Nhất Niệm Thành Kỳ

Chương 97: C97 Chương 96




Chương 96: Không có danh phận tình yêu

Đầu tháng Một, bộ phim "Trần Thế" đóng máy, Bạc Mộ Vũ cùng Tô Mạn quay trở về Tần Châu.

Bạc Mộ Vũ quay về nhà cất hành lí trước, sau đó tới chỗ bố mẹ. Mấy tháng không ở Tần Châu, cô dự định thời gian này sống cùng bố mẹ, dù sao hơn một tháng nữa cũng tới Tết.

Cô mua một vài thức quà, có đồ ăn vặt cho bố mẹ, mứt quả cho Lâm Sơ Vãn, còn cả lá trà cho mẹ Lâm. Những thứ này đều là đồ cô mua trước khi về, cô đi quanh thành phố xa lạ kia, mỗi lần nhìn thấy thứ gì hợp mắt liền mua về cho bạn bè người thân.

Có lúc Bạc Mộ Vũ sẽ kích động nghĩ, hay là mua một chút cho Giang Trần Âm, để bố mẹ chuyển giúp, hoặc là khi tới nhà hàng của Giang Cao Tuấn dùng bữa, bảo Giang Cao Tuấn cuối tuần về nhà ông bà Giang thuận tiện mang cho Giang Trần Âm.

Cô nghĩ mãi, cuối cùng cũng từ bỏ ý định, có tác dụng gì chứ, Giang Trần Âm sẽ biết là đồ cô tặng ngay lập tức, cô không dám tưởng tượng cảnh Giang Trần Âm không muốn nhận đồ, thậm chí còn xếp xó những thứ ấy.

Bạc Mộ Vũ sắp xếp quà trong hành lí, khẽ thở dài một hơi, cô vẫn không cách nào khống chế được cảm xúc của bản thân, không cách nào bỏ qua phản ứng của Giang Trần Âm. Hiện tại hai người vẫn chưa thích hợp gặp mặt, thậm chí cảm xúc của Bạc Mộ Vũ không thể không gợn sóng khi gặp Giang Trần Âm.

Sau khi Bạc Mộ Vũ về nhà, nghỉ ngơi một ngày, ngày hôm sau tới nhà họ Lâm thăm thỏi, mang quà tới biếu Lâm Sơ Vãn và cả mẹ Lâm.

Bạc Mộ Vũ và Lâm Sơ Vãn cũng đã mấy tháng không gặp, hơn nữa giữa hai người còn có một bí mật không để người khác biết. Khoảng thời gian trước Bạc Mộ Vũ gọi điện thoại cho Lâm Sơ Vãn cũng đã nói đại khái, nên mời Lâm Sơ Vãn tới nhà ăn cơm, vừa hay cũng đã một thời gian dài Lâm Sơ Vãn không tới nhà Bạc Mộ Vũ.

Đỗ xe xong, Bạc Mộ Vũ dẫn Lâm Sơ Vãn về nhà, cô quan sát thấy cơ thể của Lâm Sơ Vãn đã gầy đi, nói: "Chị Sơ Vãn, hình như trạng thái của chị không tốt lắm, sao thế ạ?"

Lâm Sơ Vãn ngẩn ra, cười nói: "Nào có? Em còn nói chị cơ đấy, rõ ràng là trạng thái của em không tốt."

Bạc Mộ Vũ cúi đầu nhìn chân mình, cười một cái: "Trong thời gian này, em đi khỏi Tần Châu xa một chút cũng tốt hơn là không đi, nếu có thể, em còn hi vọng có thể đi xa thêm một thời gian nữa."

Lâm Sơ Vãn lo lắng, nói: "Em không thể đi mãi không về, hơn nữa nếu sự khác thường của em kéo dài quá lâu, nhất định sẽ bị người thân phát hiện." Cô ấy nghĩ ngợi, hỏi: "Có lẽ người kia cũng không để người thân và bạn bè của em biết đúng không?"

"Ừm, quả thật người ấy không cho ai biết."


Sau hôm ấy, Bạc Mộ Vũ từng giả thiết rất nhiều về suy nghĩ của Giang Trần Âm, sẽ rời xa bản thân, thậm chí tránh như tránh tà. Nhưng trước giờ cô chưa từng nghĩ Giang Trần Âm khiến cô bị tổn thương vì chuyện này, trong chuyện này, cho dù hai người không thể thân thiết được nữa, Bạc Mộ Vũ cũng có thể tin tưởng tuyệt đối.

Lâm Sơ Vãn bỗng nhiên không biết nói gì, khẽ thở dài một tiếng.

Bạc Mộ Vũ thấy dáng vẻ buồn rầu của cô ấy, không khỏi cười lên: "Chị Sơ Vãn, sao nhìn dáng vẻ của chị lại tâm sự trùng trùng thế? Em nghĩ thông rồi, thế mà chị còn phiền muộn hơn cả em."

