Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 7: Lão mễ




#Ltt

#Fl_wattpad: Leevisu2104

Cmt lấy động lực nha babe.

#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

Chương 7: Lão Mễ.

Tiểu Tô Tô hôm nay nói nhiều quá nhưng mà chỉ lúc nào có mặt Hứa Trác Tuyệt ở cạnh cô mới nói chuyện, lúc Hứa Trác Tuyệt đến công ty thì lại im lặng. Cả nửa ngày mới nói hai ba câu, Hứa Tuệ Lâm nài nỉ mãi mới nghe được tiếng "em chồng" từ miệng cô,chị dâu rõ ràng là trọng nam khinh nữ.

"Vâng!"

Mới chỉ không gặp có vài tiếng, đã có người nhớ không chịu nổi rồi. Hứa Trác Tuyệt thường ngày im im thế mà hôm nay gọi điện cho nó, nhất định là có ý đồ.

"Tô Tịnh An đâu?"

Nó biết mà, nó đoán không có sai chỗ nào.

"Chị ấy ngồi cạnh em!"

"Chị dâu, anh em gọi chị này!"

Tô Tịnh An nghe tiếng "chị dâu" thì quay sang, ngơ ngác đón lấy điện thoại.

Bên kia rất lâu vẫn không có người nói, Tiểu Tô Tô cũng không chịu mở lời. Mãi một lúc sau, khi cô định trả máy mới nghe thấy bên kia vang lên tiếng gõ đều đều:

"Ăn cơm chưa?"

"Chưa! Thím...đang...nấu!"

Bởi vì không quen nói nhiều từ một lúc, Tô Tịnh An nói rất chậm, bên kia cũng may có người nhẫn lại, nghe từng lời cô nói.

"Vậy xem tiếp đi! Chiều cho em quà!"

Hứa Trác Tuyệt tính tắt máy, Tô Tịnh Anh ở bên này gấp quá quên cả tên anh là gì, lắp bắp:

"Chú, đi ăn cơm đi!"

"Ngoan!"

Hứa Trác Tuyệt là lần đầu vừa gọi điện thoại vừa cười như thế. Thật sự khiến người khác kinh sợ.

"Ngoan! Ngoan quá!"

Có người vừa lật tài liệu vừa chép miệng lên án. Từ khi nào mà Hứa tổng lại biết nói lời ngon ngọt như thế?

"Muốn nói gì?"

"Chỉ là tủi thân thôi! Máu lạnh còn có người yêu! Tại sao tôi vẫn một mình? Bất công, bất công quá!"

"Minh tinh quanh cậu thiếu sao?"

"Không phải, chỉ là không có em nào vừa mắt hết! Nghe nói...em gái cậu mới về nước! Chi bằng giới thiệu....!"

"Cậu tốt nhất tránh xa con bé ra!"

Ở nhà đã có một "sắc nữ" đến công ty còn có một kẻ biến thái. "Sắc nữ" mà gần "biến thái" nhất định sẽ là vấn nạn của xã hội.

Kẻ biến thái kia chính là lão Mễ, Mễ Phong. Nghe nói, hắn đang cặp với nữ minh tinh nào đó, mỗi tháng lại thấy cưng sủng một cô. Cuộc sống nhờ vậy mà nhộn nhịp.

"Cậu keo kiệt như thế!"

Lão Phong cũng chỉ hỏi thôi, lại giữ kĩ như thế. Hứa Trác Tuyệt càng giữ kĩ hắn lại càng muốn xem thử.

___________________

Có người buổi trưa vì hứa sẽ mua quà cho người nào đó, nên hôm nay đặc biệt tan làm sớm, vốn là muốn đến một cửa hàng, mua một món đồ chơi nho nhỏ để tặng cho cô, cuối cùng lúc đi ra bãi đỗ lại thấy một kẻ "biến thái" túc trực bên cạnh xe, làm toàn bộ kệ hoạch đều phá sản. Gấu bông cũng chưa kịp mua, có kẻ nhất quyết muốn về nhà anh càng sớm càng tốt. Hứa Trác Tuyệt chịu không nổi cái tiếng lải nhải kia, đành thay đổi kế hoạch, chuyển sang mua chậu cây nhỏ tặng "vợ".

"Cậu cũng không phải thiếu tiền, sao keo kiệt thế!"

Lão Mễ nhìn chậu xương rồng chép chép miệng:

"Mua đồ tặng con gái là phải trang sức, túi sách, cậu mua mấy thứ này là cho trẻ con à?"

"Đúng, tôi là mua cho trẻ con!"

Hứa Trác Tuyệt mặc kệ, con gái thời này xu hướng thì anh không rõ nhưng cô gái nào đó thì nhất định là không thích đồ hiệu.

Hứa Trác Tuyệt là mua cho em gái? Con nhóc đó lớn như vậy sao lại mua thứ đồ kia, hay là lão Hứa có con riêng?

Lão Mễ không hiểu, lúc trước không hiểu anh, bây giờ cũng không hiểu!

- -------------

"Cậu tốt nhất là chỉ ăn thôi, đừng nhiều lời!"

Hứa Trác Tuyệt quay sang lấy túi tài liệu ở bên cạnh, còn muốn dặn dò người nào đó lúc quay lại đã không thấy lão Mễ đâu. Rất muốn đập người nào đó.

"Chú!"

