Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 190: Chương 190





NhanKiến Định nhìn đồng cỏ bát ngát, trong mắt u ám đi: “Xử lý đi, chuyện này đừng cho cô chủ biết.

Cất bước rời khỏi nơi này, xem ra anh đã rời khỏi Hải Phòng quá lâu, cũng không biết nhà họ Trần đã phát triển mạnh đến như vậy, điều tra lâu thế rồi vậy mà anh chỉ tra được một quản gia không có ý nghĩa gì, không có bất cứ manh mối nào khác, nhà họ Trần, đúng là khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác rồi…
Ngồi trên xe, Lưu Thanh Mai ôm Chu Phi Hòa nép vào một góc, hai mắt cảnh giác nhìn chằm chằm người phụ nữ đối diện.

“Chuyện các người yêu cầu tôi đã hoàn thành rồi, số tiền và yêu cầu sau đó, các người có phải nên thực hiện rồi không?”
Trong giọng nói còn mang theo sự thăm dò cẩn thận, dáng vẻ thất kinh, nụ cười giả tạo, khóe mắt không giấu nổi nếp nhăn.

“Tôi đưa cô ra, đương nhiên sẽ làm trong lời hứa, trong khoảng thời gian này NhanKiến Định sợ là sẽ càng điên cuồng, cô cứ qua ở căn biệt thự ở ngoại thành của tôi một thời gian, chờ mọi việc qua đi, tôi sẽ lập tức sắp xếp cho cô xuất ngoại, tiền tôi sẽ đưa trước cho cô.



“Quản gia Phúc, việc này khác với ban đầu chúng ta bàn, cô cũng biết, NhanKiến Định bây giờ chỉ muốn bắt tôi, nếu còn ở lại Hải Phòng, ai biết anh ta có thể lại tìm được tôi hay không, không đi máy bay được thì tôi có thể đi thuyền, ngồi xe, chỉ cần có thể rời khỏi nơi này, dùng phương tiện giao thông nào tôi cũng chấp nhận, quản gia Phúc, các người không thể cứ vứt bỏ tôi như vậy được…
Lo lắng ông Chu Phi Hòa vào lòng, Lưu Thanh Mai kích động nói.

“Sợ cái gì, nếu tôi đã có thể đưa cô ra, thì nhất định sẽ giấu cô thật kỹ, bây giờ còn chưa đến mức phải chạy loạn, ngược lại sẽ bị phát hiện, tôi khuyên cô vẫn nên ngoan ngoãn nghe lời của tôi, nếu không lại xảy ra việc gì, tôi sẽ không tới cứu cô được đâu.


Sắc mặt Hải Phúc có chút khó coi, lông mày nhíu chặt, NhanKiến Định cuối cùng đã phát hiện nhà họ Trần là lạ.

“Quản gia Phúc, cô nhất định phải giấu chúng tôi thật kỹ, tôi cam đoan sẽ nghe lời, tuyệt đối không chạy loạn.

Lưu Thanh Minh ngồi trong xe, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Hải Phúc trước mặt, thịt trên mặt rung nhẹ.

Không để ý tới Lưu Thanh Mai nữa, Hải Phúc ngồi ngay ngắn trên ghế, vẻ mặt nghiêm túc khó đoán, xe nhanh chóng dùng lại ở một tòa nhà cao tầng, Hải Phúc trâm mặt xuống xe, dặn dò lái xe đưa người tới nơi cần đến, mình thì yên lặng trở lại biệt thự nhà họ Trần.

“Cô chủ, mọi việc đã hoàn toàn xong rồi.



Tải ápp Һоlа để đọc full và miễn phí nhé.

Đứng ở cổng, vẻ mặt Hải Phúc nghiêm nghị báo cáo lại sự việc.

Trần Nhật Linh bắt chéo chân ngồi trên ghế sô pha, trong tay cầm ly rượu, nhắm mắt nhẹ đung đưa.

“Làm tốt lắm, giữ lại bọn họ một thời gian, chờ sóng gió qua đi thì hãy giải quyết cả hai mẹ con họ, bao giờ thì mẹ tôi về?”
Nhan Nhã Quỳnh đang nằm trong bệnh viện, kết quả mà cô ta muốn hoàn toàn không đạt được, thời gian đã không còn nhiều rồi.

“Theo lịch thì hẳn là chiều tối mai về đến nhà.

Cô chủ, bà chủ đã truyền tin về, bảo cô chuẩn bị một chút, ngày kia tới nhà họ Giang”

Hải Phúc cúi đầu che giấu ánh mắt lấp lóe, đứng yên tại chõ, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Trần Nhật Linh đột nhiên đứng lên, cái ly trong tay choang một tiếng đập vào tường, rượu b ắn ra, rơi trên mặt Hải Phúc.

“Cút, chị nói với Vũ Tuyết Phương, bảo là Trân Nhật Linh tôi đời này sẽ không hủy bỏ hôn ước với nhà họ Giang, chị bảo bà ấy dẹp cái ý nghĩ này đi! Chị đi, đi hỏi xem bà ấy rốt cuộc muốn gì! Cút, cút hết cho tôi…”
Gian phòng gọn gàng lại bị đập phá lộn xộn lần nữa, hai mắt Trân Nhật Linh đỏ bừng, nước mắt từng giọt rơi xuống, cô ta đợi nhiêu năm như vậy, cố gắng nhiều như vậy…
Cuối cùng lại rơi vào kết quả thế này, bảo cô ta cam tâm sao được! Trong mắt trở nên u ám, Trần Nhật Linh thất thần ngồi dưới đất, nhìn dáng vẻ chật vật của mình trong gương, cười ra tiếng, cô ta lau sạch nước mắt trên mặt, đứng dậy, nhìn chằm chằm bản thân trong gương, nhìn rất lâu, lại quay người chọn một bộ quần áo, còn rất kiên nhẫn trang điểm xong, gương mặt lại đẹp hơn mấy phần.

Cô ta hài lòng ngắm nhìn bản thân một lần nữa