Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1871: Thăng cấp Thái Cổ!




Đến cuối cùng, từ phía xa nhìn lại, phạm vi vòng xoáy này chừng mười vạn trượng, khí thế dồi dào, kinh thiên động địa. Lúc xoay tròn tản ra phát nổ, càng vang vọng tinh không.

Mà ở trung tâm vòng xoáy này, Bạch Tiểu Thuần trên bảo quạt, lúc này toàn thân phát ra ánh sáng vạn trượng. Bên cạnh hắn, tiểu khí linh biết giờ phút này rất quan trọng đối với Bạch Tiểu Thuần, không dám chậm trễ, thần niệm tản ra, hộ pháp cho Bạch Tiểu Thuần.

Theo thời gian trôi qua, ánh sáng trên người Bạch Tiểu Thuần càng sáng chói. Gió bão bốn phía xung quanh hắn, càng không ngừng khuếch tán, tự nhiên vượt qua mười vạn trượng, đạt tới trăm vạn trượng thậm chí càng nhiều hơn...

Phóng tầm mắt nhìn lại, vòng xoáy gió bão này còn đang tăng lên, giống như có một lực lượng muốn chấn động tinh không, đang nổi lên, sắp bạo phát. Chỉ là ở trên thời gian này, dài dằng dặc. Thiên Tôn thăng cấp Thái Cổ, cần thời gian không giống nhau, có nhanh, có chậm. Điều này có liên quan tới sự cường hãn của bản thân, cũng liên quan tới mức độ tán thành của thế giới.

Hiện tại bản thân Bạch Tiểu Thuần hắn đã là vượt qua rất xa cảnh giới Thiên Tôn này. Ở trên tiên giới này tán thành, có một tia số mệnh này ngưng tụ cũng đủ rồi. Cho nên ở trong thời gian này sẽ không quá chậm, nhưng cũng sẽ không quá nhanh.

Thật ra, hắn ở cảnh giới Thiên Tôn này, quá mức nghịch thiên. Mà giờ khắc này, sở dĩ vòng xoáy gió bão, trên thực tế khuếch tán ra, cũng chính là một loại biểu hiện tu vi chiến lực trong cơ thể hắn!

Tiếng sấm không ngừng truyền ra. Rất nhanh, gió bão trăm vạn trượng này đang kéo dài khuếch tán ra, đã đạt tới ba trăm vạn trượng, sau đó không dừng lại, lại trực tiếp đến năm trăm vạn trượng. Đến lúc này, trận gió bão hung bạo này ở toàn bộ tiên giới, đều rất kinh người. Nhất là tốc độ nó khuếch tán, cuối cùng lại vẫn vô cùng nhanh chóng mãnh liệt.

Cho đến cuối cùng, ở thời điểm đạt tới gần nghìn vạn trượng, lúc này nó mới dừng lại, duy trì một sự cân đối. Tất cả những điều này, bởi vậy không có những người khác, cũng vì không có gì so sánh, cho nên không nhìn ra chỗ kinh người của Bạch Tiểu Thuần.

Nếu như đổi lại là Thiên Tôn khác trên Tiên Vực Vĩnh Hằng, sợ là gió bão tối đa cũng chỉ là hơn mười vạn thậm chí trăm vạn trượng, chính là cực hạn.

Mà trên thực tế, ở trong lịch sử tiên giới, có thể người hình thành gió bão như vậy. Không nói không có, nhưng cũng là hiếm có như lông phượng và sừng lân. Mặc dù là Đạo Trần tiên tôn năm đó, cũng chỉ là đạt tới bảy trăm vạn trượng mà thôi. Người duy nhất có thể sánh ngang cùng Bạch Tiểu Thuần, chỉ có kẻ giống như nghịch thiên cải mệnh... Nghịch Phàm Ma tôn!

Thời gian trôi qua, trận gió bão hung bạo này giằng co khoảng ba năm. Ở trong ba năm này, toàn bộ khu phế tích tiên giới đều đang chấn động. Mặc dù là khoảng cách rất xa, cũng mơ hồ bị ảnh hưởng. Cho đến ngày này ba năm sau, ở nơi trung tâm của gió bão Bạch Tiểu Thuần ở trên bảo quạt khoanh chân tĩnh tọa, toàn thân hắn đã không thấy được bóng người. Có thể nhìn thấy được, chỉ có một đoàn ánh sáng giống như muốn thắp sáng toàn bộ tinh không!

