Nhẫn Thuật Trà Trộn Dị Giới

Chương 352: Bị lấn tới đầu




Lâm Hàn vẫn ngồi trong Hương Thực Các hồn nhiên ăn uống, hạnh phúc hưởng thụ sự ân cần của Tuyết Thiên Lăng. Dưới lầu có tiếng quát tháo, hắn cũng coi như không biết. Cho đến khi tiếng chửi bới im bặt, hai tên thanh niên ngạo nghễ đạp bước lên lầu, lông mày hắn mới hơi nhíu lại.

Hai người đều cực kỳ tuấn dật, khí độ bất phàm, một tên mặc hoàng bào, tên còn lại mặc trường bào đen, nhìn qua đã biết công tử thế gia nào đó. Chỉ là, ánh mắt bọn chúng nhìn mình… có phần khiêu khích, nhìn qua Tuyết Thiên Lăng dù cho có vẻ hết sức ôn tồn, nhưng ẩn sâu bên trong lại là tham dục lấp lóe, khiến Lâm Hàn cảm thấy rất khó chịu.

Trên lầu này cũng có không ít người, nhưng hai tên này hết lần này đến lần khác nhìn chằm chằm hai người mình, giống như… bọn chúng đã xác định con mồi là bản thân vậy.

Hay nói cho đúng là… Tuyết Thiên Lăng!

Sắc mặt Lâm Hàn thoáng chốc lạnh xuống, trong đầu hắn có chút suy tư! Ngay tại Dạ đô này mà cũng có kẻ dám động tâm tư với Tuyết Thiên Lăng, xem ra thế cục của Triệu Thiên Hồng vẫn chưa được ổn lắm a!

- Tuyết y tiên! Không ngờ lại vô tình gặp ở đây, chúng ta thật là có duyên nha! Không ngại Tang mỗ ngồi đây chứ?

Tang Bát, không, có lẽ nên gọi hắn là Tang Tư Dật mới đúng, hắn nở một nụ cười hết sức hòa nhã, đầy mặt vui mừng nói với Tuyết Thiên Lăng, hoàn toàn coi Lâm Hàn thành không khí.

- Cút!

Lâm Hàn là người lên tiếng! Nếu ngồi bên cạnh hắn là Lê Ân Tĩnh, chắc chắn hắn sẽ thản nhiên ăn cơm tiếp, mặc kệ nàng hứng thú dào dạt mà giày vò hai tên này ra bã. Nhưng ngồi bên cạnh hắn là Tuyết Thiên Lăng, tính tình nàng bình thường đạm bạc không thích giao tiếp, bổn phận làm đàn ông, Lâm Hàn không cho phép bất cứ kẻ nào làm Tuyết tỷ tỷ của hắn bực bội, mặc dù hắn thừa hiểu nàng chỉ cần búng tay cũng khiến hai tên này biến thành tro bụi.

- Hắc! Bản công tử đang nói chuyện với Tuyết y tiên! Con chó con mèo ở đâu cũng dám xem miệng vào sao?

Tang Tư Dật cực kỳ khinh thường nhìn Lâm Hàn, hắn tuyệt đối không cảm thấy Lâm Hàn mạnh tới đâu, chỉ là một Võ Tông, hắn còn không để vào mắt.

- Tang huynh quả nhiên là định liệu như thần! Đây chỉ là con chó đi bên cạnh Triệu quốc chủ mà thôi! Còn cho rằng mình là một nhân vật!

Thường Chính Dương cũng cười khẩy đáp! Qua một đoạn thời gian vừa rồi, hắn cũng đã kịp kiếm được chút tin tức của Lâm Hàn, theo đó thì hắn là hộ vệ của Triệu Thiên Hồng, bởi không ít lần đã có người nhìn thấy hắn đi theo Triệu Thiên Hồng làm việc.

Nếu Lâm Hàn biết người ta nhìn hắn thành hộ vệ của Triệu Thiên Hồng, không biết hắn sẽ có cảm tưởng gì?

Tay phải Lâm Hàn nhúc nhích, đồ án hoa tuyết trên tay trái cũng đã lập lòe ánh xanh. Nhưng một bàn tay mềm mại không biết từ bao giờ đã nắm lấy tay hắn, giữ chặt không buông.

Lâm Hàn có chút bất ngờ nhìn Tuyết Thiên Lăng, chỉ thấy nàng lạnh nhạt nhìn Tang Tư Dật và Thường Chính Dương, sau đó quay ra nói với hắn:

- Chúng ta đi!

