Nhãi Con

Chương 60




Cuộc sống của Lâm Tri Vi cũng không dễ dàng, nhưng cô chưa bao giờ coi Lục Tinh Hàn là gánh nặng.

Năm lên tám tuổi, khi nhìn thấy cậu vừa mới chuyển đến, cô đã cảm thấy cậu là một đứa bé đẹp trai, ưa nhìn. Vậy nên cô đã không nhịn được mà cúi người xuống trêu chọc cậu, cậu cũng không sợ người lạ mà nhào lên hôn vào má cô.

Từ đó về sau, cô luôn nhìn thấy cậu lẻ loi chơi một mình trước cửa nhà, thi thoảng chớp chớp đôi mắt to ngấn nước nhìn về hướng cô, nhìn đến mức lòng người cũng mềm nhũn. Những lúc như vậy, Lâm Tri Vi thường đi tới bế cậu lên, xoa xoa đầu, sờ vào cái bụng nhỏ có chút mềm mại của cậu, hỏi xem cậu có đói không.

Thực ra Lục Tinh Hàn luôn không thể ăn no, nhưng khi đứng trước mặt người chị tiên nữ này, cậu luôn cảm thấy ngại ngùng nên đã không dám nói thật.

Sau đó có một lần, bánh mì và bánh quy ở nhà cậu đã hết, mẹ thì chưa về. Lục Tinh Hàn đã không ăn gì trong hai ngày nên suýt chút nữa ngất đi, rồi Lâm Tri Vi đã phát hiện ra và mang cậu về nhà cho cậu ăn bánh bao thịt. Lúc này cậu mới bắt đầu có những ngày tháng tốt đẹp mà lúc trước cậu chưa từng dám nghĩ đến.

Những người lớn trong tiểu khu thường xuyên bàn tán về mẹ cậu, nói rằng mẹ của Lục Tinh Hàn không phải là một người phụ nữ đứng đắn, đầu óc cũng không được bình thường, ngày nào cũng đi ra ngoài chơi bời không về nhà. Mỗi khi có người nhắc đến đều sẽ than lên hai tiếng “chậc chậc”, ngay cả ánh mắt của bọn họ nhìn Lục Tinh Hàn cũng có chút kỳ lạ và tò mò, cũng có keo kiệt thương hại.

Lúc đó, Lâm Tri Vi hoàn toàn không hiểu ý nghĩa sâu xa của điều đó, chỉ biết rằng Lục Tinh Hàn ngày nào cũng đói bụng trông thật đáng thương. Nhưng mà đồ ăn trong nhà cô cũng có hạn, nếu nhiều hơn hoặc ít hơn thì bà nội sẽ tra hỏi. Thỉnh thoảng cho cậu ăn một hai lần thì vẫn được, nhưng nếu cứ thường xuyên như vậy thì chắc chắn sẽ bị phát hiện.

Cô không dám hành động trắng trợn như vậy nên chỉ có thể lén lấy bớt một phần trong phần ăn của mình cho Lục Tinh Hàn. Nhiều khi cô còn sợ cậu không muốn nhận lấy nên đã nói dối với anh đó là đồ ăn dư.

Thi thoảng bà nội cũng sẽ ném đũa rồi mắng cô: “Càng ngày càng ăn nhiều! Có lẽ phải nhốt mày vào chuồng lợn dưới quê!”

Nhưng cô lại xem như không nghe thấy gì, mà chỉ lặng lặng giấu thức ăn đi. Điều thoải mái và hạnh phúc nhất mỗi ngày của cô chính là lén ra khỏi nhà để chăm sóc cho Lục Tinh Hàn, nhìn cậu ăn đồ ăn ngấu nghiến.

Chuyện này kéo dài như vậy được hơn một năm, không khí trong nhà cô đột nhiên trở nên rất căng thẳng. Lâm Tri Vi phải mất vài ngày mới hiểu ra nguyên nhân, thì ra là mẹ cô lại mang thai rồi.

Lúc đầu mối quan hệ gần như đã rạn nứt này dần trở nên hòa hoãn hơn. Nhưng vừa mới bình yên chưa được bao lâu thì bà nội cô lại không thể chấp nhận được, bắt đầu giày vò mọi người ngày càng thậm tệ hơn. Lần này bà không còn thời gian để nhắm vào Lâm Tri Vi nữa mà bắt đầu thẳng thắn trở mặt, mọi sự oán giận đều nhắm vào đứa con trong bụng của con dâu.

Bà cụ có một suy nghĩ khá cứng nhắc, nếu không phải lần trước mẹ cô đã mang thai, thì con trai bà sẽ không phải lấy mẹ cô. Bà đã không dễ dàng gì đợi chờ vào việc họ ly hôn, nên càng không thể để đứa bé đang trong bụng này trở thành vật cản đường nữa.

Trong nửa sau cuộc đời của mình, liệu bà có thể sống thoải mái và tận hưởng đi theo đứa con trai của mình hay không đều phụ thuộc vào cuộc ly hôn này có thành hay không.

Khi mẹ cô mang thai được bốn tháng, tình cảm của hai vợ chồng ngày càng tốt dần lên, khi thấy con trai mình cứ ăn nói khép nép lấy lòng con dâu, trong mắt chỉ có con dâu, bà cụ ngăn cản không thành, tâm tình càng trở nên vặn vẹo. Một lần bà cụ còn nhân lúc không có ai ở nhà, lẻn vào phòng ngủ chính của hai vợ chồng con trai, lật ra xem tờ giấy khám thai của con dâu. Nhìn thấy kết quả siêu âm B cho thấy vẫn là con gái, bà lại càng không kiêng dè mà lập tức quyết định hành động một cách nhẫn tâm.

