Nhật Ký Thăng Cấp Ở Hậu Cung Của Nữ Phụ

Chương 45-1




@kanghaena:tks nàng nhưng mà truyện này ko post đi được nàng ui, hi

@ nhungk: xl tại m có chút việc, hi hôm nay post bù ^^

Cỗ kiệu xóc nảy kịch liệt một hồi, may mắn những thái giám này cũng đều có một chút võ lực, chỉ có thái giám gặp chuyện không may kia ngã xuống, thái giám khác phản ứng cực kỳ đúng lúc, để cho cỗ kiệu vững vàng rơi xuống đất.

Bởi vì cỗ kiệu rơi xuống đất, lúc này Bạch Liên bên trong kiệu đã đứng lên, âm thầm may mắn vì chủ tử dự kiện trước, bên trong kiệu chuẩn bị vài tầng thảm thật dày rồi.

Nhìn thấy chủ tử ở trong vách cỗ kiệu di chuyển, tay muốn xốc lên thảm bên trong kiệu rơi xuống, bò dậy, lại bởi vì trên người mặc quá nhiều y phục, quá mức cồng kềnh bò không nổi, sợ hãi cùng lo lắng trong mắt Bạch Liên nhất thời tiêu tán hơn phân nửa, xem ra chủ tử cũng không có việc gì rồi.

Tuy nhiên bộ dạng này của chủ tử thật sự là quá buồn cười.

Nàng biết chủ tử sợ lạnh, thích mặc vài kiện áo khoác, đem chính mình bao quấn thành một quả cầu, không nghĩ như vậy còn có thể cứu tiểu hoàng tử một mạng.

“Bạch Liên, mau đỡ ta đứng dậy.”

Liễu Vi Dung thở hổn hển kêu ra tiếng, vừa rồi thừa dịp Bạch Liên không chú ý nàng liền uống linh tuyền, vốn là không có việc gì, căn bản coi như là an ủi.

Trình độ kẻ hãm hại rất cao, đã sắp đến Bảo Hòa điện, còn xảy ra chuỵện như vậy.

May mắn nàng đã sớm có chuẩn bị, chẳng những chính mình mặc thật dày, cỗ kiệu cũng chuẩn bị một tầng thảm thật dày.

Có điều vẫn bị tình huống bất thình lình này làm cho kinh hãi.

“Chủ tử, lần này may mắn vận khí chúng ta tốt.” Bạch Liên xốc lên một lớp thảm tử thật dày phủ trên người Liễu Vi Dung, trong lòng vẫn còn sợ hãi nói.

Liễu Vi Dung cười khổ, vận khí tốt? Là nàng cẩn thận, chuẩn bị đầy đủ thôi.

Chuyện cỗ kiệu của Đức quý nhân xảy ra chuyện, lại cách Bảo Hòa điện rất gần, chúng phi nhận được tin tức rối rít đi theo sau lưng Thái hậu, Hoàng hậu đi ra ngoài.

Giờ phút này Hoàng đế còn đang ở tại Tử Thần điện, Tử Thần điện cách Bảo Hòa điện cũng có một khoảng cách nhất định.

Không ít phi tần nghe được tin cỗ kiệu của Đức quý nhân gặp chuyện không may, âm thầm lộ ra vui mừng.

Đáy mắt Hoàng hậu cũng hiện lên một tia vui sướng khi người gặp họa cùng ẩn ẩn chờ mong.

Liễu Tương Nhã gần như đứng ở hàng cuối cùng ở phi tần nhưng lại lạnh lùng cười, trong mắt hiện lên một tia ngoan độc.

Nếu không phải nàng cố ý hãm hại, làm sao nàng có thể bị giáng làm Thường tại, hiện tại trong ánh mắt của tất cả phi tử hậu cung nhìn về phía nàng đều mơ hồ mang theo một tia cười nhạo châm chọc, để cho nàng như mang gánh nặng trên lưng, vô cùng khuất nhục.

“Lần này tốt nhất là một xác hai mạng! Chết đi! ” Nàng nắm thật chặt tay thành quyền, trong lòng hung hăng nguyền rủa.

Sau khi mọi người ra ngoài nhìn thấy cỗ kiệu trên mặt đất cùng một thái giám cái mũi sưng thành một cục, mấy cái thái giám nâng kiệu còn lại xoay vòng quanh cỗ kiệu.

Thấy Thái hậu cùng Hoàng hậu mang theo một nhóm người chậm rãi đi ra, vội vàng quỳ xuống hành lễ.

“Còn không mau đứng lên? Nhanh đi xem Đức quý nhân như thế nào?” Thái hậu trừng mắt, vừa lo lắng vừa giận dữ mắng mỏ cung nữ mama xung quanh một tiếng.

