Nhất Phẩm Quý Thê

Chương 151: Ngăn Cách






“Ai da, hai vị điện hạ, bên ngoài lạnh lợi hại, nhị vị ngàn vạn phải để ý a.” Khương cô cô nhìn hai huynh đệ ở bên ngoài chơi tuyết vui sướng, lo lắng vô cùng, tầm mắt quét qua lại hai người bọn họ, sợ ai không cẩn thận ngã.
Đôn Đôn đạp lên tuyết, thân mình không ngừng loạng choạng, nhưng đều không bị ngã.
“Ca ca, hắc……” Tiểu gia hỏa nắm lên một đoàn tuyết, sau đó ném về phía Đoàn Tử, Đoàn Tử động tác cũng phi thường linh hoạt, trực tiếp lắc mình né tránh.
“Hay lắm, đệ dám ném huynh.” Hắn khom lưng nắm lên một chút tuyết, bước nhanh về phía Đôn Đôn, sau đó trực tiếp mạt đến trên mặt đệ đệ, dẫn tới Đôn Đôn cười vui vẻ thanh thúy.
Đường Mẫn khoanh tay đứng dưới hành lang, nhìn hai tiểu gia hỏa sung sướng chơi đùa, tươi cười bên môi trước sau cũng chưa tản.
“Nương nương, ngài không lo lắng chút nào sao?” Thúy Hồng xách theo hộp đồ ăn từ phòng bếp nhỏ lại đây.
Đường Mẫn trở về trong điện ngồi xuống, chờ nàng lấy ra một chén canh, mới chậm rì rì uống.
“Có gì phải lo lắng, tiểu hài tử nên chơi nhiều, về sau trưởng thành, muốn chơi còn e ngại thân phận và tuổi tác, chơi không thoải mái.”
Nàng uống canh xong, nói: “Mắt thấy sắp ăn tết, năm nay chuẩn bị cho các ngươi thêm một phần bao lì xì.”
“Thật sao, vậy nô tỳ cảm ơn nương nương trước.” Thúy Hồng nhấp môi cười nói: “Nô tỳ ở trong cung ăn ngon ngủ ngon, cũng không dùng bạc, mấy năm nay nương nương thưởng đều để dành.”
“Để dành bao nhiêu?” Đường Mẫn ngẩng đầu cười hỏi.
Thúy Hồng hơi ngượng ngùng, sau đó thấp giọng nói: “Khoảng sáu bảy trăm lượng, còn không tính trước khi tiến cung ở trong phủ dùng.”
“Xác thật không ít.”
“Đương nhiên còn không bao gồm ngày thường nương nương thưởng.”
“Bổn cung thưởng cho ngươi chính là một ít chu thoa trang sức, đều thích hợp ngươi đeo, ngày thường cũng nên mang đi, cô nương gia mỗi ngày trang điểm xinh đẹp chút.”
“…… Nương nương, không phải ngày thường ngài có thể đơn giản liền đơn giản sao.” Thúy Hồng thu hồi chén canh, “Chỉ cần không có cung yến, nương nương đều như thế này, cũng không đeo trang sức.”
“Quá nặng, hơn nữa lúc muốn nằm hoặc dựa, trang sức trên đầu quá nhiều thực phiền toái.”
Dự tính ngày sinh bảo bối trong bụng là tháng tư tháng năm sang năm, đối với người cổ đại, chỉ cần không phải sinh tháng hai liền không có vấn đề quá lớn, kỳ thật tháng hai sao lại không tốt, nàng không kiêng dè nhiều như vậy.
Đường Mẫn là người theo thuyết vô thần, nhưng cũng sẽ không nói trên đời không có thần quái tồn tại, chỉ là chưa từng thấy thôi, có hay không căn bản không sao cả.
Nói thật dễ nghe là người theo thuyết vô thần, tùy tính chút chính là người sao cũng được.
Phiêu tuyết ngừng nghỉ, bầu trời trong vắt, năm mới Càn Nguyên thứ ba náo nhiệt tới.
Năm mới vừa qua chính là khẩn trương bận rộn, cuối tháng giêng, thái y bắt mạch cho Đường Mẫn, sau khi kết thúc Triệu thái y vẻ mặt do dự.
“Triệu thái y, có chuyện liền nói.” Đường Mẫn không cho rằng chính mình hài tử có vấn đề, vì nàng đã nhận ra thai động.
Triệu thái y trầm mặc một lát, mới có chút không quá xác định nói: “Bụng nương nương hiện giờ lớn hơn dĩ vãng nhiều, nếu vi thần chẩn không sai, lần này nương nương hoài chắc là song sinh.”
Đường Mẫn lập tức ngây ngẩn, một hồi lâu nàng mới bật cười: “Nếu vậy thì hợp lý, nếu không bụng bản cung cũng xác thật quá lớn.”
Tuy lúc bắt đầu nàng cho rằng bụng lớn thuần túy chính là ngày thường ăn quá nhiều, đứa nhỏ này dinh dưỡng quá thịnh, nhưng lúc hoài Đôn Đôn cũng như thế, lại không thấy bụng bành trướng thành cái dạng này, kỳ thật nàng cũng có chút lo lắng, hiện tại mới hơn sáu tháng, bụng cũng đã lớn như vậy, lúc sinh sản sẽ thực khó khăn.
Triệu thái y thu hồi khăn gấp lại đặt trong hòm thuốc, tiếp tục nói: “Chờ thêm mấy ngày vi thần lại chẩn trị cho nương nương, hy vọng sẽ không làm lỗi.”
Hắn vẫn có chút không thể tin được, song sinh, lần đầu tiên trong hoàng thất, hắn không thể không cẩn thận.
Mãi cho đến đầu tháng hai, Triệu thái y mới khẳng định, trong bụng nương nương thật là song thai, còn về giới tính là gì, điểm này Triệu thái y chẩn không ra.
Nhưng mặc kệ là gì, ở hoàng gia kiêng dè nhất là song long, hiện giờ không phải đích trưởng tử, điểm này kiêng kị cũng không tồn tại, nếu thai đầu là song long đã có thể khó làm, là điềm báo không may.
Bên ngoài, Cảnh Đế được đến tin tức bước nhanh tiến vào, hơi thở còn thoáng có chút không xong.
“Mẫn Mẫn, song sinh?”
“Ừ!” Đường Mẫn nhấp môi cười vui vẻ, nàng giơ tay xoa bụng chính mình cười nói: “Chẳng lẽ chàng không thấy, còn chưa đến bảy tháng, bụng cũng đã lớn như vậy?”
“Đã nhìn ra, lại chỉ cho rằng trong khoảng thời gian này nàng ăn tương đối nhiều.” Cảnh Đế gật đầu.
Đường Mẫn tức khắc cười ha ha: “Lúc thái y nói, ta cũng không nghĩ tới điểm này, nghĩ giống chàng, cho rằng ăn quá nhiều.”

