Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình

Chương 52: Chương 52





Cô theo thói quen ngẩng đầu lên, nhìn người cách đó không xa, hai người bắt đầu đã chẳng vui vẻ gì, ánh mắt giao nhau, mỗi người đều mang theo cảm xúc riêng.

“Nhan Nhã Quỳnh, cô biết tại sao tôi lại ghét cô không?”
Trân Nhật Linh chậm rãi bước tới, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt mịn màng của cô, ánh mắt quét xuống chiếc bụng dưới bằng phẳng.

Cô ta lại đưa mắt lên, không có chút ý cười, nhìn khuôn mặt mềm mại của cô, lạnh giọng nói: “Tôi ghét nhất dáng vẻ này của cô, sắp chết đến nơi vẫn còn giả vờ giả vịt, cô càng như vậy, tôi lại càng muốn hành hạ cô.

Nhan Nhã Quỳnh, hay bây giờ cô quỳ xuống cầu xin tôi đi, không chừng tôi cảm thấy vui vẻ thì cô không phải chết ở đây.


Cô ta nhếch môi mỏng, giọng điệu ôn nhu nhưng lại dùng những câu từ đầy uy hiếp và mỉa mai, lộ ra ác ý nặng nề.


Nhan Nhã Quỳnh cố gắng điều chỉnh biểu cảm, mỉm cười thân thiện, ánh mắt và khí chất vẫn luôn mạnh mẽ giảm đi rất nhiều: “Cô Nhật Linh, tôi không biết vì sao cô lại bắt tôi đến đây, nhưng tôi nhớ gần đây tôi không xuất hiện trước mặt cô, mấy ngày nay cô lại chuẩn bị cho hôn lễ.

Tôi đã làm gì mà để cô phải tìm tôi nói chuyện?”
Nhiều năm như vậy, Trân Nhật Linh vẫn không ưa nổi Nhan Nhã Quỳnh, nhưng ngại thế lực nhà họ Nhannên không thể làm gì, những đêm khi gãy xương muốn Giang Anh Tuấn đến thăm, chỉ có thể tưởng tượng anh ngược đãi Nhan Nhã Quỳnh, đến chăm sóc mình.

Cứ chờ một ngày lại một ngày, cuối cùng cũng không chịu được nữa, cô ta mạo hiểm một lần dẫu có thể sẽ bị Giang Anh Tuấn chán ghét, quyết định thuê người bắt cóc Nhan Nhã Quỳnh.

“Nhan Nhã Quỳnh, lấy cái thứ trong bụng cô ra, làm gì thì làm cũng phải lấy ra đưa cho tôi, còn bây giờ mau cầu xin tôi, cầu xin tôi, hiểu không?”
Cô ta trở nên điên cuồng, âm thanh lớn đến mức ngay cả Đinh Tiến Đạt đang đứng ngoài cửa cũng có thể nghe rõ.

Nhan Nhã Quỳnh ngừng tìm cách tháo bỏ dây trói tay sau lưng, không hiểu sao cô có cảm giác, nếu cô không nghe theo lời Trân Nhật Linh thì cái chết sẽ cách mình không xa.


Cả người cô căng cứng, dưới chân không tự chủ được đẩy một cái, không ngờ chiếc xe lăn lại di chuyển, dù rất ít.

Cô theo bản năng thu chân lại, hai mắt sáng lên nhưng biểu cảm trên khuôn mặt không thay đổi tí gì.

Nhan Nhã Quỳnh nhanh chóng đóng giả yếu đuối, hơi mỉm cười với Trần Nhật Linh, nhẹ nhàng mở miệng: “Trần Nhật Linh, đã nhiều năm như vậy, tôi với cô cũng coi như lớn lên cùng nhau, hay ít nhiều đều hiểu đối phương một chút, tôi là người thế nào, tôi nói tôi không quấy rầy cô với Giang Anh Tuấn, chắc chắn tôi sẽ làm vậy, Nhan Nhã Quỳnh tôi đây làm người cũng có giới hạn của bản thân”
Trần Nhật Linh lên tiếng cười nhạo: “Từ nhỏ giả vờ giả vịt không nói, năm chín tuổi, rõ ràng người giúp Giang Anh Tuấn là tôi, là tôi mất công đi tìm cây bút máy cả buổi chiều mới tìm được, vậy mà không ai biết, còn bị cô lừa lấy, tự nhận về mình, rõ ràng người có thể sánh đôi với Anh Tuấn từ nhỏ là tôi, tất cả đều tại cô, đồ phụ nữ ác độc.


Cô ta nói ra tất cả phẫn uất trong lòng, không nương tay tát lên mặt Nhan Nhã Quỳnh.

Tiếng bạt tai thanh thúy vang lên, khuôn mặt Nhan Nhã Quỳnh cũng theo đó mà bắt đầu sưng đỏ.

“Hít…’ Nhan Nhã Quỳnh cau mày, cắn môi dưới để không kêu ra tiếng vì đau, cơ thể đang bị trói, không thể xem vết thương được.