Nhất Niệm Thành Kỳ

Chương 91: C91 Chương 90




Chương 90: Không nhất thiết phải có tình yêu

Ngày sinh nhật Diệp Hạ Lam, Bạc Mộ Vũ tan làm liền về thẳng nhà.

Trước hôm nay Bạc Mộ Vũ từng nghĩ phải vượt qua bước tiếp theo bằng cách nào, tặng đồ cho Giang Trần Âm giống như những người theo đuổi khác chăng? Hay là hẹn Giang Trần Âm ra ngoài? Tóm lại không thể chỉ làm một số việc cố định trong phạm vi tình thân giống như trước.

Nhưng cô nhanh chóng cảm thấy không ổn, như vậy sẽ quá rõ ràng, khiến Giang Trần Âm dễ dàng phát hiện.

Cô liệt kê ra mấy phương án, kết quả vẫn không xác định được. Cuối cùng cô quyết định tới ngày sinh nhật Diệp Hạ Lam, trước hết cứ quan sát quan hệ của bản thân và Giang Trần Âm tỉ mỉ một chút, vì mãi tới bây giờ chuyện Giang Trần Âm không ở Tần Châu nhưng không nói cho cô biết vẫn canh cánh trong lòng cô.

Khi Bạc Mộ Vũ vào bãi để xe nhìn thấy xe của Giang Trần Âm, nhất thời lại lưu luyến không nỡ. Sau khi chuyển khỏi nhà Giang Trần Âm, cô liền tự lái xe đi làm, cô và Giang Trần Âm cũng chưa ngồi ăn chung một bữa cơm, cô luôn cảm thấy dường như rất lâu rồi bản thân chưa được ngồi lên chiếc xe kia.

Nhưng thật ra vẫn chưa tới một tháng, là do bản thân quá nhớ nhung, luôn cảm thấy thời gian trôi đi rất lâu.

Ngoài ban công bày một chiếc bàn nhỏ, hoa quả trà nước đều đã chuẩn bị, Diệp Hạ Lam vắt chéo chân, vừa cắn hạt dưa vừa híp mắt đánh giá Giang Trần Âm ngồi đối diện.

Nói về là thật sự sẽ về, hơn nữa còn đến rất sớm, sau đó quà tặng sinh nhật cho Diệp Hạ Lam cũng rất thiết thực: Thẻ thành viên của thẩm mĩ viện, thẻ thành viên của phòng tập thể hình, thẻ thành viên nhà hàng Giang Anh Tuấn mới mở.

Khi Diệp Hạ Lam nhận lấy còn trêu đùa: "Sao không cho mình thẻ thành viên của tiệm cà phê nhà cậu hả?"

Giang Trần Âm cười nói: "Không phải quét mặt là được rồi à?"

Diệp Hạ Lam "xùy" mấy tiếng, sau đó sờ so/ạng cơ thể Giang Trần Âm, chỉ không sờ được cơ bụng, nhưng cũng có thể thỏa mãn.

Mẹ Diệp cắn bánh dứa, đưa chân ra đá vào chân Giang Trần Âm, Giang Trần Âm vốn đang uống trà thả lỏng, sau khi bị làm phiền liền nhìn sang.

"Hửm?"

Diệp Hạ Lam vừa ăn bánh dứa vừa mù mờ hỏi: "Sau này cậu và cái cậu đạo diễn thôi rồi kia có định thử lại không?"


"Thuận theo tự nhiên đi." Giang Trần Âm vuốt tóc, ngữ điệu rất nhạt, "Mình cũng không còn trẻ nữa, không có động lực theo đuổi chuyện này, trong cuộc sống cũng không chỉ có mỗi chuyện này."

"Cô giáo Giang, cậu thật sự không cảm thấy cô đơn à?" Diệp Hạ Lam vừa buồn rầu vừa cẩn thận hỏi, lo lắng nhưng không muốn để chủ đề chạy tới chuyện cũ nên bị triệt để chôn vùi lúc trước.

Trong ánh mắt thăm dò của Diệp Hạ Lam, Giang Trần Âm khựng lại, trong lòng cô ấy lại hiện lên đáp án của vấn đề này mà nếu là lúc trước sẽ vô thức trả lời, chính là bản thân có Bạc Mộ Vũ.

Thậm chí Giang Trần Âm còn từng nghĩ, trước khi Bạc Mộ Vũ rời khỏi bản thân, cô ấy sẽ không cảm thấy cô đơn. Nhưng hiện tại cô ấy không thể trả lời như thế, như thế chính là để bản thân sai càng thêm sai.