“Cho nên, lần này nàng ngàn vạn phải chú ý nhiều một chút, đây chính là hai tiểu gia hỏa, lỡ như không cẩn thận, lúc sinh sản lại khó chịu.”
“Sinh một cũng khó chịu, sinh hai cũng thế thôi, đừng lo lắng, mỗi ngày ta đều sẽ hoạt động, thân thể rất khỏe.” Trong cung nữ y cũng đều y thuật không tệ, cổ đại không có sinh mổ, nàng càng phải chú ý vài phần.
“Đừng hi hi ha ha, nghiêm túc chút.” Cảnh Đế ra vẻ túc mục nhìn nàng.
Chỉ là Hoàng Hậu nương nương căn bản không sợ hắn, kéo cánh tay hắn, nhẹ giọng nói: “Hai đứa nhỏ, thế nào cũng sẽ có một công chúa chứ? Tốt nhất là hai nữ luôn, giống nhau như đúc, chơi thật vui.”
“Nàng nha, sinh công chúa là để chơi sao?”
“Khi còn nhỏ không chơi, lớn rồi làm sao chơi.” Đường Mẫn bĩu môi không để bụng, nghĩ đến sắp có hai tiểu bao tử, tươi cười trên mặt nàng áp chế không được.
Vui mừng nhất không ai hơn Thái Tử điện hạ, kỳ thật hắn nghĩ giống mẫu thân, hiện tại lập tức có hai, thế nào cũng sẽ có muội muội, đúng không?
Mấy ngày sau, Đường Hạo từ quê quán trở lại, trước tiên tiến cung thăm Đường Mẫn, sau đó biết được nàng hoài song sinh, cũng cao hứng không khép miệng được.
“Tình huống trong nhà như thế nào?” Đường Mẫn hỏi.
Đường Hạo nhấp môi, một hồi lâu mới ngẩng đầu nhìn Đường Mẫn nói: “Tỷ, tỷ đừng trách nương, nàng cũng là……”
Cũng là như thế nào, Đường Hạo không biết nên nói sao.
Đường Mẫn lại nhẹ giọng cười nói: “Đừng nghĩ quá nhiều, tỷ không trách nàng, nếu tỷ có hai con gái, một gả trời một gả đất, trong lòng cũng sẽ oán giận vài câu.”
Đường Hạo cười khổ, không nói gì.
Đại tỷ như thế nào, hắn vẫn thực hiểu biết, nếu đặt mình trong hoàn cảnh đó, tình huống lúc trước đại tỷ tuyệt đối sẽ không gả con gái chính mình cho một người sắp chết.
“Nhưng đại tỷ, Đường Dĩnh rất hiểu chuyện, chỉ là cha mẹ chung quy không có kiến thức gì, trong lòng bọn họ chỉ xem tỷ là con gái bọn họ, không nghĩ tới thân phận hiện tại của tỷ.”
“Đường Hạo, đệ đang lo lắng gì?”
“…… Không có gì, đệ chính là trong lòng khó chịu, đệ cũng không biết nên nói với đại tỷ như thế nào, chuyện này đệ suy nghĩ vài tháng, trước sau đều cảm thấy buồn, không rõ vì sao nương sẽ có ý nghĩ như vậy.”
“Bởi vì hiện tại sống lưng nàng cứng cáp, không cần sống dưới mí mắt lão thái thái, nàng đương gia làm chủ, cho nên muốn cũng nhiều hơn, này có gì không rõ?” Đường Mẫn cũng không tức giận, chuyện này hoàn toàn phi thường dễ lý giải, kỳ thật mặc kệ khi nào, trên người có tiền, eo tự nhiên thẳng.
“Nhưng tiền đó là đại tỷ cho.”
“Đều giống nhau, mặc kệ ai cho, hiện tại bọn họ căn bản không lo ăn uống, hơn nữa vì tỷ, tuy Đường gia vẫn là bạch thân, địa vị lại khác trước rất lớn.

