Nhân Gian Băng Khí

Chương 478: Thanh tẩy Ôn Thành (2)




Chiến Hồn lắc đầu, trong khoảnh khắc đó hắn bỗng trở nên già nua đi rất nhiều. Âm thanh khàn đục nói: "Ngươi thắng."

Thấy Mười Một vẫn không có phản ứng, Chiến Hồn vô cùng tức giận trừng mắt nhìn hắn, nói: "Tuổi ta lớn hơn ngươi, thời gian tu luyện so với ngươi cũng nhiều hơn mấy chục năm, luận về công lực mà nói, ngươi cũng kém ta rất xa. Nhưng kết quả lại như thế này…" Hắn cười khổ một chút: "Ta vẫn không bắt được ngươi. Hơn nữa, thương thế của ta so với ngươi nặng hơn. Trừ phi ta giết ngươi, muốn bắt sống ngươi là không có khả năng. Cho nên ngươi thắng, ngươi đi đi."

Mười Một liếc mắt nhìn hắn một cái, trong ánh mắt dường như có chút vẻ kính nể. Từ từ, hắn vẫn quay mặt về phía Chiến Hồn, lui về phía sau một bước. Thấy Mười Một đến giờ vẫn không tin mình, Chiến Hồn tức giận hung hăn trừng mắt liếc hắn một cái, lại hừ khan một tiếng, nhưng cũng không nói năng gì, cũng không ra tay nữa.

Mười Một cứ từ từ lui ra lối thoát, còn Chiến Hồn vẫn đứng yên một chỗ nhìn hắn. Mãi đến sau khi Mười Một biến mất khỏi tầm mắt, Chiến Hồn mới lắc đầu cười khổ. Mặc kệ vết thương đang trào máu ra đầy quần áo, cũng không để ý đến ánh mắt kinh hãi của người đi đường, cứ như vậy mà ôm ngực quay về.

Chưa đi được bao xa thì một chiếc xe từ phía trước chạy lại, dừng ở bên cạnh hắn. Chiến Hồn liếc mắt nhìn vào trong xe, tự mở cửa xe chui vào, sau đó tựa vào lưng ghế với vẻ mặt uể oải.

"Ngươi bị thương rất nặng." Bên trong xe Vấn Thiên mỉm cười nói.

Chiến Hồn nhắm hờ mắt, đáp lại một tiếng: "Ừ."

"Đã thất bại sao?" nguồn TruyenFull.vn

Chiến Hồn lại "ừ" một tiếng.

"Hắn đâu? Trốn rồi à?"

"Ta thả hắn đi."

Vấn Thiên lộ một tia sửng sốt, nhìn Chiến Hồn một hồi lâu rồi mới cười hỏi: "Vì sao? Chẳng phải nửa năm qua ngươi rất muốn đích thân bắt hắn hay sao?"

Chiến Hồn chậm rãi mở mắt ra, lắc đầu cười khổ nói: "Hắn tiến bộ quá nhanh, ta muốn giết hắn không khó. Nhưng nếu muốn bắt sống hắn, chỉ bằng vào một mình ta rất khó làm được."

Trong mắt Vấn Thiên hiện lên một chuỗi những thần sắc kinh ngạc, nhưng ngay lập tức khôi phục lại thái độ bình thường. Gương mặt lại lộ ra một nụ cười cao thâm khó lường.

Âu Dương Nguyệt Nhi vẫn ngồi bên cạnh Vấn Thiên, mặc dù hai cao thủ Long Hồn này từ đầu đến đuôi chưa hề nói qua tên của người kia, nhưng nàng có thể tự biết người mà họ đề cập chính là Mười Một. Người của Long Hồn cùng với Mười Một từng có qua lại mà, sao bọn họ lại muốn bắt Mười Một? Trên mặt Âu Dương Nguyệt Nhi không khỏi lộ ra một tia lo lắng, đồng thời chút hảo cảm với Long Hồn cũng lập tức biến mất. May mà Âu Dương Nguyệt Nhi còn không biết Long Hồn là thuộc về tổ chức nào, nếu để cho nàng biết đối kháng với Long Hồn thì cũng như là đối kháng với cả Long Quốc, sợ rằng nàng sẽ càng khó ăn ngủ hơn.

