Nhiệm Vụ Nuôi Dưỡng Đặc Biệt

Chương 50: Nở rộ




Diệp Thanh Dương mang Oanh Khê thẳng về nhà mình. Cửa vừa mở ra, ngay cả công tắc đèn cũng không bật lên, cô đã bị anh đè lên tường. Cả người Oanh Khê cứng lại, hai tay nắm chặt vạt áo của Diệp Thanh Dương, giọng nói bật ra run run: “Chú à… chú… bị sao vậy?”

Diệp Thanh Dương đang nổi trận lôi đình, làm sao có thể chú ý đến sự hoảng sợ của cô, chỉ là hai chữ ‘Chú à’ giống như hai cái bạt tai ‘bốp bốp’ đập vào mặt anh. Cô gọi anh như vậy đã sắp hơn hai mươi năm, giờ khắc nay anh nghe cảm thấy chói tai vô cùng. Quan hệ bên ngoài của bọn họ giống như núi lớn trùng điệp, một tầng lại một tầng đè lên lưng của Diệp Thanh Dương. Anh chỉ là một người đàn ông, mà không phải thần thánh gì. Anh cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, cũng có lúc không chịu được. Nhưng anh chỉ có thể nhịn, lại phát hiện cửa miệng vừa mở ra, giống như nước lũ tràn vỡ đê, trút xuống, gầm thét…

“Diệp Oanh Khê, em ngậm miệng lại cho anh!” Diệp Thanh Dương quát lên hung dữ, sau đó nổi điên, đấm một cú vào vách tường trắng. Một tiếng ‘rầm’ vang lên, theo bản năng, Oanh Khê rụt cổ lại, nghiêng đầu qua một bên, vừa đúng lúc nhìn thấy vách tường trắng nhuộm một vết máu.

“Anh làm gì vậy?!” Oanh Khê vừa tức lại vừa đau lòng, vành mắt ửng đỏ kéo tay anh qua.

“Anh bảo em ngậm miệng!” Diệp Thanh Dương thở hổn hển, ánh mắt đỏ ngầu, khóa Oanh Khê lại trước ngực, “Có phải em không muốn ở chung với anh nữa phải không? Có phải em thấy chúng ta không hợp nữa phải không? Có phải em cảm thấy quyết định ban đầu của mình là sai lầm phải không?”

Anh hỏi liên tục ba cái ‘Có phải” khiến Oanh Khê không biết giải thích như thế nào. Hai người chưa từng cãi nhau nhưng cũng không có nghĩa không có mâu thuẫn. l€quɣɖ©ɳ Trong lòng Oanh Khê rất rõ ràng, tính tình của cô và anh rất giống nhau, chuyện gì cũng giấu ở trong lòng, cửa lòng hình như khép kín, hai người yêu nhau đi chăng nữa cũng sẽ không hiểu nhau, từ đầu đến cuối sẽ không có cách nào khắng khít thân mật.

Oanh Khê nghiêm mặt lại, dựa sát lưng vào vách tường, lạnh lùng nói: “Có phải anh hối hận rồi không? Nếu như anh thật cảm thấy không có cách nào ở chung được với em… Vậy em…”

Cô còn chưa nói hết lời thì đã bị Diệp Thanh Dương bóp chặt cằm. Cả cằm bị anh khống chế trong tay, cô ấp úng không nói ra lời. Anh nổi giận đùng đùng, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Em đừng mơ tưởng, Diệp Oanh Khê, cái người bịp bợm này, lừa gạt mất chỗ quan trọng nhất trong tim của anh xong rồi muốn cuốn gói bỏ đi sao? Không thể nào! Chỉ cần Diệp Thanh Dương anh còn sống ngày nào, em đừng mơ tưởng dung dăng dung dẻ vui sướng bên cạnh thằng nhóc bạn trai kia!”