Đường Hạo, tỷ biết đệ hiểu chuyện, nhưng tỷ cũng muốn nói rõ trước, về sau đệ làm quan, tuyệt đối không thể nương thế tỷ làm ra chuyện vi phạm lương tâm, biết không?”
Đường Hạo gật đầu nói: “Điểm này đại tỷ yên tâm, đệ sẽ không làm ra chuyện khiến tỷ mất mặt, còn về cha mẹ, đệ là trụ cột Đường gia, đại tỷ đừng lo lắng, tất cả có đệ lo.”
“Tỷ trước nay đều không lo lắng đệ, đệ từ nhỏ đã hiểu chuyện, có chủ kiến, cho nên chuyện cha mẹ đệ cũng đừng nghĩ quá nhiều, cho dù bọn họ không sinh lòng oán giận tỷ, tỷ và bọn họ cũng xem như đời này không có cơ hội gặp lại.”
“Dạ!” Hắn gật đầu, sau đó đứng lên nói: “Đại tỷ nghỉ ngơi đi, hôm nay đệ vừa đến kinh, cũng có chút mệt mỏi, trở về ngủ một giấc, ngày mai phải đi thư viện.”
“Được, trở về đi.”
Đường Hạo đi rồi, Đường Mẫn nhìn tẩm cung trống rỗng, khóe môi mang theo cười lạnh.
“Oán giận? Các ngươi có tư cách gì oán giận ta, thật buồn cười.

