Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ

Chương 125




Chương 125:

Mộc Dao lùi về sau, hai tay ôm lấy vai, mím môi, cô không biết từ lúc nào Tất Tiểu Quân có suy nghĩ như thế trong lòng, mấy năm qua cô luôn nghĩ Tất Tiểu Quân nhìn thoáng như bản thân, "Tất Tiểu Quân, chúng ta quen nhau nhiều năm như thế, anh còn không hiểu em sao? Lúc em nghiêm túc sẽ nghiêm túc hơn bất kì ai, lúc chơi thì cho ra chơi, em hiện tại, chỉ thích một người phụ nữ, không phải chơi đùa, hơn nữa, dù sao khi đó chúng ta chia tay rồi, em cũng sẽ không kết hôn với anh."

Có lẽ đáp án này nằm trong dự đoán của Tất Tiểu Quân, hắn nhún vai, xua tay nói, "Được rồi, nếu trong lúc này anh không tìm được đối tượng muốn kết hôn, anh vẫn sẽ đợi em."

"Bệnh thần kinh, tùy anh thôi." Mộc Dao cũng không muốn quan tâm, "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Tất Tiểu Quân, anh đổi tính đổi nết từ lúc nào thế? Sao lại muốn ổn định?"


Tất Tiểu Quân hít một hơi thuốc, "Không biết, có lẽ là thấy cứ như hiện tại cũng không có ý nghĩa gì. Đi thôi, bọn họ vẫn đang đợi chúng ta."

"Thôi khỏi, em thật sự không muốn đi, người phụ nữ kia là bà chủ quán bar lesbian, anh chơi gì cũng nên chú ý chừng mực đấy." Mộc Dao cho tay vào túi áo, ánh mắt nhìn Tống Khả, không biết rốt cuộc người phụ nữ kia muốn làm gì. "Em đi đây, gần đây không cho chuyện gì thì đừng tìm em."

"Này! Không tới mức đó chứ?" Tất Tiểu Quân ở phía sau gào lên.

Bóng lưng Mộc Dao mảnh khảnh, vẫy tay trong không khí, cũng không chào hỏi Tống Khả, đúng như dự đoán, xe vừa đi được năm phút, điện thoại liền vang lên, số lạ, nhưng Mộc Dao có dự cảm người đó là ai, cô không nghe máy, chuông điện thoại vang lên một lúc rồi dừng lại, cô không quan tâm, không lâu sau, lại vang lên, có chút phiền phức, nghĩ Tống Khả cũng không tới mức dây dưa như thế, có chút phiền não cầm điện thoại lên, lại là Quan Dĩ Đồng, đồng tử Mộc Dao co lại, hôm nay mặt trời mọc từ đằng tây đúng không, "Alo?" Không lâu sau Mộc Dao nghe máy.


"Chị đang làm gì thế?" Âm thanh bên phía Quan Dĩ Đồng nghe không có vẻ lười biếng.

"Cơn gió nào thổi tới thế, em lại quan tâm tôi đang làm gì." Mộc Dao không chút nể nang nói.

"Đầu bếp nhỏ kia của chị làm sao thế?"

"Hứa Nặc? Sao thế?"

"Không biết, tối nay tôi về nhà, không thấy người, tối nay em ấy có việc sao? Hay là sao rồi? Điện thoại thì tắt máy, không tìm thấy người, muốn hỏi chị có biết không, em ấy về nhà rồi à? Tối nay không nấu cơm."

"Tôi cũng không rõ, em ấy không nói gì với tôi. Có lẽ trong nhà có chuyện gì đó, để tôi gọi thử cho em ấy xem thế nào." Mộc Dao nói xong liền cúp máy, đột nhiên nghĩ tới một chuyện, "Thế em đã ăn cơm tối chưa?"

"Ăn rồi."

"Ăn gì?"

"Gọi đồ ăn ngoài, khó ăn muốn chết."

"Được rồi, có ăn là tốt rồi, tôi cúp máy đã, lát nữa sẽ gọi lại." Mộc Dao cúp máy rồi gọi điện cho Hứa Nặc, vẫn tắt máy, có lẽ là điện thoại hết pin, Mộc Dao nghĩ, lại gọi điện tới cửa tiệm, Tiểu Mai nói cả ngày hôm nay Hứa Nặc không tới tiệm, ôi, đứa trẻ này, không phải trong nhà xảy ra chuyện gì rồi chứ. Với tính cách của Hứa Nặc, nếu tối nay không tới chỗ Quan Dĩ Đồng, sao lại không nói trước với Quan Dĩ Đồng một tiếng, Hứa Nặc rất ít khi làm ra những chuyện không nói câu nào liền mất tăm như thế, Mộc Dao nghĩ, liền lái xe tới nhà Hứa Nặc, gõ cửa rất lâu, nhưng không có ai trả lời, ngày hôm nay thật sự rất kì quái. Mộc Dao đi qua đi lại trước cửa một lúc, xác nhận không có ai, lúc này mới quay người rời đi, đứa trẻ này đi đâu được chứ?


