Nhặt Được 201 Vạn

Chương 64




Hạ Vũ gọi điện thoại xong trở lại phòng khách, đi tới thì nhìn thấy Hoàng Tư Nhã tức giận đến mức mặt mũi vặn vẹo đang che mặt nghiêng người đi ra.

Hôm nay Hoàng Tư Nhã thật sự trộm gà không được còn mất nắm gạo, mặt xám mày tro suýt chút nữa giận đến hộc máu.

Nếu như Diệp Gia Dĩnh không xuất hiện, vậy thì cho dù cô ta có cố gắng cách mấy mà không được như ý muốn gả vào nhà họ Hạ thì cũng chỉ có thể trách vận may của cô ta không tốt mà thôi, Hạ Vũ thật sự không thích loại phụ nữ như cô ta.

Nhưng Diệp Gia Dĩnh xuất hiện thì chuyện lại khác, nguyên nhân Hạ Vũ không muốn tiến thêm bước nữa bàn chuyện cưới gả với cô ta từ không thích loại phụ nữ như cô ta biến thành bị Diệp Gia Dĩnh và đứa bé can thiệp vào.

Người kết giao với Hoàng Tư Nhã cũng không chịu thiệt, chỉ cần lợi lộc, vậy nên cô ta ở nhà họ Hạ lâu như vậy cũng chỉ qua lại với chị dâu Hạ Vũ – Đỗ Hoán Phân, người không có địa vị vững chắc cũng chẳng có bao nhiêu tiền, có thể nói là chiến tích thê thảm, trong lòng Hoàng Tư Nhã vô cùng buồn bực gần như không thể dùng từ nào để miêu tả được! Đời này chưa từng gặp chuyện nào lỗ vốn như chuyện này!

Trong lúc đang than vãn thời vận không toeets, thật là xui xẻo, bỗng nhiên cảm thấy hoảng sợ với những việc ngu ngốc Diệp Gia Dĩnh làm trước đây.... ném đứa bé còn chưa biết gì cho bảo mẫu biến thái suýt chút nữa xảy ra việc lớn!

Hoàng Tư Nhã vui mừng quá đỗi, đây thật đúng là vừa mới ngủ gật đã có người đưa gối tới! Lập tức truyền lời đến nhà họ Hạ, nếu như lần này có thể hoàn toàn đuổi được Diệp Gia Dĩnh thì cô ta vẫn còn có cơ hội. Có thể nói là lùi một bước, cho dù Hạ Vũ không cần Diệp Gia Dĩnh sau đó vẫn không thích cô ta, nhưng ít nhất cô ta cũng trút được cơn giận.

Ai ngờ sau khi lâm vào tình cảnh phá sản thì tính tình của Diệp Gia Dĩnh lại thay đổi lớn, chẳng những không thấy xấu hổ mà nắm lấy chút tiền nhỏ tính toán chi li từng chút một, còn học cách ra tay đánh người, sức lực lớn, ra tay cũng vô cùng hung ác, suýt chút nữa đã đánh rớt một bên hàm, đánh gãy eo của Hoàng Tư Nhã rồi! Tức nhất chính là rõ ràng bản thân là người có thể tùy tiện ném con cho người khác, vậy mà đến thời điểm mấu chốt không biết trúng phải cái gì mà bỗng nhiên tình thương của người mẹ trỗi dậy, không cần tiền, chỉ cần đứa con.

Sở dĩ Hoàng Tư Nhã chạy lại chính vì sợ quá tiện nghi cho Diệp Gia Dĩnh, bị cô ta đòi một món tiền lớn ngay trong nhà họ Hạ, cho nên trước đó mới tính kế chia rẽ anh em Diệp Gia Dĩnh, sau khi phá sản chia tay không rõ ràng, chuyện cô từng đau khổ mượn mấy trăm vạn nói hết ra trong một lần, để cho bà nội Hạ Vũ biết đừng trông bộ mặt của Diệp Gia Dĩnh nhìn ngoài thì như người tử tế, ngoan ngoãn, nhưng thật ra bên trong vốn chỉ là một kẻ nghèo mà thôi, nếu không phải từng làm tiểu thư danh giá thì làm sao được nhận vai diễn, nói cho dễ nghe thì là vì yêu thích nghệ thuật biểu diễn sao? Toàn bộ đều là dát vàng lên mặt mình, cô ta đã là người sắp 30 rồi, yêu thích nghệ thuật biểu diễn thì làm sao còn đủ tuổi diễn được nữa? Lần trước tới dự sinh nhật của Hạ Tiểu Kỳ, trên người cô ta còn đeo một bộ trang sức đắt tiền, thực chất cũng chỉ là mặt tiền mà thôi!