Cho dù năm đó ta mượn thân thể Đường Mẫn, nhưng mấy năm nay, cho các ngươi nhiều bạc như vậy, cho Đường Dĩnh một việc hôn nhân tốt, sớm đã trả hết, không biết tự lượng sức mình.”
Huống chi, nàng còn gánh vác tiền đồ Đường Hạo, dùng một đứa con gái không được sủng ái đổi nhiều như vậy, Đường gia hẳn nên mang ơn đội nghĩa, nếu lại bày ra một bộ ta cần ta cứ lấy, thậm chí còn lấy oán trả ơn, nàng sẽ không tiếp tục trầm mặc.
Nếu nàng hoàn toàn buông tay, bọn họ thật sự cho rằng cuộc sống sẽ dễ dàng sao, đắc tội Hoàng Hậu nương nương, có thể sống tốt mới là lạ, chỉ sợ ai cũng muốn dẫm một chân.
Đêm đó, Đường Mẫn dựa vào trong lòng Cảnh Đế, nói với hắn chuyện Đường gia.
Cảnh Đế nghe xong, ôm thân mình tức phụ tròn vo, cọ xát má nàng, nói: “Đừng động bọn họ, về sau như thế nào đều phải xem tạo hóa, người chung quy vẫn là không hiểu được biết đủ.”
Đúng vậy, người chung quy vẫn là không hiểu được biết đủ.
Trước kia không nghĩ, không phải không dám nghĩ, mà là cuộc sống không có hi vọng.

Hiện giờ trong tay có tiền, tâm cũng liền lớn, nghĩ tự nhiên nhiều.
Đáng tiếc chính là, nàng không phải Tiền Thái hậu, Đường gia cũng không thông minh như Tiền Hoài An, nàng tuyệt đối không có khả năng đi lên vết xe đổ của Tiền Thái hậu, gia tộc có liên quan gì với nàng.
Hiện tại nàng chỉ muốn thủ trượng phu và hài tử sống thoải mái thôi.
Nếu năm đó Tiền Hoàng hậu có thể cứng rắn chút, Tiền Hoài An tuyệt đối sẽ không đi đến một bước này, cho dù có Thái Hậu chống lưng.
Nói đến cùng, có đôi khi một ý niệm hoặc là một do dự, khả năng ảnh hưởng cuộc sống vài chục năm sau này.
“Ta mới lười quản bọn họ, muốn như thế nào liền như thế ấy, chỉ cần đừng làm ra chuyện tổn hại mặt mũi chúng ta là được, nếu không nhất định phải cho bọn họ ăn không hết gói đem đi.

Nhưng có lẽ không cần lo lắng, cho dù nhà bọn họ ra một vị hoàng hậu, gặp được Huyện thái gia, hai vợ chồng kia vẫn sẽ run run rẩy rẩy, nói chuyện cũng không nhanh nhẹn, đây là hèn mọn từ trong xương cốt.”
“Cho nên, trong lòng nàng còn khó chịu?” Cảnh Đế hôn lên môi nàng một cái.
Đường Mẫn vươn cánh tay, câu lấy cổ hắn, kéo đầu Cảnh Đế xuống, dùng sức hổ gặm một hồi, mãi cho đến khi ánh mắt Cảnh Đế nóng rực sâu thẳm mới buông ra hắn.
“Ai khó chịu, ta chỉ dong dài hai câu.”
“Cho nên, nàng dong dài xong rồi, thoải mái trêu chọc trẫm?” Cảnh Đế nhướng mày phong lưu tà khí.
“Ta nghẹn đến mức khó chịu.” Nàng đĩnh đĩnh bộ ngực, “Đã sinh hai thai, lập tức phải thêm hai nữa, ngực ta cũng lớn lợi hại.”
Cảnh Đế nhìn hai ngọn núi nhô lên, một hồi lâu mới ách thanh gật đầu: “Là rất lớn.”
Đường Mẫn vũ mị quyến rũ vứt mị nhãn cho hắn, “Tất nhiên, ta phải làm nữ nhân chàng không thể một tay khống chế.”
“Mạng của ta đều cho nàng, nàng khống chế ta.” Hắn dứt lời, ôm tức phụ vào lòng, hận không thể cứ như vậy ôm nàng mãi cho đến thiên hoang địa lão.
Ai, ngày mai lâm triều, không muốn đi làm sao bây giờ.
“Tức phụ ……” Hắn giơ tay yêu thương nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ hoạt nộn của nàng, sắp trở thành nương của bốn hài tử, vẫn kiều kiều chọc người trìu mến như vậy.
“Làm sao vậy, bệ hạ của ta.” Nàng tự tay lột ra áo lót của Cảnh Đế, ngực hắn trắng nõn, phá lệ mê người, nhìn nhìn, sau đó Hoàng Hậu nương nương không cẩn thận nuốt nước miếng, “Sắc đẹp khó cướng a, thật muốn mạng của ta.”
Cảnh Đế nhịn không được ha ha cười ra tiếng, “Nha đầu này, đừng nói bậy, vừa rồi ta muốn nói, nếu có thể mãi ôm nàng như vậy, lâm triều ta cũng không muốn đi.”
“Ở chúng ta bên kia, một nhà thơ lớn Đường triều tên là Bạch Cư Dị viết một bài thơ gọi là 【 trường hận ca 】.

