Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 38: Chương 38





Cô cầm thẻ trên bàn rồi quay người đi ra ngoài, tay vừa chạm vào nắm cửa thì bị gọi lại: “Chờ một chút.”
“Nhận lấy bảy mươi tỷ của tôi, cô rời khỏi nhà họ Giang, rời khỏi thành phố này, vĩnh viễn không được quay về, tôi cũng hi vọng cô không để Anh Tuấn biết chuyện này”
Sau khi thảo luận xong, ông cụ Chánh trở về trạng thái cũ.

Tay trái chống gậy, tay phải được quản gia dìu, trông dáng vẻ như một ông cụ đi đứng không được tốt.
“Những chuyện đã bàn từ trước, đương nhiên tôi sẽ không thay đổi.

Dù bây giờ tôi không có địa vị như ông cụ Chánh đây, nhưng những gì tôi nói đều như bát nước hất đi, muốn rút lại cũng không được.

Chẳng lẽ ông cụ Chánh vẫn sợ tôi sẽ chọc ngoáy chuyện này trước mặt Anh Tuấn… Nhan Nhã Quỳnh sửng sốt, lắc đầu, tự hỏi ông ta lại có ý định gì.
“Đương nhiên tôi biết cô Nhã Quỳnh là đứa trẻ luôn giữ lời hứa, nhưng Anh Tuấn có tình cảm sâu đậm với cô.


Tôi không muốn nó bị tổn thương vì chuyện này, vì vậy tốt nhất cô nên mang theo tiền rời khỏi đây sớm đi”
Ánh đèn trên đầu tỏa ra ánh sáng màu cam ấm áp, những bức tường xung quanh dải lụa như được rắc một lớp bụi vàng dày đặc.

Ông cụ Chánh hơi nheo mắt lại, trong mắt ẩn hiện một vài cảm xúc và tính toán khó hiểu.
Giang Anh Tuấn mấy năm gần đây càng ngày càng nằm ngoài tầm kiểm soát của nhà họ Giang, đặc biệt là năm nay, ngay cả lời nói của ông ta cũng không dùng được nữa, ông cụ Chánh vì suy xét cho bản thân và Sunrise nên đã cẩn thận lựa chọn Trần Nhật Linh, muốn cô ta giúp đỡ kiểm soát Giang Anh Tuấn và tập đoàn Sunrise.
“Nếu không còn chuyện gì, vậy tôi về trước đây”
Sợ Lê Quốc Nam ở nhà sẽ lo lắng nên Nhan Nhã Quỳnh cũng vội vàng trở vê.
Dễ dàng có được ba mươi lăm tỷ, tâm trạng Nhan Nhã Quỳnh rất tốt, dọc đường còn khẽ ngâm nga, không mất bao nhiêu thời gian đã trở về.
“Nhã Quỳnh.”
Khi Lê Quốc Nam nhìn thấy cô, trước tiên cẩn thận kiểm tra cơ thể cô và em bé một lần, sau đó mới xụ mặt ngồi xuống sofa.

Biết mình sai, Nhan Nhã Quỳnh đứng đó để Lê Quốc Nam kiểm tra xong mới cúi mặt đi theo phía sau, ngồi ở trên sô pha, vẻ mặt lấy lòng móc thẻ trong túi ra: “Đây là ông cụ Chánh đưa cho em, bảo em rời xa Anh Tuấn.

Không phải trước đó anh còn lo lắng việc nuôi dưỡng đứa nhỏ sao, anh Nam không cần lo nữa, tiền đã có rồi.


Có con thì phải tiêu thêm rất nhiều tiên.

Số tiền trước đó chỉ dùng chữa bệnh cho NhanKiến Định thôi mà đã tiêu gần hết, Lê Quốc Nam đã đủ bận rộn, cô không thể mặt dày để mọi người phải chăm sóc cả mình.
“Bảy mươi tỷ để em rời đi? Nhan Nhã Quỳnh, em còn hứa với ông ta điều gì nữa không?”
Vừa nghĩ đã biết chuyện này là không thể nào, sắc mặt của Lê Quốc Nam xanh mét ngồi trên sô pha, chỉ hận không thể đương trường cạy đầu cô nhìn xem bên trong có thứ gì, liệu có phải chứa đầy nước hay không.
“Tất nhiên là không đơn giản như vậy.

Họ yêu cầu em phải… phá bỏ đứa con trong bụng… Em đã hứa sẽ…
xuống tay… Nhan Nhã Quỳnh nói một câu thì dừng một lát, đến khi nói xong lời cuối cùng mới liếc nhìn vẻ mặt của Lê Quốc Nam, cả trái tim đều nhấc lên, sợ bị Lê Quốc Nam phun nước miếng trực tiếp..