Nhiễm Nhiễm

Chương 6




Cá chạch mua về để đấy một đêm, hôm sau vẫn cứ nhảy nhót tưng bừng, hôm qua lúc Lý Nhiễm nói với Cao Quý Đồng rằng bố của cô sẽ cho cô ăn cá chạch chiên, cậu để tâm vừa sáng sớm đã hỏi cô buổi trưa có phải nấu cá chạch chiên không, chuyện tối qua hoàn toàn quẳng ra sau đầu.

Cao Lãng cả đêm không về, không ai biết anh đi đâu.

Lý Nhiễm không muốn để Cao Quý Đồng thấy cảnh xử lý cá chạch, sai cậu rót trà, bày điểm tâm đã làm xong, chuẩn bị tiếp đãi Tần Ngữ.

Hôm nay lại là lớp học đàn, Cao Quý Đồng thường đến lúc này làm việc có chút trì hoãn, cái đĩa xếp đi xếp lại, hy vọng Tần Ngữ đến muộn một chút, nhưng Tần Ngữ là một giáo viên tận tâm và đúng giờ, nhận được thông báo đổi địa điểm đặc biệt đi xe buýt sớm.

Công việc này là giáo viên sắp xếp, đối với gia đình bình thường như Tần Ngữ mà nói rất quan trọng.

Lý Nhiễm sợ Tần Ngữ không tìm thấy cố ý đến cổng khu chung cư đón cô ta, sắp xếp xong bọn họ mới vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. Xử lý cá chạch không phải là chuyện dễ dàng, Lý Nhiễm nhiều năm chưa đụng vào, khó tránh tay chân lúng túng.

Tần Ngữ vào bếp tìm cô, Lý Nhiễm bất ngờ cá chạch trơn bóng không cẩn thận từ trên tay vung vào người cô ta.

Chiếc váy trắng tinh lập tức vấy vệt nước bẩn.

Lý Nhiễm liên tục xin lỗi: “Thật xin lỗi cô giáo Tần.”

“Không sao đâu mẹ Quý Đồng.”

“Cái này không dễ giặt, tôi mua lại cái khác cho cô, nếu cô không chê, thay bộ quần áo của tôi trước đi.”

Tần Ngữ khách sáo nói không cần, cuối cùng không chịu được sự khuyên nhủ của Lý Nhiễm, đi theo cô vào phòng ngủ chính, Cao Quý Đồng thấy không có ai để ý đến cậu, vui vẻ sờ con cá một lúc.

Phòng ngủ rộng rãi thoải mái hạt bụi nhỏ không phải vậy, phòng thay đồ bày đủ kiểu hàng xa xỉ một cách ngăn nắp, Lý Nhiễm nhất thời vội vàng, đi vào mới lên cơn mắc bệnh sạch sẽ phát hiện cả người mình hôi hám.

“Cô giáo Tần, những bộ quần áo này đều mới, vóc dáng của cô xấp xỉ nhau chắc là có thể mặc, tay tôi bẩn, cô cứ tự mình chọn đi nhé.” Những bộ quần áo này đều là quản gia sai người chuẩn bị, còn có Mục Tuyết mua, cô ngày thường gần như không mặc.

Sau khi Lý Nhiễm đi, trong mắt Tần Ngữ phản chiếu quần áo, giày dép đầy căn phòng, hiếm có cô gái nào miễn nhiễm với quần áo đẹp, Tần Ngữ không phải ngoại lệ, cô ta chọn một chiếc váy không nổi bật nhất, tinh tế phát hiện, ở đây không có quần áo nam.

Cả căn phòng, cũng không có một bức ảnh chụp chung của gia đình 3 người.

Lý Nhiễm từ phòng ngủ đi ra, nhìn thấy Cao Quý Đồng nhanh nhẹn vào bếp.

“Xin lỗi, mẹ.” Cậu vô tội ngồi xổm trên mặt đất, trên nền nhà bóng mượt có vài con cá chạch bóng bẩy.

Cậu thử bắt lấy, làm ướt cả quần áo.

Đứa trẻ quá tò mò, thỉnh thoảng gây chuyện một chút cũng không thể quá khiển trách nặng nề, cô chỉ nói nói đơn giản: “Quý Đồng, lần sau không được như vậy nữa.”

