Nhất Phẩm Ngỗ Tác (Nữ Ngỗ Tác)

Quyển 1 - Chương 63: Thôn làng cổ quái




Tất cả đều không trở về?

“Bị Mã phỉ giết sao?” Chương Đồng trầm giọng hỏi.

Đám Mã phỉ này, dám giết quân binh Tây Bắc?

Hàn Kỳ Sơ nhíu mày trầm ngâm, “Chưa chắc đã không dám, luôn có những kẻ liều mạng.”

Tây Bắc quân cùng Mã phỉ có thù cũ, nếu giết những người đó, chắc chắn ghi hận trong lòng rất sâu.

Lỗ Đại lắc lắc đầu, “Người không biết đã chết hay chưa, cũng không biết còn sống không. Sống không thấy người, chết không thấy xác, lão tử cũng không biết chuyện này có phải Mã phỉ làm hay không!”

Ngọn nến trên giá chập chờn lay động, chiếu rọi vào mắt Lỗ Đại càng khiến vẻ mặt hắn âm trầm, trong mắt như có ngọn nến nhảy nhót. Đây cũng là nguyên nhân đêm nay hắn gọi đám người Mộ Thanh tới đây, tiểu tử này am hiểu tra án, có lẽ có thể giúp đỡ. Những người lúc trước phái đi điều tra đều là tinh quân Tây Bắc, thủ hạ cận kề bên người hắn, sống phải thấy người chết phải thấy xác, hắn tuyệt không cho phép ngay cả thi thể của bọn họ đều không tìm thấy!

Hàn Kỳ Sơ cùng Chương Đồng liếc mắt nhìn nhau, sắc mặt ngưng trọng. Sống không thấy người, chết không thấy xác, tức là nói... Mọi người mất tích!

“Lão tử phái đi đều là thám báo trong quân, sinh trưởng ở Tây Bắc, người người đều là cao thủ! Biên quan xảy ra chiến sự, dân chúng ra bên ngoài phần lớn đều đồng hành cùng đi, bọn họ liền hóa trang thành dân chúng thành Cát Châu. Bọn họ cùng lão tử đã định trước cứ trăm dặm lại phát ám hiệu một lần, mỗi ngày phát tín hiệu một lần, nhưng cả ba nhóm người đều mất liên lạc trước khi tiến vào thành Cát Châu ba ngày. Nơi này cách thành Cát Châu tám trăm dặm, mười ba trại Mã phỉ cũng ở trong phạm vi năm trong dặm phía trước.”

Cứ trăm dặm phát ám hiệu một lần, ba ngày trước khi tiến vào thành Cát Châu mất liên lạc, tức là nói, người cách thành Cát Châu ba trăm dặm thì mất tích!

Tây Bắc rộng lớn hoang vắng, Mã phỉ lại tàn bạo ngang ngược, trên hoang mạc nhiều sói, nếu người đã chết, quăng vào sa mạc, hoặc bị sói hoang tha đi, hoặc bị bão cát chôn vùi, mất tích là vô cùng dễ dàng. Mã phỉ thích nhất là vào nhà cướp của, hoặc đánh cướp đội ngũ thương nhân qua đường, dân chúng qua đường có lẽ bọn chúng sẽ không để ý, nhưng cũng chưa chắc đã bỏ qua. Thân thủ của những tinh binh này không kém, nếu như thật sự chạm trán, Mã phỉ có ý định giết người, bọn họ tất sẽ phản kháng. Một khi phản kháng, thân phận của họ nhất định bại lộ, bọn họ hoặc là bị giết, hoặc là bị bắt.

Nếu như bị giết, Mã phỉ cùng quân Tây Bắc có thù cũ, khả năng phơi xác có lẽ rất cao.

Nếu như bị bắt, có lẽ sẽ sai người thông báo đến quân doanh, bàn bạc điều kiện thả người.

Nhưng nay sống không thấy người chết không thấy xác là có chuyện gì xảy ra?

