Nhà Trọ Hoa Yêu

Chương 65: Ngoại truyện 2: Long Thần và Tiểu Bạch Xà




Ngay giây phút Tiểu Bạch được sinh ra, một tiếng sấm rền vang phía chân trời. Tiếng sấm kia lớn đến mức vỏ trứng của nàng bị nó làm rách tơi tả cả rồi. Bởi vậy, Tiểu Bạch không có trứng để nghỉ ngơi suốt một trăm năm hiển nhiên thua kém hơn đồng loại rất nhiều.

Cứ khi nào Bạch Xà Nương kể chuyện này, Tiểu Bạch đều bực tức nghĩ, rốt cuộc là cái tên hỗn đản nào khi không lại giáng sấm xuống lung tung cơ chứ? Nhưng mà cho dù có nổi cơn tam bành ra sao thì cũng chẳng có cách thay đổi được việc ấy. Từ nhỏ khi đi học, nàng luôn bị tụt xuống sau cùng, người ta học xong cả rồi, nàng mới còn đang bắt đầu, chỉ về phía nhánh cây nhỏ đọc: “Biến thành sâu, biến thành sâu”. Sâu của người ta đã có thể hóa bướm rồi, nàng hãy còn đang ném nhành cây: “Biến thành sâu, biến thành sâu”. Cuối cùng, bươm bướm của các bạn học cũng đã quy tiên hết cả rồi, nàng vẫn kiên trì… BIẾN, THÀNH, SÂU.

Ngoại trừ thời gian lên lớp, cuộc sống của Tiểu Bạch vẫn rất vui vẻ. À, không kể việc bị người ta đẩy vào vũng bùn, với lại bị giẫm vào đuôi đâu nhé. Sau khi Bạch Xà Nương thành tiên thì những người đó lại càng kiêu ngạo hơn. Về sau, có một lần lão xà giảng bài, nói Long tộc là Linh thú lợi hại nhất, nhất là Hắc Long sắp kế nhiệm kia, mới xuất thế mà linh lực đã mạnh đến nghịch thiên rồi.

Sau khi nghe xong, trong lòng Tiểu Bạch cực kì cảm thán, nếu như nàng có thể bái hắn làm sư phụ, vậy sau này sẽ không ai còn dám bắt nạt mình nữa rồi. Đêm hôm đó, bèn thu dọn quần áo, chạy về phía chân trời, đi tìm Hắc Long.

Dọc đường phải trèo đèo lội suối, tránh chướng khí yêu ma, nàng không biết rằng bạch xà là loại linh thú hiếm có khó tìm, ăn bạch xà có thể nâng cao yêu lực gấp nhiều lần, kẻ thèm thuồng cũng không ít. Lúc nàng đến được Long Môn ở chân trời, cả người đã toàn là vết thương. Nhìn cửa Long Môn ánh vàng rực rỡ, vui mừng chạy nhanh tới.

Thủ vệ gác cổng vừa trông thấy nàng, lập tức dùng trường kích ngăn cản, quát lớn: “Yêu nghiệt to gan, lại dám xông vào Long Môn, còn không mau rời đi”.

Tiểu Bạch nói: “Ta tới bái sư, muốn bái Hắc Long làm sư phụ”.

Hai người kia lại càng giận dữ: “Còn dám gọi thẳng Long Thần”.

Tiểu Bạch giật giật khóe mắt, không biết nàng đã mất thời gian bao lâu mới đến được đây, hắn cũng đã trở thành Tân Long Thần rồi. Nàng vội nói: “Ta muốn bái Long Thần làm sư phụ”.

“Cút ngay! Bằng không sẽ lấy mạng ngươi ngay lập tức”.

Tiểu Bạch đời nào nghe theo, nàng trải qua trăm cay ngàn đắng mới đến được nơi này, không thể ngay cả mặt mũi chưa nhìn được đã bị đuổi đi rồi. Nàng quỳ chừng mấy ngày, đói đến choáng váng đầu óc, ngã nhoài về phía trước, thủ vệ kia cho rằng nàng muốn bò về phía trước, mới nhấc chân đạp bay nàng. Loáng cái, nàng đã bị đạp vào trong đám mây trắng, biến mất dạng.

Sau khi Tiểu Bạch hôn mê tỉnh lại, nhận ra mình đã bị đá trở về núi Xà Sơn rồi, trái tim đau đến độ thở cũng thấy đau. Nàng cố gắng lâu như vậy, chỉ một cước đã bị đá bay đi rồi… Tuy vậy ý định bái sư của nàng vẫn không vì thế mà từ bỏ, nàng quyết định phải thay đổi phương pháp.