A, ta họ Đường, chàng vốn gọi là Bùi Cẩm Triều, chúng ta chính là vợ chồng Đường Triều.” Dứt lời, nàng cảm thấy phi thường thú vị, nhấp môi cười không ngừng.
“Cho nên, [Trường hận ca] nói chính là gì? Một đôi oán lữ?” Cảnh Đế thưởng thức ngón tay trắng nõn của nàng, hỏi.
“Tự nhiên không phải.” Đường Mẫn bẹp miệng, “Nói chính là một vị đế vương Đường triều và Quý Phi Dương Ngọc Hoàn, ở chúng ta bên kia, Dương Ngọc Hoàn là một trong bốn đại mỹ nhân cổ đại, biểu ca không biết đâu, vốn dĩ hai người kia là cha chồng và con dâu, lúc ban đầu Dương Ngọc Hoàn là con dâu của Đường Minh Hoàng, nhưng vì mỹ mạo khuynh thành, hắn nạp Dương Ngọc Hoàn làm Quý Phi, còn về con hắn, mọi người đều truyền đã chết, rốt cuộc như thế nào ta không rõ lắm.

Trong [Trường hận ca] có một câu, gọi là ‘Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi.

Tòng thử quân vương bất tảo triều’.

Nói chính là chuyện của bọn họ.”
Nàng duỗi chân chen vào, làm chính mình càng thoải mái một ít, “Đáng tiếc sau đó bọn họ cũng thiên nhân vĩnh cách, tục truyền sau này Đường triều phát sinh chính biến, tuyệt thế giai nhân Dương Quý Phi bị bắt thắt cổ tự vẫn trên sườn núi Mã Ngôi, ba thước lụa trắng kết thúc cả đời.”
“Cho nên bọn họ là yêu nhau?” kỳ thật trong lòng Cảnh Đế khinh thường, đoạt thê tử của con trai mình, hoàn toàn chính là vi phạm thiên luân, nội loạn là chuyện sớm muộn thôi.
“Ai biết được, ta lại không phải đương sự.” Nàng không thèm để ý cười cười, “Tại thiên nguyện tác tỷ dực điểu.


Tại địa nguyện vi liên lý chi.

Thiên trường địa cửu hữu thì tận.

Thử hận miên miên vô tuyệt kỳ.