Vẻ mặt và ánh mắt của Âu Dương Nguyệt Nhi đều không thoát khỏi ánh mắt của Vấn Thiên, hắn thậm chí có thể nhận thấy hiện giờ trong ánh mắt Âu Dương Nguyệt Nhi là thái độ ghê tởm và phẩn nộ, nhưng có thể nói gì được đây cơ chứ? Vấn Thiên chỉ đành lắc đầu, không lý gì đến nàng. Bây giờ chỉ cần trông chừng nàng tốt, đợi đến khi người của Âu Dương Bác đến đón nàng đi rồi thì trách nhiệm của hắn cũng xong.

Chiến Hồn không chú ý đến Âu Dương Nguyệt Nhi, hắn vẫn tựa vào lưng ghế, hai mắt nhìn xa xăm tựa như đang nghĩ gì đó. Một lát sau, Chiến Hồn đột nhiên hỏi: "Hắn là người như thế nào?"

Vấn Thiên hơi sửng sốt, lắc đầu cười nói:"Ta cũng không nhìn thấu hắn."

Chiến Hồn liếc nhìn hắn, lại hỏi: "Ngươi có nghĩ rằng chuyện kia có là do hắn làm không?"

Vấn Thiên hứng thú hỏi lại: "Tại sao hỏi như vậy?"

Chiến Hồn nhíu mày trả lời: "Ta nghĩ hắn không phải là người như thế. Mỗi lần gặp hắn, ta đều có thể cảm giác được, hắn có ý chí sinh tồn rất mãnh liệt, nhưng lúc nào lại cũng bất chấp sinh tử, cảm giác thực sự rất mâu thuẫn. Một kẻ như thế, không dễ bị người khác lợi dụng."

Vấn Thiên gập đầu nói: "Ta đã xem qua tất cả tư liệu của hắn, muốn biết đánh giá của ta về hắn như thế nào hay không?"

Chiến Hồn liếc nhìn hắn, ngay cả Âu Dương Nguyệt Nhi cũng lộ ra vẻ chú ý.

Vấn Thiên cười cười nói: "Tổng kết chỉ một câu: vô dục vô cầu.(không ham muốn, không mục tiêu)"

Chiến Hồn bật cười nói: "Vậy hắn ta có thể xuất gia làm hòa thượng được rồi."

"Ý của ta không phải như vậy." Vấn Thiên lắc đầu nói: "Người này không cần danh, không cần lợi, lại càng không cần nữ sắc." Nói đến đây, hắn liếc nhìn sang Âu Dương Nguyệt Nhi, sau đó tiếp tục nói: "Cho nên ta nói ta nhìn không thấu hắn. Người ta sống trên đời, không phải vì muốn danh vọng và quyền lực thì là hám lợi, hám sắc. Nhưng hắn thì hoàn toàn không có, tất cả đều không muốn. Hình như con người hắn đơn thuần vì chiến đấu mà sinh tồn."

Chiến Hồn suy nghĩ một chút, sau đó lại lắc đầu nói: "Trên đời này không thể nào có người như vậy. Người không có ham muốn thì cũng phải có mục tiêu, ta nghĩ, hắn chỉ là không coi trọng phàm thế, quyết tâm đạt tới đỉnh cao của võ cảnh."

"Có lẽ." Vấn Thiên thở dài nói: "Từ tư liệu của hắn mà xem xét, hắn vẫn luôn sinh tồn trong chiến đấu, nhưng mà mỗi lần đều thật kì diệu và khó hiểu. Lúc mới xuất đạo có vài năm, còn có thể nói là vì công tác cho tổ chức kia. Nhưng về sau lại không biết vì nguyên nhân gì mà hắn cùng với tổ chức kia trở mặt thành thù. Sau khi đi tới Long Quốc, hai lần thâm nhập Tiểu Trùng Quốc, lại còn cùng với Trần gia tạo thành thế nước lửa, hắn tự mình chiến đấu vào sống ra chết, một điểm tốt đối với hắn cũng không có, nhưng vì sao còn muốn chiến đấu? Chiến đấu vì cái gì?"

Chiến Hồn liếc mắt nhìn Vấn Thiên có chút trách cứ, lại vừa nhìn Âu Dương Nguyệt Nhi đang cúi đầu không nói gì. Khóe môi Vấn Thiên vẫn nhếch lên nở nụ cười cao thâm khó lường, rất rõ ràng, từ vẻ mặt hắn có thể phát hiện ra Vấn Thiên cố ý tiết lộ tin tức nay cho Âu Dương Nguyệt Nhi nghe.

