Nhật Ký Ghẹo Nhau Của A A

Chương 21: 21: Bằng Chứng





Ngôn Kỳ tắt vòi sen, mở cửa phòng tắm, thấy cửa ký túc xá đã đóng còn bên ngoài không có ai.

Thật im ắng.

Đột nhiên cậu thấy có chút mất mát không thể giải thích được.

Áo sơ mi và quần dài mặc đến buổi vũ hội đã bị bồn rửa mặt làm ướt sũng.

Ngôn Kỳ cầm khăn lau tóc ướt, đi ra ngoài mặc bừa một chiếc quần Jean cùng áo Hoodie, cậu vừa cầm di động vừa mở cửa ký túc xá đi xuống lầu, gửi tin nhắn cho Diệp Dương hỏi hắn đã đi đâu.

Không thấy trả lời.

Trên đường xuống lầu, vũ hội đã kết thúc, các học sinh lần lượt trở về ký túc xá, Ngôn Kỳ ngược dòng người nhìn xung quanh, cũng không tìm thấy Diệp Dương.

Lúc bình thường thì rõ ràng rất dễ tìm thấy.

Các học sinh đi lại trước tòa nhà đều mặc lễ phục, khi nhìn thấy trang phục đơn giản của Ngôn Kỳ, họ đều sửng sốt sau đó mới nhớ đến việc chào hỏi:
"Hội trưởng Ngôn.

"
"Hội trưởng, vừa rồi cậu đi đâu vậy? Tụi tui vẫn đang tìm cậu đây nè____trận bóng hôm đó cậu với Diệp Thần chơi tốt thật!"
"Đúng vậy, tui chưa từng xem hội trưởng chơi bóng bao giờ, không ngờ cậu lại chơi hay như vậy, ủa mà muộn như vậy hội trưởng còn đi đâu thế?"
Ngôn Kỳ không có tâm trạng trả lời, chỉ nói "xin nhường đường", rồi đi về hướng ngược lại với dòng người, cậu lấy di động ra gọi cho Diệp Dương.

Chuông reo vài hồi thì đầu dây bên kia lập tức bắt máy.

Dưới ánh mắt tò mò của các học sinh xung quanh, Ngôn Kỳ chậm rãi dừng lại hỏi:
"Cậu đi đâu?"
Đầu bên kia im lặng, lát sau Diệp Dương mới nói:
"Không phải Đàm Kiệt có thuê một căn phòng bên cạnh trường Lục Trung sao?"
Hắn dừng lại rồi hạ giọng nói tiếp: "Tôi qua đó ở với nó đỡ vài ngày.

"
Hai ngày trước Đàm Kiệt có gửi một tin nhắn trong nhóm, bảo là cậu ta đã chuyển ra khỏi ký túc xá, không cần ở cùng bạn cùng phòng là con chó điên Cố Dã nữa.

Cậu ta cũng mời khi nào họ có thời gian thì đến chơi, nhưng cậu ta chỉ thuận miệng nhắc bừa vậy thôi, Ngôn Kỳ chẳng để tâm mấy.

Không ngờ đêm nay lại trở thành nơi tá túc của Diệp Dương.

Cậu cụp mắt xuống, trong chốc lát không biết nói gì.

Sự im lặng kéo dài hơn mười giây, Diệp Dương mở lời trước:
"Đợi tôi lên xe cái đã.

"
Ngôn Kỳ nghe thấy tiếng còi xe phát ra từ đầu bên kia.

Bây giờ có lẽ Diệp Dương đang bắt xe trước cổng trường.


Ngôn Kỳ nghe thấy tiếng đóng cửa xe, sau đó Diệp Dương báo địa chỉ cho tài xế, đây là địa chỉ mà Đàm Kiệt đã gửi trong nhóm trước đó.

Nói xong hắn quay lại cuộc gọi, hỏi: "Kỳ?"
Ngôn Kỳ phát hiện bản thân cậu không có gì để nói.

Cậu không thể trực tiếp hỏi Diệp Dương.

Cũng không có lý do để bảo hắn đừng đi.