Dứt lời, hai người dứt khoát đứng lên, nhìn cũng chẳng thèm nhìn hai kẻ kia, nghênh ngang mà đi qua người chúng.

Nhưng có vẻ như cây muốn lặng mà gió chẳng đừng, hai tên này nhìn nhau một cái, trong mắt lóe ra hai vệt âm trầm. Bọn chúng lắc mình chặn lại đường đi của Lâm Hàn, Thường Chính Dương đầy mặt trêu cợt nói:

- Tuyết y tiên, chúng ta là một mảnh thành ý muốn kết giao! Dù cho Tuyết y tiên không nể mặt Thường gia chúng ta, vậy thì cũng nên nể mặt Triệu quốc chủ một chút chứ? Tang công tử đây hiện đang là sứ giả của Địa Hải quốc, nếu khiến Tang công tử mất hứng… hắc hắc…

Tiếng cười lạnh lùng vang lên, khiến Lâm Hàn một lần nữa mất kiên nhẫn muốn xuất thủ! Thành ý? Thành ý con mẹ ngươi! Trẻ con nhìn cũng biết không có ý tốt, thật vô liêm sỉ!

Không phải Lâm Hàn xung động, mà chuyện liên quan đến Tuyết Thiên Lăng, hắn kiên nhẫn không nổi! Hơn nữa, ngay từ đầu lý niệm của Lâm Hàn đã là ngông cuồng bá đạo, trên cái vùng đất đầy chiến tranh này, chỉ có dùng bạo lực tuyệt đối mới có thể dẹp yên tất cả bọn đạo chích, với thực lực của hắn, tuyệt đối không cần nhẫn nhịn bất cứ điều gì. Muốn đánh thì đánh, muốn giết thì giết, ai có thể làm gì hắn?

Nhưng cánh tay mềm mại của Tuyết Thiên Lăng vẫn giữ chặt lấy tay hắn, khiến Lâm Hàn cũng chỉ có thể bình ổn lại. Hắn không hiểu Tuyết Thiên Lăng có ý gì, nhưng hắn tuyệt đối tin tưởng nàng! So về trí tuệ chân chính, Tuyết Thiên Lăng lợi hại hơn hắn nhiều lắm.

- Họ Thường! Chúng ta nước giếng không phạm nước sông! Cần gì phải bức ép quá đáng? Ngươi nhìn, phòng vệ quân cũng đã đến! Ta nghĩ Lý gia cũng rất thích ý khi bắt được cái đuôi của ngươi chứ!

Tuyết Thiên Lăng vẫn lạnh nhạt đáp một câu, sau đó không coi ai ra gì kéo Lâm Hàn rời đi! Thường Chính Dương đầy mặt âm trầm nhìn phòng vệ quân đang tuần tra tới bên này. Đúng như nàng nói, phòng vệ quân thuộc về Lý gia, tử đối đầu của Thường gia, hắn cũng không muốn gây chuyện bị kẻ địch nắm thóp.

Sắc mặt Tang Tư Dật cũng có chút khó coi, nhưng thoáng chốc, khuôn mặt hắn lại bình thường trở lại, tràn ngập tự tin nói:

- Hừ! Tránh được mùng một, không tránh được mười lăm! Ta xem đến lúc đó ngươi có thể trốn đi đâu?



Ra khỏi Hương Thực Các, Lâm Hàn có chút không hiểu nhìn Tuyết Thiên Lăng:

- Tuyết tỷ tỷ, vừa rồi nàng…

- Bọn chúng đang thăm dò chúng ta!

Tuyết Thiên Lăng hơi nhíu mày:

- Mặc dù không biết vì sao bọn chúng nhằm vào ta, nhưng chàng yên tâm, đã có dã tâm, chắc chắn trước sau bọn chúng sẽ lộ ra nanh vuốt! Biết rõ kẻ địch là ai, muốn cái gì, chúng ta mới có thể ung dung mà ứng đối, không sợ chọc phiền phức ngoài lề. Hiện tại chúng ta không sợ bất cứ kẻ địch nào, nhưng thêm một đống phiền phức chẳng đáng có là không nên, đúng không?

Trên thực tế, Tuyết Thiên Lăng vừa rồi đã cảm nhận rõ mồn một có ba người đang theo dõi mình, nhưng khi lên lầu khiêu khích lại chỉ có hai. Còn tên mặc cẩm y trắng còn lại không xuất hiện, mặc dù có chút coi thường kẻ như vậy, nhưng Tuyết Thiên Lăng biết, đó mới là con cá lớn! Nếu làm khéo, không chắc còn kiếm được một phen đại nghĩa để công phạt kẻ địch. 

