Nhà Có Tiểu Ngốc - Gia Hữu Tiểu Ngốc

Chương 14: An ủi người là kỹ năng sống




“Ngươi nói chuyện hơi quá đáng!” Dù là Tiểu Ngốc tính cách ôn hòa nghe xong câu nói đó cũng nhịn không được bão nổi. Cự tuyệt phương thức có rất nhiều loại, trực tiếp cự tuyệt sẽ cho lòng người tạo thành đả kích mang tính hủy diệt. Cậu nghĩ cho dù Cao Chấn không muốn quyển sách kia, cũng không đáng dùng phương thức tối tàn nhẫn cự tuyệt ý tốt một người. Đổi lại một câu, nếu có người đối y như thế, na y không cảm thấy khổ sở sao?

Nhìn y một bộ thờ ơ, tâm Tiểu Ngốc thật lạnh thật lạnh, lập tức bỏ lại sách nhấc chân đuổi theo Tiểu Đệ, đi vài bước lại nghĩ không cam lòng, quay đầu lại rống to hơn: “Viên Viên để giúp ngươi mượn sách ở chỗ này canh giữ hết năm sáu ngày, nhưng ngươi cư nhiên như thế đối hắn?! Lương tâm của ngươi thực sự là bị cẩu ăn!!”

Vừa dứt lời, trong thư viện nhất thời một mảnh lặng im. Dưới ánh nhìn soi mói của vô số ánh mắt, Cao Chấn vẫn là duy trì thái độ bình tĩnh thong dong, y cầm lấy quyển sách kia đi thủ thư, đi ngang qua bên người Tiểu Ngốc thì nhẹ giọng phun ra một câu, thanh âm nhỏ đến hầu như kẻ khác khó có thể nghe: “Thay ta cảm tạ hắn, thuận tiện gọi hắn đừng làm nhiều chuyện cho ta như vậy nữa.”

Tiểu Ngốc từ thư viện chạy ra, dọc theo đường về KTX tìm thật lâu mới thấy Tiểu Đệ ở sau một gốc cây.

Từng chiếc lá rụng bay lả tả lặng yên đáp xuống đất mẹ hiền hòa, cậu ta ngồi dựa vào gốc cây, lẳng lặng nhìn ánh mặt trời đang ngả dần về Tây, ánh chiều ta chiêu lên gương mặt cậu hiện ra vài phần thê lương.

Tiểu Ngốc chậm rãi đi qua, ngồi bên cạnh cậu. Nửa ngày, Tiểu Ngốc mới nhếch miệng cười: “Viên Viên, chúng ta ra ngoài ăn thịt nướng, tôi mời.”

“Cảm ơn.” Tiểu Đệ quay đầu nở nụ cười một chút, cười đến cực kỳ miễn cưỡng: “Tôi không đói bụng.”

“Vậy mình đi chơi trò chơi?”

“Xin lỗi Tiểu Hạ, tôi không muốn chơi.”

“Vậy chúng ta quay về phòng ngủ ha?”

“Không, tôi muốn ở chỗ này ngồi một lát.”



Tiểu Ngốc trong chốc lát liền hết từ, an ủi người khác thật đúng là chuyện cậu không am hiểu, thế nhưng không an ủi Tiểu Đệ cậu lại thấy băn khoăn. Cậu có điểm nhớ Tề Huy, đối phương chỉ cần há miệng là có thể dỗ người chết sống lại! Nếu có hắn ở đây, tùy tiện chém gió vài câu, Viên Viên khẳng định sẽ tốt lên.

Tiểu Ngốc lấy di động chuẩn bị gọi Tề Huy tới, nhưng điện thoại còn chưa thông thì di động đã bị Tiểu Đệ giật lấy.

“Không nên gọi Tề thiếu, không nên đem chuyện vừa rồi nói cho anh ấy.”

Tiểu Ngốc nghi hoặc hỏi: “Cậu sao biết tôi sẽ gọi Tề Huy?”

“Ngu ngốc!” Tiểu Đệ -_-||||, không thể nhịn được trợn mắt: “Mặt cậu viết rõ ràng kia kìa!”

Tiểu Ngốc sờ sờ đầu, cười đến có chút xấu hổ.

Tiểu Đệ đột nhiên kêu cậu một tiếng: “Tiểu Hạ, cậu muốn nghe chuyện của tôi và y không?”

“Ân.”

