Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ

Chương 14: Trở thành người thị tẩm đầu tiên




“Thị Họa, ngươi có đi qua Kính sự phòng chưa, tối nay Hoàng thượng chỉ định người nào thị tẩm?”

Hoàng hậu đột nhiên yếu ớt hỏi Thị Họa đang ở một bên bóp vai cho nàng, giữa hai lông mày khó nén sự hiu quạnh cùng lo lắng, lần tuyển tú này mặc dù ít, nhưng nàng cũng không ngăn nổi việc ba năm tuyển tú một lần.

Tuy rằng các phi tần mới vào chưa có tiến hành đại điển phong phi, chắc là sẽ không được điểm bài, còn dư lại chính là những người từ phân vị phi tần trở xuống.

Trong vòng ba ngày sau khi sắc phong tuyển tú, Hoàng thượng sẽ chọn một trong số những người mới sủng ái.

Trừ nơi ở của Hoàng hậu, Hoàng thượng sẽ không thể ngủ lại ở bất cứ chỗ của phi tần nào, nếu như muốn sủng ái người mới, cũng chỉ có thể nghỉ ở Tử Thần điện, đây là quy củ của hậu cung!

Quy củ này của Đại Kiền triều vẫn giữ cho tới nay, cũng không thể phá vỡ quy củ này.

Nhưng tình hình hiện tại Hoàng thượng đối với nàng tương kính như tân, Hoàng thượng phần lớn là tình nguyện ở Tử Thần điện, cũng không muốn đến Phượng Nghi cung của nàng.

Chuyện này bắt đầu từ khi nào đây?

Hình như là sau khi ba vị hoàng tử mất đi, Hoàng thượng liền bắt đầu hoài nghi nàng, dần dần xa cách với nàng.

Thật may chỉ là hoài nghi, cũng không có chứng cớ.

Nếu không nàng sợ rằng ngay cả địa vị của mình cũng không còn.

Xem ra Cung tần cùng Tĩnh tần đều đã biết, các nàng đã từng ra tay đối với bệnh tật yếu ớt của hoàng tử, nhưng Hoàng thượng không có chứng cớ, bằng không các nàng cũng không ngồi yên vị trí phi của mình, Hoàng thượng mới lên ngôi liền xuất hiện việc được phong phi vị….

Hiện giờ nàng khẩn cấp muốn có hoàng tử, nhưng cuối cùng không có, ở nhà mẹ đẻ tìm thấy bí truyền nên ăn sống ăn chết, nhưng cũng không có một chút tin tức như cũ, tuổi nàng cũng lớn dần, hai mươi tám tuổi, làm sao so được với những tú nữ xinh đẹp yêu kiều như hoa mới vào cung kia.

Nhưng, trưởng tử của hoàng thượng nhất định sẽ từ trong bụng nàng ra!

Tay Thị Họa liền ngừng lại: “Từ Tiểu Lý Tử công công nô tỳ được biết, hôm nay Hoàng thượng còn chưa có điểm bài.”

“Phải không?” Tinh thần Hoàng hậu liền rung lên, tâm tư liền lung lay: “Thị Thư, đem Tiểu công chúa đến đây! Thị Họa, các ngươi đến Tử Thần điện một chuyến nói Tiểu công chúa nhớ hắn…”

“Vâng! Nương nương! ” Thị Thư một bên đang quạt cây quạt gió, thả cây quạt trong tay xuống, đi đến phòng bên cạnh ôm Tiểu công chúa, Tiểu công chúa năm nay mới ba tuổi.

Thị Họa cũng lĩnh mệnh rời đi.

Ước chừng thời gian uống cạn một chung trà trở lại, sắc mặt nàng có chút thấp thỏm.

“Nương nương…” Thị Họa tiến đến bên tai Hoàng hậu Vương thị, thấp giọng nói: “Kính sự phòng truyền đến tin, Hoàng thượng hôm nay nghỉ lại tại Y Lan điện”

Ba!