Lâm Sơ Vãn chuyển dịch trọng tâm, khẽ mắng Bạc Mộ Vũ một câu: "Nếu em nghĩ thông rồi thì sẽ không có suy nghĩ muốn đi thật xa."

"Trong cuộc đời vẫn còn rất nhiều thứ quan trọng." Bước chân của Bạc Mộ Vũ ngừng lại, sau đó cười lên, "Em không thể chìm đắm mãi trong cảm xúc này, người ấy cũng không hi vọng em như vậy."

Lâm Sơ Vãn chăm chú nhìn cô, những lời này rõ ràng toát lên ý tứ sẽ không tiếp tục dây dưa, nhưng ánh mắt của Bạc Mộ Vũ khi nói ra những lời này vẫn hiện lên cảm xúc đau đớn nặng nề, nụ cười không có sức sống như trước.

"Được rồi, đừng nói nữa, sắp ăn cơm rồi." Bạc Mộ Vũ ngừng lại chủ đề đang tiếp tục mở rộng, đưa tay ra nắm lấy cổ tay Lâm Sơ Vãn, cong khóe môi nói, "Bố em đích thân xuống bếp, ban nãy mẹ em dặn em mau dẫn chị về ăn cơm."

Chủ đề chuyển biến nhanh tới mức khiến Lâm Sơ Vãn suýt chút nữa không theo kịp, vội tăng nhanh bước chân theo Bạc Mộ Vũ, cười nói: "Được được được, em đi chậm chút."

Về tới nhà, Diệp Hạ Lam kéo lấy Lâm Sơ Vãn nói chuyện, hắt hủi Bạc Mộ Vũ ở một bên.

"Tiểu Vãn à, lâu lắm rồi cháu không tới, sau khi Tiểu Vũ đi làm cháu cũng không tới thăm cô."

Lâm Sơ Vãn cười nói: "Sau này cách một khoảng thời gian cháu sẽ tới ạ."

Diệp Hạ Lam ho một tiếng, xua tay: "Cô cũng không có ý này, cháu lớn hơn Tiểu Vũ, cũng có nhiều chuyện phải suy nghĩ hơn, cô chỉ tùy tiện nói thôi."

"Thật ra cháu cũng không có việc gì ạ." Lâm Sơ Vãn khẽ cười, "Bình thường đều là ở cùng mẹ cháu, hoặc là có lúc tương đối lười, không muốn ra ngoài."

"Cháu không có chuyện gì khác à?" Diệp Hạ Lam liếc mắt.


"Gì ạ?" Lâm Sơ Vãn nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn Bạc Mộ Vũ đang ngồi ở sô-pha đơn, Bạc Mộ Vũ nhún vai.

"Thì là, cháu chưa có bạn trai à?" Diệp Hạ Lam còn nghi hoặc hơn cô ấy.

"Cháu..." Lâm Sơ Vãn cười thành tiếng, "Dạ, cháu chưa có, cô nghĩ nhiều rồi ạ."

Lúc này trên đỉnh đầu Diệp Hạ Lam hiện lên dấu hỏi chấm lớn, quay đầu nhìn Bạc Mộ Vũ, sau đó quay lại nhìn Lâm Sơ Vãn: "Bây giờ sao ấy nhỉ? Sao lại có nhiều người không yêu đương vậy chứ? Năm đó cô còn chưa thành niên đã quen với chú Bạc của cháu rồi."

Diệp Hạ Lam còn chưa nói hết, kiểu người khí chất gần như siêu phàm thoát tục như Giang Trần Âm thì thôi bỏ qua, tới người phụ nữ tình trường lão luyện như Lam Vu Hân cũng không muốn yêu đương. Còn cả Bạc Mộ Vũ, được rồi, bận rộn với sự nghiệp. Lâm Sơ Vãn cũng vừa tới tuổi thích hợp nhất, tươi đẹp nhường nào, lại cả ngày ở lì trong nhà? Được rồi, căn biệt thự của nhà họ Lâm có diện tích rất lớn.

Lâm Sơ Vãn nhìn Bạc Mộ Vũ, sau đó mỉm cười với Diệp Hạ Lam: "Cô ơi, cũng không có gì, có rất nhiều người đang yêu mà. Chỉ trùng hợp là những người xung quanh cô tạm thời chưa có dự định này, giống như cháu, cháu cũng chưa có suy nghĩ này."

"Cô cứ cảm thấy có lẽ tư tưởng của cô không theo kịp mấy đứa rồi..." Diệp Hạ Lam vỗ lên má mình, "Cô thấy có thể không kết hôn sớm, nhưng nên tìm hiểu nhau sớm thì tốt hơn. Như thế có thể điều hòa trong quá trình ở chung, xem xem có thích hợp kết hôn hay không."