“Y gọi Cao Chấn, là đồng học cao trung của tôi. Y là học sinh mũi nhọn, mà tôi trong mắt giáo viên lại chính là cái loại học sinh ngu ngốc không tiến chỉ lùi. Lúc đầu tôi rất ghét đám học sinh ngoan tự cho mình là đúng trong ngoài khác biệt kia, bọn họ luôn trưng ra một bộ ung dung tự tại trong thế giới của chính mình, nhìn thấy họ là tôi đã thấy buồn nôn. Một lần thi nọ tôi lại làm chủ nhiêm thất vọng, chủ nhiêm sợ tôi kéo chân cả lớp, ảnh hưởng tới số điểm khảo hạch, đã kêu y bổ túc cho tôi.”

Nói đến đây, Tiểu Đệ nở nụ cười, có lẽ nhớ tới một ít cuyện vui, trong tươi cười tràn ngập vui sướng cùng thỏa mãn, “Sau khi tiếp xúc tôi mới biết y cũng không phải là người lạnh lùng. Một số đề thi y có thể nhẫn nại ngồi giảng cho tới khi tôi hiểu mới thôi, y còn tìm trọng điểm ra đề cho tôi, so với thầy giáo còn cẩn thận. Lúc đó tôi tưởng, nếu như tương lai y trở thành thầy giáo, khẳng định sẽ là người rất có trách nhiệm, làm học trò của y quả thực là chuyện hạnh phúc nhất trên đời. Sau tới kỳ thi thì, y cư nhiên cho tôi chế độ dinh dưỡng, cũng từ đó mà tôi mới biết mình thích y. Lần thi đó tôi không khiến y thất vọng, thành tích thoáng cái tiến bộ hơn mấy trăm người. Y nói với tôi, Tương Nguyên Uyên kỳ thực không ngu, chỉ cần nỗ lực hơn thi đỗ đại học cũng không là gì. Tôi muốn vĩnh viễn cùng y một chỗ, nên ghi nhớ những lời này, tôi liều mạng học tập như một cái máy, kiểm tra, thi thử, rốt cuộc cùng y thi đỗ một trường. Trung học, cao nhất, cao nhị, tôi thầm mến y ba năm, quan hệ giữa chúng tôi vẫn rất bình thản, thấy nhau không bắt chuyện, bình thường rất ít liên hệ. Tháng 9 năm nay khai giảng sau, tôi không biết phát điên cái gì, dĩ nhiên chạy đi tỏ tình với y, kết quả bị cự tuyệt nha, mà chúng tôi từ đó liền biến thành người xa lạ, cho dù gặp nhau trên đường y cũng sẽ không liếc nhìn tôi một cái. Nói thật đi, tôi rất hối hận, tôi không nên tỏ tình với y, nếu không xảy ra chuyện đó, có lẽ bây giờ chúng tôi… ít nhất … vẫn có thể là một đôi bạn thấy nhau sẽ chào hỏi đôi câu, hiện tại, tôi ngay cả dũng khí nói chuyện với y cũng không có.”

Thầm mến vốn là chuyện rất khổ cực, Tiểu Ngốc nghĩ Tiểu Đệ yêu quá khổ, tình yêu như vậy làm cho người ta nhìn mà thấy thương cho cậu ấy. Tình yêu có đôi khi rất châm chọc, ngươi khuynh tẫn mọi thứ vì yêu nhưng lại không thể đổi lấy một nụ cười của người yêu. Tối ti tiện chính là cảm tình, tối lạnh lẽo chính là tâm người, cùng với đem thanh xuân tiêu hao tại một người không bằng sớm buông tay tìm kiếm một đoạn tình mới.

Tiểu Ngốc tưởng khuyên bảo cậu ta buông tha nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào, không thể làm gì khác hơn là bồi cậu tĩnh tọa ngắm trời mây, cảm thụ bi thương của cậu. Thẳng đến sắc trời tối đen bọn họ mới đứng dậy trở về.

Tiểu Ngốc đưa Tiểu Đệ về phòng sau xoay người ra ngoài mua hai chiếc bánh rán. Cậu một bên gặm bánh một bên trở về, bỗng nhiên một chiếc Ferrari màu đen từ phía sau xẹt qua người cậu, thiếu chút đụng phải làm cậu sợ tới hít lạnh một hơi. Nhìn đuôi xe dần đi xa, cậu nhỏ giọng làu bàu: “Ô tô có thể lái vào trường sao? Lại còn không giảm tốc độ, cũng không sợ đụng người!”