Nên nhớ, phát động chiến tranh cũng cần có cớ, hơn nữa rất quan trọng, nếu vô cớ phát động chiến tranh, rất có thể trở thành công địch, bị coi thành “tà ma” người người đều có cớ chinh phạt, hơn nữa đánh thắng còn bị hắt nước bẩn khiến càng nhiều kẻ chinh phạt hơn, lý do là “trừ ma diệt quỷ” gì gì đó, nhưng thực tế là đỏ mắt với chiến lợi phẩm mà mình giành được.

Vì vậy, dù hiện tại Hắc Phong quân có đủ thực lực để chinh phạt bất cứ thế lực nào xung quanh, nhưng Lâm Hàn vẫn chỉ để bọn họ lặng lẽ hành động. Trốn chui trốn nhủi không sao, nếu vô cớ đi cướp đoạt khiến Dạ quốc thành công địch, vậy thì phiền chết.



Trên trà lâu!

Ba gã thanh niên lại một lần nữa ngồi tụ lại.

Tang Tư Dật hung hăng uống cạn chén trà, có chút tức giận nói:

- Tiện nhân! Lại dám không coi ai ra gì như vậy! Đợi ta cướp được ả về, để ta cho ả thấy tiện nhân được sinh ra thế nào!

Tên mặc cẩm y trắng lại trầm ngâm nhìn qua hướng hai người Lâm Hàn rời đi, cười nhạt nói:

- Vốn tưởng có thể dụ ra chút mánh khóe, xem ra nữ nhân này còn rất thông minh.

- Ý thiếu gia là…

Tang Tư Dật giật mình nói.

Thiếu gia lắc lắc đầu, ý vị thâm trường nói:

- Các ngươi không thấy, nửa năm nay Dạ quốc biến đổi rất khác sao?

Thường Chính Dương gật đầu đáp:

- Thực sự rất khác, nếu nói chính xác thì ổn định hơn trước kia rất nhiều!

- Không! Không phải ổn định hơn! Mà là trở về quỹ tích vốn có của nó mà thôi! Hai mươi năm nay chúng ta mưu đồ Dạ quốc, mắt thấy sắp thành công lại thất bại, toàn bộ vũ lực của Triệu gia bị đồ sát, Quỷ quân lại đúng lúc này xuất hiện quấy nhiễu các thế lực xung quanh, Tuyết y tiên cũng ngay lúc này xuất hiện! Ta nghi ngờ có kẻ nào đó đang nhúng tay vào, phá hư đại sự của chúng ta! Ngay cả quỷ quân cũng là một giuộc với chúng, chỉ là chưa có chứng cớ mà thôi!

Thiếu gia thâm thúy nói.

- Cái ta muốn làm là thăm dò xem bàn tay này lớn tới đâu! Nếu bọn chúng nghe danh Trịnh thị mà chùn bước, vậy thì chỉ là một đám chuột nhắt không đáng để lo! Còn nếu bọn chúng dám ngang nhiên chống đối Trịnh thị! Vậy ta cũng không ngại cho bọn chúng biết, chống đối Trịnh thị, chỉ có một con đường chết!

Nói đoạn, hắn còn nở một nụ cười âm hiểm:

- Nếu sau lưng Triệu Thiên Hồng còn có cả quỷ quân giúp đỡ, đối mặt Trịnh thị, nếu chúng dám lấy quỷ quân ra chống đối, ta cũng không ngại cho bọn chúng nếm thử cảm giác bị cả thiên hạ công kích là thế nào!

Đến đây, thân phận của tên áo trắng cũng rõ ràng phần nào. Người của Trịnh thị xem ra cũng đã chú ý tình huống bên này.

Nhưng có lẽ, Trịnh thị quá coi thường Lâm Hàn rồi. Thanh niên này suy xét từ đầu tới cuối đều đứng trên lập trường là Trịnh thị chiếm ưu thế tuyệt đối! Chẳng hay rằng trong mắt Lâm Hàn, Trịnh thị cũng chỉ là một đám ngu xuẩn mất khôn, vừa giãy chết lại còn dám mưu toan làm loạn mà thôi!



