Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ

Chương 103




Chương 103:

Tối đó, sau khi Chung Hiểu Âu đưa Cố Minh về nhà, bản thân ở lại dưới tòa nhà Cố Minh ở một lúc, đương nhiên, tâm trạng đã không còn giống trước đây, ví dụ như, trước đây rất ít khi cô được mời tới nhà Cố Minh làm khách, hiện tại, vừa nãy, cô lên trên nhà, theo chủ nghĩa nhân đạo, Cố Minh nên giữ cô lại, dù sao cô cũng là cô gái nhỏ, về muộn như thế rất nguy hiểm, trước đây phó tổng Cố còn lo lắng cho cô, hiện tại ngay cả nỗi lo này cũng đã tan biến.

Chung Hiểu Âu ngồi trên ghế trong khu nhà, nhìn xung quanh, gió đêm lạnh như thế, đừng nói tới người, ngay cả những còn mèo hoang cũng không biết đã trốn đi nơi nào tìm nguồn ấm, cô thật sự cảm thấy bản thân cô đơn không thôi, lại đứng dậy khỏi ghế nghỉ, đá đá chân, lùi về sau một chút, tìm góc nhìn tốt, ngẩng đầu nhìn lên tầng nhà vẫn đang sáng đèn của Cố Minh, trong lòng lại ấm áp hơn một chút, cuối cùng trong thành phố này có một ngọn đèn thuộc về cô, Chung Hiểu Âu đưa tay rút điện thoại gọi cho Cố Minh, một lúc lâu sau Cố Minh mới nghe máy. Chị ấy đang làm gì thế? Đang thay quầy áo, cô phát hiện Cố Minh có một thói quen, việc đầu tiên sau khi về nhà là thay quần áo.


"Ừm?"

"Bên ngoài lạnh lắm." Chung Hiểu Âu ở dưới nhà giậm giậm chân.

"Mau về nhà đi."

"Em đang ở dưới nhà, chị đứng trước cửa sổ nhìn em, em sẽ đi."

Cố Minh ở đầu bên kia điện thoại không nhịn được ý cười, mắng, "Bệnh thần kinh." Nhưng vẫn bước tới cửa sổ, người dưới nhà thấy bóng người động đậy trước cửa sổ, lúc này vẫy vẫy tay về phía cô ấy, "Em đi đây."

"Ừm, bắt xe cẩn thận đấy."

"Thật sự không giữ em lại à?"

"Tôi cúp máy đây."

"Được rồi, được rồi, chị đi tắm đi, em đi đây, ngày mai gặp." Lúc này Chung Hiểu Âu mới cúp điện thoại, đợi một lúc lâu mới có tắc-xi, cô ngồi ra ghế sau, nghĩ bản thân lúc nào mới có thể đường hoàng vào nhà. Hiện tại sẽ khiến Cố Minh cảm thấy quá nhanh đúng không? Cố Minh? Chung Hiểu Âu vẫn hiếm khi gọi thẳng tên cô ấy, chỉ có lúc trên giường, ồ, không đúng, trên sô-pha, cô nhớ lại cảnh tượng ban nãy, muốn lập tức bảo tài xế quay đầu lại, cứ như thế thì không ổn, cô gãi đầu, trước đây khi chưa ở bên nhau cũng nhớ, hiện tại, là yêu nhau rồi sao? Tại sao còn nhớ hơn trước kia? Còn muốn người ta sống không chứ? Cuộc đời này! Chung Hiểu Âu ôm chặt lấy bản thân, không khỏi có chút đau lòng cho chính mình.


Người đau lòng cho chính bản thân thật ra không chỉ có một mình Chung Hiểu Âu, còn một người nữa, Mộc đại tiểu thư trong bệnh viện, hôm đó, là ngày Quan Dĩ Đồng ra viện, vốn dĩ trời nên quang mây nên tạnh, nhưng không may là, Thành Đô không nể mặt, mưa lâm thâm, Mộc Dao đưa Quan Dĩ Đồng lên xe rồi rời khỏi bệnh viện, Quan Dĩ Đồng vào viện mấy ngày, cũng không có ai tới thăm cô ấy, may mà tuy Quan Dĩ Đồng rất nhốn nháo, nằng nặc đòi ra viện, cũng không gọi đám bạn đàn đúm của mình tới.

"Đưa em về nhà à?" Mộc Dao nhổm người giúp Quan Dĩ Đồng thắt dây an toàn.

Quan Dĩ Đồng nhắm mắt gật gật đầu, lần đầu tiên bị bệnh thật sự cô ấy đau tới khó chịu, Mộc Dao chầm chậm lái xe, cứ mưa xuống là thành phố tắc đường, nghĩ mãi nghĩ mại lại thấy không đúng, "Nhà em có giúp việc không?"


"Không thích cả ngày ở chung nhà với người không liên quan." Quan Dĩ Đồng nghiêng đầu, không có tinh thần.

