Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1660: Giới chủ bắc bộ




Điều này đối với Linh Cửu Thiên Tôn mà nói, không có chút tổn thất nào lại tống cổ được Bạch Tiểu Thuần đi. Đối với tranh đấu cùng Bạch Tiểu Thuần, hắn cũng thật sự cảm giác mệt mỏi.

Vì vậy hai bên ăn nhịp với nhau, mới có một tuồng kịch hai người liên thủ diễn phía sau đó, mục đích chính là muốn đạt được điều hai người mong muốn. Hiện tại có thể thấy, ở trên chuyện này, Linh Cửu Thiên Tôn thực sự ra lực mạnh. Nếu không, chuyện này không có khả năng đã được thông qua nhanh như vậy. Dù sao người thông minh không ít. Bạch Tiểu Thuần có ý nghĩ gì, Thánh Hoàng nhất định biết được. Sở dĩ hắn đồng ý, chỉ sợ cũng là vì chiều hướng phát triển mà thôi.

- Linh Cửu Thiên Tôn người này thật sự không tệ. Nếu hắn đã ra lực lớn như vậy, ta cũng nên nhanh chóng rời đi thôi.

Trong lúc cảm thán, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy nếu tiếp tục ở lại thành Kinh Châu, trước không nói phù hợp hay không phù hợp với kế hoạch của chính mình, chỉ là trong lòng hắn cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Vì vậy, sau khi Bạch Tiểu Thuần nhận được pháp chỉ của Thánh Hoàng, mới rạng sáng ngày hôm sau, hắn liền rời khỏi thành Kinh Châu, không có mang theo bất kỳ kẻ nào, cũng không có từ biệt ai. Thời điểm sáng sớm, lúc mặt trời vừa mới ló rạng, Bạch Tiểu Thuần hóa thành một đạo cầu vồng, phá không rời đi.

Lao thẳng đến phương bắc!

Khi đến gần Tử Lan Châu ở phương bắc, nơi đó lúc này đã có không ít tu sĩ tập trung. Phân nửa trong đó đến từ bản thân Tử Lan Châu. Một nửa kia lại là tu sĩ của Thần La Châu.

Chính là Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư trước đó nhận lệnh tập hợp thế lực trong châu của mình, ở đây chỉnh đốn, chờ đợi Bạch Tiểu Thuần đến.

Trên thực tế đây cũng là một hành động Linh Cửu Thiên Tôn muốn cùng Bạch Tiểu Thuần hóa giải ân oán, cũng chính là vì mệnh lệnh của hắn trước đó, khiến cho ban đầu dự định âm thầm tập trung thế lực của Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư, có thể quang minh chính đại dẫn người, tập kết ở nơi đây.

Phóng tầm mắt nhìn lại, số lượng tu sĩ ở đây vượt quá năm vạn. Bên trong tuy chỉ có hai vị Bán Thần Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư, nhưng Thiên Nhân lại không ít. Còn có một vài người của thế giới Thông Thiên giờ phút này từ dưới từng tầng phong tỏa ở khắp nơi, tới đây tìm nơi nương tựa. Số lượng mặc dù không nhiều lắm, nhưng bất kỳ một người nào, đối với Cự Quỷ Vương cùng Đại Thiên Sư mà nói, đều cực kỳ quý giá.

MÀ bọn họ chờ đợi, cũng không có duy trì quá lâu. Theo trên bầu trời thay đổi bất ngờ, dưới tiếng nổ lớn, bóng dáng của Bạch Tiểu Thuần đã phá không lao tới. Thời điểm đứng ở trên trời cao, theo tu vi Thiên Tôn của hắn tản ra, tất cả tu sĩ phía dưới, bất kể là thuộc về thế giới Thông Thiên vẫn Tiên Vực của Vĩnh Hằng, đều cảm thấy tâm thần chấn động, cung kính vô cùng.

- Đại Thiên Sư, ngươi chuẩn bị hoàn tất chưa?

Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua mọi người, cuối cùng nhìn về phía Đại Thiên Sư. Trong khoảng thời gian này, Đại Thiên Sư mặc dù không ở thành Kinh Châu, nhưng hắn cùng với Cự Quỷ Vương, và Bạch Tiểu Thuần đã không ít lần liên lạc. Ba người cũng đã sớm định ra một loạt kế hoạch. Lúc này chuyện trước mặt bọn họ, chính là phải ngay lập tức nắm bắt được một châu!

- Bẩm đại nhân, tất cả đã hoàn thành. Vân Hải Châu ở bắc bộ này, chúng ta nắm chắc có thể đánh hạ nó. Chỉ có điều cần đại nhân kéo dài phản kích đến từ Quỷ Mẫu Thiên Tôn. Chỉ cần có thời gian một tháng, lão phu liền có thể khống chế Vân Hải Châu!