Vào buổi trưa một tuần sau, khi Lâm Tri Vi đang cầm hộp cơm nhỏ định ra ngoài tìm Lục Tinh Hàn thì đột nhiên nghe thấy một tiếng hét thất thanh từ hành lang.

Cô giật mình đến nỗi liền vội chạy ra xem thì thấy mẹ mình, người thường xuyên xuống lầu đi dạo vào khoảng thời gian này, đã ngã xuống góc cầu thang, đang ôm bụng, trên mặt tràn đầy sự đau đớn. Còn bà nội thì đang đứng ở trên cao xuống nhìn xuống cười một cách lạnh lùng, bà ta còn nói: “Con có mắt không vậy? Đi xuống lầu mà vẫn có thể ngã sao?”

Đứa trẻ bốn tháng tuổi đã thành hình nên cần phải phá thai. Sau khi ca mổ kết thúc, lúc nhìn vào thì lại là một bé trai đang nằm cuộn tròn.

Bà cụ lúc bấy giờ mặt mày tái mét.

Từ trước đến nay, bà ta luôn giữ một tư tưởng quá cổ hủ, nghĩ rằng nếu là cháu gái mất thì mất thôi. Nhưng nếu là cháu trai thì lại là chuyện khác, bà ấy không thể ngờ rằng kết quả siêu âm B cũng có thể sai được.

Người mẹ họa sĩ của Lâm Tri Vi chính thức nói về chuyện ly hôn sau khi xuất viện.

Nhưng bố cô nhất định không đồng ý, ông ta quỳ xuống đất van xin. Thậm chí còn kéo bà cụ ra cùng nhau nhận lỗi, bà cụ còn khóc đến mức cả tòa nhà đều có thể nghe được.

Quá trình ly hôn bị kéo dài cho đến năm sau.

Cả hai bên đều không ai chịu nhượng bộ ai, ai cũng luôn gây chuyện ầm ĩ khiến cả nhà không có được sự bình yên, Lâm Tri Vi và Lục Tinh Hàn phải sống trong kìm cặp bức bối. Cho đến đêm hôm đó, khi cô lấy chiếc đùi gà đông lạnh lâu ngày trong tủ lạnh ra, rồi hầm một cái. Bà nội thấy vậy liền tức giận lao đến, ném cây kéo về phía cô, nhưng lại bị Lục Tinh Hàn chặn lại bằng thân hình nhỏ bé của cậu.

Sau đó, Lâm Tri Vi mới biết được rằng chính ngày hôm đó, chuyện mẹ cô đã vượt quá giới hạn với mối tình đầu bị phát hiện.

Trong mắt của bà cụ, con trai bà tốt đến mức không thể chê vào đâu được, sao lại có thể bị một người phụ nữ mà bà ta vốn cảm thấy chướng mắt phản bội chứ, cho nên bà ấy đã trút hết sự ghê tởm của mình vào đứa cháu gái.

Cuộc hôn nhân cuối cùng vẫn không thể cứu vãn được.

Tính tình của bố cô đã thay đổi rất lớn chỉ sau một đêm, tóc ông ta bạc trắng cả nửa đầu, suốt ngày say xỉn. Còn bà cụ thì luôn ngồi bên cạnh khóc lóc mắng nhiếc ông ta là đồ bất hiếu, chỉ vì bị một con hồ ly tinh hãm hại bao nhiêu năm, mà đến cả chính mẹ ruột của mình ông ta cũng phớt lờ mà không quan tâm.

Nhưng Lâm Tri Vi lại phát hiện ra cô không hề có chút xao động, bọn họ sinh ra cô, nuôi nấng cô rồi lại bỏ rơi cô, không một ai hỏi qua ý kiến ​​của cô cả. Khi mẹ cô mang theo hành lý rời đi, bà ta cũng chỉ xoa đầu cô, thờ ơ nói: “Sống với bố con cho tốt nhé.”

Cô không nhịn được mà đuổi theo hai bước, cô hỏi nhỏ mẹ: “Mẹ ơi, mẹ không cần con nữa sao?”

Mẹ cô chỉ quay lại gật đầu và cười, nụ cười của bà ta trông vô cùng lạnh lùng: “Nếu như không phải vì con, làm sao mẹ phải gả cho ông ấy chứ?”

Lâm Tri Vi choáng váng ngay lập tức, lại là vì cô.

Dường như sự bất hạnh của tất cả mọi người, đều là do cô cả.

Cô đã lớn thành một thiếu nữ mười mấy tuổi có vẻ ngoài ngọt ngào, tính tình điềm đạm, đảm đang việc nhà, lại còn học giỏi. Tuy nhiên cô cố gắng phấn đấu trở thành như thế vậy, cô vẫn bị coi là nguồn gốc của sự bất hạnh trong gia đình.

Chỉ có Lục Tinh Hàn là người luôn bên cạnh cô mấy năm nay, cậu còn không ngần ngại ngẩng mặt lên khen cô, “Tri Vi, chị đẹp quá”, “Tri Vi, tay của chị thật mềm”, “Tri Vi, nước sôi mà chị nấu cũng thật ngọt”...

Cậu luôn thích ngồi xổm bên cạnh chân cô và đặt đầu lên đầu gối của cô, rồi chầm chậm nói: “Chị là cô gái tốt nhất và xinh đẹp nhất trên thế giới này.”

Lâm Tri Vi bị cậu chọc đến nỗi phải bật cười, cô xoa xoa mái tóc ngắn của cậu, nói: “Chị là chị gái của em.”

