Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 25: Chương 25





Giọng điệu đều đều như đang nói chuyện của người khác, vẻ mặt Giang Anh Tuấn đầy u ám, vừa nói chuyện vừa ném áo khoác lên một bên sô pha, ngón tay thon dài, chậm rãi cởi cúc áo sơ mi.

Nhan Nhã Quỳnh Cứ đi một bước lại cởi một nút, đến khi tới cạnh Nhan Nhã Quỳnh thì áo sơ mi đã rơi xuống đất, lộ ra cơ ngực cùng bắp tay đều đặn mạnh mẽ.

Ở cạnh Giang Anh Tuấn bốn năm, Nhan Nhã Quỳnh biết rằng thân hình anh rất tốt, cũng hiểu rất rõ: “Những thứ này thì liên quan gì đến anh Nam, Giang Anh Tuấn, tôi với anh đã chẳng còn quan hệ gì… A…
Anh mau buông ra cho tôi!”
Lời còn chưa nói hết thì chiếc váy xanh nhạt trên người đã bị giật ra thành một mớ hỗn độn, bị vứt vào góc cạnh giường.

Nhan Nhã Quỳnh bị Giang Anh Tuấn nửa ôm ném lên giường, ga giường đen cùng cơ thể trắng trẻo của cô tạo nên hai mảnh đối lập mạnh mẽ: “Giang Anh Tuấn, anh đúng là một tên biến thái!”
Vẻ mặt Giang Anh Tuấn vẫn lạnh lùng như thường ngày.

Thậm chí bên môi còn mang theo chút không vui, mắt chăm chú nhìn thẳng vào cô, lộ ra vài phần máu lạnh và mỉa mai.

Anh căn bản không quan tâm, kiêu ngạo vênh mặt lên, dùng con mắt lạnh nhạt đấu với Nhan Nhã Quỳnh, u ám xuyên thẳng vào tâm trí, xen lẫn ghen ghét và không vui: “Nhã Quỳnh, em đã muốn nghĩ Lê Quốc Nam như vậy, nếu không thể lấy được sự chú ý của em, vậy phải xin lỗi bốn năm qua rồi!”

Nói xong, thân hình cơ bắp không chút khách khí đè xuống.

Trong phòng hương thơm thoang thoảng xẹt qua chóp mũi, mát lạnh sạch sẽ nhưng nhanh chóng bị sự kiều diễm giữa hai người thổi bay, chỉ còn sự mê hoặc lan tỏa.

Qua bốn năm, Giang Anh Tuấn đã sớm biết được nơi nhạy cảm trên cơ thể Nhan Nhã Quỳnh, anh cong môi cười tà.

Một đêm phóng đãng.

Tải ápp нola để đọc full và miễn phí nhé.

Sáng sớm, lúc rạng sáng đêm trước có một trận mưa, nhiệt độ giảm xuống rất nhiều, cánh tay Nhan Nhã Quỳnh nổi da gà, cô nhẹ nhàng dựa sát vào nguồn nhiệt bên cạnh.

Chẹp miệng định quay ra ngủ tiếp, cô đột nhiên nhớ lại chuyện hôm qua, đầu óc mơ màng tỉnh táo lại.


Mở mắt ra, thấy Giang Anh Tuấn đang nằm bên cạnh ngủ, không chút phòng bị, y như một đứa trẻ, Nhan Nhã Quỳnh ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay ra, chạm nhẹ vào khuôn mặt anh.

Người đàn ông mang khí chất ưu nhã, ngay cả khi không mảnh vải che thân cũng không bị ảnh hưởng, còn có thêm vài phần hấp dẫn, cổ tay lớn, eo thon mạnh mẽ, chân dài hữu lực, đây từng là những thứ Nhan Nhã Quỳnh thích nhất, nhưng hiện tại, liếc nhìn cũng đã là điều xa xỉ.

Cô cẩn thận trèo khỏi giường.

Mở tủ quần áo ra, tất cả đều là màu xám hoặc màu đen, bên cạnh còn có một hàng sơ mi trắng cùng những chiếc cà vạt khác nhau, có lẽ được dùng vào những buổi họp.

Anh thích hai màu này, cũng hợp với khí chất của anh, thâm trầm và thanh lịch, còn thêm một chút tự phụ.

“Sao dậy sớm vậy, còn chưa đến bảy giờ, ngủ thêm một lát rồi dậy giúp tôi dọn nhà, được không?”
Hai cánh tay Giang Anh Tuấn vòng qua vòng eo mảnh khảnh của cô.

Trên đỉnh đầu, ánh sáng từ trong tủ quần áo chiếu ra, phác họa lại khuôn mặt anh một cách rõ ràng, tạo dưới đáy mắt một bóng mờ nhạt nhẽo.

Anh cứ ôm như vậy, Nhan Nhã Quỳnh mím môi không nói gì, lúc lâu sau mới giãy ra, tiện tay lấy một chiếc váy để thay.

.