Ban đầu Bà nội Hạ Vũ còn nửa tin nửa ngờ, vì để chứng minh độ tin cậy trong lời nói của mình nên Hoàng Tư Nhã cung cấp thêm một chút tên của người mình quen kia, hai người kia bà nội Hạ Vũ không quen, nhưng cô ta có bạn quen biết. Gọi điện thoại tới nhờ cậy hỏi bạn bè thì nhanh chóng có hồi âm: Diệp tiểu thư vẫn như trước không làm việc đàng hoàng, chỉ mải mê ăn chơi, đối đầu với anh trai của mình, năm ngoái hình như còn phải dùng tài sản bồi thường nợ nần, còn mở miệng mượn người xung quanh vốn xoay vòng, nhưng không ai dám cho cô ta.

Lúc này bà nội Hạ Vũ mới tin, chờ Diệp Gia Dĩnh đến đây sẽ không khách sáo, ai ngờ đối phương cũng không khách sáo, kiên quyết từ chối yêu cầu của bà, không lưu lại chút mặt mũi nào, đến khi đưa cho giáo sư Ngô xem danh sách 'chiếm đoạt' của Hoàng Tư Nhã, đầu bà lúc này như muốn nổ tung, trong lòng chỉ mong muốn: Hai người phụ nữ này đều có vấn đề, Hạ Vũ không thể lấy ai cả!

Điều này đối với sắc mặt của Hoàng Tư Nhã cũng không khá lên được chút nào, Hoàng Tư Nhã ở nhà họ Hạ bị người ta đánh cũng không quan tâm xem có nghiêm trọng hay không, có cần gặp bác sĩ hay không.

Da mặt Hoàng Tư Nhã dù có dày đến mấy cũng không đợi được nữa, cô ta biết hình tượng của lần này của cô ta đối với nhà họ Hạ đã hoàn toàn xong rồi, vì vậy lập tức bỏ lớp ngụy trang nhã nhặn, mềm mại, sau đó nghiến răng nghiến lợi trừng Hạ Vũ, "Anh cứ vậy mà nhìn tôi bị đánh sao?"

Hạ Vũ nhún vai, "Vậy tôi phải làm gì bây giờ? Cô nói xấu sau lưng người khác đương nhiên cũng phải chuẩn bị bị người ta đánh chứ. Đại đa số mọi người không thể bị ức hiếp vô cớ, đây là thói thường của con người!"

Hoàng Tư Nhã, "Tôi không nói xấu người khác, lời nói của tôi tất cả đều là thật, tôi có lòng tốt đến nói cho mọi người biết Diệp Gia Dĩnh là loại người gì! Kết quả lại bị đối xử như vậy!" Cười lạnh một tiếng, "Không tin tôi, mấy người sẽ hối hận!"

Hạ Vũ, "Tôi thấy bộ dạng này của cô không lái xe về được đâu, nên đã kêu người gọi taxi rồi, đứng ở cửa chờ một lát là tới."

Hoàng Tư Nhã tức giận đến nghiến răng nghiến lợi xoay người tự đi, "Không cần, tôi có thể tự lái xe được!" Hạ Vũ lạnh nhạt, "Tùy cô." Đi vào phòng khách gật đầu với Diệp Gia Dĩnh một cái, trực tiếp lên tiếng, "Em chờ một chút, để anh ôm Ba Ni xuống đây."

Diệp Gia Dĩnh cũng không muốn ngồi cùng một chỗ với bà nội Hạ Vũ mắt to trừng mắt nhỏ, đi theo ra ngoài, đứng chờ ở cầu thang. Lúc này mới nhớ ra mình quên xin nghỉ ở đoàn làm phim, vội vàng nói với Tiểu Dương, "Lúc tôi đi quên mất không nói với đạo diễn Vương một tiếng rồi!"

Tiểu Dương vỗ trán một cái, "Không thể như vậy! Cũng may vai diễn của cô đã sớm quay xong, kế tiếp cũng không còn việc gì nữa, nếu không thì khi đạo diễn không thấy cô sẽ vô cùng tức giận! Vậy tôi ra xe trước chờ, nhân tiện gọi điện thoại cho đạo diễn Vương, giải thích với ông ta một chút."

Vừa quay người lại trên cầu thang vang lên những tiếng bước chân cực kỳ gấp gáp, cô vội quay đầu lại thì thấy Hạ Vũ chạy nhanh xuống, vẻ mặt lo lắng, "Gay rồi, Ba Ni trèo ra ngoài cửa sổ chạy mất rồi!" Hét lớn, "Lão Hoàng! Lão Hoàng! Mau mang cái thang tới đây!"

Tiểu Dương kinh ngạc há to miệng, còn chưa kịp kêu lên một tiếng sợ hãi, Diệp Gia Dĩnh đã phản ứng cực nhanh chạy theo sau lưng Hạ Vũ đi ra ngoài, Tiểu Dương dậm chân một cái, "Trời ạ! Bé con Ba Ni này! Sao lại thế này! Aiz!" Cũng gấp gáp chạy đuổi theo sau.