Từ đó, bạn thuở nhỏ đã hai trăm năm không gặp của Tiểu Bạch ngày ngày trông thấy một cảnh tượng, nàng ngày nào cũng nhìn chằm chằm vào bức họa vẽ Long Thần hô biến thân, nhưng không phải là biến thành sâu, mà là… biến thành… Long Thần.

Mọi người chê cười nàng, ngay cả sâu mà cũng biến không ra, còn muốn biến thành rồng, lại còn là Long Thần nữa cơ đấy.

Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, thời gian cứ trôi qua như vậy, mấy người lúc trước còn có hứng trêu ghẹo nàng, lâu rồi, cũng mặc kệ luôn. Thỉnh thoảng, còn dừng lại vây xem nàng lúc thì biến ra một cái sừng rồng, khi lại biến ra một cái đuôi rồng. Không biết đã qua bao nhiêu năm, một ngày kia, lão xà đi ngang qua, chợt nhìn thấy một con rồng lớn bay lên không trung, kinh hãi đến độ hai chân mềm nhũn, nhìn kỹ, giơ tay lên: “Râu, râu rồng còn chưa biến ra đâu”.

Mấy ngày sau, mọi người đều đứng phía dưới vây xem.

“Chân, thiếu mất một cái chân rồi”.

“Tiểu Bạch, ánh mắt cần sắc bén hơn chút nữa”.

“Gầm một tiếng nghe thử đi”.

Thêm mấy năm nữa trôi qua, đối với con rồng kia người ở Xà Sơn nhìn mãi cũng thành quen. Ngay cả Xà Vương cũng bị kinh động, đích thân chạy tới xem, vừa xem vừa chỉ điểm long khí, chỗ này, chỗ nọ… Cho đến khi có thể hoàn toàn giả dạng, trở thành con rắn đầu tiên của Xà tộc có thể biến thân thành một con rồng thật sự.

Đã năm trăm năm rồi, nhưng Tiểu Bạch Xà vẫn không gặp được Long Thần.

Suy đi nghĩ lại, nàng quyết định gây chuyện xấu.

Đúng vậy, chính là đi làm việc xấu xa đấy. Thành tâm cầu mà không được, vậy thì phải tìm một con đường khác để đi.

Mục tiêu đầu tiên là tiệc mời của bát tiên, ở đó sẽ mời đại thần các giới đến, Tiểu Bạch hỏi thăm được tin tức, theo sau Xà Vương tiến vào Tiên giới.

Tới giao lộ, nàng tách khỏi Xà Vương, thấp tha thấp thỏm cưỡi trên đám mây, sợ bị lộ tẩy. Đến Nam Thiên Môn, thủ vệ ngay cả thiệp mời của nàng cũng không cần hỏi, ân cần dẫn nàng vào trong, đãi ngộ hoàn toàn bất đồng nha. Kết quả là do đi nhanh quá, lảo đảo, té ngửa mặt lên trời, mặt lập tức đỏ như trái hồng… Thật mất thể diện quá đi thôi.

Không đúng, mục tiêu của nàng chính là muốn như vậy mà!

Chúng tiên nào dám cười, vội vàng đỡ nàng dậy, ân cần hỏi han: “Long Thần, ngài sao rồi?”

Tiểu Bạch khẽ híp híp mắt, nói rõ từng chữ: “Ta, đói, bụng.”

Mọi người: “…”

Hình tượng lập tức vỡ tan thành vạn mảnh…

Có lần một, sẽ có lần hai, Tiểu Bạch Xà tổng cộng cũng tham dự bảy tám chục bữa tiệc, mắc sức ăn uống thả cửa, xuất hiện, nàng đã ăn qua hết tất cả đồ ăn ngon khắp lục giới, lại còn lần nào cũng là ngồi ghế trên đấy. Cho dù là như vậy Long thần từ đầu đến cuối vẫn không hề xuất hiện.

Nhưng nàng không hề hay biết, thanh danh của nàng đã sớm truyền tới Thần giới.

Nhờ công trưởng bối dốc lòng khuyên giải, đại thần thật tâm cảnh cáo, còn được thị vệ qua lại không ngừng bẩm báo, Long Thần mờ mờ mịt mịt cuối cùng cũng biết trong lục giới đang có kẻ mạo danh mình, ham ăn ham uống, ảnh hưởng nghiêm trọng tới hình tượng của hắn. Người của Long tộc không biêt còn tưởng rằng đó là phân thân của hắn.