bài thơ này của Bạch Cư Dị thật sự rất hay.”
“Nàng bên kia có lịch sử cực kỳ ngoạn mục, ta xem qua nàng viết thơ từ, đều phi thường tinh tuyệt.”
Đường Mẫn tức khắc kiêu ngạo ngửa đầu: “Đó là tự nhiên, Hoa Hạ chính là đại quốc mênh mông năm ngàn năm văn minh, tuy trăm năm trước từng bị thiết kỵ nước ngoài xâm lược, nhưng bá tánh Hoa Hạ phản kháng, cuối cùng đuổi bọn họ ra quốc thổ chúng ta.”
“Mẫn Mẫn thực yêu nước, là một cô nương tốt.” Cảnh Đế cười nói.
Đường Mẫn hơi dừng một chút, sau đó khóc cười nói: “Chỉ là tự hào thôi, ta thích non sông, văn hóa, lịch sử và truyền thừa, chỉ là tệ đoan thật sự rất nhiều, rất nhiều người đều vì sinh tồn, trở nên nóng nảy, thất bại, thỏa hiệp, tất cả đều vì cuộc sống không dễ.”
“Khó như vậy sao?” Cảnh Đế nhíu mày, hắn không thích vẻ mặt Đường Mẫn đau thương.
“Ừ, cả nước tảng lớn tảng lớn phòng ở, mục tiêu đều vì phòng ở.” Đường Mẫn ngẩng đầu nhìn hắn, “Chàng biết đó, ta gả cho một người cao phú soái, không cần lo lắng, có ăn có uống có biệt thự.”
Cảnh Đế tự nhiên không rõ, vì sao một người có thể vì phòng ở mà sống, chỉ cần có bó củi, tùy tiện đều có thể xây nhà chỗ không người, sao phải như vậy.
Đường Mẫn đương nhiên biết hắn không hiểu, từ từ giải thích cho hắn nghe.
Chờ Cảnh Đế nghe xong, cũng chỉ dư lại kinh ngạc.
“Năm mươi năm mới có thể góp hết một cái nhà?”
“Ừ, này vẫn là dựa theo tiền lương không thấp, nếu không cho dù để dành đến chết, cũng chưa chắc mua nổi, mỗi thời đại có một chỗ tốt.” Nàng nhẹ nhàng thở dài nói: “Cho nên, vận khí của ta vẫn thực tốt.”
“Gặp được ta vận khí của nàng mới là tốt nhất.” Không thể không nói, Hoàng Đế bệ hạ có chút ghen.
Hắn biết kiếp trước Đường Mẫn từng thành thân, sau khi biết trong lòng hắn cũng đừng khó chịu, cũng may biết Đường Mẫn đã sớm không phải nàng trước kia, hơn nữa hắn thích lợi hại, căn bản không để bụng.
Hơn nữa kiếp trước hắn cũng thành thân, còn kém chút có con, cho nên hai bên xem như huề nhau, ai kêu nàng luôn nói nàng bên kia là “Nam nữ bình đẳng”.
Đường Mẫn EQ rất cao, vừa nghe liền biết gia hỏa này ghen, tức khắc cười hết sức vui mừng.
“Hôm qua đều là quá khứ, có gì mà ghen, lòng ta chỉ có chàng.”
“Ta biết, điểm này tự tin vẫn phải có.” Hắn nhắm mắt, sau đó lại mở, trong mắt đã không còn cảm xúc rối rắm.
Mùa xuân tháng ba, đại địa vạn vật bắt đầu sống lại, Ngự Hoa Viên hoa hoa cỏ cỏ cũng đều bắt đầu sinh trưởng tốt.
Bụng Đường Mẫn hiện tại nghiễm nhiên chính là một quả bóng cao su, bành trướng phá lệ lợi hại, Khương cô cô mặc kệ nàng đi đến nơi nào, đều đi theo tới nơi đó, sợ Đường Mẫn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Hơn nữa không ít người cũng lo lắng, nếu tiếp tục như vậy, bụng nương nương thật sự không thành vấn đề sao?
Chỉ là mỗi ngày nhìn thấy bộ dáng nương nương đi đường mạnh mẽ oai phong, trong lòng lo lắng cũng đánh mất không ít, hẳn là không thành vấn đề, nhìn nương nương mỗi ngày đều đi dạo Ngự Hoa Viên, nếu thật sự không thoải mái, hiện tại đã sớm nằm, mỗi ngày thái y thay phiên thủ.
“Triệu thái y, nương nương không có gì trở ngại chứ?” Hôm nay, Thúy Hồng bưng thuốc dưỡng thai đi tới, gặp được Triệu thái y từ trong điện thỉnh mạch bình an đi ra, vội vàng tiến lên hỏi.
Triệu thái y biết đây là tâm phúc của Hoàng Hậu nương nương, ha ha cười nói: “Thúy Hồng cô nương không cần lo lắng, nương nương không có bất luận vấn đề gì.”
“Vậy là tốt rồi!” Nói xong, nàng nhắm ngay Hương Thảo đang tiễn Triệu thái y nói: “Muội chạy nhanh đi trong phòng bếp lấy cho Triệu thái y một hộp điểm tâm, mới vừa làm xong không bao lâu.