“Tướng quân có thể nói cho chúng ta, đám Mã phỉ này có bao nhiêu ngựa hay không?” Chương Đồng hỏi, hắn không nghĩ ra, chủ soái Tây Bắc quân Nguyên Tu có danh xưng Chiến Thần, nếu như Mã phỉ đã bị hắn tiêu diệt một lần, vì sao còn dám ngóc đầu dậy lần nữa? Mặc dù biên quan nổi lên chiến sự, Tây Bắc quân có chút tổn thất, đến Giang Nam chiêu mộ tân binh, nhưng đám Mã phỉ này sao dám đảm bảo chiến sự sẽ thất bại? Chẳng lẽ không sợ sau khi quân Tây Bắc kết thúc chiến tranh sẽ quay đầu lại tiêu diệt, khi đó bọn họ sẽ không còn đường sống? Cho dù có những kẻ thật sự liều mạng giống như Kỳ Sơ nói, không để ý sống chết ngày sau, nhưng năm vạn tân quân từ Giang Nam đến thì sao? Quân Tây Bắc phải lo lắng chiến sự ở biên quan không rảnh để ý đến bọn chúng, nhưng năm vạn tân quân hành quân từ Giang Nam đến lại có thể lấy bọn họ để mài đao. Những kẻ đó ngu ngốc hay sao? Chẳng lẽ không nghĩ đến chuyện tân quân sẽ ra tay tiêu diệt bọn họ?

Mười ba trại Mã phỉ đối đầu với năm vạn đại quân, bọn họ dựa vào cái gì mà phản kháng?

Nếu không thể phản kháng, sao lại cả gan dám đụng đến quân binh Tây Bắc?

Hắn cảm thấy, chuyện đám Mã phỉ tập hợp lại giở trò quấy phá, có chút kỳ quái...

Hàn Kỳ Sơ nghe vậy, đáy mắt chợt có chút ánh sáng, nhìn Chương Đồng cười cười. Chương Đồng tâm tính vốn kiêu ngạo tự mãn, cho dù là Mã phỉ, nếu ngày xưa, hắn nhất định sẽ không để vào mắt, hỏi lời này nói lên trong lòng hắn có suy nghĩ cẩn thận, đã chịu dùng đầu óc, việc này trước kia là tuyệt đối không thể.

Hành quân hai tháng, kết bạn với hắn từ khi báo danh ở quê nhà, đến nay hắn đã trưởng thành.

Mà sự trưởng thành này...

Hàn Kỳ Sơ chuyển mắt nhìn Mộ Thanh, sự trưởng thành của Chương Đồng không thể tách khỏi thiếu niên này, nếu không có, góc cạnh của Chương Đồng tuyệt không thể mài gọn như thế.

Mộ Thanh không nói chuyện, chỉ cúi đầu nhìn bản đồ trên bàn. Nguyệt Sát vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng như trước, nhìn không ra cảm xúc dao động.

Nghe Lỗ Đại nói: “Hiện tại Mã phỉ có bao nhiêu người, lão tử cũng không biết, bằng không cũng sẽ không phái người đi tra xét. Nhưng ngày trước khi lão tử theo đại tướng quân tiêu diệt bọn chúng, trong mười ba trại này, ngựa cũng khoảng chừng một vạn!”

“Một vạn?” Chương Đồng cùng Hàn Kỳ Sơ cả kinh.

Một vạn ngựa, đồng nghĩa với một vạn kỵ binh!

Không biết hiện tại trong trại của Mã phỉ có bao nhiêu kỵ binh, nếu còn nhiều như vậy, sơn trại lại chiếm địa thế hiểm yếu, quả thật có thể cùng tân quân Tây Bắc đối kháng. Tân quân tuy có năm vạn, nhưng đều là bộ binh, từ xưa bộ binh đối đầu với kỵ binh đều rơi vào thế yếu. Trong chiến tranh, lực lượng kỵ binh luôn luôn là vương giả trên chiến trường, chỉ cần chiến thuật binh pháp không mất, bình thường luôn giành được thắng lợi, cho dù thất bại cũng có thể an toàn rút lui. Bộ binh lại không có ưu thế này, đối mặt với kỵ binh, bộ binh chỉ có thể dùng trận hình ngăn cản kỵ binh tiến lên, nếu không ngăn được chính là rơi vào hoàn cảnh trăm ngựa giày xéo.