Sau đó, hắn cũng vẫn không thèm để ý tới, làm chuyện ầm ĩ như vậy, chơi mãi rồi cũng chán thôi. Có điều, hắn không ngờ tới, chuyện này lại kéo dài tới tận nhiều năm, cứ cách một thời gian, lại nghe thị vệ bẩm báo kẻ kia ở đâu, làm gì, lại làm ra chuyện mất mặt gì rồi. Lúc rảnh rỗi ngồi nghe một chút, cũng không tệ lắm.

Tiểu Bạch Xà chưa đợi được tới khi Long Thần tìm tới mình tính sổ, nàng ta đã tự ăn thành con rắn mập mất rồi, đi trên đường, càng ngày càng có nhiều kẻ thèm muốn, nhìn nàng chằm chằm chảy nước miếng. Cuối cùng, nàng đành phải từ bỏ, nàng không muốn mập ú đến mức ngay cả ngón chân cũng không nhìn thấy đâu.

Mười ngày, hai mươi ngày, một tháng… Ba tháng…

Long Thần hỏi người bên cạnh: “Không có tin tức gì à?”.

Thị vệ mờ mịt cúi đầu: “Long Thần, chuyện ngài hỏi chính là…”.

“Kẻ mạo danh ta”.

“Không có”.

Long Thần lại tiếp tục đọc sách.

Bốn tháng… Sáu tháng…

“Không có tin tức gì à?”

“Không có”.

Tám tháng… Mười tháng… Một năm…

Ngày đó, thị vệ kích động đi vào, muốn bẩm báo chuyện tên giả mạo Long Thần kia lại mới vừa xuất hiện, nhưng lần này là làm việc tốt, không phải chuyện bêu danh hắn nữa rồi. Nhưng vào tới Long Cung, lại không thấy Long Thần đâu cả.

Tiểu Bạch quyết định thay đổi sách lược, nếu thành tâm không được, quyết tâm bôi nhọ cũng không được, vậy thì cho hắn thêm chút tiếng thơm là được. Cho nên, nàng bây giờ là đang làm chuyện tốt, năm ngoái nàng phải mất cả năm mới trở về được nguyên dạng, không dám ra ngoài vui chơi tiệc tùng nữa. Cứ ung dung tự tại giúp tiểu yêu qua sông thế này.

Vừa mới giúp một tiểu yêu qua sông xong, Tiểu Bạch ngồi ở bờ sông gặm bánh bao. Trên đầu sát khí ngất trời, ngẩng đầu nhìn lên, liền nhìn thấy một đám người mặc áo giáp, thiếu chút nữa thì mắc nghẹn: “Giao, giao nhân…”.

Giao nhân đằng đằng sát khí, giơ trường kích muốn đâm nàng, không biết một trận gió ở đâu quyét tới, trong nháy mắt, cuốn bay bọn chúng. Tiểu Bạch giật giật khóe mắt, bọn họ là mới vừa đi ngang qua sao? Đang cảm thấy kỳ quái, chợt nhìn thấy một hắc y nhân đứng bên cạnh, không thấy linh khí, nhưng có thể tới được Thi Cốt Hà* này, chắc cũng không phải người phàm, lại quay lại gặm bánh bao tiếp thôi.

*Thi Cốt Hà: Dòng sông hài cốt.

Nàng ăn xong một cái bánh bao, thấy người kia vẫn ở đó, nàng do dự một chút, lấy một cái bánh bao trong tay nải đưa cho hắn:”Ăn đi này, đừng khách khí”.

“…” Hắn nhìn giống như thèm muốn cái bánh bao của cái loại người kia lắm sao? Trông cái thứ khô khốc đó, không muốn ăn, “Không ăn”.

“A”. Tiểu Bạch cắn một nửa cái, thấy có tiểu yêu nhảy vào Thi Cốt Hà, lập tức để bánh bao xuống, phi người biến thành hình rồng bay về hướng đó.

Long Thần hơi kinh ngạc, nhìn con rồng kia không khác mình là mấy, rốt cục cũng hiểu tại sao nàng ta có thể chạy tới chạy lui ở lục giới mà không ai nghi ngờ, nếu hắn không biết trước từ lâu, quả thực sẽ nghĩ đây là huynh đệ song sinh với mình. Hơn nữa, ngay cả tư thế bay lên không cũng giống mình như đúc.

Tiểu Bạch quay lại, thấy hắn còn chưa đi, ánh mắt sắc bén khiến người ta phải dè chừng, có điều, không hiểu sao nhìn cứ thấy quen quen. Nàng cầm bánh bao chạy tới, hỏi: “Ngươi không ăn thật à?”

Long Thần nhìn nàng một cái: “Ta không ăn chay”.

