Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1874: Thuyền cô độc cùng hài cốt




Mà toàn bộ khu phế tích tiên giới, cũng giống như vậy. Ở dưới sự chấn động không ngừng này, giống như ý thức nào đó tử vong rất lâu, đang từ trong năm tháng viễn cổ trở về. Vong hồn tử vong vô tận này, cũng đang từ trong quá khí đi ra, theo tiếng nổ lớn vang vọng, theo sự triều bái lặng lẽ, giống như đang bái kiến… tiên tôn của bọn họ!

Bạch Tiểu Thuần lặng lẽ đứng ở nơi đó, vẫn không nhúc nhích. Phía trước hắn là sơn cốc cuồn cuộn sương mù màu đen lượn lờ. Rất lâu sau đó, Bạch Tiểu Thuần chậm rãi ngẩng đầu lên. Ở trong chớp mắt khi hắn ngẩng đầu lên, toàn thân hắn giống như cao lớn vô hạn, một khí tức bá đạo kinh thiên động địa, chấn động tinh không, còn có uy nghiêm vô thượng, ở trên người của hắn càng dâng trào bạo phát!!

Trong nháy mắt gió bão ở xuất hiện xung quanh hắn, ầm ầm ầm khuếch tán về bốn phía xung quanh. Bạch Tiểu Thuần từ từ quay đầu lại, nhìn về phía tiểu khí linh ở trên bảo quạt này.

Rõ ràng vẫn là tướng mạo cùng ngũ quan của Bạch Tiểu Thuần, nhưng ở trong một chớp mắt này, cho dù là người chỉ gặp qua Bạch Tiểu Thuần vài lần, cũng có thể trong khoảnh khắc phát hiện... người trước mắt, hình như không còn là Bạch Tiểu Thuần!

Trong mắt của hắn thâm thúy, mang theo một tia tang thương Bạch Tiểu Thuần không có đủ. Ở sâu bên trong sự tang thương này, chất chứa sự bi thương Bạch Tiểu Thuần cũng không có đủ, còn ở trên người của hắn, loại ý chí mạnh mẽ thân là Chúa Tể số một số hai của toàn bộ tinh không, đủ khiến cho gần như tất cả mọi người sau khi nhìn thấy được, đều sẽ không nhịn được quỳ xuống lạy.

- Tiểu Si...

Bạch Tiểu Thuần khẽ mở miệng nói.

Một câu nói, hai chữ, lập tức khiến tiểu khí linh trên bảo quạt, oa một tiếng khóc lớn. Thân thể nó thoáng một cái lại trực tiếp xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần, lập tức quỳ xuống.

- Chủ nhân!

Bạch Tiểu Thuần yên lặng nhìn tiểu khí linh trước mặt, nhìn nước mắt của nó, nhìn bộ dạng kích động của nó hồi lâu, sau đó lộ ra vẻ tươi cười. Nụ cười này mang theo sự xúc động, mang theo hồi ức, còn mang theo tang thương vô tận. Hình như tất cả mọi thứ trên thế gian này, đối với hắn mà nói, đã cực lâu không nhìn thấy rồi.

- Tiểu Si, không khóc.

Bạch Tiểu Thuần khẽ mở miệng nói, giơ tay phải lên, ở trên đầu của tiểu khí linh nhẹ nhàng xoa vài cái, lại giống như trưởng bối đang hiền hòa an ủi vãn bối vậy. Loại cảm giác lâu ngày không gặp này, khiến cho nước mắt Tiểu Si càng nhiều hơn. Sự ỷ lại trong mắt nó càng mãnh liệt hơn. Nó thậm chí ôm cổ chân Bạch Tiểu Thuần, hình như rất sợ buông lỏng tay, chủ nhân trước mắt lại biến mất.

- Ngươi làm rất tốt, cũng tìm cho ta được một người truyền thừa không tệ...

Giọng nói của Bạch Tiểu Thuần vẫn nhẹ. Chỉ là nếu cẩn thận lắng nghe, ở trong âm thanh rất nhẹ này, ẩn chứa sự già nua của năm tháng, đủ khiến cho người ta khi nghe được, bất tri bất giác, đã đến lúc đầu bạc.

- Ta vốn đã tiêu tan. Trên thực tế hiện tại tồn tại, cũng chỉ là chấp niệm trong một đoạn ký ức mà thôi... Tồn tại không bao lâu. Trên thực tế nếu không phải thấy được sơn cốc sương mù này, có thể mấy năm sau, ta lại dần dần tiêu tan.

Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại, nhìn sơn cốc sương mù màu đen phía sau, tang thương trong mắt dần dần lộ ra chấp nhất mãnh liệt.