Như vậy, hiện tại trong trại Mã phỉ có nhiều kỵ binh như trước kia hay không?

“Đây chính là cái lão tử muốn điều tra! Khi lão tử ở Giang Nam chiêu binh đã nhận được tin tức của đại tướng quân, đại tướng quân cũng cảm thấy chuyện Mã phỉ tụ hội lại khác thường, muốn trước khi tân quân tiến vào thành Cát Châu, phải điều tra rõ chuyện này!” Lỗ Đại nói. Tiền tuyến có chiến sự, phía sau không thể loạn, trước khi tân quân tới biên quan, nạn trộm cướp phải được tiêu diệt hoàn toàn!

“Không nên tra Mã trại.” Mộ Thanh bỗng nhiên mở miệng.

Nàng vừa mở miệng, mọi người trong trướng đều sửng sốt. Từ khi vào trong trướng nàng chỉ hỏi một câu, sau đó không nói gì nữa, mọi người bàn luận xong rồi, đang chuẩn bị thảo luận xem nên ra tay từ chỗ nào, nàng lại nói không tra Mã trại?

Thế tra cái gì?

Mộ Thanh bỗng nhiên đi lên phía trước hai bước, duỗi tay chỉ vào vị trí cách thành Cát Châu ba trăm dặm trên bản đồ, ngón tay nàng quét trên bản đồ, không hề chỉ vào vị trí của những trại Mã phỉ, ngược lại vẽ vẽ vài vòng lên một thôn trang, “Có vấn đề, là thôn này!”

Ánh mắt Lỗ Đại, lão Hùng, Hàn Kỳ Sơ, Chương Đồng và Nguyệt Sát đều dừng lại ở thôn trang kia, lát sau lại ngẩng đầu nhìn Mộ Thanh.

Mộ Thanh nói, “Người bị mất tích ở phạm vi cách thành Cát Châu ba ngày đường, không cần suy nghĩ xem trước khi bọn họ mất tích có gặp phải Mã phỉ hay không, thân phận có bị bại lộ hay không, bị bắt hay là bị giết, cách nghĩ này không thể giúp ích được gì! Trước khi mất tích bọn họ gặp cái gì không quan trọng, quan trọng là trước khi mất tích bọn họ làm cái gì! Mục đích của bọn họ là điều tra thực hư của Mã trại, nghĩ đến những chuyện dọc đường đi bọn họ sẽ làm, ngoại trừ mỗi ngày một lần phát ra tín hiệu liên lạc, trong vòng trăm dặm lưu lại ám hiệu cùng mỗi ngày đi về phía trại Mã phỉ, chuyện bọn họ phải làm đó là điều tra tin tức. Không giống như trên thảo nguyên mấy trăm dặm đều không có bóng người, Cát Châu là thành lớn nhất ở Tây Bắc, ba trăm dặm ngoài thành không hề thiếu thôn trang! Thôn trang là nơi tá túc và tìm hiểu tin tức vô cùng dễ dàng, nếu đổi lại là chúng ta, chúng ta gặp những thôn trang này có vào không?”

Ngoại trừ Nguyệt Sát vẫn mang khuôn mặt lạnh lùng, những người còn lại đều sáng rực hai mắt.

“Nếu bọn họ vào trong thôn tá túc, sẽ tiện thể thăm dò tin tức của Mã trại, mà vừa vặn bọn họ lại mất tích trong khoảng thời gian này, như vậy những thôn trang này là nơi đầu tiên chúng ta nên điều tra. Đi qua con đường bọn họ đã đi, tìm hiểu những chuyện bọn họ đã làm, chân tướng có lẽ sẽ hiện ra trước mắt chúng ta.” Mộ Thanh lại chỉ tay lên bản đồ, hạ xuống một chỗ, “Ngoài thành Cát Châu ba trăm dặm, cách đường chính gần nhất, thôn trang lớn nhất —— thôn Thượng Du!”