Bạch Tiểu Thuần liếc mắt nhìn Đại Thiên Sư thật sâu, lại nhìn một chút vẻ mặt đầy ý chí chiến đấu của Cự Quỷ Vương. Sau đó hắn gật đầu, không nhiều lời, thân thể thoáng một cái, trực tiếp lại bước vào khu vực bắc bộ, trong nháy mắt đi xa.

Gần như đồng thời trong lúc thân ảnh Bạch Tiểu Thuần biến mất, Đại Thiên Sư cùng Cự Quỷ Vương phát động quân đoàn dưới quyền. Rất nhanh, ở trong tiếng sấm vang vọng, bụi bặm tung bay, mấy vạn đại quân ở dưới sự hướng dẫn của hai người, lập tức phát động, lao thẳng đến Vân Hải Châu ở bắc bộ giáp giới cùng Tử Lan Châu...

Thời khắc này, Bạch Tiểu Thuần ở trong khu vực bắc bộ này, ở trong phạm vi Vân Hải Châu, lựa chọn một chỗ ngọn núi cao vút, ngồi xuống khoanh chân, nhắm mắt ngồi tĩnh tọa. Hắn vẫn không nhúc nhích, nhưng vào giờ phút này lại có tu vi Thiên Tôn cuồn cuộn bạo phát ngập trời, bao phủ thiên địa. Đồng thời, cũng giống như lửa trùng thiên trong đêm tối, ở khoảng cách rất xa, vẫn có thể bị người khác cảm nhận rõ ràng.

Khí thế kia quật khởi, lập tức lại chấn áp tất cả đám người đại tôn Vân Hải Châu. Mỗi một người đều hít sâu kinh hãi. Đồng thời, khi Bạch Tiểu Thuần ở đây phát ra sóng dao động của Thiên Tôn, đại quân tu sĩ Tà Hoàng Triều những châu khác hiện tại đang định tiến vào Vân Hải Châu cứu viện, đều bị chấn áp!

Điều này khiến cho những tu sĩ của Tà Hoàng Triều, rốt cuộc không thể không dừng lại, không dám tới gần nữa.

Thiên Tôn trấn thủ, cho dù là Bán Thần, cũng chỉ có thể cúi đầu. Có thể cùng Thiên Tôn đối kháng, chỉ có Thiên Tôn!

- Bạch Tiểu Thuần!

Ở trong đại quân tu sĩ cứu viện này, thời điểm tất cả dừng lại, một tiếng nói mang theo sự âm u lạnh lẽo, bỗng nhiên ở vang vọng bên trong thiên địa này. Theo trong lòng mọi người Tà Hoàng Triều phấn chấn, chỉ thấy ở trên bầu trời cao phía xa, một bóng người màu đỏ, phá vỡ hư vô, trực tiếp lại bước vào trong phạm vi Vân Hải Châu, lao thẳng đến... ở trên ngọn núi, nơi Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân.

Bóng người màu đỏ này là một nữ tử, mặc trường bào màu đỏ, thoạt nhìn xinh đẹp động lòng người, nổi bật vô cùng, dung nhan tuyệt mỹ. Nhưng hôm nay nàng lại mang theo sát khí. Nhất là bên trong hai tròng mắt của nàng có ánh sáng u ám, khiến cho sát khí này giống như hình thành sương mù quỷ dị, ở bốn phía xung quanh nàng, thình lình huyễn hóa ra từng mặt quỷ cực lớn. Còn ở dưới chân nàng, chiến thuyền rắn mối bỗng nhiên từ bên trong hư vô trực tiếp huyễn hóa ra!

Thiên Tôn Công Tôn Uyển Nhi!

Tốc độ của nàng càng lúc càng nhanh. Phạm vi sương mù quỷ dị ở bốn phía xung quanh càng lớn hơn nữa, ùn ùn kéo đến. Khí thế của bản thân nàng cũng không ngừng quật khởi, chiếm một nửa bầu trời, trực tiếp lại nghiền ép về phía Bạch Tiểu Thuần!

Bạch Tiểu Thuần thở dài. Nếu như có khả năng, hắn cũng không muốn cùng Công Tôn Uyển Nhi giao đấu. Thật ra đối với Vân Hải Châu này, hắn nhất định phải có được. Đây chính căn cứ địa của hắn. Lúc này Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, tay phải đột nhiên giơ lên, chộp vào trong hư không một cái. Nhất thời một đạo ánh sáng màu xanh lam kinh thiên động địa khuếch tán ra.