Nhân Đạo Chí Tôn

Chương 922: Khách tới từ thiên ngoại (2)




Trước một tòa Bạch Cốt Thành, ngàn vạn Khô Lâu Luyện Khí Sĩ cưỡi Cốt mã, Cốt thú lao ra khỏi cửa thành, gào thét giết về phía Chung Nhạc.

Chung Nhạc đứng yên bất động tại chỗ, trong tay đột nhiên xuất hiện một mặt Lục Hồn Phiên, nghênh đón đại quân ngàn vạn Khô Lâu Luyện Khí Sĩ đang phóng thẳng về phía chính mình kia, mạnh mẽ phất một cái. Nhất thời, hồn phách toàn bộ đám Khô Lâu Luyện Khí Sĩ không tự chủ được bay ra, bị Lục Hồn Phiên của hắn hết thảy thu lấy.

Rầm rầm rầm!

Vô số bộ xương cốt ngã rạp xuống đất. Toàn bộ đám Khô Lâu Luyện Khí Sĩ, kể cả đám Cốt mã Cốt thú đều chết sạch chết sẽ. Ngàn vạn đóa Quỷ hỏa âm sâm điên cuồng phóng vọt về phía Chung Nhạc.

- Rốt cuộc đã có thể đột phá Linh Thể Cảnh, tu thành Nguyên đan rồi!

Chung Nhạc đứng ở nơi đó, chờ đợi đám Quỷ hỏa tuôn trào vào trong hốc mắt của chính mình, trong lòng thầm nghĩ:

- Nguyên thần của ta cũng không thể lại trưởng thành nữa, cũng không thể dung nạp thêm càng nhiều năng lượng, có tu luyện tiếp nữa cũng không có ích lợi gì, không bằng đơn giản ở nơi này đột phá, tiến vào Đan Nguyên Cảnh!

Đột nhiên, trong lòng hắn có cảnh giác, cảm thấy trong thành truyền tới một cỗ thần thông ba động cực kỳ tối tăm, đang phóng thẳng về phía chính mình.

Chung Nhạc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cửa thành tòa Bạch Cốt Thành kia ầm một tiếng vỡ nát. Một con Cự long khổng lồ uốn lượn, lao thẳng về phía chính mình.

Ầm ầm ầm!

Tường thành nháy mắt liền nổ tung, trong chớp mắt đã có số lượng lên tới mấy ngàn con Cự long phóng chạy, rợp trời ngập đất oanh kích ra, tràng diện cực kỳ đồ sộ.

Chung Nhạc nhất thời ngẩn ngơ. Đám Cự long này đều là do tinh thần lực quan tưởng ra, đều có da có thịt có xương đầy đủ, sinh động như thật, hoàn toàn bất đồng với thần thông của đám Khô Lâu Luyện Khí Sĩ ở nơi này.

Toàn bộ sinh linh của thế giới kỳ dị này đều là do xương cốt cấu thành. Cho dù là Cự long, cũng đều là Cốt Long, tự nhiên không có khả năng có thần thông Chân Long. Cho dù xuất hiện thần thông Long Tộc, cũng là thần thông Cốt Long.

- Kẻ phát ra đạo thần thông này, lẽ nào cũng giống như ta, là tới từ ngoại giới?

Tinh thần Chung Nhạc đại chấn, giơ tay lên đánh ra một kích Thần Ma Dịch, biến thành Thái Cực Đồ. Uy năng hai cỗ thần thông va chạm với, mấy ngàn con Cự long kia nhất thời bị hút vào trong Thái Cực Đồ, biến mất không thấy đâu nữa.

Chung Nhạc phóng người bay lên, cực nhanh phóng về phía trong thành. Âm Dương nhị khí trong cặp mắt giống như hai con đại long gào thét quét ngang, cắt toàn bộ tòa Bạch Cốt Thành này ra làm đôi. Tinh thần lực hắn chấn động, cười hắc hắc, hỏi:

- Xin hỏi có phải là sư huynh đến từ Ngục Giới hay không?

- Ngục Giới?

Tòa Bạch Cốt Thành ầm ầm vỡ nát, chỉ thấy một gã Thống soái khô lâu phóng thẳng lên cao, tinh thần lực ba động, nói:

- Ngươi không phải là sinh linh của thế giới chúng ta sao? Lẽ nào ngươi là tới từ thiên ngoại?