Nàng giương mắt nhìn về phía những ánh mắt kích động kia, “Mục đích đã có, khi nào xuất phát?”

*

Bình minh, đoàn người xuất phát.

Lỗ Đại cải trang thành một viên ngoại về quê, Mộ Thanh cải trang thành gã sai vặt của hắn, Hàn Kỳ Sơ là tiên sinh phòng thu chi, lão Hùng, Chương Đồng cùng Nguyệt Sát giả thành gia đinh, sáu người đổi quần áo bình thường của dân chúng, khi ra khỏi quân doanh trời vừa tờ mờ sáng, một chiếc xe ngựa đứng ở phía sau mỏm đá lớn.

Lỗ Đại đã chờ ở trong xe, Hàn Kỳ Sơ là tiên sinh phòng thu chi, tự nhiên có thể ngồi chung xe với hắn, Mộ Thanh là gã sai vặt, theo lý nên ở ngoài xe, Chương Đồng lại nói với nàng: “Ngươi và Kỳ Sơ đều lên xe đi, lão Hùng đánh xe, ta cùng Việt Từ ở bên ngoài là đủ rồi.”

Mộ Thanh nhíu mày, không nói lời nào, chỉ nhảy lên bên ngoài xe ngồi, không có ý định tiến vào trong xe. Nàng là gã sai vặt, sai vặt cùng viên ngoại ngồi chung một xe, trên đường nếu như gặp Mã phỉ đánh cướp, nhất định bại lộ.

Chương Đồng nhíu mày, nhìn bóng dáng Mộ Thanh, nắng sớm từ phía chân trời chiếu thành từng tia vàng rực, chiếu lên cát vàng Tây Bắc khiến cho đất trời như hòa thành một mảnh. Nàng một thân áo xanh, bóng dáng giữa đất trời như một vệt xanh biếc của Giang Nam, thanh tú không thể nói, lọt vào trong mắt, lại hút hồn đến khó có thể thu hồi.

Tại sao lúc trước hắn không phát hiện ra? Bờ vai kia, mềm mại như một vệt trăng lưỡi liềm, nam tử không thể có.

Hắn biết, bộ mặt bình thường kia không phải dung nhan thật sự của nàng, trên đời này nữ tử dung nhan thế nào mới có thể làm những việc như nàng?

Hắn cũng biết, Chu Nhị Đản nhất định không phải tên gọi của nàng, nào có nữ tử có tên gọi như thế? Nàng nữ phẫn nam trang theo quân đã đủ kinh thế hãi tục, sao còn nhẫn tâm lấy cho mình cái tên xấu như vậy?

Chương Đồng nhìn bóng dáng Mộ Thanh, không khỏi có chút sợ run. Nguyệt Sát nhìn ánh mắt sợ run của hắn, lại nhìn phía Mộ Thanh, mày dần dần nhíu lại.

Lúc này, trong xe ngựa truyền đến giọng nói không kiên nhẫn của Lỗ Đại, “Ai muốn cùng lão tử ngồi chung một xe, nhanh tiến vào!”

Hàn Kỳ Sơ vội vàng vén mành, đạp chân muốn tiến vào trong xe, động tác bỗng nhiên lại ngừng một chút, nhìn bên trong xe ngựa, giật mình. Mộ Thanh thấy hắn ngừng lại động tác, quay đầu nhìn, liếc mắt nhìn Lỗ Đại bên trong xe, cũng giật mình.

Chỉ thấy trong xe ngựa, nam tử mặc cẩm bào buông lỏng đĩnh đạc ngồi, mày kiếm như đao, ánh mắt như sắt, mũi cằm giống như bị lưỡi đao cạo qua, thẳng thắn cương nghị, lại có ba phần anh tuấn.