Nhưng cậu lại nói một cách rất chững chạc: “Chị gái thì đã sao? Chị gái cũng là con gái thôi.”

Sau khi Lục Tinh Hàn đến tuổi đi học. Mỗi ngày cậu đều mặc kệ các bạn cùng lớp chê cười mà đi vòng quanh trên con đường về nhà để nhặt chai nhựa trong thùng rác đem đi bán. Mỗi tuần cậu có thể kiếm được vài đồng nên có thể mua cho Tri Vi những cây kem ngon nhất từ một quầy hàng nhỏ bên dưới lầu. Cậu còn dành thời gian để chạy việc vặt cho cửa hàng rau quả trước cổng tiểu khu, mỗi lần giao xong một chuyến cậu sẽ được năm hào. Cậu vừa siêng năng vừa hoạt bát, lại còn không bao giờ than phiền nên số tiền kiếm được vốn không ít, chỉ cần làm trong một tháng, cậu đã có thể mua cho Tri Vi một chiếc váy trắng ở chợ đêm rồi.

Đáng tiếc là cậu không biết kích cỡ của bộ đầm này có chút to, khi nhìn thấy mảnh vải lỏng lẻo vắt trên eo của Tri Vi. Cậu áy náy ngồi xổm vào trong góc tường, lặng lẽ rơi nước mắt.

Lâm Tri Vi cảm thấy vừa buồn cười vừa xót xa: “Khóc cái gì.”

“Món quà em mua cho chị...” Cậu đưa tay bịt mắt lại, khóc thút thít nói, “Không đẹp.”

Lâm Tri Vi rất khéo tay, cô kéo cậu về phía mình, rồi cầm cây kéo lên cắt bỏ vài mảnh vải dư ra rồi khâu lại, sau khi sửa xong liền thử lại, trông rất vừa vặn.

Lục Tinh Hàn xem đến mở to cả mắt.

Lâm Tri Vi lại đem mảnh vải đã cắt ra thành một kiểu đơn giản rồi khâu nó lên chiếc túi bên hông quần đùi của cậu, cậu vui mừng đến mức ôm lấy chiếc quần đùi của mình ngủ cả đêm.

Cô nghĩ, những người khác cũng không quan trọng, bị người khác ghét bỏ cũng không sao cả, cô chỉ cần có thằng nhóc con này là được.

Ba cô ngày càng mất tinh thần, hiệu quả công việc ở xưởng cũng không còn được như ngày trước. Bà nội cũng đã quá mệt mỏi, chỉ cần có hai người ở nhà thì không xảy ra cãi vã cũng sẽ có sự trút giận từ một bên, những lúc như vậy Lâm Tri Vi chỉ muốn trốn ra ngoài rồi bịt tai Lục Tinh Hàn lại.

Hai năm sau, trong một lần trở về, mẹ cô thông báo với bọn họ rằng sẽ đi nước ngoài cùng với mối tình đầu. Bà ta sẽ không bao giờ quay lại đây nữa, sự trả thù của bà ta khiến cho bà cụ tức giận đến mức mặt mày tái mét. Trước khi đi, bà ta còn nói với Lâm Tri Vi: “Con đừng nghĩ tới việc gặp mẹ nữa, con hiểu chuyện như vậy, lại còn rất tự lập nữa, sau này con chắc chắn sẽ lớn lên thật tốt, đúng không?”

Lâm Tri Vi gật đầu: “Đúng.”

Lông mày và ánh mắt bà ta trở nên dịu dàng hơn, đây là có lẽ lần đầu tiên bà ta thể hiện ra sự dịu dàng vốn có của một người mẹ: “Con có muốn mua thứ gì không? Mẹ sẽ mua cho con để làm quà kỷ niệm.”

Lâm Tri Vi cúi đầu xuống nói: “Sắp tới kỳ thi cuối kỳ rồi, nếu như con thi tốt, thì mẹ có thể mua cho con một hộp nhạc được không?”

Bởi vì, cô nghe nói mẹ của tất cả các bạn gái trong lớp đều đã mua hộp nhạc cho bọn họ.

Vào ngày cô đứng nhất lớp trong kỳ thi, mẹ cô đã có mặt trước cổng trường như đã hẹn, đưa cho cô chiếc hộp nhạc dính đầy bụi, vội vàng nói: “Đây là cái cuối cùng trong cửa hàng, con tự lau rồi chơi nó đi, mẹ đi đây.”

Nói xong mẹ cô liền lên xe, bỏ đi rất tuyệt tình.

Lâm Tri Vi dùng lòng bàn tay lau sạch lớp bụi, ôm nó vào lòng, chạy về nhà muốn giấu đi. Nhưng lại bị bà nội phát hiện ra, bà ta vừa nhìn thấy liền vội vàng chạy tới giật lấy: “Là ai cho mày?! Là mẹ mày đúng không?! Hồ ly tinh... Chính là con hồ ly tinh đó! Nó để mày mang thứ này về để dụ con trai tao nhớ đến nó, đúng không?!”

Bà giận dữ hét lên rồi giơ tay ra đập hộp nhạc rơi xuống đất một cái “bộp”, chiếc hộp nhạc trong nháy mắt đã vỡ tan tành, hình người bằng nhựa đang nhảy múa bên trong cũng vỡ ra làm hai mảnh, văng vào bên cạnh chân Lâm Tri Vi.

Chiếc hộp nhạc này, cùng với những ấn tượng cuối cùng về người mẹ và niềm mong đợi thích thú nho nhỏ của cô gái đã vỡ ra thành từng mảnh. Cô chỉ có thể dọn nó vào một chiếc túi tối tăm rồi nhét vào dưới đáy thùng.