Bên trong ánh sáng này ẩn chứa khí tức đột phá, ở trong ba năm tích liên tục lũy, lúc này đã đạt đến cực hạn. Theo đó, lại là một tiếng nổ lớn làm cho cả tiên giới chấn động. Ở trong tiếng nổ lớn này, hình như có tiếng hít thở từ bên trong ánh sáng nơi này truyền ra, còn có một tiếng thì thào khe khẽ mang theo uy nghiêm, còn có uy áp không biết từ đâu, vang vọng toàn bộ khu phế tích tiên giới!

- Thái Cổ!

Âm thanh này chỉ có hai chữ, nhưng ở trong chớp mắt khi truyền ra, gió bão ngàn vạn trượng bốn phía xung quanh nơi này, bỗng nhiên lại bạo phát, trong tiếng nổ lớn một đường khuếch tán. Nó đi qua nơi nào, vô số khu phế tích bụi bặm đều xoay tròn trên không. Đến cuối cùng, trận gió bão hung bạo này… bao phủ tất cả… khu vực tiên giới lớn tới mức giống như không cảm giác được điểm cuối này vào bên trong!

Hình thành một cảnh tượng... ở bên trong tinh không này, cũng là cảnh tượng gió bão kỳ dị kinh thiên!

Gió bão xoay tròn, chấn động tinh không. Đồng thời, vòng xoáy này chiếm toàn bộ tiên giới, sau khi lan tràn tới cực hạn, cuối cùng lại dần dần hình thành một đóa... hoa giống như nở rộ ở trên khu phế tích, nở ra ở trong tinh không!!

Đóa hoa này mặc dù mơ hồ hư ảo, nhưng sự xuất hiện của nó, lại làm cho tất cả khu phế tích tiên giới đều đang run rẩy, làm cho vô số khối vụn của cả tiên giới đều đang chấn động. Gió bão này bao trùm tiên giới, cũng vào giờ phút này đột nhiên co lại. Sau khi nó co lại, đóa hoa này nhanh chóng rõ ràng hơn.

Cho đến khi gió bão bao trùm tiên giới này hoàn toàn co lại, thời điểm bảo quạt ở khu vực trung tâm của tiên giới, bị che kín ba năm, một lần nữa xuất hiện. Đóa hoa này nở rộ ở trong tinh không, đã vô cùng rõ ràng. Đây chính là... hoa niệm đạo của Bạch Tiểu Thuần!

Sáng chói vô tận. Nếu có ai đó có thể ở khu vực gần đây nhìn thấy được, nhất định sẽ chấn động tâm thần!

Đóa hoa này liên tục nở ra ước chừng trong thời gian một nén hương. Theo Bạch Tiểu Thuần ngồi khoanh chân ở trên bảo quạt, hắn một lần nữa hít một hơi thật sâu. Nhất thời đóa hoa đạo niệm này giống như tan rã, hóa thành vô số sương mù, cuối cùng lại từ trong tinh không lao thẳng đến Bạch Tiểu Thuần, xuyên qua ánh sáng trên người hắn, theo thất khiếu của hắn, trực tiếp dung nhập trong cơ thể.

Thân thể hắn truyền đến những tiếng rắc rắc. Tóc hắn cuối cùng lại mọc dài ra không ít. Da tay của hắn thoạt nhìn càng trắng mịn hơn. Dáng vẻ của hắn thậm chí còn trẻ hơn so với trước đây rất nhiều.

Hắn lại giống như trở thành một thiếu niên vậy. Cho đến sau khi hắn mở mắt ra, trong đôi mắt hắn lộ ra không phải là tang thương, mà là thâm thúy vô tận...

- Thái Cổ...

Bạch Tiểu Thuần nhỏ giọng nói. Trước đó hắn cho rằng thăng cấp Thái Cổ sẽ có Thái Cổ kiếp xuất hiện. Nhưng cho đến hiện tại, hắn dĩ nhiên hiểu rõ, nếu như là ở trên Tiên Vực của Vĩnh Hằng thăng cấp, lại có khả năng sẽ có tai họa lớn. Nhưng nơi này là tiên giới, mình hấp thu chính là một tia số mệnh cuối cùng của tiên giới. Trên trình độ nào đó, như vậy cũng giống như một lần quan tâm cuối cùng của tiên giới, khiến cho hắn ở đây, thuận lợi thăng cấp, không gặp tai họa lớn.

Sau khi hiểu rõ tất cả những điều này, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi đứng lên. Ở trong chớp mắt khi hắn đứng dậy, trên người hắn phát ra khí thế, lại trực tiếp khiến cho tinh không vặn vẹo, khiến cho tám phương nổ mạnh, giống như đứng lên là một người khổng lồ có thể chống trời!