Giang Trần Âm trầm ngâm rất lâu, cười nói: "Có một chỗ dựa về mặt tinh thần quả thật là chuyện rất hạnh phúc, mình cũng từng hi vọng có thể có được một hạnh phúc như thế. Nhưng giống như mình vừa nói ban nãy, có rất nhiều thứ có thể khiến cuộc sống phong phú, không nhất thiết là tình yêu, mình sẽ không vì không có được nó mà cảm thấy cô đơn."

"Sao cậu lại giống người thầy dẫn đường cuộc sống vậy hả?" Diệp Hạ Lam bật cười, không lâu sau lại thở dài một tiếng, "Đúng thế, mình biết thứ này không phải thứ cần thiết, nhưng có lúc nghĩ một đời dài như thế không có ai bầu bạn cùng, thật sự cảm thấy không thoải mái. Cậu nhìn mình hiện tại đó, sóng với ông chồng mình hơn hai mươi năm qua cũng không có gì k.ích thích, nhưng không có anh ấy ở nhà mình thật sự nhớ anh ấy, cứ cảm thấy ăn cơm thôi cũng không vui."

"Cậu quen có anh ấy rồi..." Giang Trần Âm đang nói, đột nhiên ngừng lại, ý cười còn chưa rõ ràng thấp thoáng nơi khóe môi bỗng tan biến, khẽ nói: "Cho nên khi không có mặt anh ấy, cậu mới cảm thấy khổ sở."

Diệp Hạ Lam cười hỏi: "Cậu thì đã quen với hiện tại, cho nên sẽ không cảm thấy khổ sở sao?"

"Có lẽ vậy." Khóe môi Giang Trần Âm cong lên, ánh mắt nhìn về phía tòa nhà cao tầng bên ngoài.

Ánh mắt của Giang Trần Âm rất nhạt, đáy mắt cũng không có bất kì cảm xúc trập trùng nào dành cho vấn đề lúc này, khiến Diệp Hạ Lam cảm thấy vấn đề được rất nhiều người xem trọng này vốn không đáng nhắc tới với Giang Trần Âm.

Diệp Hạ Lam cúi đầu nghĩ ngợi, cười một cái, "Có lẽ với cậu như thế là một chuyện tốt, mình không tưởng tượng được cậu sẽ bị một người làm vướng chân vướng tay, sau đó dốc hết sức lực cho gia đình."

Đối với Giang Trần Âm mà nói, hiện tại có rất nhiều sự vật không thể trói buộc cô ấy, cô ấy không thiếu thứ gì, cuộc sống đầy đủ, cũng không nhất định phải có người yêu để dựa dẫm để gửi gắm.

Trạng thái như hiện tại, Diệp Hạ Lam không thể nói không tốt.

Giang Trần Âm khẽ cười với Diệp Hạ Lam: "Cho nên là, bớt lo nghĩ đi."

Diệp Hạ Lam gật đầu đáp lại bằng nụ cười, tiếp tục nhấc một miếng bánh dứa lên ăn.


Giang Trần Âm nhìn một lượt vào phòng khách, nhíu mày hỏi: "Cậu để Vu Hân vào náo loạn nhà bếp, không sợ đầu bếp không cho cậu ăn bữa tối à?"

Giang Trần Âm vừa nói xong liền nghe thấy tiếng nồi niêu xoong chảo nặng nề rơi xuống đất truyền tới, đi kèm với đó là tiếng hét thất thanh của Lam Vu Hân.

Diệp Hạ Lam hít một hơi lạnh, vỗ ngực an ủi bản thân: "Không sao không sao, ông chồng mình cũng đang ở đó, đại minh tinh họ Lam lần đầu tới nhà mình, khó tránh việc chưa thích ứng..."

Giang Trần Âm nhướng mày, không tiếp lời.

Diệp Hạ Lam dịu lại, sau đó hỏi Giang Trần Âm: "À đúng rồi, rốt cuộc tại sao hôm đó cậu bỗng hỏi Tiểu Vũ nhà mình từng thích ai chưa thế?"

"Mình đã nói là đột nhiên nghĩ tới rồi mà." Giang Trần Âm cầm chén trà lên uống, không nhìn vào mắt Diệp Hạ Lam.

"Vậy rốt cuộc vì sao cậu lại bỗng nhiên nghĩ tới? Phải có một lí do chứ?" Diệp Hạ Lam vốn không tin có những thứ đột nhiên như thế, tuyệt đối là có nguyên nhân, nào có chuyện đang yên đang lành tự nhiên nghĩ ra?