Đi theo sau mấy người hầu của nhà họ Hạ nghe ngóng tin tức, đi vòng qua ra phía sau căn phòng, ngẩng đầu lên lại lập tức sợ hãi đến mức 'A' lên một tiếng, sau khi kêu xong thì lập tức che miệng lại.

Cơ thể nhỏ của Ba Ni đang nằm giữa ranh giới không trung và mặt đất, vắt vẻo trên một cửa sổ ở tầng hai, mông nhỏ hướng về phía ngoài, cái đầu to ở phía trong, uốn a uốn éo, không rõ là muốn bò lên hay trèo xuống! Những người đuổi tới không dám kêu to, chỉ sợ la to quá sẽ khiến bé sợ hãi mà rơi xuống!

Hiện giờ đã có một người làm vườn trong nhà họ Hạ bắc thang leo lên đỡ bé, Hạ Vũ và Diệp Gia Dĩnh mỗi người đứng một bên của cái thang cùng ngẩng đầu lên mở to mắt nhìn chằm chằm tất cả tình cảnh trước mắt, mặc dù căng thẳng đến mức quên cả thở cũng không dám kêu, chỉ sợ sẽ làm cho Diệp Ba Ni kinh hãi, tầng hai nói thấp cũng không phải thấp, mà cao cũng không hẳn là cao, nhưng Ba Ni nhỏ như vậy, buông tay té xuống thì sẽ rất khủng khiếp.

Cái thang có hơi ngắn, người làm vườn từ từ leo lên đến đỉnh, cách Ba Ni còn một khoảng, nên chỉ có thể gắng duỗi cánh tay ra hết mức có thể với tới Ba Ni.

Tim Diệp Gia Dĩnh đã khẩn trương đến mức muốn vọt ra khỏi cuống họng rồi, giọng nói có chút run rẩy, "Ba Ni! Bảo bối! Tuyệt đối không được lộn xộn! Ba Ni, kiên trì! .... Sắp với tới rồi, .... còn chút nữa thôi, .... sắp với tới rồi!"

Thấy người làm vườn đã bắt được đôi chân nhỏ của Diệp Ba Ni, mọi người đang muốn thở phảo nhẹ nhõm thì bỗng người làm vườn kinh hô một tiếng, chân Diệp Ba Ni bị hắn kéo lại sau đó buông lỏng ra, lại không ngờ chỉ mất thăng bằng một cái đã ngã xuống.

Mặc dù tay của người làm vườn dùng sức kịp thời, nhưng vẫn không nắm chặt được bé, chỉ kịp lấy được một chiếc giày.

Diệp Ba Ni rơi đúng bên cạnh Hạ Vũ, chuyện xảy ra vô cùng nhanh giống như tia chớp ngang qua, Hạ Vũ còn chưa kịp nghĩ đã duỗi tay ra đón, ‘bịch’ một tiếng vừa vặn đón lấy, nhưng vì xung lượng quá lớn nên cũng khiến cả người Hạ Vũ ngã về phía trước.

Diệp Gia Dĩnh kinh hô một tiếng, "Ba Ni!" Gan mật đều vỡ ra tiến lên phía trước kiểm tra, lúc đi đến bên cạnh nhìn thấy rõ thì mới thở hắc ra một hơi dài, mặc dù Hạ Vũ ngã nặng hơn một chút, cả cơ thể đè lên một khóm hoa hồng, nhưng hai tay vẫn vừng vàng ôm lấy Ba Ni, Diệp Ba Ni ngoại trừ bị kinh sợ ra thì không bị thương chỗ nào cả.

Diệp Gia Dĩnh kinh hồn bạt vía ôm lấy Diệp Ba Ni, xem xét từ trên xuống dưới, "Ba Ni, bị ngã có bị thương chỗ nào không? Nói cho mẹ biết trên người con có đau chỗ nào không?"

Diệp Ba Ni có chút sợ hãi, hồi lâu mới dùng giọng non nớt trẻ con trả lời, "Không đau."

Cậu không khóc, Diệp Gia Dĩnh đã bị cậu làm cho sợ hãi mà khóc, cũng đã quên mất trên mặt đất còn có một người, "Con hù chết mẹ rồi! Không phải vẫn luôn dạy con không được bò ra ngoài cửa sổ sao! Sao vẫn còn leo ra nữa!"

Hạ Vũ chống đất muốn đứng dậy, cánh tay vừa động đã thấy đau đớn dữ dội, hít một cái, dì Mạc và người làm vườn vừa mới trèo từ trên thang xuống muốn đến đỡ anh.

Hạ Vũ, "Cẩn thận cánh tay của tôi!"

Dì Mạc lập tức không đụng vào anh, "Cánh tay bị sao vậy?"

Người làm vườn nâng Hạ Vũ dậy vịn dưới nách hắn.

Hạ Vũ nhíu mày chịu đau, "Không biết, đến bệnh viện chụp CT xem sao."