Trong yên lặng không ai lên tiếng, Diệp Dương bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, hỏi cậu:
"Có phải là bởi vì tôi đi rồi, cậu không tìm được ai để trút giận nên đặc biệt gọi giày vò tôi hả?"
Hai chữ giày vò này hắn nói ra rất nhẹ nhàng, tựa như một sợi lông vũ cào vào tim Ngôn Kỳ.

Sau đó nghe Diệp Dương nói tiếp:
"Chỗ cậu hình như hơi ồn ào, cậu không ở ký túc xá sao?"
Ngôn Kỳ nói:
"Ừ, đang ở dưới lầu.

"
"Sao lại xuống lầu rồi?"
Mọi người xung quanh ồn ào náo nhiệt, đèn trên sảnh vũ hội còn chưa tắt, giống như những con sóng thủy triều dâng lên tràn vào mắt cậu.

Ngôn Kỳ đưa tay che mắt, đến giờ mới như lấy lại giọng nói, nhẹ nhàng trả lời:
"Tìm cậu.

"
"Tìm tôi để làm gì?"
Ngôn Kỳ không trả lời.

Diệp Dương suy nghĩ một chút rồi nói:
"Có cần tôi bảo tài xế quay đầu lại không?"
"Không cần đâu, trước tiên cậu cứ qua ở cùng Đàm Kiệt đã.

"
Nói xong câu này Ngôn Kỳ cũng tắt máy.

Sảnh vũ hội lúc này đã được dọn sạch sẽ, đang có người vẩy nước lau nhà.

Cậu chậm rãi bước tới, ngồi bên mép đại sảnh, đắm mình trong ánh đèn màu lấp lánh.

Nếu như người Diệp Dương thích thật sự là cậu, vậy thì bắt đầu từ khi nào?
Họ ở bên nhau rất lâu rồi, luôn là những người thân thiết nhất.

Rất nhiều chuyện trong quá khứ giống như chiếc hộp Pandora, cho dù Ngôn Kỳ không cố ý nhớ đến nó, nhưng một khi cậu mở hộp ra, những bằng chứng đó đều sẽ bày ra rõ ràng trước mắt cậu.

Ngôn Kỳ không tiếp tục hồi tưởng, vấn đề quan trọng nhất trước mắt của cậu bây giờ chính là____bản thân cậu.


Nếu đó là sự thật, cậu không biết phải đối mặt thế nào với mối quan hệ này.

Cậu vẫn luôn xem Diệp Dương là anh em, lúc cậu ý thức được đối phương có thể thích mình!
Việc này thật sự tác động rất lớn đến cậu.

Nếu như không xử lý tốt chuyện này, thì sẽ mất luôn người thân thiết nhất của cậu.

Ngôn Kỳ ngồi đó cho đến khi những người dọn dẹp rời đi, ngay cả đèn trên sảnh vũ hội yên tĩnh đều bị tắt, cả hội trường trở nên tối đen như mực.

Điện thoại có tiếng chuông thông báo, Ngôn Kỳ cuối đầu nhìn thấy Đàm Kiệt gửi tin nhắn tới.

Đàm Kiệt: Anh Kỳ cậu có đó không? Anh Kỳ?
Đàm Kiệt: Móa, tui đang chơi game thì tự nhiên nghe tiếng gõ cửa.

Đàm Kiệt: Lúc đó tình cờ ngay lúc tui đánh trận, trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt! Nên tui lơ nó luôn, lơ mất khoảng mười phút lận!
Đàm Kiệt: Cuối cùng khi tui đánh thắng trận mới đi mở cửa, cậu đoán xem ai đang ở ngoài cửa?!!
Đàm Kiệt: là anh Diệp! Anh Diệp đó! Đậu móa! Cậu ta còn nói sẽ ở lại chỗ tui vài ngày, bây giờ đã bê khuôn mặt đẹp trai nhưng đen thui kia đi tắm rồi kìa.

Đàm Kiệt: Tui nên làm gì đây anh Kỳ, cậu ta không phải có ý định tranh thủ nửa đêm giết tui rồi cướp tài khoản trò chơi của tui chớ?
Ngôn Kỳ nhếch môi cười rồi trả lời cậu ta: Ờ, vậy nên nếu cậu có lời trăn trối nào, thì nói đi.

