác Tuyệt quát, không ai dám cãi lại lời anh. Hứa Trác Tuyệt đứng ở bên giường nhìn người đang ngủ kia. Nhìn khuôn mặt mới một ngày không ăn đã hốc hác đi bao nhiêu. Tò mò túm lấy cổ tay cô. Nhỏ quá, anh nắm chặt thêm chút nữa, chỉ sợ tay cô bị anh làm gãy mất.

Tô Tịnh An đang mơ màng ngủ, đột nhiên trở mình quay lưng về phía anh. Dáng nằm co người lại bảo vệ chính mình.

Hứa Trác Tuyệt đáng sợ như thế à?

End chương 5.

Đừng đọc xong rồi ra

Saao không dùng vài giây cmt, cmt cho lão động lực