Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1635: Mười hai Thiên Tôn (1)




- Đây chính là chí bảo Chúa Tể!

Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tim mình cũng đang rỉ máu. Hắn nhiều lần muốn đi thử liên hệ, nhưng đều cứng rắn nhịn xuống. Trước khi Thánh Hoàng trở về, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Nếu liên lạc không được thì cũng thôi. Nhưng nếu khi nào có liên lạc, bị Thánh Hoàng phát hiện ra, như vậy thì thật sự hoàn toàn bị động.

Trong tiếng thở dài ai oán, Bạch Tiểu Thuần trở lại phúc địa trong Thánh Hoàng Thành. Hắn không quan tâm tu sĩ cả triều đề phòng như thế nào, không quan tâm Lưu Thiên Hầu lại một lần nữa theo dõi, nhìn chằm chằm vào mình như thế nào. Lúc này Bạch Tiểu Thuần đã không có tâm tình đi làm chuyện gì. Cả ngày hắn ở bên trong phúc địa lo lắng chờ đợi.

Thời gian trôi qua. Sau nửa tháng, Bạch Tiểu Thuần không đợi được đến khi Thánh Hoàng trở về, nhưng lại chờ đợi được một loại cảm giác từ trên trời hạ xuống. Vang vọng ở trong toàn bộ u minh Tiên Vực của Vĩnh Hằng, giống như chúng sinh vào giờ phút này, tâm thần đều chấn động, bên tai quanh quẩn tiếng nỉ non nghe không rõ!

Giờ phút này, tất cả chúng sinh của Tà Hoàng Triều, Thánh Hoàng Triều, cảm giác chấn động xuất hiện từ trong u minh từng trải qua mấy tháng trước đây, khi Bạch Tiểu Thuần thăng cấp Thiên Tôn, lại một lần nữa hạ xuống!

Chỉ có điều lần này, ngọn nguồn không còn là Thánh Hoàng Thành, mà là... Tà Hoàng Thành!

- Có người... thăng cấp Thiên Tôn!

- Trời ạ, trong vòng một năm, liên tục có hai vị thăng cấp Thiên Tôn!!

Sau khi tu sĩ quyền quý Thánh Hoàng Triều phát hiện ra, đều kinh ngạc kêu lên, nhìn về phía Tà Hoàng Thành. Ba người Cổ Thiên Quân, Tư Mã Vân Hoa cùng với Trần Tô, mỗi người vốn đều đang ngồi tĩnh tọa ở bên trong phúc địa của từng người, lúc này chợt mở mắt ra, tâm thần chấn động.

Bạch Tiểu Thuần khoanh chân tĩnh tọa, hít thở dồn dập. Tiếng nỉ non thì thầm ở bên tai dường như đang từ từ rõ ràng. Hắn cảm nhận được tiếng thì thầm lúc có người thăng cấp Thiên Tôn, chấn động toàn bộ Tiên Vực của Vĩnh Hằng cùng trời đất. Sau một thoáng sửng sốt, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên. Trong nháy mắt, bên tai của hắn, bên tai ba người Cổ Thiên Quân, bên tai tu sĩ quyền quý, thậm chí bên tai người của toàn thế giới, tiếng nỉ non cuối cùng đã rõ ràng!

- Thế gian có Thiên Tôn, liệt vào hàng thứ mười hai, kỳ danh... Thông Thiên đạo nhân!

Giọng nói này xuất hiện, vang vọng ở bên tai chúng sinh, thân thể tất cả mọi người của Thánh Hoàng Triều chấn động. Hơi thở của mỗi một người đều trở nên dồn dập, không có cách nào tin nổi. Đồng thời, mọi người của Tà Hoàng Triều lại đều phấn chấn, mừng như điên.

- Lại... Lại xuất hiện một Thiên Tôn!!

- Thông Thiên đạo nhân. Cái tên này... Ta đã nghe nói qua. Hắn cũng là người của thế giới Thông Thiên. Nhưng hắn không phải là đã chết sao?

- Thế giới Thông Thiên... Lại có thể ở trong cùng một năm này, chênh lệch thời gian mấy tháng, xuất hiện hai vị Thiên Tôn! Nội tình như vậy, quá mức đáng sợ. Cũng may hai người này không hợp nhau!

Thời điểm mọi người ở nơi này chấn động, Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên ngẩng đầu, chợt đứng lên. Sắc mặt hắn thâm trầm đến cực hạn. Trong mắt hắn lộ ra sát cơ, tràn ngập điên cuồng!

Hắn nhìn chằm chằm vào phương hướng cảm nhận được từ trong u minh. Trong ánh mắt của hắn dần dần xuất hiện tơ máu. Thật lâu, hắn mới áp chế sát cơ cuồn cuộn từ trong cơ thể phát ra.