Ngày hôm đó Lâm Hàn cùng Tuyết Thiên Lăng coi như cũng được thư giãn một phen đúng nghĩa. Cùng ngồi thuyền du lịch hồ Bích Lục, ngắm làn nước trong vắt, cùng nhau vừa đợi cá cắn câu, vừa âu yếm tình cảm một phen. Cuối cùng lại thảnh thơi ôm giai nhân ngắm mặt trời lặn, lại thuận tiện trêu chọc khiến băng mỹ nhân cũng phải lộ vẻ thẹn thùng bất đắc dĩ, nhân sinh như vậy, cũng coi như có chút lạc thú rồi.

Quan trọng nhất vẫn là vì ngồi bên cạnh hắn là Tuyết Thiên Lăng. Ngồi bên cạnh người mình yêu, cảm giác không có bất cứ giây phút nào là lãng phí.

Buổi tối lại là một phen mây mưa quên trời đất, mãi cho đến khi Tuyết Thiên Lăng đỏ mặt thở hào hển, nhẹ giọng xin tha, Lâm Hàn mới đắc ý bỏ qua, hạnh phúc ôm nàng chìm vào giấc ngủ. Ách… hắn không biết là Tuyết tiên tử thừa hiểu hắn thích nhất là bộ dáng này của mình, cố ý bày ra khiến hắn thỏa mãn tâm ý một phen mà thôi.

Với Tuyết Thiên Lăng, để được nhìn hắn mỉm cười hạnh phúc, nàng có thể đánh đổi tất cả, huống chi lúc đó… thật sự là nàng đã đến cực hạn rồi a, cần gì phải tự kiềm chế mình trước mặt hắn?

Cho đến sáng hôm sau, Lâm Hàn còn chưa ngủ đã, tiếng gõ cửa dồn dập đã đánh thức hắn dậy, đầy mặt bất mãn.

Dù sao chín giờ hắn mới phải tới Nhẫn Đường dạy đệ tử, hiện giờ còn quá sớm mà!

- Có chuyện gì?

- Hồi Lâm công tử, Tuyết y tiên, quốc chủ có lệnh, mời hai vị lên triều!

Hiện giờ bộ máy của Dạ quốc cũng đã được khôi phục phần nào, Triệu Thiên Hồng cũng miễn cưỡng tụ tập được một đám triều thần văn võ cùng xử lý quốc sự, đều đặn mỗi ngày đều tảo triều, bởi việc cần xử lý ở Dạ quốc này nhiều lắm.

- Có chuyện gì xảy ra?

Lâm Hàn nghi hoặc hỏi lại tên binh sĩ trước mắt. Nếu hắn không nhầm thì đây là cấm quân, chịu trách nhiệm hộ vệ Triệu Thiên Hồng.

Binh sĩ liếc mắt nhìn Tuyết Thiên Lăng, sau đó nhanh chóng đè nén sự kinh diễm xuống, chẳng trách người người đều nói Tuyết y tiên là tiên nữ chân chính… chỉ là, trước đó cũng không biết nàng cùng với Lâm công tử… Hắn cung kính nói:

- Hồi Lâm công tử, sáng nay tảo triều, sứ giả Địa Hải quốc, bát hoàng tử Tang Tư Dật đưa ra thư nghị hòa, đồng thời đề nghị được hòa thân cùng Dạ quốc, đối tượng cầu thân chính là... chính là Tuyết y tiên!

- Hả?

Mi mắt Lâm Hàn giật giật! Trong cặp mắt đen láy kia chợt lóe lên chút sát khí, khiến binh sĩ thoáng chốc lạnh buốt sống lưng, nhanh chóng thức thời cáo lui về phục mệnh.

- Xem ra… đám người này đúng là không nhịn được, muốn ép chúng ta phải lộ ra thực lực rồi!

Đứng phía sau, Tuyết Thiên Lăng lãnh đạm nói, dường như chẳng chút quan tâm nào đến chuyện bị kẻ khác khinh nhờn.

Nhưng Lâm Hàn biết, lúc này Tuyết Thiên Lăng tuyệt đối đang chìm trong tức giận, chính hắn còn cảm thấy tức nổ phổi đây:

- Ta còn chưa chọc đến chúng, chúng đã chủ động chọc lên đầu ta rồi! Cũng tốt! Ta còn đang ngại không có cớ gây sự, người ta đã đưa đến cửa, ta cũng không ngại làm một vố long trời lở đất. Để cho bọn chúng biết, chọc lên đầu ta không được, chọc đến tiên nữ của ta, càng vạn vạn không được!

Giọng nói tràn ngập hùng hồn, khiến khuôn mặt lạnh lùng của Tuyết Thiên Lăng cũng có chút giãn ra, khóe môi hồng nhuận chợt nổi lên nụ cười nhàn nhạt.