Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Chương 99: Đối chất




Hàng cây xanh hai bên đường Thanh Vân Sơn làm nổi bật lên ngôi biệt thực màu trắng, trên bãicỏ gần đó có khoảng ba mươi người đứng đó, vừa thấy An Tiểu Yêu thì đồng loạt cúi người về phía Tiểu Yêu. Một người đàn ông trong số đó bướcnhanh đến trước mặt An Tiểu Yêu, người cúi xuống, cung kính nói.

"Cô chủ, người ở bên trong ạ. Chúng tôi sẽ cùng cô đi vào ————"

"Tôi biết rồi, nhưng không cần các anh vào cùng đâu. Tôi muốn một mình vào trong đó."

An Tiểu Yêu chặn lại lời người đàn ông này, đây là chuyện của cô, khôngmuốn người khác nhúng tay vào. Cô cũng không muốn mang theo nhiều ngườivào đó, vì nó giống như cô đang bắt nạt Lâm Nha vậy. Người đàn ông nàykhông nói gì, gật đầu một cái, rất biết lúc nào cần nói, lúc nào nên imlặng.

An Tiểu Yêu bước từng bước đến ngôi biệt thự vắng vẻtrước mặt, Lâm Nha có thể thuê được biệt thự như thế này thì tại sao lúc trước còn giả vờ nghèo khổ làm gì? Chẳng lẽ tất cả đều nằm trong kếhoạch của cô ta sao, cô ta làm vậy vì cái gì? !

An Tiểu Yêuchất chứa đầy tâm sự, chuyện đã xảy ra cách đây hai ngày rồi nên lònghận thù cũng đã vơi dần đi. Hiện tại trong đầu An Tiểu Yêu có rất nhiềunghi vấn chưa có lời giải, thật sự không hiểu vì sao Lâm Nha lại làm cái việc hại người nhưng lại không thu được lợi lộc gì từ việc đó? An TiểuYêu giơ tay bấm chuông cửa, sau khi tiếng chuông vang lên thì có giọngnói của phụ nữ từ trong nhà vang lên.

"Ai đó?"

"Lâm Nha, Tiểu Yêu đây ————"

Im lặng một lúc lâu, An Tiểu Yêu không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ chờ. Trảiqua chuyện lần này, rất nhiều thứ An Tiểu Yêu đã nhìn ra, có một thứkhông giống như vẻ bề ngoài mà cô nhìn thấy.

Lúc lâu sau,cửa cũng được mở ra. Lâm Nha mặc bộ đồ ở nhà màu vàng nhạt, trên tóc còn vài giọt nước, khuôn mặt tái nhợt u ám, đôi mặt thâm quầng không thểche giấu được. Lâm Nha bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, giốngnhư sợ quấy rầy người trong nhà, bước nhanh đến chỗ An Tiểu Yêu, nóikhẽ.

"Tiểu Yêu, chúng ta có thể đứng ở bên ngoài này nói chuyện được không? !"

Khuôn mặt cầu xin này của Lâm Nha, lần đầu An Tiểu Yêu nhìn thấy, suy nghĩmột chút rồi Tiểu Yêu cũng gật đầu, quay người đi về phía cánh rừng gầnbiệt thự. Lâm Nha giống như đã sớm đoán được việc Tiểu Yêu sẽ đến đây,đi theo An Tiểu Yêu vào rừng, vừa dừng chân Lâm Nha vội vàng mở miệngxin lỗi.

"Tiểu Yêu, là tớkhông đúng, thật lòng xin lỗi cậu. Nhưng tớ mong tình bạn giữa chúng tasẽ kết thúc như vậy được không? Tớ thừa nhận là tớ không đúng, dù cậunói gì tớ cũng đành chịu, nhưng mà. . . . . . . . . . . ."

"Nhưng mà cái gì chứ? Bây giờ mới nói những lời này, cậu không cảm thấy vônghĩa rồi sao? Lâm Nha, từ nhỏ chúng ta đã lớn lên cùng nhau, tớ khôngtruy cứu chuyện kia nữa, tớ chỉ muốn biết vì sao cậu lại đánh Tiểu Dạ,nó chỉ là một đứa trẻ con thôi mà."

Đôi mắt An TiểuYêu ngân ngấn nước, mọi chuyện đối với cô đã không còn ý nghĩ gì nữa, cô muốn gặp Lâm Nha chì vì thắc mắc này vẫn không thể nào lý giải được.Lâm Nha chỉ lắc đầu, cô không tìm được lý do gì để giải thích cho hànhđộng đó của mình, phải nói với Tiểu Yêu thế nào đây? Chẳng lẽ lại nóicho An Tiểu Yêu rằng vì cô ghen tỵ sao? Hơn nữa còn là ghen với LongViêm Dạ, e rằng nếu cô nói thế sẽ chỉ bị cười nhạo mà thôi.