Lâm Tri Vi rất hiếm khi khóc nhưng lần này cô đã phải òa khóc lên. Cô khẽ lau nước mắt và nghĩ thầm, cô không muốn làm con gái hay cháu gái của ai cả, cô chỉ là cần làm chị gái của thằng nhóc con này là được.

Tình trạng uất ức của bố cô ngày càng trầm trọng, bác sĩ khuyên ông ta nên tạm dừng công việc để nghỉ ngơi hồi phục sức khỏe. Bà cô cũng bị dọa đến mức sắp phát điên lên, thậm chí bà còn buồn phiền hơn cả bố cô, sau cùng bà quyết định đưa ông ta trở về quê để tĩnh dưỡng.

Lâm Tri Vi là người duy nhất còn lại trong nhà, từ trước đến nay cô chưa từng sống tự do như vậy cả. Cô đi học, về nhà đúng giờ, nấu ăn rồi ăn cùng với Lục Tinh Hàn. Cậu làm bài tập về nhà thì sẽ dạy kèm cho cậu. Đến tối thì ai về nhà nấy đóng cửa ngủ. Cho đến một buổi chiều cuối tuần, cô đang cùng Lục Tinh Hàn đi lấy sách bài tập, vừa bước vào cửa nhà câuj, cô liền nhìn thấy trước cửa có đặt hai đôi giày lạ, trong phòng ngủ lại còn truyền ra tiếng cười nói của nam nữ.

Bà mẹ xinh đẹp của Lục Tinh Hàn đi ra trong bộ dạng quần áo xộc xệch, bà ta đứng dựa vào cửa phòng, dáng vẻ rất quyến rũ: “Cô bé, dẫn nó đi đi, dì tặng nó cho con đó, dì và bạn trai dì đang ở trong nhà, có nó thì không tiện đâu.”

Trái tim của Lâm Tri Vi khẽ run lên, cô liền kéo Lục Tinh Hàn ra khỏi cửa, nghiêm túc dặn dò cậu: “Về sau em đừng tùy tiện ra vào căn nhà đó nữa! Sau này em qua đây ở với chị!”

Lục Tinh Hàn nhìn cô với đôi mắt đen thăm thẳm, cuối cùng cậu gật đầu một cách kiên định.

Lâm Tri Vi nhớ lại những lời nói bóng gió của mọi người trong tiểu khu trước đây, bây giờ cô cũng đã được tận mắt chứng kiến ​​một người phụ nữ quyến rũ thay đổi bạn trai nhanh như thay áo. Vì vậy, cho dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng không thể để Lục Tinh Hàn quay lại căn nhà đó.

Người phụ nữ đó bắt đầu đưa người về nhà thường xuyên hơn, thỉnh thoảng gặp cô ở ngoài hành lang. Bà ta cũng chỉ ngậm điếu thuốc cười khúc khích rồi đưa tiền cho cô: “Cô bé, cũng không thể để con cứ nuôi không nó như vậy được.”

Dường như mọi người ở xung quanh cô đều rất bẩn thỉu xấu xa.

Lâm Tri Vi ôm Lục Tinh Hàn vào lòng, cô quyết định dùng thân hình mảnh mai nhỏ nhắn của mình để tạo nên ngôi nhà nhỏ vững chắc của hai chị em cô.

Trong kỳ nghỉ hè năm lớp mười một lên lớp mười hai, bố cô từ dưới quê lên, người ông ta gầy gò và đen nhẻm, tâm trạng rất phiền muộn, gần như đã biến thành một con người khác. Bà nội thì đang hổn hển đuổi theo ông ta ở phía sau luôn miệng lải nhải như trước: “Con gái thứ hai của nhà chú Vương thì sao? Vừa nhìn là đã biết ngay cô ta rất nghe lời rồi! Chắc chắn sẽ rất thật thà, biết kính trọng người già mà!”

“Còn có đứa con gái cưng của bí thư thôn nữa, ngay cả nói chuyện cũng không dám nói lớn tiếng, gả về nhà rồi thì không phải có thể tùy tiện giày vò hay sao?”

“Đứa nào cũng không vừa lòng hết, có phải con muốn chọc tức mẹ hay không hả? Rốt cuộc con muốn kiếm một đứa như thế nào đây?”

Như thế nào sao, chỉ vài ngày sau mà toàn bộ cư dân trong tiểu khu đều biết.

Để đối đầu với bà cụ, ông ta đã dứt khoát cặp kè với người phụ nữ không đúng đắn mà ai cũng đều biết. Đó chính là mẹ của Lục Tinh Hàn - hàng xóm của ông ta.

Bà cụ vì thế mà quay lưng đi khóc lóc thảm thiết, bà ta còn chửi hết những câu chửi tục mà bà ta có thể chửi được.

Bà ta không thể bắt được mẹ cậu, nhưng có thể bắt được Lục Tinh Hàn. Bà ta cứ liều mạng mà nhéo vào cánh tay cậu, khiến cậu đau đến phát khóc: “Con hồ ly tinh lẳng lơ, đều là hồ ly tinh cả! Chúng mày định hại chết con trai tao sao! Đều đáng chết cả! Sao chúng mày không đi chết đi!”

Lâm Tri Vi không ngờ rằng mọi chuyện lại phát triển thành ra như vậy.

Người mà cô không muốn Lục Tinh Hàn tiếp xúc, không ngờ một ngày lại trở thành mẹ chung của cô và cậu.