"Vậy có người giúp việc theo giờ chứ?" Mộc Dao nghĩ tới những chai rượu tán loạn trong nhà Quan Dĩ Đồng, người phụ nữ này có thể biến căn nhà rộng lớn thành như thế, trên phương diện nào đó rất giống bản thân.

"Có." Quan Dĩ Đồng nhíu mày, giống như không muốn tiếp tục bị làm phiền.

Mộc Dao nhìn xung quanh nhìn tình hình trên đường, đột nhiên rẽ ở phía trước, động tĩnh hơi lớn, lắc lư khiến Quan Dĩ Đồng choáng váng, "Sao thế?" Cô ấy ngẩng mí mắt, "Muốn đi đâu thế?"

"Tới nhà tôi đi."

"Tới nhà chị làm gì?" Quan Dĩ Đồng chống đầu.

"Bố mẹ tôi ở nhà, có người nấu cơm." Mộc Dao nghĩ tới cơ thể của Quan Dĩ Đồng, chắc chắn không thể để mặc cô ấy tiếp tục như thế, nhưng cho dù Mộc Dao có thể ở cạnh Quan Dĩ Đồng, cô cũng không biết nấu cơm hầm canh, nhất thời, cũng không tiện tìm một người giúp việc thích hợp, đúng lúc bố mẹ đang ở nhà.
"Thần kinh à, quay đầu, tôi muốn về nhà tôi." Quan Dĩ Đồng quấn lấy áo choàng lên người, động đậy cơ thể.

Mộc Dao không nhìn Quan Dĩ Đồng, chỉ chú ý tới phía trước, chăm chú lái xe, Quan Dĩ Đồng đợi rất lâu không thấy động tĩnh, lúc này mới thò một tay khỏi áo choàng, chỉ vào Mộc Dao, vô lực nói, "Chị quay đầu cho tôi! Tôi muốn về nhà."

"Ngoan chút đi, về nhà cái gì? Căn nhà rộng lớn trống rỗng của em chẳng khác gì chỗ tôi, cũng chỉ là cái ổ, tốt xấu gì cái ổ của tôi còn tốt hơn cái ổ chó của em."

"Không phải, bố mẹ chị ở đấy, không thích hợp, chị cảm thấy để bố mẹ chị chăm sóc tôi, có thích hợp không?" Quan Dĩ Đồng ngồi thẳng người.

Mộc Dao ngẩn ra, "Không phải bố mẹ tôi chăm sóc em, chỉ là để mẹ tôi nấu cơm cho chúng ta, hầm canh cho em, bác sĩ nói, cơ thể của em phải chăm sóc thật tốt, nếu không sẽ bị phế, tôi tới chăm em là được."
Quan Dĩ Đồng nghiêng đầu sang một bên, trầm tĩnh nói, "Chị? Thích hợp sao? Tôi cũng không có tư tách yêu cầu chị chăm sóc tôi." Quan Dĩ Đồng nói rất buồn bã, lọt vào tai Mộc Dao lại trở thành cơn giận, "két" một tiếng phanh gấp, hại xe phía sau phải đánh lái, còn hạ cửa xe chửi mấy câu. Mộc Dao nắm chặt lấy vô lăng, "Tôi không thích hợp? Vậy em tìm một người thích hợp đi, tôi không thích hợp thì con mẹ nó cũng đã ở bệnh viện chăm sóc em mấy ngày rồi." Mắng một lúc, Quan Dĩ Đồng không tiếp tục lên tiếng, chỉ rụt bàn tay đang thò ra về, Mộc Dao lái thẳng xe về nhà.

Trên đường, sắc mặt cũng không tốt, lúc xuống xe cũng không mở cửa cho Quan Dĩ Đồng, cũng không đỡ cô ấy, cứ thế để tự Quan Dĩ Đồng tìm cái chết đi.

"Ái chà, sao lại về lúc này? Bố mẹ đang định ra ngoài." Mẹ Mộc Dao thấy con gái lạnh mặt vào nhà, phía sau còn có một cô gái với sắc mặt trắng bệch, nhìn kĩ lại, người kia không phải cô gái họ Quan tới nhà hôm nọ sao?
"Ra ngoài? Đi đâu ạ?" Mộc Dao thay giày ở ngoài cửa, liếc mắt nhìn người phụ nữ đi phía sau.

"Đi tản bộ, hai đứa ăn cơm chưa? Con không nói tối nay con muốn về nhà ăn cơm."

"Chưa ăn, mẹ nấu chút gì cho bọn con đi, thanh đạm một chút." Mấy ngày nay Mộc Dao căn bản không ở nhà, mỗi lần về chỉ tắm rửa thay quần áo, không tới một tiếng lại ra ngoài, bố mẹ cô hỏi, Mộc Dao chỉ nói có người bạn nằm viện, phải tới chăm sóc, xem ra, có lẽ là cô Quan với sắc mặt không tốt này rồi.