Tiểu Ngốc chậm rì rì về tới KTX, thấy đại môn vây quanh rất nhiều người, hình như tại nhìn cái gì náo nhiệt, một mảnh ầm ầm. Cậu bật người nổi lên lòng hiếu kỳ, chen lấn vào trong đám người, mất thật lớn sức lực cuối cùng cũng chui vào tận bên trong, nhìn trước mắt một màn sau, lại bị cả kinh ngây ra như phỗng.

Bị vây tại trong đám người chính là Tề Huy đã mất tích một ngày đêm. Tiểu Ngốc từ sớm đến muộn gọi điện cho hắn cũng không người tiếp, vốn định muộn một chút nữa tìm hắn, lại không nghĩ rằng hắn đang cùng một người nam nhân tại trước cống chúng lôi kéo không ngớt.

Namnhân kia thoạt nhìn đại khái hơn 30, mặc một thân áo gió màu đen, vóc người khôi ngô khuôn mặt cương nghị, trên người tản ra khí tức phẫn nộ. Hắn túm tay Tề Huy dùng sức kéo ra khỏi đoàn người, Tề Huy một bên giãy dụa một bên rít gào: “Mau buông tay, ta nói không đi là không đi!”Namnhân không lên tiếng, kế tục kéo. Tề Huy phiền, cố sức bỏ qua tay hắn, căm tức nói: “Ngươi được rồi a! Đừng bức bách ta! Chuyện của lão già kia ta không muốn quản!”Namnhân thấy hắn thật sự nổi giận, thái độ hơi chút nhuyễn xuống: “Theo anh trở về, không nên khiến mình tiếp tục mất mặt trước người ngoài nữa cho anh. Nơi này là trường học, em sau này còn muốn ở chỗ này tiếp tục đến trường.” Tề Huy cười lạnh một tiếng: “Ta người này từ trước đến nay vốn không mặt mũi, có nháo lợi hại hơn ta cũng không thành vấn đề. Nhưng thật ra ngươi, ngày mai không muốn đăng báo liền sớm cút đi.”

Người vây xem càng ngày càng nhiều, nam nhân phỏng chừng sợ phiền phức nháo lớn ảnh hưởng không tốt, hắn phủ bên tai Tề Huy nói một câu, mọi người chỉ nhìn thấy hắn giật giật môi, thế nhưng lại nghe không thấy thanh âm, kia càng thêm làm cho họ nghĩ quan hệ của hai người họ hình như không tầm thường.

Namnhân nói xong liền đẩy đoàn người ra đi hướng chiếc Ferrari màu đen đứng ở bên ngoài KTX. Tiểu Ngốc thấy sau bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai hắn là tới bắt Tề Huy, trách không được lái xe nhanh như vậy!

Diễn viê n‘nhóm lôi kéo’ thiếu một người, mọi người thấy không có kịch xem, đều tán đi.

Tiểu Ngốc cúi đầu, theo đoàn người làm dạng chim tan bầy né ra, phía sau đột nhiên truyền đến thanh âm nghiến răng nghiến lợi.

“Lương! Tiểu! Hạ! Xem hết kịch vui liền chuẩn bị chạy hử?”

Tiểu Ngốc quay đầu lại cười cười, nỗ lực giảng cười nhạt giảm bớt bầu không khí xấu hổ.

“Tôi chỉ đi ngang qua mua tương du.”

“Tương cái rắm! Du một mao!” Tề Huy bước tới, lôi kéo tay hắn thẳng đến thao trường, “Ta rất phiền, cầu thoải mái.”

Tiểu Ngốc rơi lệ đầy mặt: ta không biết thoải mái nhân a! T_T bất quá bồi cùng ngươi chính là có thể.

Hai người tới khán đài ở thao trường ngồi xuống, lúc này đã là hơn 8h tối, đèn quanh thao trường đã tắt toàn bộ. Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng từ trên cao chiếu xuống, phủ cho mặt đất một tầng mờ sương, Tiểu Ngốc ngẩng đầu nhìn trời, màn đêm đen thẳm dày đặc tinh quang lóng lánh, tựa như ảo mộng, đẹp như một khắc vĩnh hằng tiến vào trong tranh, làm cậu không khỏi phát sinh cảm khái: “Đây là nhân gian tiên cảnh ba? Phảng phất linh khí trong thiên địa toàn bộ hội tụ ở chỗ này, chúng ta thân ở trong đó tựa hồ cũng dính vào một điểm linh khí.”

