Nhân Sinh Từ Dò Mìn Bắt Đầu

Chương 509: Toán tính mới (8)




“Này, ông bạn vừa phải thôi nhé. Ăn nói với phụ nữ thế là hơi bị quá đáng rồi đấy.”

“Đúng rồi, để yên cho cái Quỳnh Anh giải thích rõ ràng mọi thứ xem nào. Sao cứ chăm chăm cướp lời người ta thế?”

Cơ hồ ngay khi người thanh niên vừa mới phê phán Quỳnh Anh xong, những lời bênh vực cô đã ngay lập tức vang lên khắp vòng tròn xung quanh hai người. Làm kẻ trước được một phen sững sờ vì sự tình không được thông thuận như mong muốn. Còn người sau thì âm thầm quay ngang quay dọc gật đầu biểu thị cảm ơn, sau đó bản thân lấy hết dũng khí khoanh tay mặt đối mặt với đối phương không nói không rằng.

Không phải là sợ quá không dám nói, chỉ đơn giản là đối phương đã không muốn nghe cô thanh minh nữa thì cô chiều lòng đối phương thôi. Thật đấy, tuyệt đối không phải sợ đâu!

“Ơ hay, có sao thì tôi nói vậy thôi chứ quá đáng cái gì? Còn giải thích á, tại sao tôi lại phải nghe giải thích chứ? Một ý tưởng nghe tệ hại từ đầu đến cuối, từ trong ra ngoài thì có giải thích thế nào đi chăng nữa vẫn cứ là tệ hại thôi. Hay là các bạn bảo tôi phải coi ý tưởng tệ hại đó là ý tưởng tuyệt vời? Nếu thế thì xin các bạn thứ lỗi cho, con người tôi đây không làm được điều ấy."

Mất một vài giây trấn định, người thanh niên đứng giữa đám đông tiếp tục huyên thuyên một tràng. Chỉ là lần này nó lại nhận về những lời phản đối cực kỳ gay gắt, trái ngược hẳn với những lời phán xét trước đó:

"Tệ hại? Xin lỗi ông chứ tôi chả thấy tệ hại ở đâu cả, quá tuyệt vời là đằng khác. Thà để quân nó tự động bỏ chạy còn hơn là thí mạng một cách vô nghĩa.”

“Chuẩn đấy. Anh đã thử tự mình thiết lập mọi thứ như Quỳnh Anh đây, hay là chứng kiến nó ở trong một trò chơi khác chưa mà biết nó không hay?”

“Theo tôi nhận thức của ông có vấn đề, chứ càng là chiến đấu đông người thì càng thích hợp để đưa yếu tố “sĩ khí” vào. Tiết tấu nhanh hay chậm là do đội ngũ chế tác chúng ta điều tiết chứ bản thân chỉ số nó chả có lỗi gì hết. Chưa kể đưa yếu tố này vào còn giúp trò chơi chúng ta có được nét riêng so với “Đế chế” nữa. Không phải vừa nãy ông không hài lòng về chuyện bọn tôi rập khuôn nội dung “Đế chế” à, giờ có được ý tưởng đột phá lại phủ quyết là sao?”

Không vừa lòng trước những lời nói mang tính chất lấp liếm, ngày càng có nhiều người lên tiếng ủng hộ cô đồng nghiệp rụt rè Quỳnh Anh. Bởi lẽ khác với ý tưởng sao chép y xì đúc của thành viên “bí quá hóa liều” trước đó, ý tưởng này của cô rất được lòng thành viên đội nhóm chế tác vì sự thú vị mà nó hứa hẹn sẽ mang lại. Quân đội tự động đào ngũ mỗi khi tinh thần bị khủng hoảng nghiêm trọng, hoặc khi tinh thần dâng cao thì khả năng tác chiến cũng tăng theo, như thế sẽ khiến cho các trận giao tranh không còn đơn giản là múa kiếm múa thương đến chết nữa. Người lính ảo trong trò chơi của họ sẽ có những phản ứng tựa như người lính có máu có thịt ngoài đời thực vậy, biến ảo khôn lường ăn đứt mấy kèo “so găng” kéo búa bao thuần túy trong “Đế chế” a.