- Tiểu Si, ở chỗ này chờ chủ nhân của ngươi trở về... Sau đó phải chiếu cố bản thân cho tốt. Ngươi phải nghe lời.

Bạch Tiểu Thuần ôn hòa nhìn về phía tiểu khí linh. Ở trong tiếng khóc lưu luyến của tiểu khí linh, hắn ngẩng đầu, liếc mắt thoáng nhìn quê hương ở bốn phía xung quanh, sau đó xoay người, lại hoàn toàn không có một chút do dự, đi về phía sơn cốc!

Sau khi đi đến, khí tức trên người Bạch Tiểu Thuần lại bạo phát. Lần này khí thế từ chỗ hắn tản ra hình thành uy áp. Uy áp này mạnh mẽ, lại trực tiếp vượt qua cực hạn của Thái Cổ. Thậm chí trên trình độ nào đó, cũng trực tiếp tăng lên, đạt tới trình đồ có thể so với chúa tể!

Đây là hắn thiêu đốt chấp niệm của mình. Sau khi hoàn toàn đốt cháy lực chấp niệm trong ký ức cuối cùng giữ mình tồn tại ở thế gian này, đổi lấy uy áp bạo phát ở trong thời gian ngắn ngủi!

Theo sự bạo phát, theo uy áp khuếch tán, theo khí thế quật khởi, lúc này nếu có cường giả Thái Cổ tới gần, nhất định không có cách nào chống đỡ được, lại trực tiếp sẽ hình thần câu diệt. Sử dụng tất cả những điều này đổi lấy ý của chúa tể trong khoảng thời gian ngắn, lúc này đang cùng sơn cốc sương mù này va chạm. Nhất thời lại có tiếng sấm vang lên ngập trời.

Sơn cốc sương mù nhanh chóng cuồn cuộn, không ngừng khuếch tán cùng ngưng tụ, giống như hình thành lực lượng nào đó ăn mòn tất cả. Chỉ có điều ở trước mặt ý của chúa tể này, sự ăn mòn này giống như đạt tới sự cân bằng nào đó, khiến cho Bạch Tiểu Thuần ở đây, sau khi lại đi vào trong sương mù, thân thể lông tóc không tổn hao gì. Cho đến khi bóng dáng của hắn biến mất ở sâu bên trong sương mù, tiểu khí linh bên ngoài nước mắt càng nhiều. Nó kinh ngạc nhìn sương mù. Dường như thời gian ở trong thế giới của hắn bất động.

Bên trong sương mù, thần sắc Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh, loại trầm ổn này cực kỳ rõ ràng. Thậm chí từ trong bước chân cũng có thể mơ hồ nhìn ra. Ở trên người hắn còn lộ ra chấp niệm cho dù sâu đậm, nhưng vẫn ung dung. Hắn lại cứ như vậy đi từng bước một, ở trong sương mù này, càng đi càng xa.

Bốn phía xung quanh yên tĩnh. Sương mù cho dù cuồn cuộn, cũng lặng lẽ không một tiếng động. Cho đến khi không biết đã đi qua bao lâu, ở trong mắt Bạch Tiểu Thuần, ở sâu trong sương mù phía trước mơ hồ xuất hiện một đường nét cực lớn.

Cái này giống như là một chiếc thuyền kinh người!

Trong chớp mắt khi nhìn thấy được chiến thuyền này, trong mắt Bạch Tiểu Thuần chợt lộ ra tinh quang sáng chói. Bước chân của hắn không dừng lại, cũng không có nhanh hơn, vẫn dựa theo tốc độ trước đó, đi từng bước một, cho đến đi khi đến nơi sâu trong sương mù này, thấy được ở trước mắt hắn... con thuyền cô độc, vỡ nát… mắc cạn ở trong một mảnh cát đá!

Đây là một chiếc thuyền khổng lồ, giống như từng trải vô số năm tháng thử thách, lây nhiễm sự tang thương của tháng năm. Boong thuyền màu đen, buồm bị rách nát. Trên thân nó tản ra hơi thở của năm tháng. Hình như so với lịch sử tồn tại của tiên giới, còn muốn lâu hơn vô tận...

Bước chân của Bạch Tiểu Thuần dừng lại, lặng lẽ nhìn chiến thuyền vô cùng tang thương trước mắt này. Sự thâm thúy trong mắt của hắn chậm rãi lộ ra sự bừng tỉnh hiểu ra. Ddường như đối với bí mật ẩn chứa ở bên trong sơn cốc này, ở thời đại hắn còn tồn tại, đã từng có suy đoán, lúc này càng được xác minh.