Cảm giác khó xử và phẫn nộ trong lòng cô gái nhỏ mười bảy tuổi đều đạt đến đỉnh điểm. Cô không biết phải đối mặt với Lục Tinh Hàn như thế nào, cũng không muốn biết bất kỳ tin tức gì ở nhà cho nên nhân lúc kỳ nghỉ hè, cô đã mang theo hành lý nhỏ của mình, lên xe buýt đi về quê tìm người cô nhỏ duy nhất mà cô có thể nhờ cậy.

Người cô đó là một giáo viên, mỗi khi đến kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, bà đều sẽ về quê ở trong một khoảng thời gian.

Không ngờ rằng khi vừa mới đến nhà ga, Lục Tinh Hàn đã theo sau cô lên xe mà không nói một lời. Cậu ngồi bên cạnh cô, dùng các ngón tay bấm mạnh vào nhau, trong mắt cậu tràn đầy nỗi hoảng sợ.

“Tri Vi, chị đừng bỏ rơi em.”

Trong lòng Lâm Tri Vi rất hỗn loạn, cô không muốn nhìn cậu, quay đầu nhìn ra phía cửa sổ.

Giọng cậu càng trở nên trầm hơn, khàn đến nỗi không nói thành câu: “Chị đừng bỏ rơi em...”

Cô không chịu được đành quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Tinh Hàn đã tái nhợt, đôi mắt cậu đỏ trông giống như con thỏ nhỏ vậy.

Lúc đó cậu mới mười hai tuổi.

Khi về đến quê của Lâm Tri Vi, Lục Tinh Hàn cứ đi theo cô không rời. Khi cô đi tìm đám Dung Thụy và những đứa trẻ khác trong thôn chơi, cậu chỉ có thể đứng lẻ loi ở một bên nhìn cô với đôi mắt ướt sũng.

Quan hệ của Lâm Tri Vi và những đứa trẻ vẫn rất tốt, mấy đứa nhỏ trong thôn cứ không ngừng vây quanh lấy cô, dỗ dành thế nào cũng không được. Lục Tinh Hàn lúc này cũng không dám hé răng mà chỉ lẳng lặng đi theo.

Cho đến buổi tối, không biết cậu đã đi đâu, khi Lâm Tri Vi lo lắng ra ngoài tìm thì thấy cậu một mình đang co ro nằm bên đống cỏ khô. Cậu co mình lại thành một hình tròn nhỏ trên người dính đầy bụi bẩn, cắn chặt môi khóc đến nỗi run cả người.

Trái tim của Lâm Tri Vi như vỡ thành từng mảnh.

Sau khi suy nghĩ lại, cô cảm thấy mình thật vô lý. Bố mẹ như thế nào thì là việc của bọn họ, dù sao thì Lục Tinh Hàn cũng không thể thay đổi được gì, sao cậu lại bị cô lạnh nhạt và ức hiếp như vậy chứ.

Cô thở dài, gọi nhẹ một tiếng: “Nhóc con.”

Lục Tinh Hàn ngẩng đầu lên, toàn thân cậu vẫn còn đang run.

Cô mở rộng vòng tay: “Được rồi, chị không bỏ rơi em nữa, lại đây nào.”

Cậu ngơ ngác nhìn cô, nước mắt không ngừng chảy dài xuống, cậu khóc nức nở, loạng choạng đứng dậy lao vào lòng cô.

Lâm Tri Vi bế cậu vào nhà, sau khi rửa mặt cho cậu xong thì đi ngủ. Nửa đêm yên tĩnh, cô vẫn đang nhìn cậu đang nằm co ro chìm trong những giấc mơ. Cô cảm thấy không sao cả rồi, cô không thể bỏ mặc cũng không nỡ bỏ mặc cậu.

Nhưng khi kết thúc kỳ nghỉ hè, bố cô vẫn không giống như những gì cô đã tưởng tượng. Ông ta không lựa chọn phát triển mối quan hệ với mẹ của Lục Tinh Hàn, mà chỉ cố tình làm trò trước mặt bà cụ để bà tức giận.

Một ngày nọ, bà cụ rất tức giận, bà ta liên tục chửi mắng bọn họ rất lâu, chỉ tay vào họ, hét lớn: “Cút ngay! Có bản lĩnh thì chúng mày cút đi! Đừng để tao nhìn thấy chúng mày nữa!”

Dù sao thì bà cụ cũng không ngờ được rằng, một câu chửi mắng đuổi đi này của bà ta, cũng chính là vĩnh biệt.

Hai người họ cùng nhau đi du lịch, nhưng đoàn du lịch này không chính quy. Khi chiếc xe buýt đang chở khách đi trên đường núi thì đã xảy ra tai nạn, chiếc xe lật xuống vách núi, trên xe có gần 30 người, không một ai sống sót.

Tinh thần bà nội rất suy sụp đến mức đổ bệnh nằm liệt giường.

Lúc tinh thần bà không được tỉnh táo, mỗi khi nhìn thấy Lâm Tri Vi và Lục Tinh Hàn - những người đã mất đi cả bố lẫn mẹ, bà ta văng ra những câu chửi tục rất khó nghe. Thậm chí còn giẫm chân đấm ngực hét lên: “Con hồ ly tinh đã hại chết con trai tao! Hai cái đứa sao chổi này, tụi mày cũng đừng nghĩ đến việc cả đời này sẽ có một cuộc sống tốt đẹp, hãy đợi đến sau này mà chịu khổ chịu nạn đi, tụi mày đều đáng chết... Tụi mày đều đáng chết cả!”

Nhiều năm trôi qua.

Những chuyện quá khứ từ lâu đã bị chôn vùi trong lớp bụi dày đặc.