Triệu thái y ngài đừng ghét bỏ, mang chút về Thái Y Viện cùng chư vị thái y nếm thử.”
Hương Thảo gật đầu đi phòng bếp nhỏ, Triệu thái y không nóng nảy, cười nói: “Vậy đa tạ Thúy Hồng cô nương.”
“Không có gì đáng ngại, hầu hạ nương nương rất nhàn, mỗi ngày nô tỳ đều sẽ làm không ít điểm tâm, ngài đừng ghét bỏ.”
“Sao lại ghét bỏ, trong cung nương nương ẩm thực nhìn không xa hoa, nhưng hương vị lại rất ngon, vui mừng còn không kịp ấy chứ.”
“Vậy Triệu thái y ngài ở đây chờ một lát, nô tỳ vào đưa thuốc cho nương nương.” Thúy Hồng nhún người hành lễ với đối phương, sau đó mới vào điện.
Đường Mẫn nhìn thấy Thúy Hồng tiến vào, tức khắc nhíu mày chuyển vào bên trong giường.
“Không uống thuốc cũng được mà?” Giọng nói của nàng có chút không tốt.
“Nương nương, ngài hiện tại chính là hoài hai vị điện hạ, ngàn vạn không thể tùy tính.” Thúy Hồng bưng thuốc dưỡng thai tiến lên ôn nhu khuyên, “Đây chính là vài vị thái y Thái Y Viện viết phương thuốc dưỡng thai, uống xong có thể làm ngài thoải mái một ít.”
“Nha đầu này, là dược ba phần độc, nơi nào có thể tùy tiện loạn dùng, lúc trước hoài Đoàn Tử cũng không uống thuốc dưỡng thai, hiện tại không phải vẫn tốt sao? Thái y đều nói hài tử trong bụng ta không có việc gì, sao còn cần uống thuốc, cầm xuống đổ đi.” Hài tử không có việc gì, ai thèm mỗi ngày uống thuốc đắng, năm đó nương nàng hoài chính mình, chính là muốn ăn cái gì liền ăn cái đó, không hề ăn kiêng, còn không phải sinh khỏe mạnh như thường.