Mà lại, đây cũng có thể coi như là một luồng gió mới lạ trong thể loại chiến thuật thời gian thực. Vì từ xưa đến nay có tương đối ít trò chơi cùng thể loại chứa đựng yếu tố tinh thần dạng này, và càng không cần phải nói đến việc Quỳnh Anh đã rất tỉ mỉ trong việc thiết kế nên một hệ thống mang đậm bản sắc đặc trưng không dễ tìm thấy ở bất cứ đâu. Tóm lại là với tất cả tâm huyết mà cô đã bỏ ra, nó thực sự đáng được nhận sự tôn trọng mà nó nên có.

“Bình tĩnh lại đi bạn ơi, chuyện ý tưởng hay hay không nó cũng không được quyết định bởi lời tung hô suông của bạn đâu. Tôi là tôi theo phe trưởng nhóm gameplay nhé, không thể để xảy ra tình trạng mất điều khiển trong một trò chơi cần phải làm chủ hết thảy mọi thứ như này được.”

“Ôi cái ông em này, chính vì không thấy có yếu tố đó trong các trò chơi cùng thể loại nên nó mới là không hay đấy em. Hay thì dân tình người ta đã tranh nhau bê hết vào sản phẩm mình làm ra rồi, phải như nào thì người ta mới không làm vậy chứ?”

“Điều tiết, bạn nói nghe dễ như ăn cháo sườn ấy. Bây giờ bạn với tôi ra đây, tôi lấy luôn kịch bản trận chung kết giải “Đế chế” vừa rồi xong nhét yếu tố sĩ khí vào cho bạn điều tiết luôn. Xem có điều tiết được không nhé.”

Có điều ở phía bên kia chiến tuyến, người thanh niên cộc cằn cùng với vài ba chiến hữu thân cận vẫn một mực khăng khăng rằng ý tưởng của Quỳnh Anh chẳng có tý giá trị thực tế nào. Không thèm suy nghĩ lại dù chỉ là một chút, cứ như thể tôn trọng là một thứ gì đó khá xa xỉ trong mắt họ vậy. Và thế là khi xung đột cũ còn chưa kịp triệt để lắng xuống thì xung đột mới đã lại dấy lên, hơn nữa hai bên còn đối chọi đặc biệt gay gắt do không có có phe yếu thế rõ ràng lẫn không có người đứng ra can ngăn. Hiển nhiên, thành viên lớn tuổi ban nãy lần này đã chọn phe cánh cho bản thân để đấu tranh.

“Ở đây có Phan Anh với cả mấy bạn nhân viên mới từ Ninja Entertainment chuyển qua không ạ? Các sếp trên tầng muốn gặp trực tiếp này.”

Đúng vào lúc sự chịu đựng của ai nấy đều đã chạm đến ngưỡng giới hạn, một thành viên khác trong công ty chợt thò đầu vào trong phòng hô lớn. Nghe thấy lệnh triệu tập của sếp, thành viên hai phe đầy ăn ý kêu gọi tạm thời gác lại cuộc cãi cọ nảy lửa để sau tính tiếp. Kế đó thành viên đứng giữa vòng tròn dẫn theo mấy chiến hữu của mình rời đi, phần còn lại thì tản ra thành từng nhóm nhỏ thảo luận với nhau về những tình tiết vừa xảy ra.

“Thật sự thì anh chẳng còn lời hay ý đẹp gì về đám thằng Phan Anh này nữa cả các em ạ. Quan điểm không hợp nhau thì cũng thường thôi, nhưng cái chính là chúng nó không coi mấy anh em đồng nghiệp mình vào đâu hết. Như hôm nay là lộ rõ thái độ coi thường ra mặt luôn.” Kéo ghế thả người xuống ngồi cho đỡ mỏi, thành viên lớn tuổi nhắc đến ở trên lắc đầu bình phẩm.

“Thì đó, em đã nói anh ngay từ mấy hôm đầu rồi mà anh còn bênh tụi nó cơ.”