Bà nội bị mắc bệnh nan y, khi cuộc đời bà ta chỉ còn lại vài ngày, nhưng bà ta vẫn không nhận ra mình đã làm sai điều gì, cứ nằm trên chiếc giường sắt dùng bàn tay thô ráp của mình đánh đập rồi hất nước sôi vào người cháu gái, chửi bới đánh đập đứa trẻ vô tội. Mỗi lần như vậy bà ta đều hét lên những lời giống như lúc trước nhưng giọng nói lại không được rõ ràng: “Hồ ly tinh! Tất cả đều nên chết đi! Con trai tao đã bị tụi mày hại chết rồi!”

Những lúc như vậy Lâm Tri Vi chỉ có thể bịt mắt lại, cô không muốn nhớ lại bất kỳ cảnh tượng nào trong quá khứ nữa, nhắm mắt dựa sát vào lòng Lục Tinh Hàn.

Cô nhỏ thực sự lo lắng không thôi, đứng dậy đóng chặt cánh cửa hơn, bà nhìn vào bầu trời mờ mịt bên ngoài cửa sổ, cố nén khóc rồi nhẹ nhàng nói: “Tri Vi, Tinh Hàn, đừng ở chỗ này nữa, cô dẫn các con vào nhà sau.”

Cách ngôi nhà này chưa đầy một trăm mét, cô nhỏ còn có một ngôi nhà sạch sẽ khác. Đây chính là nơi bà từng dùng để ở tạm trong những kỳ nghỉ trước đó. Lúc trước khi Lâm Tri Vi về quê với Lục Tinh Hàn trong kỳ nghỉ hè năm lớp mừoi một cũng từng ở lại đây.

Cách bài trí của căn nhà vẫn như cũ, vẫn là hai gian phòng trái phải và được dọn dẹp rất ngăn nắp và mới mẻ, chăn ga gối đệm đều được xếp lại rất tỉ mỉ.

Cô nhỏ khẽ khịt mũi: “Lát nữa cô sẽ gọi Thuỵ Thụy và các bạn đi cùng với các con qua đây, các con sẽ ăn tối ở đây, còn nếu buổi tối muốn ngủ lại thì, Vi Vi, con ngủ ở phòng bên phải, còn Tinh Hàn, con và Thụy Thụy cùng ngủ ở phòng bên trái, được không?”

Lục Tinh Hàn mở miệng ra nói với giọng vẫn còn có chút khàn, nhưng từng câu từng chữ vẫn rất rõ ràng tràn đầy sự kiên quyết: “Cô ơi, con muốn ở cùng với Vi Vi.”

Cô nhỏ sững sờ trong hai giây, sau đó đưa mắt qua nhìn Lâm Tri Vi, thấy cô không phản bác lại liền lắc đầu thoải mái cười: “Haiz, xem ra cô vẫn còn xem các con như con nít chưa trưởng thành rồi, thôi được rồi, vậy cô sẽ để căn nhà này lại cho các con, còn Thụy Thụy và những người khác cô sẽ sắp xếp cho họ ở nơi khác.”

“Không cần phải phiền cô như vậy đâu, chúng con cũng không phải...” Lâm Tri Vi cắn môi, cô cảm thấy có chút ngại ngùng, dù có giải thích thế nào cũng sẽ giấu đầu lòi đuôi thôi.

Trong mắt cô nhỏ tràn đầy niềm vui: “Không phiền đâu, Vi Vi làm đúng rồi, Tinh Hàn là một cậu bé ngoan, từ nhỏ đã biết tốt với con như vậy rồi, bây giờ đã là thời đại nào rồi, cho dù có nhỏ tuổi hơn một chút cũng có sao đâu, cô rất vui mừng vì các con đó.”

Lâm Tri Vi vẫn còn muốn giải thích thêm vài câu nữa, vì cô đã hứa với Lục Tinh Hàn là sẽ ở cùng cậu, nhưng cô thực sự chỉ muốn ở bên cạnh cậu mà thôi, không có…

Lục Tinh Hàn ôm eo Lâm Tri Vi, gật đầu nói với dì một cách nghiêm túc: “Cô ơi, cô đừng lo lắng, con sẽ thương chị ấy, bảo vệ chị ấy.”

Đôi mắt cô nhỏ lại ươn ướt, bà vỗ vỗ vào cánh tay Lục Tinh Hàn, nói: “Được, cô sẽ yên tâm.”

“Còn Dung Thụy.” Cậu nghiêm túc hứa: “Chắc cô cũng đã biết, chúng con đã làm việc cùng nhau, nên con sẽ đưa em ấy đi trên con đường đúng đắn, cô cũng không cần phải quá lo lắng về em ấy đâu.”

Lúc này cô nhỏ đã thật sự bật khóc, bà liên tục gật đầu lia lịa.

Bữa ăn tối hôm đó có sáu món ăn dân dã, đều được đựng trong những chiếc nồi lớn và chậu lớn, Viên Mạnh và trợ lý của mình không thể ngừng ăn. Sau bữa ăn, cô nhỏ tìm một ngôi nhà khác ở gần đó để sắp xếp chỗ ở cho bọn họ, đương nhiên, Viên Mạnh sẽ không để cô nhỏ chịu thiệt thòi như vậy, anh ta cứ nhất quyết để lại cho bà rất nhiều tiền, còn dẻo mồm khen ngợi Dung Thụy lần từ đầu đến chân.

Sau khi màn đêm buông xuống, bầu trời trở nên mát mẻ hơn một chút.