“Vâng.” Cao Quý Đồng ngoan ngoãn đáp lại, Lý Nhiễm đeo găng tay lên, nhanh chóng bắt lấy con cá chạch trên mặt đất.

Cao Quý Đồng bị đuổi đi thay quần áo, Lý Nhiễm từ phòng cậu đi ra, gặp mặt với Cao Lãng vừa về.

Cao Lãng không đếm xỉa liếc cô một cái, nhìn thấy một miếng băng cá nhân quấn trên ngón tay cô.

“Cô suốt ngày bộ dáng này, bản thân không chê xui xẻo sao?” Lúc nào cũng thê thảm, khi nào Cao gia suy bại đến mức để cô nấu cơm, không phải nói nửa đời sau để hưởng hạnh phúc sao? Tự mình làm thành dáng vẻ này diễn cho ai xem.

Lý Nhiễm yên lặng nhìn anh một cái, giống như bình thường không có bất kỳ phản ứng nào. Cao Lãng đang muốn tranh luận với cô, Tần Ngữ từ trong phòng đi ra, nhìn thấy bọn họ thì sững sững sờ một chút.

Người ngoài ở đây, Cao Lãng thu tính khí lại, vốn muốn về phòng dành cho khách, nhớ đến đồ đạc cầm trên tay, liền quay đi.

Cao Quý Đồng thay áo sắp cởi quần, thấy Cao Lãng không gõ cửa đã đi vào, không nhịn được đã đỏ mặt: “Ông làm gì không gõ cửa!”

Đúng là không biết lịch sự!

Cao Lãng thấy bộ dáng cậu nổi khùng có mấy phần đáng yêu, không giống Lý Nhiễm trầm lặng sẽ chỉ khiến anh tức giận, đưa đồ trên tay đến trước mặt cậu: “Cho con, tối qua có việc không ở cùng con, hôm khác lại chỉ cho con.”

Cao Quý Đồng miễn cưỡng nhận lấy, thấy xe đồ chơi điều khiển từ xa, ghét bỏ bỏ qua một bên: “Tôi không chơi cái này.”

Ấu trĩ, cậu đã bao nhiêu tuổi rồi, con nít mới thích chơi đồ chơi.

Cao Lãng bị ghét bỏ cũng không tức giận, đến vò đầu cậu theo thói quen, “Vậy thích đá bóng sao? Bố dẫn con đi xem đấu bóng.”

Cao Quý Đồng lặng im một lúc, nói: “Lúc nào?”

“Chờ bố bận thời gian này xong sẽ dẫn con đi.”

“Sau này Thanh Hề đính hôn, anh định làm thế nào?” Thấy con người hoàn mỹ Tạ Tư Niên hỏi anh. Mấy năm trước cả người Tạ Tư Niên đều tràn đầy sự bướng bỉnh, nhưng ăn Tết xong năm ngoái đột nhiên cảm thấy không còn sức lực. Cao Lãng mạnh mẽ hơn cậu ta một chút, nhưng anh cũng bắt đầu học cách thỏa hiệp với cuộc sống. Trước kia cãi với ông cụ Cao sẽ không dựa vào Cao gia để sống, ở nước ngoài lăn lộn mấy năm, bây giờ cũng không thể không về.

Gia đình, là sự ràng buộc cả đời.

“Lý Nhiễm đó, anh nghĩ thế nào.” Thực ra đến bây giờ cậu ta cũng không thể hiểu được, tại sao hồi đó Cao Lãng lại mềm lòng với Lý Nhiễm, ngoại tình với cô gái bình thường bị người ta ức hiếp. Anh thích Ứng Thanh Hề như vậy, làm sao có thể làm hành động điên rồ này.

Nghĩ đi nghĩ lại, đều cảm thấy Cao Lãng lúc đó não bị hỏng rồi.

“Sau này lại nói.” Anh giống như trước kia từ chối nhắc đến Lý Nhiễm với bất kỳ ai.

Anh đang chờ đợi sự việc có một kết quả tốt đẹp, chỉ có Ứng Thanh Hề hạnh phúc, mới có thể nghĩ đến cuộc sống sau này.

