Nhân Đạo Đại Thánh

Chương 34: 34: Lục Diệp Không Hề Tầm Thường





Lấy ánh mắt Lục Diệp căn bản không thể nhìn ra thiếu nữ kỳ quái này đến cùng là người hay quỷ, nhưng từ biểu hiện của đối phương vừa rồi, có thể thấy khả năng là người cực thấp.

Gia hỏa này có thể thần không biết quỷ không hay xuất hiện ở sau lưng mình thi triển đánh lén, vả lại thân thể nàng như có như không, còn có thể tự do xuyên thẳng qua trong vách đá, đây rõ ràng không phải là chuyện người bình thường có thể làm được.

Lục Diệp vẫn lần đầu đụng phải loại vật kỳ quái này, không tránh khỏi càng thêm cảnh giác, nhất là đối phương rõ ràng cùng một bọn với con đại hổ kia.

Giờ phút này mặc dù hắn chiếm cứ trên ưu thế địa lợi, nhưng bất kỳ phớt lờ nào đều có thể dẫn đến vạn kiếp bất phục.

Theo ý nghĩ của hắn, trước mắt đã chiếm cứ chủ động, tốt nhất trực tiếp vận dụng linh phù giết con đại hổ kia cho xong việc, nhưng trong thời gian ngắn hắn không biết nên đối phó thiếu nữ xuất quỷ nhập thần này ra sao, không khỏi cảm thấy khó nghĩ.

Vấn đề của Lục Diệp dường như có chút khiến thiếu nữ kia khó xử, đối phương do dự nửa ngày, mở miệng nói: 
- Ta tên là Y Y!
- Ai hỏi ngươi tên gì.

Lục Diệp giương linh phù trong tay lên, hương vị uy hiếp không cần nói cũng biết, cử động này để cho đại hổ nằm rạp thân thể, thấp giọng gào thét.

Thiếu nữ tên Y Y vội vàng trấn an đại hổ, cục diện trước mắt người là dao thớt ta là thịt cá, muốn sống sẽ phải ngoan ngoãn phối hợp mới được.

- Ngươi đã từng nghe làm ma giúp hổ chưa?
Y Y hỏi lại.

Lục Diệp gật đầu.

Y Y nói: 

- Có chút Yêu tu chủng hổ trong quá trình trưởng thành sẽ thức tỉnh một loại thần thông, có thể chuyển hóa hồn phách người vừa mới chết thành Trành Quỷ.

- Cho nên! ngươi là Trành Quỷ?
Lục Diệp nhíu mày, hắn từng nghe đến việc làm ma giúp hổ, nhưng mà đó chỉ là một câu thành ngữ, lại không nghĩ cái thành ngữ này đến thế giới tu hành lại có loại giải thích kỳ diệu như thế.

- Không phải.

Thiếu nữ Y Y lắc đầu, tóc đen bay bổng.

- Ngươi đùa ta?
- Thật không phải.

Y Y có chút lo lắng.

- Là như thế này, Trành Quỷ sẽ bị Yêu tu chủng hổ khống chế, không có linh trí cùng suy nghĩ của mình, nhưng ta không giống, ngươi nhìn ta, ta ngoại trừ không có thân thể huyết nhục, còn lại giống hệt người sống.

- Vậy rút cuộc ngươi là cái gì?
- Trành Linh?
Y Y nghiêng đầu nghĩ một chút.

Lục Diệp không nói nữa, ánh mắt lưu chuyển ở giữa Y Y cùng đại hổ, hơi híp mắt lại: 
- Vậy nếu như ta giết con hổ này, ngươi cũng sẽ tiêu tán theo?
- Đúng! không đúng!
Y Y kêu to, nàng đã nhận ra sát cơ của Lục Diệp.