Cửa sân đã khóa chặt lại, Lâm Tri Vi đem những vật dụng hàng ngày từ trong vali ra. Khi cô quay đầu lại thì thấy Lục Tinh Hàn không còn trong nhà nữa, bóng người cao lớn của cậu đang đứng bên đống cỏ khô lớn trong sân.

Nghe thấy tiếng động, cậu ngẩng đầu cười với cô dưới ánh trăng: “Đống cỏ khô này đã chất cao hơn so với lúc trước rồi, lúc đó khi chị đang chơi với những đứa trẻ khác mà bỏ rơi em, em chỉ có thể tuyệt vọng ngồi xổm ở đây, em còn khóc đến nỗi muốn nghĩ đến việc nhảy hồ tự tử nữa.”

“Còn không biết xấu hổ mà dám nói nữa.” Lâm Tri Vi bưng chậu nước nhỏ ra: “Đúng là không có tiền đồ.”

“Em chính là không có tiền đồ.” Lục Tinh Hàn nhướng mày, sáp đến gần cô: “Tất cả những thứ không ra gì của em đều đã dùng lên người chị hết rồi.”

Cậu đến trước mặt cô, cầm lấy chậu rồi đi lấy chút nước, một tay cậu ôm chậu, còn một tay thì xoay đầu cô về phía mình, khẽ hôn cô một cái: “Về phòng, rửa mặt rồi đi ngủ.”

Lâm Tri Vi đã vỡ òa ra bởi những ký ức mà cậu vừa mới gợi lên, cô không nhịn được mà bật cười lên.

Nếu không nhờ ngoại hình quá đẹp trai của Lục Tinh Hàn thì cảnh tượng này chắc chắn sẽ giống hệt như một câu chuyện tình yêu vùng nông thôn.

Lâm Tri Vi làm vệ sinh cá nhân xong, cô trải giường ra, đưa tay sờ mặt cậu: “Có phải mặt em vẫn còn trang điểm hay không?”

“Hình như là vậy, lúc sáng chị trang điểm cho em, đi đến sân bay cũng không động tới.”

“Lại đây, chị tẩy trang cho em.”

Lục Tinh Hàn dán lên người cô, cô đã thay một bộ quần áo mặc nhà vừa mỏng vừa mềm, lại còn mang theo một mùi thơm ấm áp, cậu đặt cằm lên đầu cô: “Mệt rồi, em nằm xuống tẩy trang có được không?”

Cậu nhấn cô ngồi xuống, sau đó cậu cũng nhanh chóng nằm xuống giường, gối đầu lên đùi cô: “Vậy đi.”

Lâm Tri Vi bóp nhẹ chóp mũi cậu: “Rất mệt sao?”

Cậu cười híp mắt: “Thật ra thì không phải, em chỉ là muốn ở gần chị hơn thôi.”

Lâm Tri Vi cúi đầu xuống, đặt miếng bông tẩy trang lên má cậu, cô nhẹ giọng hỏi: “Chỗ bị bỏng còn đau không?”

Cậu lắc đầu, thở ra một hơi, cậu cọ cọ vào cái bụng phẳng săn chắc của cô: “Không đau.” Cậu tha thiết nhìn cô: “Nếu chị có thể hôn, thì nhất định sẽ khỏi nhanh hơn.”

Lâm Tri Vi lại dùng hai miếng bông tẩy trang che mắt cậu lại: “Mấy suy nghĩ bậy bạ này học ở đâu đấy? Hả?”

“Không cần học.” Cậu quay đầu lại hôn vào người cô qua lớp quần áo ngủ: “Tất cả đều là bản năng thôi.”

Bụng của Lâm Tri Vi đột nhiên trở nên nóng bừng lên sau khi bị môi cậu chạm vào, cổ họng cô cũng trở nên khô khốc, cô nhanh chóng tẩy trang cho cậu rồi đứng dậy đẩy cậu lên giường: “Đừng nghịch nữa, ngủ đi.”

“Một mình làm sao ngủ được.”

Lục Tinh Hàn duỗi tay ra vòng lấy người cô, cậu cũng tiện tay cầm chậu nước đặt qua bên cạnh giường, dùng sức bế cô lên giường một, cậu đắp chăn bông lại, tắt đèn. Sau khi làm xong, cậu liền cúi người xuống đè lên người cô, cậu giữ chặt lấy mặt cô, hôn lên môi cô. Hàm răng hơi khép lại trên đầu lưỡi cậu không ngừng tiến thẳng vào trong không đợi thêm nữa dù là một giây, cuồng nhiệt tấn công cô.

“Hôm nay chị đã phải chịu sợ hãi rồi...” Khi Lâm Tri Vi đang thở hổn hển, cậu mút lấy môi dưới của cô, lẩm bẩm nói: “Suýt chút nữa chị đã bị thương rồi, nếu như em phản ứng chậm hơn một chút...”

Cậu không nói nữa, lồng ngực của cậu đập ngày càng mãnh liệt hơn. Cậu liếm rồi hôn lên cằm và cổ của cô, ngậm lấy vành tai cô, nói với giọng khô khốc: “Sau này em sẽ phải giữ chị chặt hơn nữa, em sẽ không cho chị đến gần những người nguy hiểm đâu.”

Lâm Tri Vi không còn sức lực né tránh đôi môi cậu, quá nóng quá ngứa, khắp nơi đều cứ như bị lửa đốt: “Được rồi, không đến gần...”

Cậu hôn lên xương quai xanh của cô, xoa xoa làn da mịn màng, thân thể mềm mại của cô dần biến thành một vũng nước trong vòng tay cậu.