Lỗ Đại bị nhìn chằm chằm thì tức giận, không được tự nhiên quay mặt nhìn màn xe, cả giận nói: “Nhìn cái gì mà nhìn! Không phải chỉ là cạo râu đi thôi sao? Mẹ nó, lão tử ở Tây Bắc rất nổi danh, đám Mã phỉ kia đều đã gặp lão tử, không cạo râu đi, nhận ra lão tử thì làm sao?”

“Tướng quân cạo râu, thật sự là càng thuận mắt!” Lão Hùng cười nói, trước kia một bộ râu quai nón, tướng quân nhìn có vẻ lôi thôi lỗ mãng một chút, nay râu đã cạo sạch sẽ, lại hiện ra vài phần anh khí.

“Cút!” Lỗ Đại tức giận mắng, “Mặt râu này đã theo lão tử nhiều năm, xong chuyện lão tử nhất định sẽ đốt sạch trại Mã phỉ kia!”

Lão Hùng cười ha ha, Lỗ tướng quân có tiếng yêu bộ râu quai nón của mình, còn từng xui đại tướng quân cũng để râu, nói như vậy mới có khí chất nam nhi, nay bất đắc dĩ mà phải cạo đi, đám Mã phỉ này sợ là sống không yên.

Hàn Kỳ Sơ cũng cười cười, lúc này mới vào trong.

Bên ngoài, lão Hùng đánh xe, Mộ Thanh ngồi ở một bên, Chương Đồng nhìn vị trí trống không bên cạnh nàng, đang do dự đến ngồi bên cạnh nàng hay là ngồi đối diện, lại nghe thấy Nguyệt Sát nói: “Bên này!”

Nguyệt Sát đã ngồi đối diện Mộ Thanh, khuôn mặt lạnh lùng nhìn Chương Đồng, Chương Đồng nhìn hắn, sắc mặt có chút khó coi. Người này không chung quân trướng với bọn hắn, nhưng vẫn cùng một mạch, đêm đó diễn luyện bên hồ là thuộc hạ của hắn, lúc đó không chú ý người này, cho đến tận khi hắn tự tiến cử làm mồi đi dẫn dụ Hô Diên Hạo mới để ý. Hình như hắn và tiểu tử này không có thù oán gì, nay sao nhìn hắn lại tỏ vẻ lạnh lùng như thế? Nhìn hắn không vừa mắt sao?

Như ngày thường, Chương Đồng nhất định sẽ ngồi chung một chỗ với Mộ Thanh, không cận kề tiểu tử đáng ghét này, nhưng...

Chương Đồng nhìn bóng dáng Mộ Thanh, cuối cùng quay đầu, nhảy lên xe ngựa, chen chúc cùng một chỗ với Nguyệt Sát.

Đưa lưng về phía nàng, hắn nhìn những mỏm đá thật lớn phía trước, nghĩ nam nữ thụ thụ bất thân, nếu đã biết thân phận của nàng, chung quy không thể đối xử với nàng như trước kia.

Xe ngựa chậm rãi xuất phát, đi về hướng thôn Thượng Du.

*

Thôn Thượng Du cách nơi tân quân hạ trại năm trăm dặm, một đường vội vã đi, trên đường đi qua không ít trại Mã phỉ, chỉ thấy những mỏm đá vàng kéo dài đem cánh đồng hoang vu ở Tây Bắc cắt thành những đường cát vàng uốn lượn, một số trạm gác của Mã phỉ được dựng ngay trên núi đá, liếc mắt một cái có thể nhìn toàn bộ cánh đồng hoang vu, một chiếc xe ngựa độc hành trên đường, không thể không bị nhìn thấy.

Nhưng, một đường đều không có cướp.

Dân chúng có thể thuê xe ngựa đi đường đều là kẻ có tiền tài, Mã phỉ gặp xe ngựa đi đường, không có khả năng không cướp. Lỗ Đại cải trang thành viên ngoại về quê, vốn nghĩ nếu trên đường gặp cướp, vừa vặn có thể xác định trong trại nào có người, không ngờ trên đường một người cũng không nhìn thấy, bên trong những trạm gác kia, bão cát thổi qua, như tiếng còi xa xưa, như thành vắng không người.