Bận xong thời gian này. Cao Quý Đồng chẳng muốn hỏi nữa, câu này không biết bao nhiêu người đã nói với cậu, cậu đã không tin nữa rồi.

“Quý Đồng, bố đang làm việc, ăn Tết không thể quay về.”

“Quý Đồng, chờ bố con bận xong, sẽ nhanh chóng trở về đón sinh nhật cùng con.”

“Sao cũng được, ông không đi thì mẽ sẽ đi cùng tôi.” Cao Quý Đồng kéo quần vào phòng vệ sinh, không thèm để ý đến Cao Lãng nữa.

Cao Lãng chỉ làm đứa bé của anh tức giận, chẳng hề quan tâm đến cậu.

Tần Ngữ bối rối cười với Lý Nhiễm một cái, đối với việc làm phiền bọn họ cảm thấy xấu hổ. Lý Nhiễm cũng không hề để bụng, trở về nhà bếp tiếp tục xử lý cá chạch.

Lúc nhỏ, cô ngồi ở trên ghế đẩu nhỏ xem bố cúi người xử lý cá chạch, vừa hiếu kỳ vừa sợ. Bố cô luôn luôn chẳng nề phiền hà đem tất cả nguyên liệu xử lý rất sạch sẽ, sau đó mất thời gian cả buổi, nấu một nồi canh nóng hổi, chiên một bàn đồ ăn ngon.

Cô ngày thường đau lòng cho ông, ông luôn cười nói: “Tiểu Nhiễm, bố thích nấu cơm cho các con, sẽ không thấy mệt.”

Có thể tìm được một việc thích làm không hề dễ dàng, hầu hết mọi người trên thế giới này đều không biết mình thích làm cái gì.

Lý Nhiễm dần dần trưởng thành mới biết những lời mà bố nói có ý nghĩa, cho dù tìm được việc thích làm, cũng sẽ gặp phải muôn vàn khó khăn và thất bại, mà sau khi trải qua những điều này, cũng không nhất định có thể tốt đẹp.

Con người luôn sẽ bế tắc, nhưng con người vẫn phải đi thẳng về phía trước.

Bất cứ việc gì đều cần một kết quả tốt, chỉ có thể mãi mãi dừng lại tại chỗ.

Cao Lãng đi sớm về muộn, thỉnh thoảng ở nhà ăn một bữa cơm với Cao Quý Đồng. Lý Nhiễm biết rằng Cao Lãng đối với Cao Quý Đồng phần lớn là trách nhiệm, anh không ghét Cao Quý Đồng như cũng sẽ không thích cậu lắm.

Lý Nhiễm hy vọng xa vời bọn họ có thể hoà thuận giống với cặp bố con khác, chỉ không muốn Cao Quý Đồng ghét cha đẻ của mình.

Tình hình không tốt lắm cũng không phải tệ lắm. Cao Lãng luôn luôn xuất hiện, vẫn tốt hơn trước kia không về nhà một hai năm, ít nhất Cao Quý Đồng dần dần quen với sự tồn tại của anh.

Cô dẫn Cao Quý Đồng đến gặp Mục Tuyết, Mục Tuyết nhẹ nhàng hỏi cô sống chung với Cao Lãng thế nào, cô trả lời nói cũng được.

Mục Tuyết không tin lời cô, trợn mắt nhìn cô bằng ánh mắt xinh đẹp.

“Bỏ đi, nổi giận với con cũng vô dụng, con gái của Ứng gia kia sắp đính hôn rồi, nó cũng không còn cơ hội. Nói không chừng nó chết tâm, quay đầu nhìn mặt Quý Đồng, ân oán hoàn toàn biết mất.”

Lý Nhiễm nghe thấy hai chữ đính hôn có chút lơ đãng, Mục Tuyết lại trợn mắt nhìn cô, “Nói chuyện với con có nghe thấy không?”

“Nghe thấy rồi.” Lý Nhiễm đáp, trong lòng nghĩ thực ra, Tào Nhân cũng sắp đính hôn rồi, cô vẫn chưa nghĩ xong tặng món quà gì cho cô ấy.