“Ăn chay rất tốt đấy”.

“Ngươi… Lúc trước chẳng phải rất thích ăn thịt hay sao?”.

Tiểu Bạch trợn tròn mắt: “Sao ngươi biết?”.

“Long Thần dự tiệc khắp lục giới, nổi tiếng thích ăn thịt, giống như Thao Thiết ấy”. Nghĩ đến dáng vẻ vô cùng đau lòng của đại thần lúc trước, hắn còn tưởng rằng vị đại thần kia mộng du mà nhìn lầm người.

Tiểu Bạch đau đầu: “Thật ra thì, ta không phải Long Thần… Chỉ là vì ta muốn bái sư mà nghĩ ra cách này”.

Long Thần phát hiện ra tư duy của mình hóa ra không theo kịp nàng rồi, đây là… phương pháp bái sư đấy ư?

“Ta tư chất kém cỏi, sau đó nghe nói Long Thần rất lợi hại, liền hạ quyết tâm phải bái hắn làm sư phụ, thật là vất vả mới đến được Long Môn, lại bị người ta một cước đạp bay về. Cho nên ta dốc lòng tu luyện năm trăm năm, cuối cùng cũng có thể biến thành dáng vẻ của hắn, định ăn uống khắp nơi khiến hắn phải xuất hiện, nhưng hắn cũng không tới… Vì vậy, ta quyết định giúp hắn làm chút chuyện tốt.”

Long Thần rốt cục cũng cũng hiểu rõ Tiểu Bạch Xà nho nhỏ này, thế mà lại tốn năm trăm năm chỉ để biến thân. Lúc đầu đến Long Môn còn bị người ta đá bay?

Sau đó, cứ cách mấy ngày, đêm vừa xuống, Tiểu Bạch đã nhìn thấy hắc y nhân đứng ở bờ sông, nàng thường cùng hắn nói chuyện, nhưng… hắn vẫn một mực không ăn bánh bao.

Một tháng… Một năm… Năm năm…

Long Thần nhìn nàng ăn bánh bao, đã nhìn đến da đầu tê dại cả rồi, thế mà nàng vẫn còn ăn nữa, rất có thể sau này cũng vẫn sẽ ăn tiếp. Đến một ngày, hắn rút cục không nhịn được, hỏi: “Bánh bao ngon lắm à?”.

Tiểu Bạch quả quyết lắc đầu: “Không ngon!”.

“… Vậy sao ngươi năm năm rồi đều ăn bánh bao thế?”.

Tiểu Bạch sống mũi cay cay: “Bởi vì tiền kiếm được mỗi ngày chỉ đủ để ăn bánh bao thôi”.

“…”

Yêu lực mặc dù không mạnh lắm, nhưng để đối phó với người phàm rõ ràng là không thành vấn đề, hơn nữa, tiện tay bắt mấy con tiểu yêu cũng có thể ăn no mà. Long Thần bỗng nhiên rất muốn ôm nàng một chút.

Ngày hôm sau, Long Thần ăn trưa, nhìn một bàn đầy ắp thịt, tự nhiên không muốn ăn, chỉ vào con heo sữa quay và vịt quay, nói: “Gói lại, mang đi”.

Tỳ nữ đúng là được mở rộng tầm mắt, lão đại, xem ra tin đồn Thao Thiết kia không phải là giả nha!

Sau đó, Long Thần ngày nào cũng ở dưới ánh mắt vô cùng đau lòng của tỳ nữ đại thần, mang đồ cho Tiểu Bạch ăn. Loáng một cái, đã qua mấy trăm năm.

Một buổi sáng sớm, Tiểu Bạch đứng ở bờ sông chờ hắc y nhân. Còn chưa qua sông, đã thấy một con rết lớn bò tới, nàng đứng lên hỏi: “Ngươi muốn qua sông à?”.

Con rết gật đầu, Tiểu Bạch run run người, để nó bò lên lưng, bay lên, bay sang bờ phía bên kia. Còn chưa tới bờ, trên lưng bỗng thấy đau nhói như bị lửa thiêu, con rết kia cười lạnh: “Không ngờ Long tộc cũng chẳng hơn gì, ta muốn toàn bộ linh khí của ngươi”.

Tiểu Bạch cố hết sức xoay người, quăng một cái, rết kia không kịp đề phòng, bị rơi xuống giữa sông, lập tức bị nước cuốn đi, vô số cánh tay vươn ra từ đáy sông, kéo nó xuống, ăn sạch.