Chiến Hồn có chút khó hiểu nhìn hắn, nhưng lại không nói gì thêm.

"Được rồi." Chiến Hồn đổi đề tài, hỏi: "Chuyện ở nơi này xử lý như thế nào?"

"Chuyện này không cần lo lắng. Âu Dương Bác vừa mới gọi điện thông báo cho ta. Nói rằng chuyện bên này hắn sẽ tự xử lý."

Chiến Hồn nhíu mày nói: "Âu Dương Bác muốn giúp tiểu tử kia à?"

"Mặc kệ." Vấn Thiên nhún vai cười nói: "Dù sao đó cũng là chuyện của quân đội, chúng ta không thể nhúng tay vào, giao cho hắn xử lý là tốt nhất."

Thành viên Long Hồn không được can dự vào việc chính trị và quân sự, đây là quy tắc định ra khi thành lập tổ chức. Tự thân mỗi thành viên của Long Hồn đều có thực lực rất mạnh, nếu để bọn họ nắm giữ chính trị hay quân quyền thì sẽ làm chính phủ trung ương không yên tâm. Để có thể vững vàng khống chế Long Hồn trong lòng bàn tay, rồi lại không để bọn họ phát sinh dị tâm, phương pháp tốt nhất là cho bọn họ đại quyền sinh sát, nhưng lại không để cho họ có thực quyền, đó mới là thuật để khống chế kẻ dưới. Nếu không một khi Long Hồn ngồi ở vị trí cao, khó tránh khỏi có dã tâm, không chịu để chính phủ khống chế. Chính phủ tuyệt đối không muốn phát sinh tình huống này. Tuy nói rằng mỗi người trong Long Hồn đều có độ trung thành rất cao, nhưng trên đời này, thứ dễ thay đổi nhất chính là lòng người.

Cho nên khi Vấn Thiên biết quân đội xuất động công kích Mười Một, tuy đã vô cùng giận dữ nhưng cũng chỉ có thể gọi điện thoại cho bộ chỉ huy quân sự để bọn họ ra mặt. Hắn không thể tự mình đi xử lý sự vụ của quân đội. Việc của quân đội, chỉ có thể do bộ chỉ huy quân sự quản lý. Việc chính trị cũng chỉ có thể do người làm chính trị ra mặt. Quyền lợi của Long Hồn tuy lớn, nhưng họ là một tổ chức bí mật, hắn có quyền ra lệnh cho các cơ quan ngành nghề trong cả nước phối hợp, cũng có quyền tiền trảm hậu tấu đối với tham quan, nhưng lại không thể ra mệnh lệnh hoặc khống chế một cơ cấu nào. Đây là nghệ thuật cân bằng chính trị, vĩnh viễn không để cho một bên nào trở nên độc đoán, cũng vĩnh viễn không để cho cá nhân nào trở thành một quyền thần, nếu mất đi sự cân bằng này, quốc gia sẽ đến ngày tiêu vong.

Hiệu suất làm việc của Âu Dương Bác rất cao, uy vọng trong quân đội cũng không hề thấp, chỉ cần gọi điện thoại truyền ra vài mệnh lệnh đơn giản cũng đủ để khống chế vững vàng quân đội đóng tại Ôn Thành, đồng thời nhanh chóng điều động một nhóm sĩ quan không có vấn đề gì về độ trung thành đi đến đó khống chế tình hình.

Đồng thời, không biết Âu Dương Bác đã làm gì mà đối với sự tình nghiêm trọng ở Ôn Thành lần này, chính phủ Long Quốc hứa hẹn sẽ tiêu diệt không lưu tình hai đại bang phái hắc bang của Ôn Thành. Nhưng đối với tên tội phạm lớn nhất là Mười Một thì lại không hề đề cập đến, điều này khiến cho những người hữu tâm và biết rõ sự tình thấy trong đó có vẻ khác thường.