Lâm Sơ Vãn như có suy nghĩ gật đầu, tán thành: "Cô nói đúng ạ, như thế là tốt nhất."

Lúc này đột nhiên Bạc Mộ Vũ mới thốt lên một câu: "Cho nên khi đó mẹ mang thai con dù chưa có ý định kết hôn sớm vậy đúng không?"

Diệp Hạ Lam ngẩn ra, chớp mắt mấy cái, "Ờ..."

Lâm Sơ Vãn giơ tay che ý cười trên môi, thao tác chuyển chủ đề của Bạc Mộ Vũ quá ảo diệu.

Diệp Hạ Lam phản ứng lại, nhích tới véo tai con gái: "Con thỏ con này, dám móc mỉa mẹ con ăn cơm trước kẻng à? Ra ngoài có mấy tháng mà gan phình lên nhiều nhỉ?"

"Ôi ôi ôi... con không có mà... mẹ buông ra đi!" Bạc Mộ Vũ đau tới nỗi hai tay giữ lấy tay Diệp Hạ Lam đang véo tai mình, không ngừng xin tha.


"Cho con đắc ý này!" Diệp Hạ Lam đau lòng buông tay ra, xoa tai cho con gái, giảm nhẹ ngữ khí, "Có đau không? Lần sau còn móc mỉa mẹ, mẹ véo cả hai bên."

Nặng tay vậy có thể không đau sao? Bạc Mộ Vũ không dám lên tiếng, mơ hồ "vâng" đôi tiếng, cô không muốn bị Diệp Hạ Lam cho một cái đập lên lưng giống như bố, xương cốt sẽ rã rời mất.

Diệp Hạ Lam xoa đôi cái rồi hỏi: "Một thời gian nữa con gọi cô Âm tới đi."

"A..." Bạc Mộ Vũ ngây ra, không đáp lời, nhất thời bản thân không nghĩ được phải né tránh chủ đề này thế nào.

Diệp Hạ Lam "xùy" đôi tiếng rồi nói: "Vốn dĩ hôm nay mẹ định gọi cô giáo Giang tới, mẹ nói con về rồi cũng phải nghỉ ngơi, nên định tìm cô ấy tới ăn cơm, nhưng cô ấy nói thời gian này không có thời gian."

Cả người Bạc Mộ Vũ lập tức cứng đờ ở nơi đó, rất nhiều cảm xúc trào lên như thủy triều.

Nếu là ngày trước, Giang Trần Âm sẽ không bận tới mức không có thời gian để gặp cô một lần, ngược lại sẽ sắp xếp công việc rồi tới gặp cô. Giống như khi cô đi công tác ở Lăng Châu, lúc quay về khách sạn liền nhìn thấy Giang Trần Âm đang chờ đợi ở đó, còn cả lần cô bị vu khống sao chép, Giang Trần Âm nghe được tin liền đổi vé máy bay, quay về Tần Châu trước thời hạn.

Nhưng hiện tại, Giang Trần Âm không muốn gặp cô, sự trốn tránh rõ ràng như thế chỉ có cô mới cảm nhận được.

Có phải sau này ngay cả đối thoại bình thường hai người cũng không thể làm được hay không? Nếu không cách nào trốn tránh khỏi việc ở chung dưới một mái hiên, liệu có phải tới một ánh mắt Giang Trần Âm cũng không muốn cho cô?

Bạc Mộ Vũ cúi đầu sụt sịt mũi, vành mắt chua xót, hai tay giữ lấy đầu gối không biết làm sao.

Lúc này, âm thanh mang theo ý cười của Lâm Sơ Vãn truyền tới: "Tuy cháu chưa có ý định yêu đương, nhưng chúng ta có thể tâm sự một chút mà cô."

"Hả? Cháu thích cậu trai nào rồi à?" Diệp Hạ Lam bị thu hút lực chú ý, quay lại sô-pha dài ngồi.

"Cái này thì chưa chắc ạ, cháu vẫn chưa biết nữa."

Bạc Mộ Vũ khẽ ngẩng mắt, thấy Diệp Hạ Lam quay lưng với mình, mà ánh mắt của Lâm Sơ Vãn thỉnh thoảng nhìn qua. Cô hiểu ý của Lâm Sơ Vãn, cắn răng đè xuống khổ sở trong nội tâm, gạt đi giọt nước nơi khóe mắt.

Buổi tối ăn cơm xong, Bạc Mộ Vũ tìm cớ về phòng.

Lâm Sơ Vãn nói chuyện với Diệp Hạ Lam một lúc rồi tới phòng tìm Bạc Mộ Vũ, sau khi gõ cửa phòng, có được sự cho phép liền mở cửa ra.