“Công nhận hôm nay bọn này ăn phải bả chó hay sao ấy, chửi bới thẳng mặt từng người không thèm nể nang gì luôn. Lại còn chê bôi ý tưởng hay ơi là hay của cái Quỳnh Anh nữa, *** biết bằng được người ta không mà mạnh miệng thế.”

“Không biết mấy anh em thấy thế nào chứ, phải nhìn mặt mấy thằng phản thùng này hàng ngày chắc tôi đếch sống qua được mùa đông năm nay mất. Chả biết các sếp nghĩ gì mà lại đi cho mấy bố đời mẹ thiên hạ này ngồi trên đầu trên cổ chúng ta.” Lời nói của anh nhanh chóng được đám đồng nghiệp xung quanh tán đồng, ai nấy đều biểu thị chán ghét đám cựu nhân viên Ninja Entertainment ra mặt. Thế rồi tác giả của ý tưởng “lên đời” rập khuôn ban nãy chợt xuất hiện với cảm xúc tương tự, tay kéo theo Quỳnh Anh tiến tới nhập bọn:

“Bực quá anh em ạ. Ý tưởng của tôi bị phủ quyết thì thôi cũng đành vì ừ, đúng là tôi không nghĩ ra được thứ gì đó hay hơn thật. Cơ mà ý tưởng của Quỳnh Anh hay thế mà cái thằng Phan Anh kia cũng dám ngoạc miệng ra chê bai. Cái Quỳnh Anh nhát quá chứ phải tôi tôi gân cổ lên quát lại luôn, bà thấy tôi nói cái Quỳnh Anh thế có đúng không bà?”

Quỳnh Anh: (>﹏<)

“Thôi nào thằng em lười động não của tôi, cứ thấy người ta hiền lành là trêu chọc…. Mà em ổn đấy chứ Quỳnh Anh?” Thành viên lớn tuổi trong nhóm cất giọng quan tâm.

“(Gật đầu) Em không sao. Mọi người đừng lo.” Quỳnh Anh nở nụ cười đầy miễn cưỡng: “Chắc là vừa nãy Phan Anh đang nóng nảy nên hai đứa bọn em chưa tìm được tiếng nói chung thôi, đợi lát nữa mọi người bình tâm xem xét mọi thứ sẽ lại đâu vào với đấy ấy mà.”

“... Ài, căn bệnh nhát gừng lại phát tác rồi đấy hả Quỳnh Anh? Thôi bỏ đi, kiểu gì tý nữa chả có tiết mục biểu quyết? Cả hai bên chắc chắn là đều bảo vệ quan điểm của mình mà…. Tý nữa nếu thằng Phan Anh kia vẫn cứ cố chấp gạt bỏ ý tưởng của em thì em cứ mạnh dạn đề xuất biểu quyết nhé. Anh và thằng Tài cam đoan sẽ đứng về phía em trong vụ này.”

“Cảm ơn anh ạ.”

“Tính cả em nữa nhá.”

“Thêm tôi nữa. Với cả phe ủng hộ Quỳnh Anh đông thế này thì ăn chắc rồi, tụi thằng Phan Anh có mấy mống thôi mà.”

“Tôi cũng sẽ cho bà một phiếu Quỳnh Anh… với điều kiện là bà phải để tôi xoa đầu bà một cái lấy may. Hy vọng là lần sau tôi không còn đen đủi như hôm nay nữa. Nào, lại đây.”

Quỳnh Anh: Σ(゚ Д゚ ;)

"Mọi người đang trò chuyện gì vui thế?" Lại thêm một thanh âm cất lên từ phía ngưỡng cửa căn phòng, lần này là người lãnh đạo tối cao của bộ môn tên thiều. Thấy “anh cả” đến, không riêng gì đám người Quỳnh anh mà cả mấy nhóm khác cũng nháo nhào đứng dậy cất tiếng chào:

"Anh Thiều."

“Chào anh ạ, mời anh vào đây ngồi cho ấm.”

“Ngồi chứ…. Ái chà, đây chắc hẳn là bản thảo lối chơi của “Kỷ nguyên”?” Tiến vào giữa phòng đảo mắt nhìn xung quanh một lượt, trông thấy bản thảo hiện lên trên những chiếc màn hình máy tính Thiều lập tức lên tiếng hỏi thăm: “Tiến độ công việc như nào rồi?”