"Tiểu Yêu, xin lỗi. Tớ không biết phải nói gì cả, chỉ hi vọng cậu hãy quên đi những tổn thương mà tớ mang lại cho cậu."

Lâm Nha nở nụ cười yếu ớt, đôi mắt trong suốt. Tình cảm cô dành cho TiểuYêu chưa bao giờ thay đổi, chỉ là đặt không đúng chỗ mà thôi, mọi chuyện đã thay đổi, sự say mê của Lâm Nha đã dùng sai cách và cả đặt sai người mất rồi.

"Từ bây giờ, tớ sẽ biến mất khỏi thế giới của cậu mãi mãi."

"Lâm Nha, cậu biết điều tớ muốn nghe không phải cái này mà. . . . . . . . . . . ."

"Tớ không thể bù đắp được những tổn thương gây ra cho cậu được, chỉ hi vọng cậu không hận tớ nữa, dù sao chúng ta cũng từng có một khoảng thời gian vui vẻ bên nhau . . . . . . . . . . . ."

Lâm Nhanhìn xuống tay An Tiểu Yêu, muốn chạm vào nhưng đôi tay cô chỉ dừng lại ở không trung, trên mặt nở nụ cười yếu ớt. Lâm Nha rụt tay lại, hất tócmái của mình ra, nhìn về ngôi biệt thự phía xa xa, trong lòng tự cườichính mình.

"Thật ra thì, tớ đã bị trừng phạt rồi. Nhưng đó là do tớ tự chuốc lấy, thật đáng đời. . . . . . . . . . . ."

An Tiểu Yêu cảm thấy lo lắng, buồn bực khó chịu. Mặc kệ Lâm Nha đã làmnhững việc kinh khủng gì đi nữa thì cô ấy cũng là người bạn duy nhất của Tiểu Yêu, đi đến bước đường hôm nay, không biết ai mới là người có lỗi? Chợt một ý nghĩ muốn tha thứ cho Lâm Nha hiện lên trong đầu An TiểuYêu, Tiểu Yêu vừa định mở miệng thì phía sau lưng cô vang lên giọng lạnh lùng một người đàn ông, An Tiểu Yêu cảm thấy lạnh gáy, vì sao anh ấylại đến đây? !

"Cô xứng đáng bị như vậy. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, tôi sẽ cho cô biết thế nào mới gọi là trừng phạt."

Đứng sau lưng An Tiểu Yêu là hai anh em nhà họ Long, Long Viêm Dạ và LongQuân An. Long Viêm Dạ vừa nhìn thấy An Tiểu Yêu thì khuôn mặt trở nênphức tạp. Anh đã điều tra rõ mọi chuyện rồi, nhưng khi biết rõ thì LongViêm Dạ lại càng không biết phải xử mình thế nào.

Hết lầnnày đến lần khác làm tổn thương người con gái mình yêu, dùng không phảicố tình nhưng nói vẫn xảy ra. Long Viêm Dạ đem mọi tội lỗi đổ lên đầuLâm Nha, khóe môi nhếch lên, cười lạnh. Long Viêm Dạ đứng trước mặt LâmNha, lôi ra một tờ giấy.

"Bệnh AIDS! Cô rất thông minh nghĩ ra kế hoạch này. Nhưng thật đáng tiếc, kếhoạch đã không thành công, cô đã sắp xếp rất chu đáo, nhưng đều uổng côvô ích rồi. Có muốn xem qua báo cáo xét nghiệm máu của mình không?"

"Cái gì?"

An Tiểu Yêu vô cùng kinh ngạc, Long Viêm Dạ nói gì cơ? Lâm Nha bị AIDS ư?Vì thế mà cố tình dụ đỗ Long Viêm Dạ, làm thế là để trả thù sao? An Tiểu Yêu nhìn chằm chằm người từng là bạn mình, trong lòng cảm thấy chuaxót.

"Có chút tiếc nuốinhưng điều đó không quan trọng với tôi nữa. Bởi vì anh không thể có được thứ mà mình muốn rồi, Tiểu Yêu đã không còn chút tình cảm gì với anhnữa, anh có thể làm gì nữa đây?"

Bốp ————

Một tiếng bạt tai lên mặt Lâm Nha vang lên, Long Quân An vốn là người dịudàng chưa từng đánh phụ nữ, nhưng giờ anh buộc phải ra tay, khuôn mặtanh hiện rõ tức giận. Lâm Nha này đúng là một tên điên, lúc bắt đầu điều tra vì tờ giấy xét nghiệm này đã làm Long Quân An kinh ngạc. Bây giờchính tai nghe những điều này, Long Quân An dù có hiền lành đến đâu cũng không thể nuốt được cục tức này.