- Không thể giết chúng ta, chúng ta biết sai rồi! chúng ta lấy tiền mua mệnh!
Linh phù trong tay Lục Diệp lóe lên quang mang dần dần ảm đạm xuống, hắn kém chút kích phát linh phù, nếu thật sự đánh nhau thì hắn có nắm chắc có thể diệt trừ con hổ này, về phần thiếu nữ tên Y Y kia, hắn vốn còn chút kiêng kị, thế nhưng nếu xác định quan hệ giữa nàng và đại hổ là chung sinh, thì không cần phải quá để ý rồi.

Thực lực của nàng không cao, trước đó đánh lén mình cũng chỉ có thể làm một chút thủ đoạn nhỏ quấy nhiễu hành động của mình, cũng không thể làm bản thân mình bị thương.

Nhưng nếu làm thế nhất định cần phải bỏ ra mấy tấm linh phù, mình hiển nhiên cũng sẽ thụ thương trong chiến đấu.

Nếu như trả ra cái giá quá lớn, vậy thì cuộc chiến đấu này cũng không thu hoạch được gì, nhất là hắn trước mắt khoảng cách cảnh giới Linh Khê nhất trọng chỉ một bước, nếu như linh lực trong trong cơ thể tiêu hao quá nhiều, chắc chắn sẽ gia tăng thời gian đạt tới Linh Khê.

Câu nói sau cùng của Y Y để cho Lục Diệp hãm sát cơ xuống, nhíu mày nói: 
- Lấy tiền mua mệnh? Các ngươi có cái gì?
Một con Yêu thú sinh hoạt ở chiến trường Linh Khê, một cái Trành Linh bạn sinh lại có thể có vật gì tốt? (bạn sinh: quan hệ cộng sinh cả hai cùng có lợi)
- Ngươi chờ! Ta sẽ lập tức mang tới!
Y Y kêu một tiếng, thân hình vọt tới, đã biến mất trên vách đá.

Thế nhưng rất nhanh, nàng lại ló cái đầu ra từ trong vách đá: 
- Xin ngươi đừng giết Hổ Phách! Ta sẽ trở về rất nhanh!
Hổ Phách!
Lục Diệp nhìn con đại hổ uy phong lẫm liệt, khí thế có thể so với núi cao trước mặt, da mặt giật một cái.

Y Y rời đi, lưu lại Lục Diệp và Hổ Phách giằng co, hắn đồng thời cũng luôn phòng bị Y Y, tuy nói biểu hiện của thiếu nữ rất có thành ý, nhưng biết người biết mặt không biết lòng, ai biết nàng có thể núp trong bóng tối đánh lén mình hay không? Trước mắt hắn tu vi còn thấp, còn không có thủ đoạn tốt nào để điều tra hành tung thiếu nữ.

Y Y thực sự trở về rất nhanh, Lục Diệp chỉ đợi không tới một chén trà, thiếu nữ đã hiện thân lần nữa, chỉ là lần này nàng đi ra từ phía sau hắn.


Lục Diệp dựa lưng vào vách đá, để cho thiếu nữ đi vào trong sơn động.

Trên tay nàng nắm lấy một vài thứ, giơ vật kia lên: 
- Chúng ta mang những vật này mua mệnh, ngươi đừng có giết chúng ta!
Chờ Lục Diệp thấy rõ vật trong tay thiếu nữ, hắn lập tức giật mình, mấy thứ kia đúng là mấy Túi Trữ Vật! Túi Trữ Vật là vật kề thân tu sĩ, rất có vấn đề khi xuất hiện ở trong tay thiếu nữ, hơn nữa còn không chỉ một cái túi đựng đồ, trong tay thiếu nữ nắm lấy tối thiểu nhất có bốn năm cái.

Một linh một hổ này quả nhiên không phải vật gì tốt, đại khái làm không ít chuyện giết người cướp của.

- Ngươi đã hiểu lầm!
Thiếu nữ nhìn biểu lộ của Lục Diệp, liền biết hắn đang suy nghĩ gì.

- Thực lực Hổ Phách không cao, lúc ngươi giao thủ cùng nó hẳn có thể cảm giác được, tu sĩ ẩn hiện trong chiến trường Linh Khê, tối thiểu nhất cũng là Linh Khê nhất trọng, Hổ Phách không giết được bọn họ.