Tướng mạo gã Thống soái khô lâu này cực kỳ cổ quái, trên người có bốn cánh tay, mỗi cánh tay cầm lấy một kiện Hồn binh bằng xương, cái bụng vô cùng lớn, từ xa nhìn lại giống như bộ xương của một con lớn thỏ đã chết.

Hồn binh trong tay hắn khẽ động, nhất thời đất rung núi chuyển. Hư ảnh từng tòa từng tòa cự sơn từ trên không trung oanh thẳng về phía Chung Nhạc.

- Những thần thông này quả thật không phải là thần thông của thế giới này, mà là thần thông ngoại giới! Nhưng vì sao gã Thống soái khô lâu này lại không biết Ngục Giới?

Chung Nhạc nghênh đón đám cự sơn đang đập xuống kia, phóng thẳng lên không trung. Hắn thi triển ra Thần Ma Tán Thủ, từng đạo từng đạo Thái Cực Đồ hiện ra, mạnh mẽ đánh nát hư ảnh ngàn vạn tòa cự sơn, phóng tới bên cạnh gã Thống soái khô lâu hình dáng như con thỏ lớn kia.

- Đừng a!

Gã Thống soái khô lâu kia quyết định thật nhanh, phốc một tiếng quỳ rạp xuống đất, ngẩng đầu cười lấy lòng, nói nhanh:

- Đừng a! Ngài là khách nhân tới từ thế giới thiên ngoại sao?

Một con thỏ khô lâu lộ ra biểu tình cười lấy lòng với chính mình, khiến cho Chung Nhạc không khỏi dở khóc dở cười, tinh thần lực ba động, hỏi:

- Vì sao ngươi lại có thể thi triển thần thông thiên ngoại?

- Đây là thần thông thiên ngoại sao?

Gã Thống soái thỏ khô lâu kia thoáng ngẩn ra, nói:

- Đám thần thông này của ta là do tổ truyền! Ta chưa từng đi qua thiên ngoại!

- Tổ truyền?

Chung Nhạc nhất thời ngẩn ngơ. Con thỏ bạch cốt kia cười nịnh, nói:

- Đúng vậy! Lão tổ nhà ta đã từng là Chúa tể của thế giới này. Đáng tiếc về sau đã chết mất rồi. Bất quá, hắn đã lưu lại rất nhiều thần thông. Chỉ là tới một đời này, ta không để ý đầu thai vào trong bộ xương một con thỏ, bản lãnh đã hoàn toàn không bằng được trước đây, không thể học được thần thông do Lão tổ truyền lại. Căn cứ theo tin tức do Lão tổ nhà ta lưu lại, hắn chính là tới từ thiên ngoại, tựa hồ được gọi là Giới Chủ!

- Lão tổ nhà ngươi cũng là khách tới từ thiên ngoại? Hơn nữa còn là Giới Chủ?

Tâm thần Chung Nhạc đại chấn. Giới Chủ? Giới Chủ chết trong Cổ địa vực Thần Tàng này cũng không nhiều lắm a!

- Chẳng lẽ là vị Giới Chủ Ngục Giới kia? Mộ phần Lão tổ nhà ngươi ở đây?

Chung Nhạc vội vàng hỏi.

Con thỏ bạch cốt kia hồ nghi nhìn hắn, nói:

- Ngươi đừng nói là muốn đào mộ phần Lão tổ nhà ta a? Nói thật cho ngươi biết, Lão tổ nhà ta không có mộ phần. Hắn là chết ở trong cung điện của chính mình. Bất quá, nơi đó vô cùng nguy hiểm, chỉ có hậu đại của hắn mới có thể tiến vào. Hắn vô cùng mạnh mẽ, đã từng có mấy đời Cốt Hoàng nghĩ muốn xông vào, đều chết sạch ở trong đó. Thậm chí, còn có một lần Lão tổ nhà ta từ trong quan tài nhảy ra, giết chết một vị Cốt Hoàng! Mọi người đều nói hắn xác chết sống lại, sau đó không còn ai dám tiến vào trong đó nữa…

Chung Nhạc hít mạnh một hơi thật dài, nhưng lồng ngực lại bốn phía lọt gió, tinh thần ba động, trầm giọng nói:

- Dẫn ta tới đó! Ta muốn nhìn một chút Lão tổ nhà ngươi!