Giang Trần Âm yên lặng một lúc, ngẩng đầu nói: "Là vì mấy hôm trước mình nhìn thấy có một cô gái còn rất nhỏ tuổi trên phim trường, nhưng tình cảm với bạn trai lại rất tốt, cho nên muốn hỏi cậu xem hồi đại học Mộ Vũ có từng thích ai chưa."

"Vậy à..." Diệp Hạ Lam vắt chéo chân rung rung đùi, "Trong ấn tượng của mình thì thật sự không có, cơ bản là mỗi cuối tuần con bé đều sẽ về nhà, cũng không có những động tác chỉ có những người đang yêu đương mới có. Nào có ai yêu đương với con bé mà chịu nổi cái tính thản nhiên của con bé chứ? Mình thấy Tiểu Vũ chính là đồ ngốc, điểm này giống hệt bố con bé. Cậu cũng đừng lo lắng, mình quản nó là được."

Giang Trần Âm híp mắt lại, không nói tiếp.

Ngược lại Diệp Hạ Lam nổi lên hứng thú với chủ đề này, thần thần bí bí liếc mắt với Giang Trần Âm: "À, nhưng Tiểu Vũ nói với mình về mẫu người con bé thích. Mình cảm thấy mẫu người con bé thích ấy, có lẽ cậu tiếp xúc nhiều nhất."

Giang Trần Âm nhíu mày: "Mẫu người gì?"

Diệp Hạ Lam bẻ ngón tay đếm: "Dịu dàng nhưng không cổ hủ, có sự nghiệp còn có sở thích, lại cả lương thiện." Mẹ Diệp nắm ngón tay lại, nhìn Giang Trần Âm một cái: "Cô giáo Giang, cậu nói xem cậu đã hạ độc gì với bảo bối của mình thế? Tìm bạn trai cũng phải tìm mẫu người giống cậu."

Ấn đường nhíu chặt của Giang Trần Âm càng không cách nào giãn ra, ngón tay cô ấy vô thức nắm chặt cốc trà, đầu ngón tay trắng bệch, nhưng dường như bản thân lại không cảm nhận được.


"Mộ Vũ nói như thế lúc nào?"

Diệp Hạ Lam nghĩ nghĩ "Hình như là tháng trước, dù sao cũng chưa lâu."

Giang Trần Âm rũ mí mắt, đôi môi mím rất chặt, trên mặt không có lấy một chút ý cười.

Tháng trước, vậy chính là chuyện trước khi Bạc Mộ Vũ chuyển ra khỏi nhà cô ấy. Vậy rốt cuộc nguyên nhân Bạc Mộ Vũ chuyển đi sau đó là gì? Muốn buông bỏ? Nếu muốn buông bỏ, vậy tại sao không cắt đứt liên lạc với cô ấy?

Tuy trong khoảng thời gian này hai người không gặp nhau, nhưng trước khi Giang Trần Âm lạnh nhạt Bạc Mộ Vũ, vẫn thường xuyên nhắn tin gọi điện thoại, còn cả gọi video nói chuyện, hơn nữa hoàn toàn giống như lúc trước. Nếu định buông bỏ, vậy liên lạc thường xuyên như thế là có ý gì? Bạc Mộ Vũ nghĩ cô ấy không biết, cho nên vừa không dám gặp mặt, vừa giữ liên lạc không để cô ấy hoài nghi chăng?

Âm thanh của Giang Trần Âm nhỏ đi: "Vậy cậu nói với Mộ Vũ thế nào?"

"Mình nói yêu cầu này của con bé rất khó tìm." Diệp Hạ Lam ợ hơi một cái, xoa bụng mình nói tiếp, "Vừa phải dịu dàng vừa không được cổ hủ, thành thục. Còn phải có sự nghiệp, có sở thích riêng, đây nào có phải cứ làm sếp mà xong, vừa phải có tiền có thời gian mới có thể duy trì được. Rồi lại còn phải có trái tim lương thiện... xùy, mình nghĩ thế nào cũng không ra đứa trẻ này lại biết chọn thế."

"Rồi sao nữa?"

Diệp Hạ Lam xua tay, mặt mày ngập trong cảm giác thỏa mãn sau khi ăn no: "Sau đó mình không hỏi con bé nữa, chỉ giới hạn tuổi tác cho con bé không được cách biệt quá mười tuổi, đàn ông có điều kiện như thế sao có thể chỉ mới đôi mươi được chứ?"

Giang Trần Âm cúi đầu, ánh mắt giống như đang nhìn nước trà trong cốc, cũng không quan tâm tới những sợi tóc tán loạn rủ xuống bên tai.