Cung nữ mama lĩnh mệnh, vội vàng chạy về phía cỗ kiệu, xốc mành kiệu dày cộm lên, tình hình bên trong khiến cho hai tròng mắt các phi tần trừng lớn.

Đây là cỗ kiệu?

Bên trong phủ kín thảm thật dày, Đức quý nhân có thể gặp chuyện không may mới quỷ quái.

Quả nhiên, mọi người nhìn thấy cả người Đức quý nhân lăn vào bên trong thành kiệu, không bò dậy nổi, chẳng những bên trong kiệu phủ kín thảm dày, chính mình cũng mặc thành tròn vo.

Đại cung nữ của nàng đang cố gắng nâng nàng dậy.

Sau khi đứng dậy, Liễu Vi Dung nhẹ nhàng thở ra, lau mồ hôi hột trên trán, trời đang rất lạnh, thế nhưng nàng lại nóng đến toát mồ hôi.

Lúc này chủ tớ hai người bọn họ mới chú ý hoàn cảnh xung quanh mình, thấy trên mặt tuyết bên ngoài đứng đầy người, sợ hết hồn.

Thấy Thái hậu cùng Hoàng hậu cũng ở đây, Liễu Vi Dung vội để Bạch Liên nâng dậy ra khỏi cỗ kiệu.

"Tỳ thiếp tham kiến Thái hậu, Thái hậu Cát Tường! " Thanh âm thỉnh an có chút thở gấp, Liễu Vi Dung bởi vì mặc quá nhiều, cũng không thể khom lưng hành lễ, chỉ có thể miễn cưỡng nửa ngồi nửa đứng, Bạch Liên ở một bên đỡ nàng hành lễ cùng một lúc.

Thái hậu thấy nàng ăn mặc như vậy cũng kinh ngạc một hồi, phải biết nữ nhân trong cung cho dù lạnh nhường nào, cũng sẽ không mặc nhiều đồ giống nàng như vậy, quả thật không có một chút hình tượng nào.

Chỉ là nhìn bộ dáng của nàng, không có chuyện, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

"Không có việc gì là tốt, thân thể ngươi đang mang thai nặng, không cần đa lễ."

"Đa tạ Thái hậu! " Liễu Vi Dung gian nan đứng lên, sau đó hướng Hoàng hậu Quý Phi hành lễ.

Đáy mắt Hoàng hậu thoáng qua một tia thất vọng, ngay cả được bảo hộ cũng rất tốt, Quý phi thấy nàng mặc thật dày, cũng thất vọng không dứt.

Hai người cũng không dám sơ ý, ai biết hiện tại nhìn Đức Quý nhân xem ra tốt lắm có phải thật sự không có việc gì hay không, ngộ nhỡ thời điểm ngồi thỉnh an các nàng xảy ra chuyện, đến lúc đó chẳng phải oan, mặc dù có miệng cũng rửa không sạch.

"Đức Quý nhân, ai gia sai người đi truyền thái y rồi, ngươi đợi rồi trực tiếp về, cũng không cần tham gia tiệc tối! "

Bất kể như thế nào Đức quý nhân đã bị kinh sợ, Thái hậu liền đặc biệt cho phép nàng trở về Nhu Phúc cung, không cần tham gia tiệc tối.

Hoàng hậu nóng nảy, đang muốn nói nếu Đức Quý nhân không còn chuyện gì, tham gia tiệc tối không có gì đáng ngại, không ngờ bị mắt lạnh của Thái hậu đảo qua, lập tức im lặng.

Tâm tư này của Hoàng hậu, làm sao nàng không biết?

Dạ tiệc ngày tết rất long trọng, cũng dễ gian lận nhất, Thái hậu chắc là sẽ không cho phép một phi tử mang thai vừa mới bị kinh sợ tham gia, bây giờ nhìn không có việc gì, ai biết có thể động Thai Khí mà không biết hay không, để cho thái y kiểm tra một phen mới ổn thỏa, tuy nói nàng hi vọng cháu gái nhà mẹ đẻ mình sinh ra hoàng tử, nhưng đứa bé trong bụng Đức quý nhân cũng là cháu của nàng. Nàng không thể để cho nàng xảy ra chuyện ở trong tiệc tối.

Liễu Vi Dung nghe vậy mừng rỡ, vội vàng cám ơn ân điển Thái hậu, sau đó ngồi lên cỗ kiệu trở về Y Lan Điện.

Nhìn cỗ kiệu Liễu Vi Dung càng đi càng xa, ánh mắt Hoàng hậu cùng một đám phi tần vừa ghen tị vừa hâm mộ ghen ghét.