Nhân Gian Băng Khí

Chương 376: Các tự vi chiến (trung)( phần 1)




Trong khi chạy trốn, Lãnh Dạ đột nhiên vung tay ra phía sau, miệng súng đen ngòm nhắm thẳng về phương hướng Vô Ngân.

"Đoàng!" Một tiếng súng vang lên, Lãnh Dạ đầu không ngoảnh lại đã bắn thẳng về phía sau.

Vô Ngân né khỏi một súng này, lại bị chậm trễ một chút, khoảng cách với hai người lại kéo dãn ra, hắn nghiến chặt răng tiếp tục đuổi tới.

Lãnh Dạ vừa bắn xong phát này liền kêu lớn một tiếng "má ơi", ôm chặt cái tai đã bị tiếng súng làm cho ông ông cả lên.

Ba người vẫn chơi trò đuổi bắt, may mà Lãnh Dạ và Walter đều đã được huấn luyện thể năng, lại chọn con đường khó đi nhất khiến cho Vô Ngân chẳng thể dùng toàn lực, nếu không lúc này sớm đã bị đuổi kịp rồi.

Thứ Vô Ngân thiện dùng nhất chính là khinh công, đây cũng chính là nguyên nhân mà tại sao hắn đã bị Hầu Tử ngăn lại một trận. Sau khi Lãnh Dạ và Walter đã chạy đi rất xa mà hắn vẫn còn có thể đuổi kịp. Nhưng Lãnh Dạ thực sự là quá giảo hoạt, chuyên môn chọn những con đường toàn là rừng cây hay đá tảng để chạy, khiến cho Vôn Ngân chỉ có thể dùng được sáu bảy thành thực lực mà thôi. Hơn nữa hắn còn cố kị khẩu súng trong tay đối phương, cũng không dám đuổi theo quá sát.

Trong lúc chạy trốn, Lãnh Dạ đột nhiên lại giơ tay lên, miệng súng nhắm về phía sau. Vô Ngân bị dọa cho nhảy dựng lên, vội vã nhảy sang bên cạnh. Nhưng lần này hắn phát hiện mình đã trúng kế rồi, Lãnh Dạ không ngờ lại không nổ súng.

"Lãnh Dạ!" Vô Ngân tức giận hét lên một tiếng, lại tiếp tục đuổi theo.

Trong lúc truy đuổi, chiêu Không Thành Kế này của Lãnh Dạ còn lặp lại hai lần, mỗi lần đều là vào lúc khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chừng hai ba chục mét, cứ cầm súng mà hù dọa Vô Ngân. Còn Vô Ngân thì thực sự đã bị dọa rồi, nhảy tránh theo phản xạ, kết quả là phát hiện mình hết lần này tới lần khác mắc bẫy, nộ khí bừng bừng, nhưng cứ mỗi lầnn trì hoãn như vậy khoảng cách lại bị kéo giãn ra một chút.

Sau khi Không Thành Kế được dùng đi dùng lại, Vô Ngân đã đoán được trong súng của Lãnh Dạ hết đạn rồi, lần cuối cùng hắn hướng súng về phía sau Vô Ngân đã không sợ hãi nữa. Tăng tốc mà đuổi theo lên. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Nhưng lần này…

Đoàng!" Một tiếng vang lên, Lãnh Dạ "ồ!" lớn một tiếng, vừa điên cuồng chạy, vừa ôm chặt tai.

Còn Vô Ngân thực sự không ngờ tới đối phương lại nổ súng vào lúc này. Nhất thời không phát hiện ra, trong cự li gần chẳng thể thu thế lại kịp, đồng nghĩa với việc tự mình lao vào họng súng đối phương. Kết quả là sau khi tiếng súng vang lên hắn hơi sững sờ một chút, cơ hồ như chỉ bằng vào bản năng của một võ giả mà lập tức né tránh, đáng tiếc là đã chậm một bước. Viên đạn đã găm vào vai trái hắn, lập tức một mớ máu thịt bắn ra tung tóe.

Giữ chặt miệng vết thương trên vai, khuôn mặt cứng ngắc của Vô Ngân nhìn Lãnh Dạ và Walter chạy đi như bay, tức giận hống lên một tiếng, chẳng quản gì nhiều, liều mạng dùng toàn lực đuổi theo.

Lãnh Dạ cũng không ngờ đối phương bị trúng một viên đạn của mình lại trở nên tức giận đến vậy. Hắn vốn chỉ là muốn dọa cho Vô Ngân một chút, chỉ cần chạy xuống được dưới núi, cướp lấy một chiếc xe hay gì đó là có thể chạy thoát rồi. Nhưng hắn đã đánh giá năng lực ứng biến của Vô Ngân quá cao, mèo mù sờ trúng chuột chết. Lần này đúng là tự bức mình vào tuyệt lộ.