Môi, lưỡi và hơi thở đều rất nóng, ​ còn mang theo cả mùi thơm ngọt ngào khiến người ta phải phát cuồng.

Màn đêm rất tĩnh lặng, ánh trăng nhẹ nhàng xuyên thấu qua rèm cửa sổ màu trơn.

Lâm Tri Vi đẩy cậu ra: “Tinh Hàn, em đừng làm quá.”

“Như thế nào mới là làm quá chứ?” Cậu tìm lại đôi môi cô rồi lại ngậm lấy một lần nữa: “Như vậy có tính không?”

Tiếng chăn bông cọ xát với nhau, âm thanh nhẹ nhàng của tiếng nước khuấy động và tiếng thở hổn hển ngày càng tăng làm ngưng tụ bầu không khí trong phòng.

Lâm Tri Vi giống như chìm xuống biển sâu nhanh chóng.

Không được, không được...

Cô cố gắng tỉnh táo, nhéo nhẹ vào cằm cậu khiến cậu phải buông ra một chút, trong ánh trăng yếu ớt, ánh lửa trong mắt cậu bùng cháy đến nỗi như muốn thiêu đốt cả người.

“Được rồi...”

Đôi môi của Lục Tinh Hàn vẫn còn ướt át, bóng loáng: “Vi Vi.”

Trái tim Lâm Tri Vi khẽ run lên: “Em làm gì vậy? Sao lúc nào cũng gọi chị như vậy?”

“Trước đây em không muốn gọi chị như cách bà ta đã gọi, vì sợ chị sẽ nghĩ đến chuyện không vui.” Cậu nhìn cô chằm chằm không chớp mắt: “Nhưng bắt đầu từ hôm nay, em muốn xóa hết tất cả những điều không vui đó đi, vì vậy em sẽ gọi chị như thế này, gọi đến khi nào chị quen thì thôi, gọi đến khi chị chỉ cần nghe thấy là nghĩ đến em ngay.”

Cậu cúi người xuống ấn chặt cô vào lòng, nụ hôn có thể khiến người bị thiêu đốt đến bị thương.

Lòng bàn tay nóng như lửa đốt của cậu bất giác di chuyển xuống dưới chạm vào eo cô, bộ quần áo mặc nhà vốn đã ngắn còn bị cậu kéo lên rất nhiều, các đầu ngón tay của cậu khẽ chuyển động, làn da mềm mại trơn trượt của cô cũng đã lộ ra khiến người ta phải run rẩy như bị điện giật.

“Vi Vi...”

Giọng cậu đã khàn đến mức không thể nghe rõ.

Lâm Tri Vi hơi ngẩng đầu lên, bóp bóp lòng bàn tay cậu, cô hít một hơi sâu, không cho cậu phản kháng nắm chặt lấy bàn tay cậu lại.

“Lục Tinh Hàn!”

“Lục Tinh Hàn.”

“... Tinh Hàn?”

Người đè lên người cô đã cứng đờ, vài giây sau, cậu mới tủi thân mà vùi đầu vào cổ cô, ủ rũ đến mức suýt khóc: “Em... Em không được sao?”

Lâm Tri Vi mở miệng ra thở hổn hển, cố gắng kiềm chế lại những rung động trong lòng, một hồi lâu sau cô mới vuốt vuốt tóc cậu: “Đương nhiên là không được.”

Cậu khó khăn chống người ngồi dậy, ánh mắt chăm chú nhìn cô chằm chằm.

“Không thoải mái sao? Hay là không bằng lòng?”

“... Ừm.”

“Vậy cũng không được.”

Cậu cố gắng điều chỉnh tư thế của cô, đặt cô vào một vị trí thoải mái hơn, vẻ mặt tội nghiệp hỏi cô: “Nhưng mà, tại sao chứ?”

Lâm Tri Vi che mặt, khẽ cắn môi, vấn đề này thì nên nói thế nào đây?

Thằng nhóc con mới mười tám tuổi này, ôm hôn là được rồi, nếu muốn nói đến chuyện khác thì... Vẫn còn quá sớm mà?!

Lục Tinh Hàn vô cùng khó chịu, cậu cứ quấn lấy cô hỏi: “Vi Vi, Vi Vi, tại sao vậy?”

Lâm Tri Vi bị cậu hỏi đến nỗi không thể chịu đựng được nữa, cô đẩy cậu ra, xoa loạn đầu cậu: “Còn sao nữa? Em còn nhỏ quá!”

Bầu không khí trong căn phòng đột nhiên trở nên ngột ngạt.

Không có bất cứ âm thanh nào.

Ngay cả hơi thở cũng không có.

Sao lại... Sao lại có chuyện như vậy?

Lâm Tri Vi có chút bối rối, cô, cô cũng không nói gì mà?

Một lúc sau Lục Tinh Hàn mới hít một hơi thật sâu, không nhịn được mà nâng mặt cô lên, cậu ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vi Vi, chị không thể nói bậy như vậy được! Ngay cả nhìn chị cũng chưa nhìn qua, chạm cũng chưa chạm qua mà!”

Giọng điệu nghiêm túc và mạnh mẽ đến mức giống như tôn nghiêm của cậu đã bị xúc phạm.

Lâm Tri Vi trừng mắt nhìn cậu.

Một dây thần kinh nào đó trong đầu óc của cô cuối cùng cũng nhận ra được nhẹ nhàng đánh “bốp” một tiếng.

Cô lo lắng nhảy dựng lên, bối rối thoát ra khỏi cậu, cô quấn lấy chăn bông lùi về sau né tránh đưa tay chỉ về phía cậu: “Thằng nhóc con! Cái chị đang nói là độ tuổi của em đó!”