- Thông Thiên lão tặc, ngươi quả nhiên... không chết!

Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng gằn ra từng chữ. Giờ phút này, hắn nhớ tới tất cả mọi chuyện ở thế giới Thông Thiên, nhớ tới trận chiến của hai người, nhớ tới Bạch Hạo, nhớ tới Đỗ Lăng Phỉ, nhớ tới rất nhiều hình ảnh khiến cho trong lòng hắn đau đớn.

Thông Thiên đạo nhân, quả thực không có chết!

Trên thực tế, thời điểm thế giới Thông Thiên tan vỡ, tuy tu vi của Thông Thiên đạo nhân là chuẩn Thiên Tôn, nhưng vì hắn có tư chất kinh diễm tuyệt luân, còn có nghiên cứu đối với Bất Tử Trường Sinh Công, ở bên trong thân thể hắn đã ngưng tụ ra bộ phận đạo chủng!

Lúc đầu chỗ Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, lúc thân thể của Thông Thiên đạo nhân tan vỡ, xuất hiện vật giống như hạt giống bị phù văn vây xung quanh, chính là đạo chủng!

Ban đầu nếu như không có gì bất ngờ, theo thế giới tan vỡ, Thông Thiên đạo nhân trọng thương, cho dù có bộ phận đạo chủng, tất nhiên cũng sẽ ngã xuống. Nhưng nơi hắn bị truyền tống đến, chính là chỗ Tiên Vực của Tà Hoàng Triều. Cũng bởi vì sóng dao động đạo chủng của hắn, đã bị Tà Hoàng phát hiện trước tiên.

Sau khi hắn ra tay, mang Thông Thiên đạo nhân về Tà Hoàng Triều, chuyện này ở bên trong Tà Hoàng Triều, ngay cả mấy vị Thiên Tôn khác cũng bị Tà Hoàng giấu diếm. Càng không cần phải nói tới những người khác, bọn họ không thể nào biết được. Đối với Tà Hoàng mà nói, Thông Thiên đạo nhân chính là đầu cơ kiếm lợi.

Mà ban đầu, ở mấy tháng trước Thông Thiên đạo nhân là cùng Bạch Tiểu Thuần thử đột phá. Hắn cũng cảm nhận được Bạch Tiểu Thuần thăng cấp. Chỉ là hắn cũng không nghĩ tới, lần này mình đột phá Bán Thần thăng cấp Thiên Tôn, lại có thể khó như vậy. Ở trên thiên kiếp thứ ba, ở trong sự tán thành của mẹ Vĩnh Hằng, hắn gần như đều muốn thất bại.

Cũng may, mặc dù Tà Hoàng rời đi, nhưng trước khi Thông Thiên đạo nhân bế quan, cho hắn một khối đá màu đen. Mặc dù chỉ lớn bằng bàn tay nhỏ, nhưng khối đá này ở thời điểm Thông Thiên đạo nhân cho rằng mình sẽ thất bại, cho thấy hiệu quả ngoài dự đoán!

Đồng thời, cũng cho đến giờ phút này, theo tu vi Thông Thiên đạo nhân đột phá, khí tức thăng cấp Thiên Tôn bạo phát. Mọi người bên trong Tà Hoàng Triều, mới biết tới sự tồn tại của Thông Thiên đạo nhân!

Khi này, lúc tiếng nỉ non giống như đến từ mẹ Vĩnh Hằng, vang vọng bên tai chúng sinh, chấn động kinh ngạc không chỉ là Thánh Hoàng Triều, vô số tu sĩ Tà Hoàng Triều cũng chấn động kinh ngạc.

Mà kinh hãi nhất, lại là... những người của thế giới Thông Thiên đang rải rác ở trong Tiên Vực của Vĩnh Hằng!

Vào giờ phút này, trong lòng của mỗi người đều trầm xuống, phức tạp vô tận.

Chỉ là tất cả những sự phức tạp này, cũng không sánh bằng Thông Thiên đạo nhân giờ khắc này ở bên trong một chỗ mật thất Tà Hoàng Thành. Sau khi mở mắt ra, ngửa mặt lên trời cười một cách điên cuồng. Trong mắt của hắn mang theo sự cố chấp. Sau khi đứng lên, đầu tiên phương hướng mắt hắn nhìn tới, chính là Thánh Hoàng Thành.

Hình như trong một chớp mắt này, hắn cùng với Bạch Tiểu Thuần rõ ràng cách thiên sơn vạn thủy, nhưng hình như lại đều cảm nhận được sự tồn tại của đối phương. Ánh mắt bọn họ mang theo sát cơ, mang theo băng hàn!