Đàm Kiệt:?!!!
Ngôn Kỳ: Đùa cậu thôi, nhớ chăm sóc cho cậu ấy đàng hoàng.

Đàm Kiệt: Rốt cuộc là có chuyện gì thế, hai người đánh nhau hả?
Coi như đánh nhau cũng đúng, Ngôn Kỳ đưa tay lên ấn vào vết răng trên cổ, vẫn còn hơi đau.

Cậu trả lời Đàm Kiệt: Cậu ta đang trong kỳ nhạy cảm, có thể nổi điên bất kỳ lúc nào, cậu nên tự bảo trọng.

Đàm Kiệt: Hở???
Đàm Kiệt sốc tận ba lần.

Trong vòng hai giây, cậu ta gửi một tin nhắn khác cho cậu: Thực ra cũng không sao, tình bạn của tui với anh Diệp bền chặt hơn con chó Cố Dã kia nhiều.

Đàm Kiệt: Nếu cậu ta thực sự chịu không nổi, tui nguyện hy sinh để cậu ta cạp một cái là xong, bổn công tử da dày thịt béo, không sợ đau!
Ngón tay Ngôn Kỳ vẫn đang sờ dấu răng Diệp Dương để lại trên cổ mình, cậu hơi cau mày khi nhìn thấy tin nhắn này, rũ mắt trả lời: Cậu soạn sẵn di ngôn được rồi đó.

Đàm Kiệt:???
Đàm Kiệt: Tui lại làm sai gì nữa sao?
Hết kỳ nghỉ lễ, ngày đầu tiên các lớp học đi học lại.

Khi Ngôn Kỳ bước vào lớp, thì Thẩm Thanh đang giúp giáo viên điểm danh ở trên bục, chắc là thống kê số người quay lại trường và số người vắng mặt.

Thấy Ngôn Kỳ bước vào, hai mắt cậu ta sáng rực, cầm tờ điểm danh đến gần cậu:
"Hội trưởng, đi học sớm vậy.


"
Ngôn Kỳ nhìn lướt qua khuôn mặt của cậu ta, phát hiện trên mặt tên này đang giấu một nụ cười kỳ quái, chuyện này rất lạ.

Có hơi giống với vẻ mặt của cô gái Omega đứng trước cửa nhà vệ sinh tối hôm qua.

Đặt nó lên mặt Thẩm Thanh thì giống như____ nụ cười của ông chú?*
(姨夫笑: Di phu (dượng) tiếu, Có lẽ là nụ cười của mấy ông chú bi3n thái đó.

)
Cười kiểu này chắc chắn không có chuyện gì tốt.

Ngôn Kỳ lạnh nhạt hỏi:
"Lại đăng bài lên diễn đàn đúng không?"
Thẩm Thanh lập tức lắc đầu:
"Bọn họ tự giãy nha, không liên quan đến tui.

"
Ngôn Kỳ lập tức hiểu rõ.

Cậu cuối đầu lấy điện thoại vào diễn đàn xem thử.

Trang chủ vẫn là bài hot về CP trước đây, nhưng hiện tại đã có hơn 5000 bình luận.

Cậu lướt bừa đọc vài dòng, dựa vào mép bục giảng, ngoắc ngón tay với Thẩm Thanh.

"?"
Thẩm Thanh nghiêng người, thấy màn hình di động của hội trưởng dừng lại ở một loạt câu trả lời trên sàn đều là "kdl".

Ngôn Kỳ hỏi: "Cái này có nghĩa gì?"
"À cái này hả, viết tắt của phê Cp ấy mà.

"
Ngôn Kỳ lật qua trang khác lại hỏi tiếp:
"Tại sao cần tiêm Insulin?"
"Ah! cái này có nghĩa là hai cậu ngọt quá, nên họ phải tiêm để giảm lượng đường xuống.

"
Ngôn Kỳ chợt nhướng mày.

Thẩm Thanh đề phòng.

