Nhật Ký Thần Hộ Mệnh Đời Em

Chương 57: Chương 57





-Biết rồi cũng tốt! Ý em thế nào?_Thiên Bảo đặt túi đồ trong tay lên bàn, bình tĩnh ngồi xuống bên cạnh giường bệnh.
-Anh..nói cái gì? Em…không hiểu!_Giả ngu cũng không sao! Miễn đưa tôi ra khỏi hoàn cảnh này là được rồi!
-Đừng lảng tránh anh!_Đột nhiên hắn chồm đến, đưa mặt đến gần, ép tôi phải nhìn thằng vào hắn.
Tôi vội quay mặt sang hường khác. Tôi sợ…nếu như nhìn hắn rồi…sẽ không thể dứt ra được nữa!
-An Mộc Nhiên!
-D..ạ?
-Nhìn vào mắt anh!
-Có vấn đề gì sao? Cần gì phải…
-ANH YÊU EM!

Tôi trợn mắt nhìn hắn! Hắn vừa nói cái gì vậy? Hắn…nói…hắn đã công khai là hắn yêu tôi?! Bây giờ làm sao? Phải làm sao? Làm sao bây giờ? Tôi ước gì…bây giờ có ai đó vào đây thì tốt quá! Như vậy tôi sẽ thoát khỏi tình cảnh này! Ông trời ơi…cứu con!
-Anh…a.nh….
-Anh yêu em!_Hắn rất tự nhiên nhắc lại câu nói, khoé miệng ẩn dấu nụ cười đẹp mê hồn.
-Đừng…đừng đùa!
-Anh chưa bao giờ nói mình đùa!
N.ày…này…này…làm cái gì vậy? Sao lại cúi đầu xuống đây? Đừng có làm bậy! Nếu anh dám manh động, tôi…tôi…tôi sẽ…
“Cạch”…này là tiếng mở cửa sao?
-Ông…_Là ông hắn! Sao ông hắn đến đây?

-A..ha..ha…ông đến không đúng lúc rồi! Thôi hai đứa cứ tiếp tục đi! Ông ra ngoài hóng gió!_Ông hắn cười cười liếc nhìn chúng tôi bằng ánh mắt ám muội rồi xoay người trực tiếp đóng cửa đi ra ngoài.
Chuyện này…là sao? A…không phải ông hắn đã hiểu lầm gì rồi chứ? Đừng nha! Nếu vậy coi như tôi xong rồi đó! Kiểu gì cũng bị mọi người biết hết cho xem! Mà tôi…có làm cái gì đâu cơ chứ! Ông trời ơi…số con sao khổ thế này?
-Anh nghĩ chúng ta nên nghe lời ông!_Còn hắn lại không có một chút xấu hổ nào…tiến đến bên tai tôi thì thầm đầy mờ ám.
Không thấy mặt tôi nó nóng thế nào rồi hay sao mà còn tăng nhiệt lên nữa! Muốn tôi bốc cháy hắn mới vừa lòng sao?
-Anh..có thể tránh ra không?
-Tại sao?_Giọng hắn đầy mất hứng.
-Em đói!_Thực ra cũng không thấy gì…nhưng vì bản thân, không đói cũng ăn!
-Được!_Hắn thu người lại, ngồi trên bên giường, bộ dáng cự kì nghiêm túc_Trước tiên trả lời cho anh một
vấn đề.