Ngón tay giả tinh xảo của Hoàng hậu run run

Quan Sư cung.

Phương Chỉ Doanh thân là cháu gái Thái hậu được phong là quý phi, vừa vào cung liền có không ít người là tai mắt.

Khi nàng biết được Hoàng đế Mộ Dung Triệt hôm nay ngủ lại chỗ Đức quý nhân, không nhịn được làm cho đôi mắt đẹp nhíu lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ý vị thâm trường.

Xem ra có trò hay để xem.

Quả nhiên, Liễu Vi Dung chính là ngoài ý muốn, hết thảy đều không giống.

Tuyển chọn qua đi, Liễu Tương Nhã từng tới tìm nàng, muốn nương nhờ vào nàng, nàng cũng không muốn dưỡng hổ vi hoạn( nuôi hổ có ngày gặp nạn), liền cự tuyệt nàng.

Đáng tiếc đại điển phong phi là người xếp hạng cuối cùng, trong khoảng thời gian này nếu thị tẩm cũng không đến phần của nàng.

Thế nhưng điều này cũng không có gì, việc trọng yếu nhất hiện tại chính là dường như thân thể yếu đuối, nghĩ đến thái y nói nàng sinh con khó khăn, vì vậy Thái hậu cô cô muốn nàng nhận đứa con do Liễu Vi Dung sinh làm con nuôi.

Trên gương mặt nhu mỹ xẹt qua một tia lo lắng cùng lãnh ý.

Nàng không cần chăm sóc hài tử của người khác, nàng chỉ muốn chính mình sinh.

Chỉ có mình sinh mới là của mình, con người khác nếu dưỡng dục thật khó nói.

Nàng còn trẻ, cộng thêm nhiều năm nàng học y thuật, nàng cũng không tin không thể điều dưỡng tốt thân thể.

Vị Ương cung _ U Lan điện

Khi Liễu Tương Nhã từ Huệ phi Vương Hàm Ngọc kia biết được, tối nay Hoàng thượng ngủ lại Nhu Phúc cung, Y Lan điện, trong lòng nàng không sao nén được ghen tỵ.

Lần thứ hai, lần thứ hai, Tam muội từ khi tuyển tú đến nay, đã là lần thứ hai che mất danh tiếng của nàng.

Cung yến ngày mai không biết sẽ có bao nhiêu người cười nhạo nàng.

Tại sao có thể như vậy? Rốt cuộc mình sai lầm ở chỗ nào?

Luận tài nghệ cùng dung mạo Liễu Vi Dung không thể nào bằng nàng, Hoàng thượng tại sao sau sắc phong một đêm lại thị tẩm nàng…. Không phải nàng bị đày đến chỗ xa nhất sao?

Vốn là trong đám tú nữ nàng tràn đầy tự tin, dung mạo của nàng không ai bằng, cộng thêm là mỹ danh đệ nhất mỹ nhân kinh thành, người đầu tiên thị tẩm tất nhiên sẽ là nàng, cho dù không phải là nàng, cũng sẽ là một phi tần có phân vị cao hơn so với nàng, vậy mà lại bị Tam muội nàng vẫn khinh thường đoạt mất…

Nàng làm sao không ghen tỵ, không phẫn hận?

……

Màn đêm buông xuống, trong hoàng cung đều được thắp đèn lồng cùng ánh nến.

Y Lan điện—Nhu Phúc cung

Dùng cơm tối xong, Liễu Vi Dung đã nắm chắc việc để làm, tâm tính yên ổn, tính toán ở trong hoàng cung làm ruộng, dùng nước sông trong không gian làm đủ loại món ăn, trở thành không gian che dấu của nàng.

Dù sao cung điện nàng ở là Đông lục cung xa nhất, trước mặt còn có hai tòa cung điện không có ai ở đây, hết sức yên lặng, nếu như chỉ có một mình nàng, nàng cũng có thể sẽ sợ, nhưng còn có cung nữ, thái giám bên cạnh, nàng không sợ.