Chỉ thấy Ngôn Kỳ cụp mắt lạnh nhạt nói:
"Ngọt chỗ nào chứ?"
Thẩm Thanh: "! "
Cậu ta ngập ngừng hỏi:
"Ngài đây cãi nhau với Diệp thần rồi đúng không?"
Ngôn Kỳ không trả lời, ngón tay lướt trên màn hình kéo bài lên, sau khi lật vài trang, cậu tìm thấy bình luận đã khiến bài đăng trở nên phổ biến trở lại chỉ sau một đêm.

Là đăng vào tối qua.

Người nọ bảo là tối qua trong vũ hội ăn mừng chiến thắng, đã gặp cậu và Diệp Dương trong nhà vệ sinh, còn là trong một tình huống rất hương diễm (ướt át).

4023L: Cái này không phải điểm mấu chốt! Mấu chốt là mới năm phút trước, Diệp thần nhìn thấy Omega đang trong kỳ ph át tình còn nhướng mày lạnh lùng hỏi tui sao không vào nhà vệ sinh.

4023L: Khi đó tui còn cảm thấy khả năng tự chủ Diệp thần thật sự rất đỉnh____nhưng khi ra ngoài, tui lại đụng phải Diệp thần đang đè hội trưởng Ngôn hôn ngay chỗ đó!
4023L: Tui không dám nhớ lại cảnh đó, tui chắc chắn sẽ ngất khi nghĩ đến nó.


4023L: Sau đó Diệp thần còn bị hội trưởng đẩy ra, hội trưởng nói cậu ta không khống chế được chính mình, hội trưởng cũng giải thích thay Diệp thần là cậu ấy đang trong kỳ nhạy cảm.

4023L: Lúc đó, tui nghi ngờ nhân sinh luôn, thậm chí còn nghĩ rằng tin tức tố của mình là giả!
Phía dưới mấy chị em cũng hoa mắt chóng mặt hết cả lên.

Có người bình luận: Không phải nói chớ, lời biện minh của Diệp thần cũng ẩu dữ rồi, cậu ấy có thể bảo là hội trưởng Ngôn là O giả dạng A mà =))))
Ngôn Kỳ chớp chớp mắt.

Thẩm Thanh vốn tưởng hội trưởng nhìn thấy mấy loại bàn tán này sẽ nổi giận, nhưng cậu lại không có phản ứng gì nhiều.

Thẩm Thanh lập tức ghi tạc trong lòng: Việc trong bình luận này là thật, Diệp thần có đè hội trưởng hôn trước cửa nhà vệ sinh.

Được rồi, có thể cắn mâm kẹo này rồi!
Sau đó cậu ta thấy Ngôn Kỳ chụp màn hình bình luận này, sau đó lưu vào điện thoại.

Thẩm Thanh: "!"
Cậu ta hạ giọng hỏi:
"Hội trưởng sao cậu lại chụp màn hình?"
Ngôn Kỳ lạnh lùng nói:
"Gom chứng cứ.

"
Thẩm Thanh trợn mắt:
"Chứng cứ? Chứng cứ gì? Chứng cứ tình yêu?"
Ngôn Kỳ: "! "
"Ngài muốn dùng cái này chứng mình gì đây đại ca? Chứng minh cậu ta yêu cậu hả?"
Ngôn Kỳ nắm chặt nắm tay: "Câm miệng.

"
Thẩm Thanh dùng ngón tay kéo khóa miệng một cái.

Ngôn Kỳ xoay người, đang định đi về chỗ ngồi thì nghe thấy cậu ta nói:
"Hội trưởng, tui có rất nhiều bằng chứng được lưu trữ trên các diễn đàn và nhóm lắm nè, cậu có cần không?"
Ngôn Kỳ dừng lại, quay đầu lại nhìn cậu ta:
"Gửi WeChat cho tôi.

"
"Được thôi!"
"Còn nữa.

" Ngôn Kỳ nói tiếp: "Kéo tôi vào nhóm.

"
Thẩm Thanh: "! "
"Đừng nói tôi là ai.

"
"???"
Ngôn Kỳ từ tốn nói:
"Cách mọi người cắn kẹo giãy Cp thú vị thật, tôi vào nhóm xem thử.

"
Thẩm Thanh: "! ".