Không người?

Trong lòng mọi người đều cảm thấy cổ quái, một đường đi ba ngày, đi qua bảy Mã trại, nhưng đều không có người cướp đường, cứ như vậy đến chạng vạng ngày thứ ba đoàn người đến trước cửa thôn Thượng Du.

Xe ngựa không dám dùng ngựa trong quân kéo mà chỉ tìm ngựa bình thường, tốc độ không nhanh, năm trăm dặm đi mất ba ngày, khi đến thôn Thượng Du đã là chạng vạng. Xe ngựa dừng ở đầu thôn, thấy đất vàng đắp thành tường bao quanh thôn trang, thân tường lồi lõm có vết tích mài mòn của gió cát, mấy chỗ đã sụp đổ, trong thôn khoảng chừng có hai ba trăm hộ gia đình, nhà cửa phần lớn đều xây từ đất vàng, duy nhất một nhà có thêm ngói xanh, tường viện vây quanh, nhìn có vài phòng, có lẽ là nhà trưởng thôn.

Những nhà còn lại trong thôn đều chỉ có một hai gian phòng, muốn mượn phòng tá túc tất nhiên là phải đến nhà trưởng thôn.

Chạng vạng đúng là giờ cơm, từng nhà đều có khói bếp bay ra, có dân chúng từ trong nhà đi ra ôm củi lửa, nhìn thấy xe ngựa vào thôn, ánh mắt trợn tròn, sau đó vội vàng vào trong nhà. Một đường đi vào trong thôn, bất cứ người nào nhìn thấy bọn họ cũng có phản ứng như thế, Mộ Thanh ngồi ở ngoài xe ngựa, nhìn thấy biểu hiện của dân chúng, suy nghĩ sâu xa không nói.

Đến cửa nhà thôn trưởng, lão Hùng đi lên gõ cửa, hắn là hán tử Tây Bắc, quen ngôn ngữ của nơi này, xin tá túc sẽ dễ dàng hơn chút.

Mở cửa là một đứa nhỏ, trên đầu có hai búi tóc, tròn vo đáng yêu, nhìn chỉ khoảng năm sáu tuổi, giọng nói lại non nớt khiến người nghe vui vẻ, “Các ngươi là ai? Tìm ông nội ta sao?”

Lão Hùng thu lại vẻ mặt cứng nhắc, cười cười ngồi xổm xuống muốn cùng đứa nhỏ nói chuyện, trong phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã chạy ra, có người hô quát với đứa nhỏ: “Ai cho ngươi ra khỏi phòng?”

Người nọ là một thanh niên, vẻ mặt khẩn trương, một tay túm lấy tiểu đồng kéo ra phía sau, quét mắt đề phòng nhìn xe ngựa.

Lão Hùng đứng dậy hỏi: “Tiểu ca, đây có phải nhà trưởng thôn hay không? Lão gia ta đang trên đường về quê, muốn đến thành Cát Châu, đến nơi này thì đã muộn cho nên muốn tá túc ở trong thôn một đêm, không biết có tiện hay không? Ách, tiểu ca yên tâm, chúng ta chỉ cần mượn tạm một gian phòng là được, xin mấy chén cơm cho no bụng, sáng mai chúng ta sẽ lập tức rời đi.”

Thanh niên kia không nói lời nào, lại nhìn về phía xe ngựa.

“À, trong xe có lão gia và tiên sinh phòng thu chi, cả những người bên ngoài này, tổng cộng có sáu người. Chúng ta đi một vòng quanh thôn, nhìn thấy nhà cửa trong thôn phần lớn là nhỏ bé, chỉ có nhà tiểu ca rộng lớn hơn chút, mong nể tình đồng hương giúp đỡ chúng ta một chút.”

“Trong nhà chỉ có một phòng có thể dùng, các ngươi không chê thì vào đi.” Nam tử dứt lời, vội vàng tránh người ra.