Dứt lời, anh liền đè ép lên thân thể cô, hôn xuống. Anh xử sự rất quả quyết, lúc trước mỗi lần hôn cô đều dịu dạng tỉ mỉ, cô đơn lần này khiến anh hung hăng dán lên. Mỗi động tác đều mang theo một loại hơi thở chinh phục mãnh liệt, không chừa lại một chút không gian cho cô giãy dụa. Lưỡi của anh quá sức mạnh mẽ, nhưng chỉ liếm lướt qua môi cô một chút rồi đi thẳng vào vấn đề, cạy hàm răng đang cắn chặt của cô.

Oanh Khê còn chưa kịp phản ứng thì đã bị lưỡi của anh cuốn lấy, sau đó mạnh mẽ kéo ra ngoài, đưa vào miệng của mình, ra sức mút lấy. Lưỡi cô có chút tê dại, Oanh Khê phản kháng, đưa tay đẩy lồng ngực của Diệp Thanh Dương ra, nhưng điều quan trọng là hoán đổi của người của anh. Thậm chí một chân của anh chen giữa hai chân cô, khiến cô muốn tiến cũng không được mà lùi cũng không xong, chỉ có thể bị động, chịu đựng môi lưỡi nóng như lửa của anh.

Có lẽ cảm giác mình chủ động không có ý nghĩa gì, cho nên Diệp Thanh Dương có lòng tốt, buông lưỡi cô ra. Oanh Khê dựa lên tường, há miệng thở dốc, lưỡi trong miệng co rút lại, đau đến khó chịu. Khuôn mặt Diệp Thanh Dương vẫn nặng nề như cũ, từ từ đến gần cô, cúi đầu, úp mặt bên tai cô, hỏi: “Có phải cảm thấy khó chịu lắm không?”

Mắt Oanh Khê long lanh nước, miệng nhỏ sưng đỏ ẩm ướt, khẽ mở ra để hít thở, răng ngà môi đỏ mọng trông rất chói mắt. Diệp Thanh Dương thấy thế mắt đỏ ngầu, nhịn không được, lại hôn lên. Lần này, sau khi anh thoải mái cạy răng cô ra, không như lúc trước kéo cô về miệng mình thưởng thức, mà ở lại trong miệng cô, thô bạo đảo lộn lưỡi của cô. Oanh Khê bị lưỡi của anh chận trong miệng, thế nhưng anh lại chơi đùa vất vui vẻ, đuổi theo đầu lưỡi cô trêu chọc, hết sức quấn quít, nước miếng tràn ra ngoài, toàn bộ chảy ngược vào miệng anh. Anh nuốt hết toàn bộ xuống, hầu kết chuyển động lên xuống. Khoảng cách giữa hai người bây giờ quá gần, Oanh Khê nghe được âm thanh anh nuốt xuống thì mặt đỏ bừng lên.

Oanh Khê giống như bị hai bức tường đặt ở giữa, phía trước là anh, phía sau là gạch cứng lạnh, mà cô thì chỉ có thể chịu đựng. Cho dù thế nào đi nữa, cuối cùng trong lòng vẫn là thích anh, dần dần buông lỏng người, nhắm mắt lại đáp trả anh. Hai bàn tay mềm mại không xương vòng qua cổ anh, đầu lưỡi trơn ướt, có chút ngập ngừng liếm lấy lưỡi anh, cuốn lấy nó.

Diệp Thanh Dương rên lên một tiếng, đoạt lại quyền chủ động, triền miên quấn quít hôn không ngừng. Bàn tay cũng không để yên một chỗ, bắt đầu sờ soạng bắp đùi trên của cô. Cách váy đông thật dầy, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lòng bàn tay của anh. Nhiệt độ nóng bỏng này sắp đốt đến tận xương cốt cô rồi. Sau khi bàn tay của anh đảo qua một vòng, thì dừng lại bám lấy bên hông của cô. Mặc dù đồ dầy chống lạnh, anh dùng sức bóp vào cũng có thể cảm giác được rõ ràng vòng eo của cô…

Oanh Khê cảm thấy mình sắp ngút hơi, nhưng từ đầu tới cuối, Diệp Thanh Dương không chịu nhả ra, giống như một cậu bé mút lấy lưỡi cô không thả. Cho nên cô chỉ có thể hút lấy không khí trong miệng anh mà duy trì hô hấp của mình. Diệp Thanh Dương cười khẽ, cả lồng ngực chấn động, đang lúc lôi kéo, đôi môi phát ra một tiếng ‘Bực…’, Oanh Khê khẽ rên một tiếng, cảm thấy rất xấu hổ.