Có khí người là được.

Có suy nghĩ này trong đầu, sau khi ăn cơm tối xong Liễu Vi Dung liền vùi ở trong phòng ngủ, ngồi ở trên bàn viết kế hoạch, chữ nàng viết dĩ nhiên đều là chữ giản thể, cũng tương tự với chữ của triều đại này, cũng không sợ có người nhìn thấy.

Bạch Liên ở một bên mài mực, nhìn tờ giấy trắng bị chủ tử viết loạn lên một trận, không biết viết cái gì, hết lần này đến lần khác chủ tử hăng say viết, không khỏi có chút nhức đầu.

Âm thầm quyết định bắt đầu từ ngày mai sẽ tăng nhanh tiến độ dạy chủ tử vỉết chữ.

Liễu Vi Dung cũng không có cai quản nàng, hiện tại quan trọng nhất là đem đủ loại rau dưa, hoa quả vào trong không gian của nàng. Sau này muốn ăn cái gì có cái đó, sảng khoái hơn!

Nghĩ đến liền hưng phấn, nàng để bút lông xuống, hai tròng mắt sáng trong suốt nhìn Bạch Liên: “Bạch Liên, có biện pháp nào lấy được hạt giống rau dưa cùng cây ăn quả không?”

Bạch Liên có chút kinh ngạc trợn to mắt: “Có, thật ra thì những hạt đó rất dễ lấy được, nô tỳ cùng với một ngự trù ở phòng ăn quen biết, chủ tử, ngài muốn những thứ này để làm gì?”

“Ta muốn trồng một ít cây ăn quả cùng rau ở trong sân, sau này muốn ăn cái gì đều có, nếu như có thể đào một hồ nước thì càng tốt…” Gương mặt Liễu Vi Dung tràn đầy mơ ước.

Bạch Liên bị dọa sợ hết hồn: “Chủ tử, trong sân trồng hoa…”

“Nhổ, nhổ hết, hoa có ích lợi gì…” Liễu Vi Dung khoát tay.

“Hoa có thể làm trà, lại làm bánh ngọt…” Bạch Liên cố gắng đưa ra lý lẽ, nếu cả viện đều là đủ loại món ăn, chẳng phải bị phi tần khác cười nhạo.

“A, như vậy đi, vậy thì để lại một phần nhỏ trong góc là được rồi, còn lại trồng rau, loại cây ăn quả… Tốt nhất có thể lấy được loại mới lạ…” Liễu Vi Dung hi vọng có cà chua, khoai tây, cây ngô, những thứ này trong nông nghiệp, chỗ nào cũng có.

Nàng thích gặm ngô nhất.

“….Vâng! ” Bạch Liên nhìn hai gò má vì hưng phấn mà phiếm hồng của chủ tử, sắc mặt xanh lại.

Sau đó Liễu Vi Dung bắt đầu hăng hái bừng bừng cùng Bạch Liên hoạch định, nói rất cao hứng, bên ngoài truyền đến giọng nói tràn đầy vui sướng của nhị đẳng cung nữ Hương Nhi.

“Chủ tử, Tiểu Lý Tử công công phái người đến thông báo! Hoàng thượng tối nay ngủ lại Y Lan điện, nói chủ tử chuẩn bị thật tốt! ”

“Cái gì?” Liễu Vi Dung khiếp sợ, bút lông trong tay hoàn toàn rơi xuống đất.

Không phải đâu, hôm nay nàng mới vừa trở thành Đức quý nhân, liền trở thành người đầu tiên động phòng…

Hắn và nàng ở cùng một chỗ trong cung, những người mới vào cung trong lòng chắc hâm mộ cùng ghen tỵ lắm đây!

Nghĩ đến đây da đầu không nhịn được một trận tê dại.