Lão Hùng tỏ vẻ vui mừng, quay người nhìn ba người Mộ Thanh ở trên xe, âm thầm nháy mắt. Nhưng Mộ Thanh chỉ nhìn chăm chú vào nam tử kia, không nói gì, sau đó đi lên vén mành xe, để cho Lỗ Đại cùng Hàn Kỳ Sơ xuống xe.

Lỗ Đại cả người lộ vẻ oai hùng khí độ, nam tử kia trông thấy thế hơi kinh sợ, sắc mặt lộ vẻ đề phòng.

Lỗ Đại lại giống như không thấy, liếc mắt nhìn trong thôn, hào sảng cười nói với mấy người Mộ Thanh: “Rời đi đã vài năm, Tây Bắc lại vẫn là cảnh tượng như ngày trước, làm cho lão tử thật nhớ những tháng năm trước đây.”

Nam tử kia nghe thấy Lỗ Đại cũng nói khẩu âm Tây Bắc, lúc đầu hành động còn hết sức cẩn trọng, lúc này mới bớt chút đề phòng, dẫn người vào trong sân.

Xe ngựa không thể tiến vào trong nên lão Hùng cột ngựa ở bên ngoài, sáu người được dẫn đến một phòng phía tây, trong phòng có một chiếc giường, một chiếc sạp, một chiếc bàn tròn, hai cai ghế dựa, bài trí đơn giản.

“Trong nhà có vài chiếc chăn, tối nay sợ rằng mấy ngươi phải ngủ trên sạp kia.” Nam tử nói.

“Không sao không sao, có chỗ ngủ là tốt rồi, chúng ta không kén chọn.”

“Lát nữa sẽ đưa cơm tới, hôm nay không ngờ có người tới xin tá túc, cơm phải nấu lại.”

“Đa tạ tiểu ca!”

Lão Hùng ở trong quân doanh bao nhiêu năm không quen nói lời khách sáo, đợi nam tử kia đi rồi, khuôn mặt hắn lập tức khốn khổ, cảm thấy ở trong quân vẫn là tốt nhất.

Cửa phòng vừa đóng, trong phòng im lặng, ngoài phòng cũng im lặng, tiếng nhóm lửa nấu cơm nghe được rõ ràng. Lỗ Đại vốn muốn mở miệng nói chuyện với mọi người, nhưng thấy không khí như thế này cũng không mở miệng, có điều trong lòng mọi người đều có thể cảm giác được thôn dân ở đây vô cùng đề phòng với người ngoài.

Mấy người không hẹn mà cùng nhìn Mộ Thanh, nàng nói vùng này có vấn đề, quả thực không sai!

Mộ Thanh ngồi bên cạnh bàn tròn, trong phòng sáu người, chỉ có nàng ngồi, mặc dù không hợp quy củ, nhưng Lỗ Đại cùng lão Hùng đều không phải là người để ý tiểu tiết. Chương Đồng nhìn, lại cảm thấy trên mặt nàng lộ vẻ mệt mỏi, khuôn mặt kia vốn bình thường không có gì lạ, lại bị gió cát thổi đến xám xịt, càng có vẻ đơn bạc, chỉ duy nhất đôi con ngươi vẫn trong trẻo như trước.

Ba ngày này nàng kiên trì ngồi ở ngoài xe, cùng bọn họ ăn gió nằm sương, một tiếng khổ mệt cũng không kêu, nhưng thể lực của nữ tử chung quy không thể so với nam tử, có lẽ nàng vẫn đang mệt?

Như vậy nghĩ, khi cơm chiều được đưa tới, có bánh bao cùng thức ăn, ở giữa còn có một bình nước ấm, Chương Đồng liền rót một chén nước đưa qua cho Mộ Thanh.