"Được, hai đứa nghỉ chút đã." Kiêng kị có khách tới nhà, mẹ Mộc Dao không tiện oán thán, lần này tới cũng không nói trước một tiếng.

Quan Dĩ Đồng cố gắng khiến cơ thể mình đứng thẳng, cung kính chào hỏi bố mẹ Mộc Dao, bố mẹ Mộc Dao lịch sự nói chuyện với Quan Dĩ Đồng, chưa nói được mấy câu, Mộc Dao níu lấy tay Quan Dĩ Đồng, kéo cô ấy đi, "Lên tầng."
Đang ở nhà Mộc Dao, Quan Dĩ Đồng cũng không tiện đấu miệng với cô, chỉ đành ngoan ngoãn đi theo sau lưng cô, vào phòng Mộc Dao, Mộc Dao mới buông Quan Dĩ Đồng ra, vào nhà tắm vặn nước, người kia nằm viện mấy ngày không được tắm rửa tử tế, rồi mở tủ lấy quần áo sạch, "Em tắm rửa thay quần áo rồi lên giường nằm đi, khi nào cơm chín tôi bưng lên, không cần đối phó bọn họ."

Quan Dĩ Đồng nhìn sâu vào mắt Mộc Sao một cái, ánh mắt đó vừa sâu vừa lâu, ánh mắt đó khiến Mộc Dao cảm nhận được một bản thân vô cùng rõ ràng trong con ngươi sâu thẳm, khoảnh khắc đó, Quan Dĩ Đồng nhìn thấy cô, thật sự nhìn thấy cô trong dòng người mênh mông, không giống Mộc Dao trước đây, không giống Quan Dĩ Đồng trước đây, ánh mắt đó không có tiêu cự, là sự tản mạn, cô ấy nhìn bạn nhưng bạn lại không cảm nhận được ánh mắt của cô ấy, càng không nhắc tới tâm tư của cô ấy, đáng tiếc, ánh mắt đó, quá ngắn ngủi, ngắn ngủi tới mức Mộc Dao cho rằng bản thân gặp ảo giác.
Quan Dĩ Đồng nhanh chóng thu ánh mắt lại, nghiêng người nằm nghiêng trên sô-pha, không rõ cho nên cười cười.

Mộc Dao lui ra ngoài, xuống tầng nói chuyện với bố mẹ một lúc.

"Ngày mai chúng ta về bên kia, nhà cửa sửa sang xong rồi." Bố Mộc nói.

"Vâng, ở thêm mấy ngày nữa đi ạ."

"Sao thế? Không phải muốn đuổi chúng ta đi sớm nhất có thể sao?"

"Con có thể ăn lung tung cái gì cũng được, nhưng Quan Dĩ Đồng, bác sĩ nói không thể ăn tùy tiện, phải ăn dinh dưỡng một chút, nhưng không thể quá dầu mỡ, thanh đạm nhưng phải dinh dưỡng, con cũng không thể ngày ngày gọi Tiểu Nặc tới nấu ăn, dù sao trong tiệm cũng không thể thiếu em ấy."

"Con... con bé này, có gì cần liền biết tìm bố mẹ." Mẹ Mộc chỉ vào cô, sau đó lại ngẩng đầu lên, "Sao không để cô gái kia về nhà nó? Người nhà không lo lắng cho nó sao? Phải để con chăm sóc."
"Nhà em ấy không có ai." Mộc Dao hờ hững nói, từ bấy tới giờ, cô cũng không biết tình hình nhà Quan Dĩ Đồng, không tới bước đường cùng, trước giờ Quan Dĩ Đồng sẽ không chủ động nói, cô cũng không mặt dày để hỏi, lần trước cũng chỉ biết hình như bố Quan Dĩ Đồng qua đời từ Cố Minh.

Không lâu sau, mẹ Mộc Dao, Tôn Đông Mai nấu cơm xong, mấy món đơn giản, hai món một canh.

"Được rồi, bố mẹ đi tản bộ đi, đừng mặc ít quá, bên ngoài lạnh, con bưng lên tầng ăn đây." Mộc Dao bưng khay đồ ăn lên tầng, đi mấy bước, lại quay đầu, "Mẹ, mấy ngày nay mẹ rảnh thì tìm giúp con một cô giúp việc tốt một chút, biết nấu nướng, biết nấu các món ăn, có lẽ nên nấu đồ ăn Tứ Xuyên ngon một chút."

Lúc này bố Mộc mới kéo Tôn Đông Mai ra ngoài, "Xem ra quan hệ của Mộc Dao và cô gái trên tầng rất tốt, trước đây sao chưa từng nghe nó có người bạn này nhỉ?"
Tôn Đông Mai lắc đầu, cũng không để ý, con gái kết bạn, bình thường bọn họ cũng không quản lí.

Mộc Dao lên tầng, đẩy cửa phòng mình, Quan Dĩ Đồng đã tắm xong, thay quần áo sạch sẽ, xõa tóc, nằm trên giường, lật cuốn tạp chí không biết tên gì trên đầu giường.