Lúc Long Thần mang một con gà tới, không thấy Tiểu Bạch đâu cả. Đợi đến xế chiều, cho là Tiểu Bạch lại biến mất rồi, giống như trước kia, không xuất hiện nữa. Phi điểu đi kiếm ăn quay về, nhìn thấy hắn, lập tức bay thấp xuống khom người: “Long Thần, có phải ngài đang đợi tiểu xà yêu? Sáng nay, nàng ta bị con rết cắn bị thương, đã trở về Xà Sơn rồi”.

Loáng cái, Cự Long đã bay lên trời, bay về phía Xà Sơn.

Chúng xà yêu đang đánh mạt chược ở núi Xà Sơn, nhìn thấy bóng dáng khổng lồ kia bay qua đầu, đồng loạt cảm khái: “Tiểu Bạch đúng là biến càng ngày càng điêu luyện rồi, đích thực là niềm tự hào của Xà tộc”.

Tìm được khí tức của Tiểu Bạch, Long Thần cúi người tiến vào sơn động, liền trông thấy mấy vòng màu trắng đang cuộn tròn trên bụi cỏ khô, khắp người tỏa ra hàn khí. Khom lưng bế nàng lên, giúp nàng hóa giải độc khí. Khi hàn khí kia từ từ tản đi, cơ thể kia cũng bắt đầu cử động, chuyển sang trườn lên tay hắn, càng trườn càng lên trên, dường như muốn chiếm hết nhiệt độ trên người hắn, trườn lên cổ, lại trườn xuống ngực.

Long Thần cứng đờ người, đáng ra phải rất lạnh, nhưng không biết tại sao càng lúc càng cảm thấy nóng rực. Mãi cho đến khi trườn tới bụng, ngay chỗ mà bên trong chứa long đan, mới ngừng lại. Cả người hắn vẫn cứng đờ như cũ.

Rồng vốn là loại thần thú có một không hai trong trời đất, chỉ nửa canh giờ sau, độc khí đã tan hết. Tiểu Bạch tỉnh dậy, nhìn thấy xung quanh tối đen như mực, rất mềm, lại rất nóng bỏng. Cả người run lên, thế nhưng lại phát hiện ra mình không hóa thành hình người hoàn chỉnh được, kinh hãi bò lên, khó khăn lắm mới ló đầu ra được, đã nhìn thấy Long Thần đang nghiêm mặt nhìn nàng. Lúc lâu sau, mới nhấn rõ từng chữ: “Nàng, mặc y phục vào trước đi. Còn nữa, đừng có cọ loạn… “.

Nói xong, Tiểu Bạch rất nhanh đã khôi phục nguyên trạng bò đi, sau đó, bò tới bên ổ lần tìm y phục mặc vào. Long Thần quay người, hỏi: “Nàng không sao chứ?”.

“Ta không sao”.

“Mai lại ra bờ sông nữa à?”.

“Ừ!”

“Không sợ xuất hiện con rết thứ hai à?”.

“Sợ chứ… Có điều, mấy trăm năm mới gặp một con rết xấu xa thôi, nhưng ta đã giúp được hơn vạn người rồi đấy”. Tiểu Bạch ôm đầu gối ngồi cạnh hắn, đung đưa người, không còn trúng độc thật là thoải mái, “Cảm ơn ngươi luôn giúp đỡ ta, mặc dù ta cũng không biết ngươi là ai”.

Long Thần nhìn nàng: “Nàng có muốn biết ta là ai không?”.

Tiểu Bạch chần chừ một lúc: “Biết rồi còn có thể giống như bây giờ không? Còn có thể ở cùng nhau nữa hay không?”.

Long Thần gật đầu, cảm thấy… Muốn cùng nhau, nghe được nàng nói chuyện là tốt rồi, nhìn nàng liền cảm thấy tâm tình thoải mái. Cũng không nói rõ được là tại sao.

“Được chứ”. Sau đó lại nói thêm: “Sẽ luôn như vậy”.

Tiểu Bạch cười cười: “Thật là tốt.”

Nhìn nàng cười, Long Thần lặng lẽ cúi đầu, bao lấy nàng, ôm vào trong ngực. Tiểu Bạch nín thở, được thân hình cao lớn ôm lấy, trong lòng tràn đầy cảm giác an toàn, im lặng cuộn người trong lồng nực của hắn. Có tiếng nói nhỏ vang lên bên tai, thoảng qua như làn gió: “Ta là Long Thần”.

Tiểu Bạch trợn trừng mắt, trong lòng rung động, thì ra người mà nàng chờ đợi, từ rất lâu rồi, đã ở bên cạnh nàng…

Hơn nữa, người này còn nói, sau này vẫn sẽ luôn bên cạnh nàng.

Như thế thật tốt…