Càng khó khăn hơn là, trong súng đã hết đạn rồi.

Vô Ngân tức giận thực không phải là chuyện đùa, vốn chỉ dừng lại một lần, hai người Lãnh Dạ đã chạy được thêm hơn trăm mét. Nhưng chỉ sau vài cái nháy mắt, Vô Ngân không ngờ đã đuổi tới sát sau lưng rồi, hơn nữa cự li còn không ngừng ngắn lại, sau nháy mắt chỉ còn có hơn mười mét.

Lãnh Dạ bất đắc dĩ đành giơ súng hướng về phía sau, nhưng lần này thực sự đúng là Không Thành Kế rồi.

Vô Ngân tức giận quát lên một tiếng, vung cánh tay phải thấm đẫm máu tươi về phía trước, một hòn đá hắn nhặt được ven đường đã vút một cái bay về phía Lãnh Dạ. Lãnh Dạ nhảy sang bên cạnh tránh viên đá, nhưng khoảnh khắc ấy đã đủ để cho Vô Ngân áp sát rồi.

Một luồng gió xẹt qua trước mặt, Vô Ngân đứng ở phía trước bằng một chân, chân còn lại đá mạnh về phía mặt Lãnh Dạ theo quán tính. Lãnh Dạ chẳng thể tránh nổi, chỉ đành vội vã đưa hai tay lên ngăn cản.

"Bộp!" Một cước này đã đẩy lui Lãnh Dạ về phía sau mấy bước lớn, chấn cho hai tay hắn như cứng cả lại.

Walter cũng đã dừng lại, lao thẳng tới, không nói lời nào đấm về hướng Vô Ngân. Vô Ngân hừ một tiếng, cái chân còn đang trên không trung quay sang đối phó Walter, đầu gối cong lại huých thẳng vào cánh tay nó, đồng thời bàn chân cũng mau chóng đá ra, nặng nề hướng thẳng tới mặt Walter. May mà Vô Ngân biết hắn bất quá chỉ là một người bình thường rèn luyện qua vài năm mà thôi, do đó mới không dùng tới chân kình, nếu không chỉ một cước này cũng đã đủ đá nát xương mặt Walter, thậm chí đá gãy cả gáy nó luôn. Nhưng tuy hắn chưa dùng đến nội kình, nhưng cước lực cực lớn, người thường cũng chẳng so sánh nổi, Walter lập tức cảm thấy nửa bên mặt sưng đỏ lên, kêu thảm một tiếng lùi lại phía sau.

Thân thủ của Walter được Carlos chú ý bồi dưỡng ra, có lẽ trong những người bình thường là rất lợi hại, nhưng đối với những cao thủ như thế này của Long Hồn mà nói thì chẳng đáng để vào mắt. Chỉ một cước nó cũng chẳng đỡ nổi rồi.

Lúc này, Lãnh Dạ lại một lần nữa lao lên, giơ khẩu súng bắn tỉa lên làm côn mà đập thẳng tới. Vô Ngân sau nháy mắt đã thay đổi phương vị, cúi thấp đầu tránh khỏi báng súng, đồng thời vai phải húc tới ngực Lãnh Dạ.

Đúng vào lúc này, Lãnh Dạ đột nhiên ném khẩu súng bắn tỉa trong tay đi, thanh chủy thủ ngầm giấu trong tay đâm thẳng về phía Vô Ngân, tựa như dự định ngọc đá cùng tan vậy.

"Ti bỉ!" Vô Ngân khẽ chửi một tiếng, bởi vì tay trái hắn hành động không tiện, dùng tay phải hậu phát tiên chế nắm tới cổ tay đang cầm chủy thủ của Lãnh Dạ, đồng thời sau nháy mắt xoay người lại, dùng lực húc vào ngực Lãnh Dạ. Đúng vào lúc lưng hắn dán sát vào ngực Lãnh Dạ, tay phải của Vô Ngân đột nhiên trầm hẳn xuống, khuỷu tay hung hăng huých thẳng vào nơi bụng Lãnh Dạ. Tuy nhiên hắn cũng không dùng đến nội kình, nếu không thể nào gân cốt Lãnh Dạ cũng đứt mất vài sợi, nhưng dù là chỉ như thế này thì Lãnh Dạ cũng đau đớn đến chút nữa thì không chịu nổi.

Lãnh Dạ đau đớn hét lớn một tiếng rồi lui lại phía sau, nhưng tay phải đang cầm thanh chủy thủ đã bị đối phương nắm lấy rồi, còn chưa lui được hai bước thì đã bị Vô Ngân kéo lại rồi. Lần này Vô Ngân nhấc cánh tay phải của Lãnh Dạ lên, cúi đầu luồn qua nách hắn, đồng thời chân đá thẳng tới mặt Lãnh Dạ.