Mộc Dao ngồi lên xe, dụi mắt, đã hơn 11 giờ, Hứa Nặc lại không ở nhà, thật sự gặp ma sao? Cô lái xe tới mệt mỏi, Hứa Nặc có thể đi đâu được chứ? Không lẽ em gái xảy ra chuyện, nên Hứa Nặc tới trường học? Nhưng mấy giờ rồi? Mộc Dao cũng không có số điện thoại của em gái Hứa Nặc.

"Alo? Tìm thấy người chưa?" Không ngờ chưa bao lâu, Quan Dĩ Đồng lại gọi điện thoại tới.

"Vẫn chưa, tôi vừa tới nhà em ấy, cũng không có ai."

"Không về nhà à, đầu bếp nhỏ của chị thích chơi thế à? Muộn vậy còn chưa về nhà."

"Tôi thấy không đúng lắm, đứa trẻ như Hứa Nặc, em nghĩ xem, em ấy cũng không giống em, em ấy không về nhà thì có thể đi đâu được chứ?"

"Chị đừng coi người ta là trẻ con nữa, người ta cũng 22, 23 tuổi rồi, không thể có cuộc sống về đêm sao?" Quan Dĩ Đồng ở đầu bên kia ngáp ngủ. Hoàn hồn lại, lại quát, "Cái gì mà không giống tôi, tôi làm sao?"
"Em không hiểu Hứa Nặc, em ấy là một đứa trẻ ngoan, không lảm nhảm với em nữa, tôi muốn tới trường em gái em ấy tìm thử xem, tìm mấy nơi không thấy em ấy, có lẽ em gái em ấy xảy ra chuyện gì ở trường, tới trường em gái Hứa nặc, phải đi qua nhà em, em muốn đi cùng không?"

"Bây giờ à? Mấy giờ rồi, tôi buồn ngủ, không đi đâu, chị tìm thấy thì gọi điện thoại cho tôi là được."

Mộc Dao trợn mắt, cúp điện thoại, may mà lúc này Thành Đô không quá tắc, cô lái xe không bao lâu liền tới được chỗ của Quan Dĩ Đồng, từ xa liền nhìn thấy người phụ nữ mặc chiếc áo sơ mi dài đứng bên đường, tóc tai xõa ra, giống như ma, Mộc Dao hạ cửa kính xuống, "Em đứng đây làm gì?"

"Đừng phí lời nữa, lái chậm như thế, tôi đợi một lúc lâu rồi đấy."

"Không phải em nói em không đi à?"
"Đều trách chị, sau khi gọi điện thoại cho chị thì không buồn ngủ nữa, không ngủ được mà thôi."

Mộc Dao nhìn Quan Dĩ Đồng, Quan Dĩ Đồng đã tẩy trang, dáng vẻ mộc mạc càng khiến người ta muốn bảo vệ, người phụ nữ yêu tinh như Quan Dĩ Đồng rõ ràng mạnh mẽ không thôi, nhưng tại sao nhìn bề ngoài lại yếu ớt như thế, hơn nữa Mộc Dao lại rất muốn chạm vào Quan Dĩ Đồng, muốn vuốt ve khuôn mặt ấy, muốt miết cằm cô ấy, vuốt ve cơ thể Quan Đồng, Mộc Dao lắc đầu, sao bản thânlại có một mặt này chứ, trước đây cũng không có sở thích biếи ŧɦái này, cũng thật kì quái. Quan Dĩ Đồng ngồi ở ghế phó lái, hạ cửa xe xuống rất thấp, đã là tháng Ba, cho dù ban ngày ánh nắng chói chang, buổi tối vẫn có chút lạnh, gió phả vào mặt, tóc dài của Quan Dĩ Đồng bay bay, Mộc Dao liền đóng cửa sổ lại cho cô ấy.
Khi hai người tới trường học, đã hơn 12 giờ, cả trường im lặng như tờ, tĩnh lặng không thôi. Xung quanh trường học trống trải, ánh đèn le lói, còn có mấy chỗ bị hỏng, ánh sáng yếu ớt, Quan Dĩ Đồng "ôi chao" một tiếng.

"Sao thế?" Mộc Dao hỏi.

"Chỗ này có cái hố."

"Trẹo chân à?" Mộc Dao vội tiến lên phía trước đỡ lấy Quan Dĩ Đồng.

"Không."

"Vậy em kêu bậy cái quái gì." Mộc Dao cứng miệng, những vẫn nắm chặt lấy tay Quan Dĩ Đồng, có lẽ là vì ánh sáng xung quanh thật sự quá tối tăm, Quan Dĩ Đồng cũng không từ chối, mặc cô nắm lấy, "Tối như thế, cả trường đã ngủ rồi, biết tìm ở đâu?"