Nửa giờ sau, tại Ôn Thành, thị trưởng thành phố phái thư ký thành ủy, một nhân vận có thực quyền ra mặt triệu tập hội nghị báo chí, thanh minh sự kiện ở Ôn Thành lần này là do hai đại hắc bang tranh đấu tạo thành. Đồng thời còn tuyên bố lần này hắc bang đã đánh nhau đến mức sống chết cho nên đương nhiên chỉ có thể xuất động quân đội, bọn họ cũng đã công khai danh tự của một bang phái, Mang Hội. Đối với hắc bang thần bí kia thì không hề có một từ nào đề cập đến, chỉ nói là đã bị chính phủ tiêu diệt hoàn toàn.

May mà hai chiếc trực thăng đâm nhau vào buổi tối, vị trí đâm trúng vào tòa nhà lại là khu nhà bếp và phòng khách nên chỉ khíên vài người bị thương nhẹ, ngoài vài người nữa bị hoảng sợ ra thì không có thương vong về nhân mạng nào, nếu có cũng chỉ là tổn thất về tài sản. Về những tổn thất này, chính phủ ra mặt bồi thường gấp đôi, cho nên những cư dân bị làm cho kinh hoàng này, ngoại trừ cảm kích sự quan tâm kịp thời của chính phủ, không có ai tỏ ra tức giận. Thị trưởng Ôn Thành còn dẫn nhà báo đến từng hộ để an ủi. Lãnh đạo dù sao cũng đã tự mình đến an ủi xin lỗi rồi, một chút bất mãn trong lòng tự nhiên cũng sớm tan thành mây khói.

Mà việc Mười Một đốt hơn mười chiếc xe cũng đều là xe rỗng, không có ai bị thương vong. Điểm này cũng là một may mắn đáng giá, nếu có xuất hiện thương vong về nhân mạng thì trách nhiệm này rất lớn. Lãnh đạo thành phố cũng đã tiến hành an ủi những chủ xe này, nhưng không hề đề cập đến chuyện bồi thường. Bởi vì những xe bị đốt đều có công ty bảo hiểm bồi thường, chính phủ đụng đến làm gì cho mệt. Chỉ khổ cho công ty bảo hiểm, một lần phải xuất tiền bồi hoàn cho mười mấy chiếc xe bị phá huỷ hoàn toàn đến mức phải bỏ đi, số tiền tất nhiên không phải là nhỏ.

Đáng nhắc đến là một chủ xe vào buổi sáng khi ra khỏi nhà, phát hiện một thi thể trong xe của mình. Cảnh sát địa phương chứng thực, thi thể này chính là thủ lĩnh Văn Ngôn của Mang Hội. Hơn nữa cảnh sát địa phương cũng đã từ quán rượu của Văn Ngôn tìm được thi thể cả nhà Trương Khải Thái, tất cả đều lấy cớ là do hai đại hắc bang tranh đấu mà ra.

Sức mạnh của truyền thông rất lớn, dưới tác dụng của truyền thông, người của toàn thành đều căm phẫn hắc bang, nhưng không có ai làm khó dễ chính phủ. Sự kiện làm cho người ta vạn phần đau đầu như vậy lại có thể dễ dàng giải quyết xong.

Trong cùng ngày, toàn bộ cảnh sát Ôn Thành xuất động, lấy thế tấn công sét đánh không không kịp bưng tai nhanh chóng quét sạch thuộc hạ và sản nghiệp quan trọng của Mang Hội. Càng kinh khủng chính là đám cảnh sát này tựa hồ càn quét liên tục, hết nhóm này đến nhóm khác không hề biết chán. Trong thời gian gần nửa ngày, Mang Hội đã hoàn toàn biết mất khỏi Ôn Thành. Những xí nghiệp và bang phái ngày thường có những vụ làm ăn chặt chẽ với Mang Hội cũng đều bị sự chiếu cố đặc biệt của cảnh sát. Đương nhiên, cũng có sản nghiệp của mấy bang phái vô tội chịu hệ lụy, nhưng họ chỉ có thể giận trong lòng mà không dám nói ra.

Những ngày này, tại Ôn Thành có thể liên tục thấy được xe cảnh sát, trên mỗi con đường có thể thấy được vài xe cảnh sát hú còi chạy qua. Ngày này được gọi là ngày thanh tấy, tất cả các thế lực hắc bang của Ôn Thành đều phải tẩy trừ, mà phe hưởng lợi lớn nhất chính là phe không bị tổn hại trong sự kiện này, Thanh Bang.