Diệp Thanh Dương nghe được âm thanh kia, xương cũng mềm đi, một tay đưa tới trước ngực mà cô rất tự hào, kiềm chế sức lực, xoa bóp. Tay còn lại càng ngày càng đi xuống, xuống tận chỗ riêng tư nhất của người con gái…

Oanh Khê muốn lùi bước nhưng không còn kịp nữa rồi, nhón chân lên để tránh đi bàn tay ma quỷ của anh đụng vào chỗ mắc cỡ kia. Nhưng Diệp Thanh Dương lại đuổi tận không buông, cô không thể trốn đi đâu được, cuối cùng cũng phải để anh được như ý. Ngón tay thon dài của anh cong lên, cà mạnh vào bên ngoài mảnh quần lót. Nơi đó càng ngày càng ướt át, không bao lâu thì hiện ra bóng mờ. Oanh Khê cảm thấy bên trong dinh dính, quần lót đã bị ướt, dính ở nơi nào đó, khó chịu không thôi. Cô uốn éo thân thể, ưm hai tiếng. Diệp Thanh Dương cười một cách xấu xa, sau đó kéo quần lót của cô xuống một cách không do dự.

Oanh Khê thét lên chói tai, muốn đưa tay ngăn cản. Diệp Thanh Dương nhìn chằm chằm vào phong cảm mỹ lễ này, gạt tay cô vừa mới đưa đến ra, hít sâu vào một hơi, ôm ngang người cô lên, đi vào phòng ngủ. Đặt cô ở trên giường, Diệp Thanh Dương bắt đầu cởi quần áo của mình ra. Oanh Khê không phải người ngu, đương nhiên biết được anh đang muốn làm cái gì. Thật ra thì cô cũng không phản đối làm chuyện này với anh, nhưng cô cảm giác nếu như hiện tại bây giờ, cô có chút bối rối, giống như đần độn u mê lại bắt đầu.

Diệp Thanh Dương nhìn thấy ánh mắt trong sáng của cô, chân mày cũng bắt đầu nhíu lại, có chút hơi dùng sức, vừa lột quần áo xuống, vừa hôn lên. Oanh Khê chưa kịp suy nghĩ thì đã bị anh hôn đến bay bổng nhẹ nhàng. Dưới ánh sáng mông lung, cô cảm giác được bàn tay của anh đã chuyển qua cô áo của mình, bắt đầu cởi nút. Bàn tay lui về phía sau, giữ chặt cổ tay của cô. Cô phối hợp, ưỡn người lên, cỡi quần áo của mình xuống, từng món một, cho đến khi hai người hoàn toàn trần trụi.

Thế nhưng ngay tại lúc này, anh ngừng lại. Cô không hiểu nhìn anh. Diệp Thanh Dương ép mình nhìn sang chỗ khác, giọng nói khàn khàn: “Tại sao em lại tới đây?”

“Muốn đi tìm anh. Đã tìm khắp nơi trên thế giới rồi. Lần này theo ông bà Nội đến.”

“Người sau lưng em vừa rồi là ai vậy?”

“Không biết… con trai của một gia đình cao cấp trong công ty của ông Nội.”

Diệp Thanh Dương im lặng, thì ra chỉ là như vậy… Đến khi tĩnh táo mới cảm thấy lúng túng. Anh ép buộc mình kìm nén dục vọng đang sôi trào, ngắm nhìn, vuốt ve gương mặt ửng hồng của cô: “Mặc… quần áo vào đi… Anh đưa em về khách sạn.”