"Không biết." Hai người tới phòng bảo vệ, nói rõ tình hình, bảo vệ dẫn hai người tới phòng kí túc xá của em gái Hứa Nặc, lại có bà cô quản lí kí túc xá dẫn đi gõ cửa, một lúc lâu, mới gọi được em gái Hứa Nặc dậy, may mà Hứa An biết Mộc Dao, nhưng Hứa An cũng nói, mấy ngày này chị gái không tới trường tìm mình, Hứa An có chút lo lắng, thầm nghĩ chị Mộc còn tới cả trường học tìm chị gái mình, đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Mộc Dao phải dỗ dành một lúc lâu, lúc này mới nói có lẽ điện thoại hết pin, không có chuyện gì, nhưng cảm giác thấp thỏm bất an trong lòng Mộc Dao ngày càng nghiêm trọng.
"Em nói xem em ấy sẽ không có chuyện gì chứ?" Ra khỏi kí túc xá, Mộc Dao có chút lo lắng hỏi Quan Dĩ Đồng.

"Có lẽ là chị nghĩ nhiều rồi." Thật ra trong lòng Quan Dĩ Đồng cũng không rõ, bản thân và Hứa Nặc đã tiếp xúc một thời gian, đại khái cũng hiểu tính cách của đầu bếp nhỏ, nhưng thấy Mộc Dao lo lắng như thế, cũng không tiện nói gì, hơn nữa, có khả năng, thật sự, ngộ nhỡ, Tiểu Hứa Nặc thật sự chơi quá hăng quên đường về thì sao? "Ngộ ngỡ em ấy tìm người đi thuê phòng, quá phấn khích quên mất chúng ta cũng không chừng, ai chẳng có lúc phóng túng chứ?" Quan Dĩ Đồng nghĩ tới đây, đột nhiên sáng dạ, vỗ lên vai Mộc Dao, "Đúng rồi, ban ngày em ấy còn tới công ty, hình như nói chuyện gì đó không vui với Trì Úy, lúc rời khỏi công ty tôi còn nhìn thấy hốc mắt em ấy đỏ ửng, không chừng tối nay tới quán bar mượn rượu giải sầu, sau đó uống say, rồi có một đêm tươi đẹp, điện thoại hết pin nên cũng quên nói với chúng ta."
Mộc Dao thấy Quan Dĩ Đồng biên tập tới rành mạch rõ ràng, "Có lẽ đúng là tôi nghĩ nhiều rồi, nghĩ nhiều rồi." Căng thẳng trong lòng Mộc Dao cũng chầm chậm thả lỏng.

"A!" Quan Dĩ Đồng lại kêu lên một tiếng, cơ thể lõm xuống, Mộc Dao vội vàng ôm lấy cô ấy, "Lại làm sao thế?"

"Cái trường rách nát này, đường đi cũng không bằng phẳng." Quan Dĩ Đồng vô thức nắm lấy tay Mộc Dao, Mộc Dao kéo lên, liền kéo Quan Dĩ Đồng vào lòng, "Nổi gió rồi, lạnh không?" Mộc Dao đứng rất gần, đầu mũi sắp chạm vào nhau.

Quan Dĩ Đồng thuận thế mềm nhũn trong lòng Mộc Dao, ma mị cười cười, "Chị đã ôm thế này, còn lạnh chỗ nào chứ."

"Em biết trước khi em gọi điện tôi vừa tách ra với ai không?" Mộc Dao ôm lấy Quan Dĩ Đồng, di chuyển từng chút về phía tường.

"Chị nói như thế, để tôi đoán thử xem." Quan Dĩ Đồng dính gần Mộc Dao, quấn lấy tóc Mộc Dao lên ngón tay, "Người phụ nữ tên Tống Khả kia?"
"Mẹ kiếp, sao em biết?" Mộc Dao nghẹn lời, cười cười.

"À, cho nên, lúc đó chị vừa tách khỏi người phụ nữ kia? Không khoa học, đêm dài dằng dặc, đêm tối chỉ vừa bắt đầu thôi mà." Quan Dĩ Đồng hất từng sợi tóc trên đầu ngón tay ra.

"Không phải đúng lúc bị cuộc gọi của em làm gián đoạn sao?" Mộc Dao mở miệng nói bừa.

"Ờ, làm hỏng chuyện tốt của hai người rồi, cho nên, lúc gọi điện thoại cho hai người, hai người đang ở trên giường tiến hành sao?"

"Đúng thế, ngón tay tôi còn đang ở trong cơ thể chị ta, điện thoại vang lên, tôi phải rút ra nghe điện thoại."

"Rửa tay chưa?" Động tác tay của Quan Dĩ Đồng dừng lại, mặt mày không khống chế được, lạnh mặt, đẩy Mộc Dao ra.