“Thưa anh, tiến độ có phần hơi… chậm ạ. Hiện chỉ có mảng tài nguyên và khai thác là xây dựng được nội dung chính thức, tất cả các mảng còn lại đều đang trong quá trình làm dở dang.” Thành viên lớn tuổi thay mặt đoàn đội chế tác đứng ra trả lời.

“Đúng là hơi chậm thật. Có vấn đề gì hả?”

“Cái này…. Chủ yếu là do bất đồng quan điểm thôi anh Thiều. Anh cũng biết đấy, lần này trong đội ngũ có ờ… mấy thành viên mới toanh nên tư tưởng, cách thức làm việc không hợp nhau cũng là lẽ thường. Bọn em sẽ rút kinh nghiệm để sau này phối hợp với nhau ăn ý hơn ạ.”

Vốn định trình bày huỵch toẹt rằng bọn em vừa mới cãi nhau mấy trận to đấy, nhưng rồi người đại diện đoàn đội chợt bắt gặp vô số tín hiệu của đồng nghiệp đánh về phía minh biểu thị không nên nói ra. Cả Quỳnh Anh cũng nằm trong số đó, hơn nữa tín hiệu còn đặc biệt dễ thấy với bàn tay không ngừng lay động trước ngực. Thế là anh đành phải “bẻ lái” sang thành đoàn đội chỉ gặp phải chút vấn đề vụn vặt, đồng thời cam đoan sẽ rút kinh nghiệm để không làm ảnh hưởng đến tiến độ làm việc chung của cả phòng ban.

Bất quá Thiều là ai chứ? Động tĩnh của cả nhóm làm sao mà qua được cặp mắt cú vọ của người đàn ông cầm lái cả một phòng ban to lớn trực thuộc Hoasgame? Bất quá trông thấy đoàn đội dường như đang có tâm sự gì đó không tiện nói ra, thế là anh bèn gật đầu thuận theo: “Ừm, xác thực dự án lần này có nhiều gương mặt mới thật. Thế bất đồng quan điểm đã giải quyết được chưa?”

“Thưa cũng giải quyết được hòm hòm rồi ạ.”

“Giải quyết được rồi thì tốt. Nhưng đấy, đã người ta là người mới thì các em cũng nên tích cực trao đổi qua lại với người ta, để cho mọi người hiểu nhau hơn và không làm ảnh hưởng đến tiến độ dự án. Với cả có vấn đề gì không giải quyết được thì cứ báo lại cho anh, để anh xử lý chứ đừng có giấu nhẹm đi đấy. Nhé.”

“Vâng anh.”

“Anh Thiều yên tâm, bọn em sẽ tích cực “trao đổi” với nhau ạ.”

Các thành viên đoàn đội chế tác nghe thấy vậy lập tức gật đầu như gà mổ thóc, miệng cố ý nhấn mạnh một vài từ ngữ nhạy cảm như để ngấm ngầm châm biếm với nhau. Về phần Thiều, đảo mắt nhìn dáo dác khắp phòng thêm một hồi nữa anh mới chịu kéo ghế ngồi xuống hỏi thăm kỹ hơn về công việc đoàn đội đang phụ trách. Khoảng chừng mười lăm phút sau, giữa lúc đang say sưa truyền đạt kinh nghiệm cải biên ý tưởng sẵn có cho thành viên đề xuất chi tiết “lên đời” rập khuôn nắm được, đoàn đội cựu nhân viên Ninja Entertainment đã lại xuất hiện trở lại nơi ngưỡng cửa căn phòng làm việc rộng lớn. Đi đầu là thanh niên “công địch” ban nãy với vẻ mặt đắc chí, vừa tiến lại gần đoàn đội người này vừa lớn tiếng tuyên bố:

“Cả đội đâu rồi, lại đây mà lắng nghe quyết định mới nhất của sếp này: không được phức tạp hóa quá mức các trận giao tranh trong “Kỷ nguyên”, mọi nội dung thừa thãi như “sĩ khí” phải dẹp bỏ ngay và luôn nhé.”