Oanh Khê không nói lời nào, cũng không nhúc nhích. Anh đứng dậy, nhặt quần áo tán lạc trên mặt đất đưa cho cô. Oanh Khê im lặng nhận lấy, móc điện thoại di động từ trong túi ra, bấm số gọi cho Diệp Quốc Đào. Diệp Quốc Đào đang chuẩn bị báo cảnh sát. Lúc cậu bé kia trở lại nói rằng Oanh Khê bị một người đàn ông lôi đi, ông vô cùng sốt ruột, vẫn còn đang nhắc nhở thuộc hạ thì mới nhớ tới báo cảnh sát. Chỉ là vừa mới cầm điện thoại trên ta thì Oanh Khê gọi tới.

“Ông Nội, cháu gặp được chú rồi, tối nay sẽ trở về.” Oanh Khê nói xong, không đợi Diệp Quốc Đào trả lời, liền cúp điện thoại, tắt máy.

Diệp Thanh Dương quay đầu lại, nhìn thân thể tuyệt vời không mặc quần áo của cô, ánh mắt đen lại: “Nghe lời, anh đưa em về… Anh sợ anh sẽ…”

“Em không sợ, anh còn sợ cái gì?” Oanh Khê chớp mắt mấy cái, lật người bò dậy, ôm lấy anh, bắt đầu hôn lên hầu kết của anh.

Diệp Thanh Dương nuốt ực xuống, nhanh nhẹn kéo cô đặt phía dưới. Lần này, anh hành hạ hai đồi mềm mại đáng yêu một cách không thương tiếc. Anh còn tàn sát bừa bãi cánh hoa mềm mại của cô. Làn da thô ráp và mềm mại chà xát chung một chỗ thì tạo ra cảm giác gì đây? Oanh Khê nhắm hai mắt, cắn ngón tay. Ngón tay của anh tách ra u kính đóng chặt, xông lên trước tìm tòi, thuận lợi tiến vào, sau đó rút ra, tiến vào, rồi lại rút ra…

Oanh Khê nằm ngửa, khó chịu lắc đầu, trong miệng bật lên âm thanh mềm mại mà anh thích nghe nhất. Diệp Thanh Dương cảm thấy bụng dưới của mình căng cứng sắp bùng nổ. Một tay vẫn tiếp tục ra vào thân thể của cô, một tay kia dẫn dắt tay cô bao vòng phần lửa nóng của mình. Đối với cảm xúc nóng nóng thô ráp này, cô vẫn còn ấn tượng rất sâu sắc. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên tiếp xúc, nhưng cô vẫn cảm thấy xấu hổ, không dám cử động. Thấy thế, anh liền cầm cổ tay của cô, ép cô chuyển động…

Mồ hôi của hai người rơi cùng một chỗ, rồi lại bốc hơi trong không gian ngây ngất này. Diệp Thanh Dương không nhịn được nữa, cầm mình tiến vào mật địa thơm ngon này. Hai tiếng kêu đau vang lên cùng một lúc. Anh cúi người, nâng đẩy đôi gò bồng, liếm mút một cái tỉ mỉ, hút mạnh, tạo nên từng vết đỏ trên người.

Vật nóng cứng rắn kia từ từ tiến lên, đi được nửa đường thì gặp phải trở ngại. Anh dừng lại động tác miệng, hơi động thân, thuận lợi đột phá trở ngại này, đâm lút vào. Oanh Khê chỉ cảm thấy mình bị một thanh đao cứng như thép được tôi luyện trong lò lửa thật lâu bổ làm hai, rất nóng, đau… Cô bắt đầu rơi lệ, truy điệu thời khắc cuối cùng của người con gái nhỏ. Giờ phút này, cô rốt cuộc đã hoàn thành quá trình lột xác trở thành phụ nữ của một cô gái. Hạnh phúc chính là quá trình này do anh thực hiện, là anh đã dùng tâm huyết, từng giọt từng giọt đổ vào đóa hoa kiều diễm như vậy…

Diệp Thanh Dương đợi đến khi cô thích ứng với vật lạ xâm lấn, xách theo cổ chân của cô, nâng nửa người dưới của cô lên thật cao, bắt đầu gia tăng tốc độ ra vào…