Trong phòng không bật đèn, rèm của cửa sổ chạm sàn được kéo ra, Bạc Mộ Vũ ngồi trên giường, quay mặt về phía cửa sổ, ánh trăng phủ lên người cô một lớp ánh sáng lạnh. Tất cả khung cảnh ấy đều toát lên hơi lạnh, yên tĩnh mà cô độc.

Lâm Sơ Vãn nhẹ nhàng đóng cửa, đi tới đứng trước mặt Bạc Mộ Vũ, "Tiểu Vũ."

Bạc Mộ Vũ xoa mặt, ngẩng đầu cười hỏi: "Chị Sơ Vãn, chị ăn no rồi à?"

"Ừm." Lâm Sơ Vãn ngồi bên cạnh cô, sau một lúc ngập ngừng liền chậm rãi mở lời: "Đừng buồn nữa, nếu thật sự không nhịn mà nghĩ tới, thì chúng ta ra ngoài đi dạo, thả lỏng tâm tình."

Bạc Mộ Vũ cúi đầu hít sâu một hơi, đột nhiên cười lên, cười mãi cười mãi rồi biến thành nụ cười khổ: "Chị Sơ Vãn, trước giờ em chưa từng nghĩ mọi chuyện sẽ trở nên thế này, em không muốn thế này... Em ép bản thân cách xa người ấy một chút, rời xa thành phố này một chút, chính là vì đợi tới một ngày khi bọn em gặp lại nhau còn có thể cười với nhau. Nhưng em đi lâu như thế, hiện tại cũng về rồi, người ấy vẫn không muốn gặp em..."

Hai tay Bạc Mộ Vũ nắm lại với nhau, nắm tới ngón tay đau đớn, giọt nước mắt ra sức đè nén ở phòng khách ban nãy tích tụ trong hốc mắt.

"Tiểu Vũ, có lẽ người ấy cũng có lo lắng của bản thân." Lâm Sơ Vãn đau lòng ôm lấy Bạc Mộ Vũ thì thầm, "Từ vô vàn chuyện giữa hai người em từng nói với chị, chị thật sự không tin người ấy sẽ lập tức ghét em sau khi biết em thích người ấy. Chị càng tin rằng người ấy có suy nghĩ của bản thân, hoặc là người ấy cũng chỉ đang duy trì khoảng cách giữa hai người, người ấy cũng cần thời gian."

Hai người trước kia từng thân thiết như thế trở thành dáng vẻ hiện tại, làm cách nào cũng không thể vượt qua con sông ở giữa, nhìn Bạc Mộ Vũ đau lòng, trong lòng Lâm Sơ Vãn cũng rất khó chịu.

Bạc Mộ Vũ lắc đầu, khóe mắt ướt át, âm thanh khàn khàn: "Sẽ không, người ấy sẽ không gặp lại em nữa... người ấy đang dùng phương pháp này để em biết người ấy không muốn gặp em, rõ ràng người ấy biết em có thể cảm nhận được."

"Không đâu, người ấy sẽ gặp em." Lâm Sơ Vãn cũng đỏ mắt, ôm lấy Bạc Mộ Vũ càng chặt, nhưng ngoại trừ những chuyện này, cô ấy cũng không làm được gì hết, không giúp được gì hết.

"Chị biết không, hôm sinh nhật người ấy, em đã gửi cho người ấy một tin nhắn." Bạc Mộ Vũ nhắm mắt, ôm lấy Lâm Sơ Vãn, đôi môi run rẩy dữ dội, mang theo âm mũi thút thít, "Em suy nghĩ rất lâu, cho dù người ấy trả lời em một chữ thôi cũng được. Nhưng người ấy lại giống hệt như cái ngày rời xa em, không cho em một câu một chữ, từ ngày đó người ấy đã không cần em nữa..."

Hai người không thể quay lại, Giang Trần Âm sẽ không để cô tới gần nữa.

Bạc Mộ Vũ chưa bao giờ hối hận như bây giờ, nếu bản thân có thể che giấu kĩ càng hơn một chút thì tốt biết bao. Nếu như thế, cô vẫn sẽ có được thứ bản thân mãi mãi không mất đi, cô có thể học theo dáng vẻ của Giang Trần Âm, sau đó mãi mãi ở bên Giang Trần Âm.

Cho dù hai người không có danh phận tình yêu, nhưng ít nhất cô còn có thể giữ yêu thương trong mình, ở lại bên Giang Trần Âm.

Lâm Sơ Vãn khẽ xoa đầu Bạc Mộ Vũ, nhắm mắt lại cố gắng nuốt lại nước mắt. Đây là cảnh tượng cô ấy không muốn thấy nhất, cô ấy hi vọng tình yêu của Bạc Mộ Vũ sẽ được thuận lợi như ý, nhưng tới cuối cùng vẫn rơi vào bước đường này.