Lỗ Đại có ở đó, hắn không rót nước cho Lỗ Đại trước, ngược lại rót cho Mộ Thanh, ngay cả Lỗ Đại cùng lão Hùng vốn không để ý đến những chuyện nhỏ cũng cảm thấy kỳ quái. Hàn Kỳ Sơ liếc mắt nhìn Chương Đồng một cái, Nguyệt Sát nhíu mày, Mộ Thanh lại giơ tay chặn ở trên miệng chén nước.

Mọi người sửng sốt, thấy ánh mắt Mộ Thanh quét một vòng thức ăn trên bàn, lắc lắc đầu.

Ý tứ kia, rất rõ ràng.

Đồ ăn có vấn đề.

*

Khi thức ăn được đem vào trong phòng, sắc trời bên ngoài đã nhá nhem, qua nửa canh giờ, sắc trời đã tối hẳn.

Tiếng côn trùng trong thôn bắt đầu vang dội, trong sân có tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, có người thấp giọng nói chuyện, nghe giọng nói kia, là một lão giả, cùng một thanh niên.

“Trong phòng có tiếng động gì không?”

“Không có.”

“Bên trong có hai hán tử khỏe mạnh, nhỡ đâu thuốc không có tác dụng.”

“Yên tâm đi cha, vừa rồi con ở ngoài cửa sổ nhìn xem, đều gục xuống rồi.”

Lão giả kia nhất thời không nói chuyện, sau một lúc lâu thở dài, “Đi thôi...”

Thanh niên cúi đầu đáp lời, đẩy cửa ra, vào trong phòng, ánh trăng chiếu lên tay hắn, bên trên có một sợi dây thừng.

Ánh sáng của đèn dầu trong phòng leo lắt, ánh sáng mờ nhạt, chiếu lên hai người nằm úp sấp trên bàn, bốn người nằm trên mặt đất, đồ ăn ăn một nửa, một chén nghiêng đổ ở trên bàn.

Thanh niên cầm dây thừng đi đến trước bàn, muốn trói người được xưng là lão gia kia trước, nhưng dây thừng vừa đưa đến bên cổ, người đang nằm ngủ như chết kia bỗng nhiên duỗi tay, nắm chặt lấy cổ tay hắn! Thanh niên ngay cả thời gian để hô lên cũng không có, chỉ cảm thấy bàn tay kia như kìm sắt, nắm chặt cổ tay hắn nghe răng rắc một tiếng, vừa muốn kêu to thì một miếng bánh bao đã nhét vào trong miệng hắn.

Cùng lúc đó, bốn bóng người ở dưới đất đồng loạt đứng dậy, hai người cách cửa gần nhất vội chạy ra ngoài phòng, chắc chắn rằng bên ngoài cũng không thể nghe thấy động tĩnh ở trong phòng, lão giả kia cũng rất nhanh bị một người áp đến giữa phòng!

Sau một lúc, người còn lại trở về, nói: “Sáu gian phòng, chỉ một phòng có người. Đứa nhỏ đang ngủ, nữ nhân bị đánh hôn mê.”

Nói chuyện là Nguyệt Sát, bắt giữ lão nhân là Chương Đồng. Lỗ Đại giao thanh niên cho lão Hùng, Hàn Kỳ Sơ cùng Nguyệt Sát đóng cửa đứng canh ở một bên, Mộ Thanh cùng Lỗ Đại đứng ở trước mặt lão nhân cùng thanh niên.

Thanh niên kia mang khuôn mặt trắng bệch, nhìn thức ăn chỉ còn một nửa ở trên bàn.

Mộ Thanh nói: “Đừng nhìn, chỗ thức ăn còn lại của các ngươi đều ở dưới gầm giường.”

Lỗ Đại hỏi: “Sao ngươi biết đồ ăn có vấn đề?”

“Ta không chỉ biết đồ ăn có vấn đề, ta còn biết rất nhiều.” Mộ Thanh liếc mắt nhìn lão giả cùng thanh niên một cái, đột nhiên hỏi: “Nói đi, trước đó vài ngày có ba nhóm người vào tá túc ở trong thôn của các ngươi, người bị đánh mê, sau đó đưa đi nơi nào?”