- Vậy những Túi Trữ Vật này ở đâu ra?
Lục Diệp đương nhiên sẽ không dễ dàng tin tưởng nàng.

Y Y có chút nhăn nhó: 
- Lừa gạt tới! những tu sĩ kia lá gan rất nhỏ, tùy tiện hù dọa một chút sẽ vứt Túi Trữ Vật xuống.

Lục Diệp nhớ lại tao ngộ của bản thân trước đó, nếu không phải bản thân phát giác được con đại hổ này có chỗ không đúng, vả lại mình quả thật không có linh đan và linh thạch, nói không chừng cũng sẽ chọn hao tài tiêu tai.

So sánh những vật ngoài thân này, tính mạng mình đương nhiên quan trọng hơn một chút.

Đương nhiên, vẻ khí thế nhiếp hồn đoạt phách của con hổ này thực sự đủ dọa người, thông thường tu sĩ tu vi thấp bị đồng tử màu hổ phách của nó nhìn chằm chằm, lập tức e sợ ba phần, lại thêm bị nó đe dọa vài câu thì đâu còn có đấu chí? Thật tình không biết, người tránh ở sau lưng nói chuyện dọa người chỉ là một thiếu nữ thân hình linh lung.

- Ném qua đây.

Lục Diệp ra lệnh.


Y Y khẽ hắc một tiếng, ném mấy Túi Trữ Vật trong tay đến trước mặt hắn, Lục Diệp nhấc chân bốc lên một cái, điều tra một chút chợt sắc mặt tối sầm.

Cái Túi Trữ Vật này đang bị khóa đấy!
Lại nhìn cái thứ hai, cũng đồng dạng như thế.

Cái thứ ba vẫn là!
Chờ kiểm tra xong tất cả Túi Trữ Vật, Lục Diệp ngẩng đầu: 
- Ngươi đùa bỡn ta?
Không phải không có biện pháp mở ra Túi Trữ Vật bị khóa, thế nhưng Lục Diệp không có bản sự này.

Y Y có chút ủy khuất: 
- Có chút gia hỏa chạy nhanh, ngay cả khóa cấm chế cũng chưa mở ra đã ném Túi Trữ Vật đi rồi, cũng có người nghe lệnh mở ra, nhưng chúng ta sớm đã dùng hết vật hữu dụng bên trong!
Nói thật, những năm này Y Y và đại hổ ở trong vùng rừng tùng này thu hoạch cũng không chỉ mấy Túi Trữ Vật kia, thế nhưng những đồ vật khác trong Túi Trữ Vật, cơ bản đều đã bị dùng hết, chỉ còn lại cái túi không nên Y Y không lấy tới.

Sắc mặt Lục Diệp trầm xuống: 
- Nếu như thành ý của các ngươi chỉ có như vậy, cũng không cần phải nói chuyện tiếp, những vật này không đủ mua mệnh.

- Sao có thể!
Y Y sắp khóc, vô cùng hối hận trêu chọc phải Lục Diệp, chủ yếu do không nghĩ tới tên này không giống như tu sĩ trước kia đụng phải.

Tu sĩ ẩn hiện trong phiến khu vực này đều có tu vi không tốt lắm, lấy tán tu hoặc là một chút đệ tử môn phái nhỏ làm chủ, bởi vì nơi này coi như là khu vực biên giới chiến trường Linh Khê, những tu sĩ này đụng phải một con Yêu thú có thể nói tiếng người, phàm là có chút tầm thường thì đồng loạt cực kỳ hoảng sợ.

Bởi vì Yêu thú có thể nói ra riếng người tuyệt không phải là thứ bọn họ có thể trêu chọc.

Hết lần này tới lần khác, Lục Diệp là một người không hề tầm thường, hắn không biết Yêu thú nói ra tiếng người đại biểu cái gì, không có quan niệm lấy ấn tượng ban đầu giữ vai trò chủ đạo, hắn chỉ tin tưởng phán đoán của mình.

.