Tiểu Tô Tô đang ngồi ăn táo, nghe tiếng động cơ quen tai thì nhanh nhẹn chạy ra cửa. Nhưng mà...nhưng mà có cái cột chắn ở giữa đường thì phải, làm cho Tiểu thỏ đang đi bỗng đâm sầm vào "tường". Tiểu Tô Tô loạng choạng phủi phủi váy trắng, cũng không quên với lấy gấu nhỏ ở bên cạnh phủi bẩn.

Lão Mễ nhìn người ở dưới đất hơi bất ngờ. Nhóc con đã lớn nhanh như vậy, ra dáng thiếu nữ rồi.

"Nhóc con, nhớ anh không? Sao lại đi đứng bất cẩn như như thế!"

Tiểu Tô Tô ngơ ngác bị lão Mễ túm lấy cổ tay, còn xoa xoa đầu cô. Người này là ai vậy?

"Thím...thím!"

"Em...em....chồng!"

Tô Tịnh An bị hoảng, nhìn cổ tay bị kẻ lạ túm lấy, khóc sụt sùi. Tại sao không có ai hết!

"Chú! Chú đâu?"

Hứa Trác Tuyệt ở phía sau nán lại nghe điện thoại, mới chỉ vừa tắt máy đã nghe thấy tiếng kêu cứu của người nào đó.

Tiểu Tô Tô ngồi bệt ở cửa nhà, luôn miệng gọi anh, còn có, kẻ "biến thái" kia thì đang nhìn cô chằm chằm, hơn nữa còn động chạm với vợ chưa cưới của anh.

"Hình như không phải! Nhưng mà...!"

Lão Mễ ngó nghiêng muốn nhìn kỹ mặt mũi của cô, cũng may Hứa Trác Tuyệt đến kịp, nhanh tay kéo cô tách ra khỏi lão Mễ.

"Vợ của tôi!"

Ba chữ này lọt vào tai lão Mễ thật sự chấn đông! Mẹ nó, bạn chí cốt của hắn lấy vợ? Lại còn là kẻ suốt ngày chơi trò giả điếc nữa chứ!

"Cậu...cậu lấy hồi nào?"

Hứa Trác Tuyệt không nghe câu hỏi kia, chỉ để tiểu thỏ nào đó vào tầm mắt, vỗ về:

"Không sao cả, đừng khóc! Lão Mễ là người tốt! Không cần sợ!"

Tiểu Tô Tô một tay túm lấy tay anh, một tay cứ giơ lên, nhìn cổ tay bị lão Mễ túm khi nãy chằm chằm. Hứa Trác Tuyệt xoa xoa chỗ cỗ tay, cũng tranh thủ nhìn chân tay cô xem có bị đau ở đâu không, mãi một lúc sau, tay Tiểu Tô Tô vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ về một hướng. Anh mới phát hiện chậu xương rồng bị bỏ lơ ở một góc. Mà cô thì cứ chăm chăm nhìn về hướng ấy.

"Cho em!"

Tiểu Tô Tô nhìn quả gai trước mặt tò mò chạm thử, đau quá. Thế là lại rụt tay lại, lại chạm thử rồi lại cười một mình.

Hứa Trác Tuyệt phát hiện, Tô Tịnh An không phải ngốc, mà là rất ngốc!

"Được rồi, đứng dậy! Đi vào thôi!"

Hứa Trác Tuyệt dẫn Tô Tịnh An đi vào nhà,nhìn hai người đang tán chuyện với nhau.

"Cậu, vừa này làm cái gì?"

Lão Mễ hai tay giơ đầu hàng, không biết phải biện minh như nào.

"Chỉ là hiểu lầm, tôi thề! Hiểu lầm!"

"Đúng, là anh ấy hiểu lầm! Anh ấy tưởng chị dâu là em! Chị dâu,là hiểu lầm đúng chứ?"

Hứa Tuệ Lâm nhìn ánh mắt của anh, nó cảm nhận được mùi chết chóc, khẽ nuốt bọt cái ực, cần phải cẩn thận lời nói. Nếu không nhất định sẽ có kết cục thê thảm.

Tiểu Tô Tô cũng định nói gì đó, xong lại nghĩ đến vừa nãy bị dọa một trận, liền ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Hứa Trác Tuyệt, chuyên tâm chơi gấu.

"Cô ấy...có gì đó là lạ! Đúng không?"

Lão Mễ nhăn nhăn mặt, rõ ràng là thế.

"Cô cậu ra ăn cơm!"

Thím Âu cũng may xuất hiện kịp, nhìn Tiểu thỏ đang ngồi chơi ở bên cạnh anh, đặc biệt gọi:

"Tiểu Tô Tô, ăn cơm thôi!"

Tiểu Tô Tô gật gật đầu đi vào nhà bếp cùng thím. Trước khi đi,Hứa Trác Tuyệt có để lại một câu:

"Cậu dám động vào vợ tôi!"

"Anh nhất định sẽ gặp báo ứng!"

Hứa Tuệ Lâm đi theo nhanh nhảu nói chen vào. Khuôn mặt lão Mễ thật sự biến sắc rồi.

Mễ Phong hôm nay được mở mang tầm mắt, hóa ra khẩu vị của lão Hứa lại khác người như thế! Thật sự làm hắn bất ngờ a!

End chương 7: Lão Mễ.

#Ltt