Tề Huy buồn cười địa nhìn hắn: “Dưa ngốc, ngươi văn nghệ quá, khiến cho da gà ta đều đi ra hết cả rồi.”

Nói xong lại bổ sung một câu: “Sau đó ta mang ngươi đến Trương gia ngoạn, cảnh sắc nơi đó mới thực được cho là nhân gian tiên cảnh.”

Tiểu Ngốc gật đầu cười a: “Hảo!”

“Không cho cười! Ta là gọi ngươi đến thoải mái ta không phải gọi ngươi đến cười khúc khích cho ta xem.” Tề Huy làm bộ mặt hổ giận dữ, “Ngươi cười liền đem bầu không khí nghiêm túc toàn bộ cấp phá!”

Tiểu Ngốc lấy tay che miệng, phát sinh thanh âm mơ hồ không rõ: “Tôi không cười nữa!”

Nhìn cậu một bộ sỏa hồ hồ, Tề Huy ngược lại nở nụ cười.

Hắn thích Tiểu Ngốc, nguyên nhân rất đơn giản, mỗi tiếng nói cử động của đối phương luôn luôn có thể đơn giản lay động lòng hắn. Cho dù gặp phải chuyện phiền lòng gì, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Tiểu Ngốc, hắn là có thể quên mất tất cả phiền não cùng không vui, trong nháy mắt trở nên hài lòng hơn.

Hơn nữa Tiểu Ngốc nhu thuận nghe lời, dịu ngoan như một chú cừu con, ngươi kêu hắn đi hướng đông hắn tuyệt sẽ không đi hướng tây, ở cùng với cậu một chỗ, hoàn toàn có thể thỏa mãn tâm hư vinh làm đại nam nhân của ngươi.

Tiểu Ngốc nghĩ đĩnh buồn bực, Tề Huy không cho cậu cười, nhưng chính mình lại cười đến ngã trước ngã sau giống như dương phong phong, kia không phải rõ ràng là khi dễ nhân sao? Châm chước nửa ngày, cậu quyết định đem trọng tâm câu chuyện dẫn tới chính đề, “Anh không phải yêu cầu thoải mái sao? Đến đây đi, thế nào thoải mái?”

Tề Huy bị dáng dấp nghiêm trang của cậu chọc cười, nhịn không được tưởng trêu đùa một chút. Lập tức oai tựa ở trên người cậu, giống như một lưu manh giơ mặt ra, cố ý kéo dài giọng nói: “Hôn ta một ngụm —— “

O__O... Tiểu Ngốc chấn động, mặt lén lút đỏ lên, sao có thể như thế thoải mái nhân a? Nhiều thẹn thùng a!

Tề Huy giương mắt nhìn gương mặt phiếm hồng của cậu, ngực một trận cười lớn, lại giả bộ không biết, càng làm thanh âm đề cao mấy quãng, rõ ràng mang theo ý uy hiếp: “Ngươi dám ghét bỏ ta?! Có đúng hay không không muốn hôn, ân?”

“Không phải, tôi hôn còn không được sao…” Tiểu Ngốc một mình quấn quýt một hồi, rốt cục quyết định, chu mỏ chậm rãi tới gần mặt hắn, khẽ chạm một chút liền cấp tốc ngẩng đầu. Hôn xong, liền một điểm cảm giác cậu cũng không có.

“Cái này không tính, hôn lại một cái.” Tề Huy giơ mặt càng gần hơn, hoàn toàn là một bộ khóc lóc om sòm ăn vạ.

Tiểu Ngốc cố sức ngửa đầu ra sau, ngoài miệng cầu xin nói: “Đổi một phương thức thoải mái được không? Cảm giác không được tự nhiên a!”

“Đi a.” Tề Huy đột nhiên thẳng đứng dậy kéo cậu vào trong lòng, rõ ràng cảm giác được cậu toàn thân cứng đờ, ngực nhất thời nhũn thành một mảnh. Ôm chặt cánh tay, chăm chú ôm lấy cậu, sau đó ghé miệng thổi nhiệt khí vào tai cậu: “Đừng nói gì, cũng đừng động, để ta ôm một cái là tốt rồi.”