Hai người ngồi ngoài ban công nói chuyện, Diệp Hạ Lam thao thao bất tuyệt, Giang Trần Âm im lặng không nói.

Bạc Mộ Vũ thay dép xong đi vào trong phòng khách, vừa quay đầu liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy.

Cô vừa đi tới, Lam Vu Hân vừa cúi đầu phủi quần áo của mình vừa đi ra ngoài, trên miệng vẫn đang lẩm nhẩm: "Hừm, mình vẫn nên đợi ăn thì hơn, nhà bếp kia không có chỗ cho mình."

Bước chân của Bạc Mộ Vũ khựng lại, lên tiếng gọi: "Chị Lam."

"Ơ, bạn nhỏ!" Lam Vu Hân ngẩng đầu lên nhìn, vui vẻ đi tới níu lấy tay Bạc Mộ Vũ, "Lâu rồi không gặp, sao em tan làm muộn thế? Sắp ăn cơm rồi đấy."

"Ban nãy có đoạn đường bị tắc." Bạc Mộ Vũ mỉm cười, "Lần đầu chị Lam tới nhà em, hôm nay chị phải ăn nhiều vào đấy."

"Sao miệng em càng ngày càng ngọt thế nhỉ? Biết nói năng hơn nhiều so với ngày trước rồi." Lam Vu Hân ngạc nhiên lại hài lòng vỗ lên mặt Bạc Mộ Vũ.


Bạc Mộ Vũ cong môi, di chuyển ánh mắt, nhìn hai người ngoài ban công, nhưng một giây tiếp theo Giang Trần Âm liền dịch chuyển tầm nhìn.

Lúc này Bạc Lương Minh phủi tay, âm thanh từ xa xa truyền tới: "Các quý cô, ăn cơm thôi!"

Diệp Hạ Lam kéo Giang Trần Âm rời khỏi ban công, vừa đi vừa nói: "Đi đi đi, ăn cơm, ăn cơm xong thì ăn bánh kem."

Lúc này Lam Vu Hân giữ chặt cánh tay, nhỏ tiếng nói với Bạc Mộ Vũ: "Cô giáo Giang mua bánh crepe xoài với bánh sữa trứng cho em đấy, để trong tủ lạnh rồi, sợ tối nay em ăn bánh kem không đủ."

Mi mắt Bạc Mộ Vũ rung lên, ánh mắt dừng trên mặt Giang Trần Âm, nhưng từ đầu tới cuối Giang Trần Âm không nhìn vào mắt cô, ánh mắt chỉ nhàn nhạt lướt qua cô một cái.

"Đi thôi, rửa tay ăn cơm." Một tay Diệp Hạ Lam kéo Bạc Mộ Vũ, một tay níu lấy Giang Trần Âm.

Nào biết Bạc Mộ Vũ và Giang Trần Âm đều đi rất chậm, Diệp Hạ Lam chỉ đành buông hai người ra, sau đó xúm lại với Lam Vu Hân, hai người cùng nhau đi rửa tay, để lại nhà bếp cho hai người phía sau.

Giang Trần Âm để Bạc Mộ Vũ rửa trước, khi tới lượt mình, Bạc Mộ Vũ vẫn đứng bên cạnh chưa đi.

Tiếng nước từ vòi ào ào, tô điểm cho sự yên tĩnh của nhà bếp.

Yết hầu của Bạc Mộ Vũ động đậy, "Cô Âm."

"Ừm?" Giang Trần Âm không quay đầu nhìn Bạc Mộ Vũ, nhìn từ góc nghiêng có thể thấy khóe môi khẽ cong lên một chút, "Đi ăn cơm trước đã, tối nay có bánh kem."

"Cô Âm..."

Giang Trần Âm tắt nước, lúc này mới nhìn Bạc Mộ Vũ một cái, khẽ nói: "Đi thôi, đừng để mọi người đợi lâu." Nói xong quay người rời đi, không dừng lại thêm một giây.

Bắt đầu từ giây phút hai người nhìn thấy nhau, Giang Trần Âm đều không cười với Bạc Mộ Vũ lấy một cái, ánh mắt dịu dàng như nước thường ngày cũng không hề xuất hiện, không nắm lấy tay cô, thậm chí không đích thân nói với cô bản thân đã mua bánh ngọt mà cô thích ăn.

Bạc Mộ Vũ cắn môi, chăm chú nhìn bóng lưng của Giang Trần Âm, khóe mắt ửng đỏ, cả người không thể động đậy giống như bị đóng đinh tại chỗ.