“Nương nương……” Mấy ngày nay, nương nương càng thêm kiều khí, hiện giờ ngay cả uống thuốc đều khó khăn như vậy.
“Thúy Hồng, bổn cung kêu ngươi đổ đi.” Đường Mẫn quay đầu lại trừng mắt nhìn Thúy Hồng.
Bên ngoài, Cảnh Đế tiến vào, không ngoài ý muốn liền thấy một màn như vậy.
Thuốc dưỡng thai tự nhiên không thể tùy tiện uống, ban đầu là an thai, hiện giờ Đường Mẫn gần lâm bồn, tự nhiên cũng nên uống.
Nhưng nha đầu này phi thường không thích, từ ban đầu đã phi thường kháng cự.
Nhiều năm như vậy, sức khỏe hắn vẫn luôn không tốt lắm, có câu nói bệnh lâu thành lương y, hắn chính là như thế.
Thuốc dưỡng thai tự nhiên là không có vấn đề gì, nha đầu này lại bướng bỉnh kiều khí rất nhiều.
“Nô tỳ tham kiến bệ hạ.” Thúy Hồng nhìn thấy Cảnh Đế tiến vào, vội vàng tiến lên hành lễ.
Cảnh Đế vẫy vẫy tay, nói với nàng: “Thôi, bưng xuống đi, nương nương không uống về sau cũng đừng mỗi ngày ngao.”
“…… Dạ, nô tỳ cáo lui.”
Đường Mẫn cố sức xoay người, vươn cánh tay, làm Cảnh Đế nâng nàng ngồi dậy.
“Vẫn là biểu ca biết đau lòng ta.”
Cảnh Đế giơ tay quát quát mũi nàng, cười nói: “Ta là biết nàng và hài tử đều không sao, nếu không cho dù nàng không uống ta cũng rót hết.”
“Mỗi ngày đều phải uống thuốc, ta và hài tử đều không sao, còn uống thuốc làm gì, việc lớn việc nhỏ, Thái Y Viện chỉ biết viết phương thuốc, không phải Tôn lão làm dược thiện sao, ta chỉ thích cái kia.”
“Được, theo ý nàng, chỉ là mỗi ngày dược thiện nàng đừng quên ăn.”
“Yên tâm đi, ăn còn nhiều hơn chàng.”
Thượng Thư Phòng, Thái Tử điện hạ và Nhị điện hạ ngồi cùng nhau, Tiền Cẩn Chi giảng giải xong cho Đoàn Tử một trang quốc sách, nói: “Điện hạ, hôm nay đến đây thôi, thần cáo từ trước.”
“Dạ, lão sư đi thong thả.”
Theo sau, Đoàn Tử tự thu thập sách trên bàn, lôi kéo đệ đệ liền đi Khôn Ninh Cung.
“Hoàng huynh, bụng mẫu hậu hiện tại phi thường lớn.” Đôn Đôn hiện tại ba tuổi, nói chuyện rất nhanh nhẹn.
“Thái y nói mẫu hậu hoài hai đứa nhỏ, cũng không biết là đệ đệ hay là muội muội, đệ thích muội muội đúng không?”
Đôn Đôn chớp chớp mắt, “Đệ đệ hay muội muội đều thích, không phải hoàng huynh thích muội muội sao?”
Đoàn Tử nhấp môi, “Huynh cũng…… đều thích.”
Lời này nói rất miễn cưỡng, thật sự, miễn cưỡng làm Thái Tử điện hạ muốn khóc.
Đôn Đôn thật sự phi thường khéo hiểu lòng người, nhìn thấy hoàng huynh khó xử, mở miệng nói: “Muội muội cũng được.”
“Đúng không? Huynh đã có đệ đệ là đệ, đương nhiên lại có một muội muội càng tốt, có phải không?”
“Nhưng hoàng huynh, huynh có đệ đệ, đệ còn không có.”
“…… Không sao, không phải mẫu hậu hoài hai người sao? Chúng ta muốn một đệ đệ một muội muội, như vậy đệ đều sẽ có đệ đệ muội muội, đúng hay không?”
“Dạ, là đạo lý như vậy.” Đôn Đôn gật đầu, có đệ đệ cũng có muội muội, như vậy mới là tốt nhất.
“Sau này đệ cũng làm ca ca, về sau ngủ một mình không được sợ hãi biết không?”
Đôn Đôn gật đầu, sau đó lại lắc đầu: “Hoàng huynh, bây giờ đệ còn nhỏ, chờ đệ lớn bằng huynh sẽ không sợ hãi ngủ một mình.”
Đoàn Tử vẫn thực lưu mặt mũi cho đệ đệ, hắn không nói khi mình lớn bằng đệ đệ, ngủ một mình đã không sợ hãi.
Nhưng đệ đệ da mặt mỏng, nói ra có lẽ hắn sẽ ngượng ngùng.
Làm huynh trưởng, phải hiểu được ăn mệt chút, ai kêu hắn là đệ đệ ruột của mình, đúng không?
Hắn không nhường đệ đệ, ai nhường đệ đệ.
Hai hynh đệ tay trong tay đi vào Khôn Ninh Cung, mẫu thân đã đầy mặt mỉm cười chờ bọn họ.
“Lại đây, Thúy Hồng cô cô mới vừa làm xong điểm tâm, ăn trước đi, một lát mới dùng cơm trưa.”
Đôn Đôn buông ra tay hoàng huynh, bước nhanh đi lên trước, dừng lại trước mặt Đường Mẫn, “Mẫu hậu, nhi thần muốn đệ đệ cũng muốn muội muội.”
Đường Mẫn nghe xong cười nói: “Vậy được, con sẽ có một đệ đệ một muội muội.”
Long phượng thai, chính là long phượng trình tường, rất ít thấy, nhưng Đường gia có gen này, hẳn là có thể..